Thiếu nữ tóc trắng đón nhận vô số ánh mắt, chậm rãi bước đi trên con đường đèn đuốc lác đác của kinh sư.
Mười tám năm qua, cuộc sống của nàng luôn là như vậy.
Đơn độc, ít lời, tiến bước dưới những ánh mắt kỳ quái của người đời chính là mối quan hệ duy nhất giữa nàng và đại đa số mọi người. Ngay cả giao chiến với con người cũng cực kỳ ít, đối thủ không phải là Cổ Thi, cổ hồn thì cũng là yêu ma quỷ quái.
Ngoại trừ hai tháng ngắn ngủi ở Hạ Châu, khoảng thời gian đó không giống với bất kỳ lúc nào khác.
Nàng từng nghĩ mình không có bạn bè, nhưng có người nói với nàng, Thẩm Đường là chiến hữu, cũng chính là bạn bè.
Người nói câu đó, về sau còn bảo, hắn cũng là bạn của nàng.
Thế là thiếu nữ có hai người bạn, mà họ lại là tình nhân.
Thiếu nữ từng nghĩ rằng ngoài sư phụ ra, tất cả mọi người đều coi nàng là quái vật, nhưng Thẩm Đường thì không, ánh mắt nàng ấy nhìn nàng rất dịu dàng, giống hệt sư phụ.
Thiếu nữ từng nghĩ Thẩm Đường đã là người tốt lắm rồi, ai ngờ lại có kẻ nói, Thanh Ly trông đẹp lắm... Mỗi lần hắn nhìn nàng, đôi mắt đều sáng rực, chỉ hận không thể dán chặt vào người nàng. Nhìn là biết đó là sự yêu thích thật lòng, khiến tình nhân của hắn cũng phải nổi giận.
Lần ở tiểu trấn sa mạc ấy, và cả lần này... người mà Độc Cô Thanh Ly muốn hỏi không chỉ có Tề Thối Chi hay Bùi Sơ Vận. Trong lòng nàng luôn nén lại một cái tên muốn hỏi, nhưng cuối cùng vẫn không thể thốt ra.
Hà cớ gì phải hỏi về người kia chứ? Hắn có lọt vào Tân Tú Bảng hay không, xếp hạng bao nhiêu, đang ở đâu, thì liên quan gì đến ta.
Hỏi hắn làm gì, hắn cũng chỉ ưa nhìn một chút thôi... Trong lòng ta chỉ có kiếm.
Trong Cổ Mộ ở sa mạc cũng không nhẹ nhàng như nàng kể với cư dân biên trấn. Nàng đã trải qua một trận sinh tử chiến kéo dài, cũng thu được chút cơ duyên. Giờ đây, Độc Cô Thanh Ly cũng đang ở ngưỡng cửa tam phẩm, sắp đột phá mà chưa phá được. Tiểu Bạch Mao cảm thấy mình rèn luyện đã đủ, cần phải giao đấu với những đối thủ loài người ngang tài ngang sức, xem thêm tuyệt học của người khác, có lẽ sẽ hữu ích cho việc đột phá.
Khi ở Hạ Châu, công pháp duy nhất có thể khiến lòng nàng dấy lên hồi chuông cảnh báo chính là Hoàng Cực Kinh Thế Kinh... Cho nên nàng mới suốt ngày treo nó bên miệng, dù chẳng nói được lời nào hay ho.
Bây giờ xuất quan, nàng phát hiện mình đã xếp hạng hai trên Tân Tú Bảng... Ai là hạng nhất mà lợi hại như vậy, nhất định phải đi xem thử.
Kết quả lại thất vọng, hạng nhất này là do mua mà có.
Vậy còn hạng ba thì sao? Bùi Sơ Vận, trước giờ chưa từng nghe qua cái tên này. Lại có thể “nhảy dù” lên một vị trí cao như vậy giống mình, chắc hẳn thực lực cũng không tầm thường. Nhất định phải đi xem thử.
Đến phủ họ Bùi, Độc Cô Thanh Ly chính thức lên tiếng: “Độc Cô Thanh Ly, xin tiếp chiêu Bùi tiểu thư.”
Truyền nhân của Thánh địa Thiên Dao, đệ tử của quốc sư, nhà họ Bùi nào dám thất lễ. Rất nhanh, Bùi Ngọc đã đích thân ra đón: “Độc Cô cô nương đến đây là vì...”
“Luận bàn.”
Bùi Ngọc lúng túng nhếch miệng, không ngờ đệ tử của quốc sư lại là một tảng băng võ si...
“Cái đó, xá muội chắc chắn không phải là đối thủ của cô nương, ta thấy không cần phải đánh đâu...”
“Tỷ thí để kiểm chứng lẫn nhau, đôi bên cùng có lợi, cũng không phải vì phân cao thấp mà đến. Có phải đối thủ hay không thì có gì phải vội?”
Bùi Ngọc thực sự đau đầu.
Nhưng nghĩ lại, đệ tử của quốc sư dù sao cũng biết chừng mực, không đến mức gây ra thương vong. Thôi thì luận bàn một trận vậy, mình cũng nhân tiện xem thực lực của muội muội rốt cuộc ra sao.
Thế là hắn nói: “Vậy được rồi, lấy kiếm kết bạn, điểm đến là dừng, cũng là niềm vui của Bùi mỗ khi còn bôn tẩu giang hồ năm xưa. Xá muội quả thực cũng không nên cứ mãi giấu mình trong khuê các. Cô nương hãy theo ta.”
Độc Cô Thanh Ly đi theo vào, thuận miệng hỏi thêm một câu: “Thật sự ở nhà sao? Không ở Thái Học à?”
“Cô nương nói xem, nhà họ Bùi chúng ta cũng không phải không có chỗ ở, sao lại để xá muội ở lại trường học. Huống chi gia phụ rất nghiêm khắc, đêm hôm khuya khoắt đừng nói là xá muội, ngay cả ta cũng hiếm khi được phép ra ngoài.”
Độc Cô Thanh Ly thầm nghĩ mấy gia tộc thế gia này đầu óc có vấn đề, nhưng ngoài miệng thì không nói gì.
Đến tiểu viện của Bùi Sơ Vận, mấy nha hoàn vú già đang ở gần đó, tiểu lầu đèn đuốc sáng trưng, nhưng Bùi Sơ Vận lại không xuống đón. Bùi Ngọc lấy làm lạ, Độc Cô Thanh Ly đã nói rõ là đến bái phỏng Bùi Sơ Vận, người hầu đã sớm đi thông báo, sao đến giờ vẫn trốn trên lầu, thật là thất lễ.
Hắn tiện tay chỉ một nha hoàn: “Các ngươi chưa thông báo cho tiểu thư sao?”
Sắc mặt đám nha hoàn vú già trông rất kỳ quái, đều cúi đầu không nói.
“Câm hết rồi à?”
Nha hoàn run rẩy đáp: “Trên... trên lầu chỉ không thắp đèn, không... không có ai.”
Bùi Ngọc trừng mắt, vội vã lên lầu xem qua, sắc mặt tái xanh.
Không chỉ không có người trên lầu, mà còn có một hình nhân được dựng lên, ánh nến chiếu bóng hình nhân lên cửa sổ, trông như đang đọc sách.
Độc Cô Thanh Ly nói: “Gia phong nhà họ Bùi quả là rất nghiêm.”
Bùi Ngọc: “...Chuyện này các ngươi không được nói cho lão gia, đợi bản thiếu gia hỏi Sơ Vận xong rồi tính, biết chưa?”
Đám nha hoàn vú già xấu hổ hành lễ: “Vâng.”
Độc Cô Thanh Ly ung dung ôm kiếm: “Bùi công tử đối với muội muội đúng là rất tốt... Vậy không làm phiền Bùi công tử tìm muội muội nữa, tại hạ đi nơi khác xem sao.”
Độc Cô Thanh Ly tung người rời khỏi bức tường cao của sân nhỏ, như thể đang đi lại con đường mà Bùi Sơ Vận đã lẻn đi. Phía sau lưng truyền đến tiếng gầm gừ đè nén của Bùi Ngọc: “Tiểu thư của các ngươi đi lâu như vậy, tại sao không một ai báo lại, giữ các ngươi lại để làm gì...”
Độc Cô Thanh Ly nghĩ ngợi, cảm thấy vẫn nên đến Thái Học xem thử. Nhìn bộ dạng của Bùi Ngọc thì rõ ràng là không gặp được muội muội, biết đâu người ta đang vui vẻ với bạn học ở Thái Học nên chưa về thì sao.
Thái Học canh phòng rất nghiêm ngặt, nhưng trong mắt Tiểu Bạch Mao thì như chốn không người, nàng nhanh chóng lướt vào.
Thái Học về đêm tương đối yên tĩnh, có vài nhóm học sinh đang tản bộ trò chuyện, cũng có người một mình cầm sách, vừa đi vừa lẩm nhẩm học thuộc lòng.
Tiểu Bạch Mao cảm thấy đám người đọc sách này thật thú vị, Lục Hành Chu thông minh như vậy, cũng đâu thấy hắn ngây ngốc học thuộc lòng bao giờ... Chết tiệt, sao lại nghĩ đến hắn nữa rồi, trong lòng ta chỉ có kiếm.
Đang định túm một người hỏi xem Bùi Sơ Vận ở đâu, lòng nàng chợt động.
Khả năng nhận biết mạnh mẽ khiến nàng mơ hồ cảm nhận được ở con đường rợp bóng cây phía xa dường như có động tĩnh đặc biệt, giống như tiếng bánh xe ma sát trên mặt đất, kẽo kẹt.
Sao ở đây lại có tiếng bánh xe?
Độc Cô Thanh Ly lần theo âm thanh, từ xa trong bóng tối mờ mịt, nàng trông thấy một người đàn ông ngồi trên xe lăn, một nữ tử như rắn nước đang ngồi trong lòng hắn. Hai người cứ dựa vào động tác tay trong tay mà đẩy chiếc xe lăn tiến về phía trước, thong dong dạo bước.
Đúng là biết cách chơi đùa.
Độc Cô Thanh Ly không nhìn rõ mặt hai người, nhưng chiếc xe lăn kia vẫn khiến lòng nàng khẽ chùng xuống.
Lục Hành Chu chắc sẽ không ở một nơi như Thái Học đâu... Chắc là một học sinh khác cũng bị què chân.
Dù sao cũng phải đến gần xem thử.
Tiểu Bạch Mao lặng lẽ lẻn đến gần, khi sắp đến sau lưng chiếc xe lăn, nữ tử đang rúc vào cổ nam nhân hôn hít dường như có cảm giác, liền ngẩng đầu lên.
Bốn mắt nhìn nhau, không khí tức thì ngưng đọng.
Bùi Sơ Vận trừng lớn hai mắt.
Độc Cô Thanh Ly nhìn thấy kẻ thù lớn nhất đời mình, trong mắt ngập tràn sát khí: “Yêu nữ Hợp Hoan, dám lẻn vào Thái Học làm càn, chịu chết đi!”
“Xoẹt!” Kiếm quang như sấm sét, so với nhát kiếm đâm về phía Sa Thiên Hào và Tề Thối Chi trước đây còn tàn độc hơn gấp bội, không khí toàn bộ khu vực đều trở nên lạnh buốt.
Bùi Sơ Vận phản ứng cực nhanh, lập tức lùi về phía sau, đồng thời đưa tay túm lấy chiếc xe lăn kéo mạnh.
Chiếc xe lăn vểnh lên, một kiếm của Độc Cô Thanh Ly vừa vặn đâm vào thành ghế, phát ra một tiếng “keng” giòn tan.
Độc Cô Thanh Ly lách qua chiếc xe lăn, lại đâm tới một kiếm nữa.
Từ trong tay áo Bùi Sơ Vận trượt ra một thanh chủy thủ, người trên xe lăn còn chưa kịp phản ứng, hai nữ nhân đã “đinh đinh đang đang” giao thủ hơn mười hiệp trong chớp mắt.
“Nha~ Bị ngươi tìm tới rồi à?” Lục Hành Chu từ dạo đó tới nay mới lại được thấy một Bùi Sơ Vận như lúc mới gặp, thần thái quyến rũ, ngữ khí mê hoặc, cất lời bỡn cợt: “Có phải lần trước chưa nếm đủ mị thuật, muốn ta tìm thêm cho Thánh nữ Thiên Dao mấy gã đàn ông nữa không?”
Tiểu Bạch Mao không nói lời nào, chỉ một mực tấn công dữ dội, sát khí ngút trời.
Mị thuật của ngươi hại ta bị đàn ông hôn, còn thè cả lưỡi ra, đến nay Kiếm Tâm vẫn chưa yên, đúng là không đội trời chung!
Thực ra trong lòng Bùi Sơ Vận cũng đang nghiến răng, ngươi hại ta bị tên đàn ông kia đá cho một cước muốn tuyệt đường con cháu, không đội trời chung!
Phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nói quen thuộc: “Thanh Ly...”
Độc Cô Thanh Ly suýt nữa chân trái vấp chân phải, loạng choạng một cái mới kinh hãi quay đầu, không thể tin nổi nhìn nam nhân trên xe lăn.
“Ngươi bị yêu nữ Hợp Hoan khống chế rồi sao? Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ giết ả cứu ngươi!”
“Không phải...” Dù Lục Hành Chu bụng đầy mưu kế, nhưng ngay lúc này cũng không biết phải giải thích thế nào cho phải. Cảm giác tiếng bước chân xung quanh đang ập tới, trận chiến đã thu hút rất nhiều người đến đây, Lục Hành Chu đành bất đắc dĩ nói nhanh: “Đây là Bùi gia tiểu thư, không phải yêu nữ Hợp Hoan.”
Theo lời hắn, khí tức Xá Nữ Huyền Công của Bùi Sơ Vận liền thu lại, đổi thành một bộ kiếm pháp của nhà họ Bùi cùng Độc Cô Thanh Ly giao đấu loảng xoảng. Vô số người xung quanh chạy tới, chỉ thấy đó là trận quyết đấu giữa hạng hai và hạng ba của Tân Tú Bảng.
Hạng ba quả nhiên bị áp chế, đang dần lùi lại, nhưng hạng hai dường như cũng không có ý định truy kích nữa, im lặng đứng tại chỗ, thanh Băng Kiếm rủ xuống, hơi run rẩy.
Lục Hành Chu đúng lúc lên tiếng: “Trận quyết đấu giữa hạng hai và hạng ba trên Tân Tú Bảng quả nhiên đặc sắc... Vốn tưởng Bùi tiểu thư ít kinh nghiệm thực chiến, không ngờ kiếm pháp lại kín kẽ như vậy. Độc Cô cô nương thì càng là băng phong ngàn dặm, kiếm lạnh chín châu, tại hạ bội phục, bội phục.”
Trong đám người vây xem cũng có người nghe nói chuyện Tề Thối Chi bị một kiếm miểu sát cách đây không lâu, giờ phút này bị dẫn dắt theo nhịp, liền tấm tắc khen ngợi: “Xem ra hạng ba của Bùi tiểu thư cũng là danh xứng với thực, có thể đỡ được nhiều kiếm của Độc Cô cô nương như vậy...”
Bùi Sơ Vận ưu nhã hướng xung quanh khẽ thi lễ: “Là Độc Cô tỷ tỷ đang luận bàn với ta thôi, mọi người giải tán đi, ta và tỷ tỷ nói riêng vài câu.”
Nói xong nàng quay người rời đi, Độc Cô Thanh Ly lặng lẽ quay đầu nhìn Lục Hành Chu trên xe lăn. Lục Hành Chu không dám ngẩng đầu nhìn vào mắt nàng, khẽ nói: “Đi nói chuyện...”
Độc Cô Thanh Ly không nói gì, sải bước đuổi theo Bùi Sơ Vận.
Lục Hành Chu buồn bã lăn xe lăn theo sau.
Nơi Bùi Sơ Vận chọn là động phủ của Lục Hành Chu. Ba người im lặng tiến vào động phủ, Lục Hành Chu vừa đóng cửa lại, hai nữ nhân không hẹn mà cùng rút binh khí ra lần nữa, đánh nhau loảng xoảng khiến cả căn phòng trở nên bừa bộn.
Bùi Sơ Vận chuẩn xác chống đỡ từng kiếm của Độc Cô Thanh Ly, Hợp Hoan mị thuật lặng lẽ xâm nhập: "Vừa rồi bên ngoài, ta không muốn Xá Nữ Huyền Công bị lộ, ngươi lại tưởng ta sợ ngươi thật sao!"
Độc Cô Thanh Ly giận dữ nói: “Giải trừ khống chế tâm linh cho Lục Hành Chu!”
Bùi Sơ Vận sững sờ một lúc, rồi cười khúc khích không ngừng: “Ngươi thế mà đến giờ vẫn nghĩ hắn bị ta khống chế sao? Ừm... đúng là bị ta khống chế đấy, ngươi xem, hắn sắp đối phó ngươi kìa...”
Trong động phủ, khí tức của trận pháp bắt đầu lan tỏa.
Thần sắc Độc Cô Thanh Ly cứng đờ, nụ cười của Bùi Sơ Vận cũng đông cứng trên môi.
Lục Hành Chu mặt không cảm xúc, khởi động đại trận bảo vệ động phủ. Trì hoãn, ngưng đọng, định thân, tê liệt... Sau đó, hắn “tách, tách” điểm hai ngón tay, định trụ cả hai nữ nhân tại chỗ.
“Bây giờ có thể nghe ta nói vài câu được chưa...”