Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 1: CHƯƠNG 01: TÂN SINH

Mục lụcSau

Lộ Minh vừa tốt nghiệp đại học, hắn nghiễm nhiên trở thành một thành viên của đội quân thất nghiệp.

Trong ba tháng, hắn đã thử đủ mọi vị trí, từ giám đốc đến quản lý, từ kỹ sư đến kỹ thuật viên, và cuối cùng là một người làm công bình thường. Hắn đã phỏng vấn tất cả những công việc có thể, nhưng vẫn chưa tìm được việc.

Thế nhưng, có không ít nữ quản lý xinh đẹp như những cô gái bước ra từ thẩm mỹ viện, đến hỏi Lộ Minh – người chẳng hiểu tại sao mình lại đẹp trai đến thế – rằng có muốn trở thành "trợ lý riêng" của họ không. Điều đó khiến Lộ Minh dựng cả tóc gáy, thẳng thừng từ chối công việc "trợ lý riêng" – một công việc nghe có vẻ thoải mái, có xe, có nhà lại có tiền này.

Hắn thà làm việc nặng nhọc tại công trường còn hơn là trở thành trai bao. Đừng nói là xinh đẹp như những cô gái thẩm mỹ viện, ngay cả tuyệt thế mỹ nữ mà mời hắn làm "trợ lý riêng", Lộ Minh cũng kiên quyết từ chối.

Lý do là vì, hắn khổ luyện mười tám năm Đồng tử công, ít nhất vẫn còn một năm nữa mới đại công cáo thành. Nếu như bây giờ mà tạm biệt đời trai tân, công sức trước đây đổ sông đổ biển, vậy thì mười mấy năm luyện tập khổ cực như địa ngục đó sẽ bốc hơi hết cả... Tất cả là tại người cha đáng ghét đến cực điểm đó! Ông nội truyền Đồng tử công cho mình thì không luyện, lại lừa Lộ Minh khi còn nhỏ luyện. Đến khi Lộ Minh lớn hơn một chút, biết rõ Đồng tử công là gì thì đã muộn rồi.

Nhớ lại hồi học đại học, người khác thành đôi thành lứa, hoa hẹn nguyệt thề, anh anh em em, Lộ Minh thì ngược lại không thể không sắt đá lòng mình, hết lần này đến lần khác từ chối những cuộc hẹn của những cô gái xinh đẹp, một lòng bảo vệ cái thân đồng tử chết tiệt này, thật sự là thê thảm.

Lại một ngày phỏng vấn nữa. Lộ Minh hôm nay đã chuẩn bị xong xuôi giấy tờ, đến công ty phỏng vấn làm bảo vệ.

Trước đây, trong thâm tâm Lộ Minh thật sự không muốn mặc bộ "giả da hổ" (bộ đồng phục bảo vệ), nhưng vì cuộc sống mưu sinh, Lộ Minh quyết định thử xem sao. Ai ngờ đội trưởng đội bảo vệ lại thẳng thừng từ chối, với lý do hắn chỉ tuyển những người đã xuất ngũ, văn bằng cao, nếu không sẽ khó chỉ huy.

Lộ Minh lại một lần nữa tìm việc thất bại. Đúng lúc hắn rời khỏi công ty, một chiếc Porsche 911 từ bãi đỗ xe chạy tới, dừng lại bên cạnh Lộ Minh. Bên trong có một mỹ nữ đeo kính mát, ra hiệu cho Lộ Minh đến gần.

Thấy người đẹp hướng mình ra hiệu, Lộ Minh không tự chủ được mà tim đập thình thịch.

"Giúp tôi đem cái này vứt vào thùng rác," mỹ nữ lái chiếc Porsche đưa cho Lộ Minh lon Coca đã uống hết, thản nhiên ra lệnh.

"Mẹ kiếp!"

Lộ Minh ngạc nhiên, đợi đến khi hắn kịp phản ứng thì người đẹp lái chiếc Porsche đã chạy mất rồi.

Chẳng những không xin được việc, lại còn để cho người của công ty sai vặt mình. Cô ta nghĩ mình là ai chứ? Vứt lon nước cũng phải nhờ người khác, lẽ nào cô ta không sợ trời phạt sao?

Lộ Minh vốn bực mình, nhưng còn chưa đi được ba cây số, hắn đã nhìn thấy người đẹp lái chiếc Porsche đang bị một đám người vây quanh. Dưới đất có một lão già nằm người đầy máu, bên cạnh mười mấy tên hung thần ác sát đang xắn tay áo, la hét đòi đánh đòi giết người đẹp đó.

Lộ Minh vừa nhìn thấy liền hiểu ngay. Ha ha, đúng là mười năm phong thủy luân chuyển, cô bé này gặp phải "đảng đâm xe" rồi.

"Ít nhất phải bồi thường một trăm ngàn, nếu không chúng tao đập nát xe của mày."

Tên cầm đầu cơ mặt giật giật, tay nắm lại, kêu răng rắc.

"Đưa điện thoại cho tôi, để tôi gọi điện, bao nhiêu tiền tôi cũng đền!" Người đẹp Porsche hiển nhiên là chẳng có chút kinh nghiệm xã hội nào, không biết bản thân gặp phải lừa đảo, còn cho rằng mình thật sự đã đâm vào người khác. Giọng nói còn có chút run run: "Mau đưa đi bệnh viện, tiền viện phí tôi trả hết, tiền nhất định sẽ đền, mau cứu người, để tôi gọi xe cấp cứu!"

"Không được! Đừng cho là tao không biết loại người có tiền như mày, rõ ràng là gọi xã hội đen đến dàn xếp, hoặc là gọi cảnh sát đến bắt nạt loại người bình dân như bọn tao! Không đời nào! Cho rằng bản thân có chút tiền là xem mạng người như cỏ rác sao?" Một tên đeo kính nhìn rất nho nhã, giọng đầy chính khí nói.

"Đánh nó, đánh nó..." Nhiều người cùng kêu lên.

"Lại là con nhà phú gia đua xe đâm chết người, không bắt bỏ tù, thiên lý bất dung!"

Mười mấy tên nam nhân khí thế hừng hực vây lấy người đẹp Porsche, kẻ hét người la, khiến cô nàng mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy.

Lộ Minh từ xa đứng nhìn, trên mặt hiện lên nụ cười cợt. Nhìn mỹ nữ bị dọa hoa dung thất sắc, Lộ Minh vui đến mức thiếu chút nữa thì vỗ tay hoan hô.

Đồng hồ hàng hiệu của người đẹp bị bọn người đó cướp lấy xem xét tới lui, trong xe cũng bị lục lọi mấy bận. Sau cùng, tên cầm đầu giơ nắm đấm lên dọa người đẹp Porsche phải tháo hoa tai và dây chuyền: "Không đủ tiền, tháo hoa tai và dây chuyền xuống! Mày còn không đền, người bị mày đâm chết rồi, còn muốn một chút tiền cũng không đền? Còn lắm lời, tao đánh chết mày!"

"Đây là di vật của bà nội tôi, tôi không đưa cho các người! Bao nhiêu tiền tôi cũng đưa, chỉ riêng sợi dây chuyền này thì không được..." Đôi mắt của người đẹp Porsche đỏ lên.

"Không cho mày một bài học, mày còn cho lão tử là đại thiện nhân!" Tên cầm đầu giơ tay lên, một tay nắm lấy tóc, một tay giơ lên chuẩn bị tát vào mặt mỹ nữ.

"Bốp!" Một tiếng tát đanh gọn vang lên. Thế nhưng, không phải từ mặt của người đẹp Porsche, mà là từ mặt tên đại hán cầm đầu. Người ra tay là Lộ Minh. Tên đại hán bị đánh nổ đom đóm, răng máu chảy ra, còn chưa kịp phản ứng, Lộ Minh lại tiện tay tát thêm một cái bên kia, đánh hắn mềm nhũn dưới đất. Tất cả mọi người đều sững sờ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, kể cả người đẹp Porsche. Lộ Minh ngược lại không để ý đến ánh mắt kinh hãi của mọi người, hướng về lão già đầy máu đang nằm dưới đất, đạp một cái. Lão già vốn dĩ đã chết, đột nhiên sống lại.

Chỉ thấy gã đau đến chim kêu quỷ khóc, cả người bật dậy, ôm lấy cánh tay phải nhảy tưng tưng, mồm phát ra âm thanh như heo bị chọc tiết.

"Các vị, muốn lừa tiền không phải là không được, nhưng đối với người đẹp nên ôn nhu một chút. Tôi rất vinh dự được làm mẫu, mọi người học theo nhé."

Lộ Minh nhẹ cười trông rất thân thiện, rạng rỡ như ánh dương quang. Mấy tên côn đồ phụ trách gây náo loạn đại nộ, lấy ống nước bằng sắt đã chuẩn bị sẵn từ trước ra. Trong đó có hai tên động tác nhanh nhất, định hợp lực đập Lộ Minh.

"Các vị học viên, trên lớp cần tập trung, không được làm việc khác." Lộ Minh tay chợt động, không ai rõ xảy ra chuyện gì, hai ống nước đã nằm trong tay hắn.

Lộ Minh đem hai ống nước tùy ý vặn vài cái, ống nước phát ra âm thanh nghe ghê răng, hai ống nước bị vặn xoắn vào nhau.

Đám người nọ nhìn thấy, mồ hôi đua nhau chảy ra.

Người đẹp Porsche trợn mắt há hốc mồm, không tin vào việc xảy ra trước mắt.

Lộ Minh trước tiên đem vật biến dạng khủng khiếp đó vứt cho một tên côn đồ, rồi quay sang mọi người ôn tồn nhắc nhở: "Lên lớp cần phải tập trung, không được làm việc riêng."

"Đối với người đẹp nhất định phải ôn nhu... mọi người xem ví dụ chính xác của tôi." Lộ Minh như là đóng kịch, móc ra lon Coca, ngửa cổ uống, sau đó quay sang đưa cho người đẹp Porsche lon nước, rất khí thế phân phó: "Em, giúp anh mang lon nước vứt vào thùng rác!"

"A?" Người đẹp Porsche ngây ngô đón lấy lon nước, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Trong lòng mọi người tại đây, đồng thời hiện ra hai chữ "thằng điên".

Người đẹp Porsche bỗng nhiên tỉnh lại, nàng nhận ra kẻ giữa đường xông tới, tên "Trình Giảo Kim" này, chính là người mà tại cửa công ty mình đã nhờ hắn vứt hộ lon nước. Xem ra, hắn làm như vậy, chính là không quên báo thù chuyện vừa rồi... Nghĩ tới đó, người đẹp Porsche suýt xỉu. Đến lúc này rồi mà vẫn còn so đo, đúng là tên keo kiệt.

Thế nhưng, nàng nhìn Lộ Minh đang đắc ý cười mỉm, không khỏi có chút cảm động. Trong khi bản thân mình đang gặp nguy hiểm, chỉ có hắn đứng ra giúp đỡ.

Quá ngầu rồi, giống như bạch mã hoàng tử trong truyền thuyết vậy.

"Anh bạn, chúng tôi là người của Đại Hồng Môn Bưu ca. Nếu như chúng ta đều là dân giang hồ, xin hãy nhẹ tay..." Tên nho nhã đeo kính lấy hết can đảm nói ra câu này.

"Bưu ca?" Lộ Minh nghe thấy liền cười lớn.

Người đẹp Porsche lo lắng nhìn hắn, sợ Lộ Minh thật sự quen biết đám người này. Tim nàng đập thình thịch, sợ nháy mắt, cứu tinh của mình lại đột nhiên biến thành bạn của kẻ địch. Mười mấy tên nhìn thấy Lộ Minh cười, thầm vui trong lòng, cùng nhau gật đầu, đều nói mình là người của Bưu ca, lại còn có kẻ hỏi cả biệt danh trên giang hồ của Lộ Minh.

Lộ Minh cười nhẹ, đi đến trước mặt tên nho nhã mở miệng nói: "Mày nói Bưu ca, có phải là người đầu trọc mặt đầy thịt không? Trên trán còn có sẹo vết dao, cánh tay có hình xăm rồng xanh, đúng hắn không?"

Tên nho nhã vội gật đầu. Mười mấy tên côn đồ dàn cảnh đâm xe cảm thấy nhẹ cả người, thì ra đại thủy đâm vào miếu long vương, không nhận ra là người một nhà.

Người đẹp Porsche cảm thấy trước mắt tối đen, suýt chút nữa thì ngất xỉu.

"Mày nói Bưu ca? Tao không quen!!" Lộ Minh thay đổi giọng điệu, lắc đầu một cách quả quyết: "Đừng nói cái gì Bưu ca, đến Hắc Báo ca của Hồng Môn, Thanh Long lão đại cầm đầu, những người có tư cách lâu năm như Tam Gia Cửu Gia, tao một người cũng không quen!"

"......" Đám côn đồ dàn cảnh đâm xe trợn trắng mắt.

Cái này so với Vũ Đằng Lan nói dối là chưa xem qua phim người lớn còn muốn dối trá hơn. Có điều kẻ trước mặt nắm đấm quá cứng, mọi người chỉ biết nhăn mặt mà nghe, không dám đối kháng.

Người đẹp Porsche cảm kích thiếu chút nữa thì khóc òa lên. Nàng vừa rồi tim còn treo tận trên mây, mãi tới lúc này mới rơi xuống.

Nàng nhận ra, không cần biết người này có quen hay không quen xã hội đen, nhưng hắn nhất định sẽ giúp nàng.

"Là tên nào xen vào chuyện của ông? Mẹ nó, là cái thằng nhãi này phải không? Ông mày sẽ nhét mày vào bao tải vứt xuống biển! Là tên khốn kiếp không có mắt này?" Vài tên từ xa chạy lại, có lẽ là do mấy tên đàn em báo cáo lại.

Mọi người vừa thấy Bưu ca tới, trên mặt đều lộ ra vẻ mừng rỡ. Đại Hồng Môn ở thành phố Lam Hải hoàn toàn có thể ngang ngược bá đạo. Bưu ca của bọn họ xuất hiện, tuyệt đối khiến cho trẻ em nín khóc. Hiện tại mọi người chỉ cần mở to mắt ra mà nhìn, xem cái tên tiểu bạch kiểm đang khoa trương này chết như thế nào.

"Bưu ca, là tôi không có mắt!!" Lộ Minh vỗ tay cười lớn.

Tên Bưu ca vừa hò hét rất khí thế, nhìn thấy kẻ xen vào chuyện của mình là Lộ Minh, cả người đột nhiên xụ xuống.

Mấy tên đi phía sau, không nhìn thấy khuôn mặt sắp khóc của Bưu ca, vẫn rất đắc ý chửi: "Mẹ kiếp nó, Bưu ca là người mà kẻ khốn kiếp như mày cũng có thể chọc vào sao? Lông còn chưa mọc đủ, cũng học đòi cản trở tài lộ của Đại Hồng Môn, nhanh quỳ xuống cho ông..."

Bưu ca nổi giận lôi đình, quay lại hét vào mặt tên phía sau: "Câm mồm! Ở đây không phải nơi mày có thể chõ mồm vào!"

Lộ Minh cười cười, hướng về phía Bưu ca nói: "Bưu ca, rất uy phong đấy nhỉ... còn muốn tôi quỳ xuống không?"

"Quỳ xuống!!" Mấy tên phía sau còn chưa phản ứng kịp, vẫn rất khoa trương hét lên.

Bưu ca mặt đanh lại, hướng về mấy tên thủ hạ tay đấm chân đá, nháy mắt đánh mấy tên tiểu đệ nằm ra đất. Lại quay ra tên nho nhã và đồng bọn bắt quỳ xuống, còn mạnh tay tát cho mấy cái, sau đó cung kính hướng về Lộ Minh cúi người hành lễ: "Chúng tôi hôm nay uống nhầm nước đái ngựa, mù mắt chó, không nhìn ra ngài. Ngài đại nhân đại lượng, đừng thấy bọn nó có chút nhận thức, thực ra toàn là một lũ ngốc!"

Toàn bộ mọi người đều bị kinh sợ.

Người đẹp Porsche càng không dám tin nhìn Lộ Minh, tên này có thể khủng khiếp vậy sao?

Đại ca xã hội đen, vừa nhìn thấy hắn liền bị dọa biến thành con cua chân mềm?

Hắn rốt cuộc là ai? Lẽ nào, hắn là con của Long Đầu lão đại của thành phố Lam Hải.

Lộ Minh giơ tay ra vỗ vào vai Bưu ca cười lớn: "Không tồi, cũng làm tới lão đại rồi! Bưu ca, cái tên này nghe cũng uy phong ra phết, thiếu chút nữa thì dọa chết tôi rồi."

Bưu ca mặt nhất thời tím ngắt, trông giống như gan lợn.

"Bỏ đi, tôi chỉ là kẻ qua đường, không để tâm cản trở con đường tài lộc của Bưu ca." Lộ Minh mỉm cười, đưa tay chỉ vào tên nho nhã đeo kính. Bưu ca vội vàng phi tới giật lấy cái túi hàng hiệu trên tay tên nho nhã, sau đó thu lại hết những gì đã cướp, thuận tay cho mỗi tên một cái tát, rồi cung kính đưa cho Lộ Minh.

Lộ Minh nhận lấy, rồi quẳng cho người đẹp Porsche đang ngây người ra đó, nói: "Đi đi, việc gì cũng chưa từng xảy ra..."

"Đúng đúng đúng, việc gì cũng chưa từng xảy ra. Tạm biệt, ngài đi cẩn thận." Bưu ca vội vàng vuốt đuôi, cười với Lộ Minh.

Người đẹp Porsche vừa ngạc nhiên vừa mừng. Nàng vốn bị dọa không ít, may có Lộ Minh như từ trên trời giáng xuống, ra tay giúp nàng, khiến nàng hồn phách quay trở lại.

Nàng cũng hiểu nơi này không nên ở lại. Nhận lấy túi xách và chìa khóa xe, vội vàng lên xe. Sau khi khởi động xe liền vẫy tay ra hiệu cho Lộ Minh, ý muốn hắn cũng lên xe.

Lộ Minh làm như không nhìn thấy, quay người bước đi.

"Này! Lên xe!" Người đẹp Porsche lái xe theo sau, không ngừng vẫy tay, nhưng Lộ Minh làm như không nghe thấy gì.

"Tôi xin lỗi anh có được không? Trước đây tôi cho rằng anh là nhân viên của công ty tôi, thế nên mới nhờ anh vứt hộ lon nước... Anh tên gì? Lên xe, trước tiên lên xe có được không?" Người đẹp Porsche có chút không yên tâm nhìn vào kính chiếu hậu, phát hiện Bưu ca vẫn giữ khuôn mặt đang cười, cung tiễn Lộ Minh, không nhịn được thở nhẹ ra một hơi.

Nàng thò đầu ra khỏi xe, cười rất ngọt ngào nói với Lộ Minh: "Vừa rồi rất cám ơn anh... Anh tên gì?"

"Tôi tên Trình Giảo Kim," Lộ Minh làm ra bộ mặt đứng đắn hồi đáp, sau đó bước vào ngõ rẽ.

Đợi đến khi người đẹp Porsche lái xe qua cầu vượt, thì đã không thấy bóng dáng hắn đâu nữa.

Người đẹp Porsche rất bực mình, nàng xuống xe nhìn bốn phía, nhưng vẫn không nhìn thấy Lộ Minh đâu. Sau đó quay qua chiếc xe của mình đạp một cái. Bốp! Dép cao gót rơi xuống gầm xe.

"Bưu ca, người vừa rồi là ai vậy? Trước đây chưa thấy qua..." Nhìn Lộ Minh đã đi xa, đám côn đồ không nhịn được tò mò hỏi.

"Lũ tép riu chúng mày mà cũng đòi biết hắn?" Bưu ca khinh bỉ cười nhạt: "Tao nếu như nói ra đại danh của hắn, chắc chắn sẽ dọa chết lũ khốn kiếp chúng mày! Đừng nói đến tao Bưu đầu trọc, đến Long ca nói chuyện với hắn cũng phải khách sáo. Có biết hai năm trước Quyền Thái, Taekwondo, Quyền Đạo... các phái có mười cao thủ khiêu chiến các võ quán không? Liên tục sáu mươi người bị đánh bại, đến cả Long ca cũng không dám chắc chắn ứng chiến. Cao thủ thi đấu quyền không luật hầu như đều chết hết, cao thủ gần xa có chút tiếng tăm đều không dám ngẩng mặt, không ai dám đứng ra trừng trị mười tên đó... Sau đó, có một người xuất hiện, thách đấu với mười tên đó, chẳng mấy chốc đánh ngã bảy tên, còn ba tên sợ quá chạy vào các đại sứ quán xin bảo hộ chính trị, sau cùng cắp đít chạy mất..."

"Lão đại, ý anh là, là hắn làm sao?" Mấy tên côn đồ nghe xong, tất cả đều hít một hơi khí lạnh.

Bởi vì trong túi trống rỗng, tiền của Lộ Minh là dựa vào việc làm công kỳ hè tích cóp được, chỉ đủ thuê nhà ở trong thôn xóm.

Con đường phía dưới nơi Lộ Minh thuê có mấy quán cóc bán đủ các thể loại ăn vặt. Hằng ngày từ 0 giờ đến 4 giờ là yên tĩnh một chút, còn lại thì nghe được tiếng rao bán bằng các kiểu khẩu âm của các nơi trên cả nước.

Phía dưới còn có một quầy sách vỉa hè, ở đó bày bán các loại sách không bản quyền và sách cũ. Người coi quầy sách là một lão già mà cả ngày trông lúc nào cũng như đang ngủ.

Hằng ngày lúc trở về, Lộ Minh đều tùy ý thuê một quyển về để đêm đọc cho đỡ chán.

"Ơ? Chuyện gì thế này!!" Hôm nay lúc quay trở về, Lộ Minh phát hiện cả con phố trông thật khủng khiếp. Trên mặt phố đủ thứ linh tinh lộn xộn, như là có một đợt bão vừa đi qua.

Hắn đoán chắc là công ty cấp thoát nước đến làm việc, chứ nếu không thì không có cảnh này.

Quầy sách nhỏ đã không còn. Nhìn lão già chủ tiệm sách đứng đó, trong mắt toàn một màu đen.

"Sách hết rồi, về quê thôi! Bất kể cái gì, cố hương vẫn hơn nơi này." Trong lòng Lộ Minh chợt có chút thương xót. Hắn cảm thấy lão già cũng giống như bản thân hắn, đều là vì cuộc sống ở thành phố này mà cố gắng giãy giụa, nhưng dù có nỗ lực thế nào đi nữa, cuối cùng cái gì cũng không có.

Hắn rút ra hai trăm trong số tiền ít ỏi còn lại, rất nhanh đút vào túi của lão già, rồi vỗ vỗ vào vai ông, sau đó quay người rời đi.

Tiền bạc của hắn có hạn, việc làm thì chưa có, có thể đưa cho lão già, chỉ có từng đó mà thôi.

Lão già ở phía sau kêu một tiếng, sau đó đuổi tới nơi.

"Chỉ còn sót lại cuốn cuối cùng, tiểu hậu sinh, tặng cho cậu."

Lão già đưa cho hắn một quyển sách, nhìn đường viền thì thấy rõ là cuốn sách này đã rất cũ.

"Uhm? Cụ à, đây là sách gì vậy?" Lộ Minh tùy tiện lật vài trang. Vài trang đầu là hình luyện công của người xưa, ở phía trên còn có chữ Triện ghi tâm pháp. Mấy trang phía sau ngược lại lại giống như xuân cung đồ. Một nam một nữ ôm nhau đều là đồ án kiểu song tu, làm cho trong lòng Lộ Minh có chút ngạc nhiên.

"Nghe nói học được có thể thanh xuân vĩnh trú, thậm chí bạch nhật phi thăng... Có điều tổ tông ta đời đời đều không tìm ra mấu chốt của nó." Lão già lắc đầu nói.

"Nếu mà hiểu được, ông không phải đã là thần tiên rồi." Lộ Minh cười lớn.

Hắn từ nhỏ đã học võ cùng ông nội, khổ luyện mười tám năm. Kim Chung Tráo, Thiết Bố Sam... ngoại công, có chút tiểu thành. Hắn biết thế gian có cổ võ cao thủ là không giả, nhưng chưa từng nghe qua có loại nào là thanh xuân vĩnh trú, bạch nhật phi thăng thành thần tiên.

Nếu như cuốn sách này đúng là tu chân thành tiên, lão già sao không tự mình tu luyện, ngược lại lại tặng cho kẻ không thân thích là mình.

Lộ Minh không để tâm chuyện đó, nhận quyển sách này là vì cho rằng đó là lòng tốt của lão già.

"Sách tặng cho người hữu duyên. Nếu như cậu mà cũng như tôi đến tuổi này rồi mà vẫn không học được, vậy thì hãy tặng cho người khác." Lão già từ tốn nói, rồi sau đó quay người rời đi.

"Nếu cứ theo đó mà luyện, không biết có hay không tẩu hỏa nhập ma... Ơ?" Lộ Minh lật lật quyển sách, lẩm bẩm tự nhủ. Hắn vô ý ngẩng đầu lên thì phát hiện không còn tăm tích của lão già đâu nữa, dọa hắn giật mình. Cả con phố, một người cũng không có. Mới có mấy giây, lão già đã không thấy đâu nữa, rốt cuộc lão là người hay là quỷ vậy?

Lộ Minh ngẩn người mất mấy giây mới hồi phục ý thức, bỏ quyển sách vào lòng.

Mặc dù không biết đây có phải là quyển sách dạy tu tiên hay không, nhưng chắc chắn đây không phải là một quyển sách cạn bã. Lộ Minh đoán, những thứ viết trong sách chắc là một loại võ cổ truyền nào đó. Ông cụ bán sách, chắc là cao thủ võ cổ truyền. Lão thấy bản thân tâm tính không tồi, lại có chút căn cơ, vì thế nên mới đem võ cổ truyền thần bí này truyền lại cho mình.

Phát tài rồi! Lộ Minh chuyến này gặp được kỳ ngộ, trong lòng như nở hoa. Trước đó buồn phiền vì không tìm được việc không biết bay đi đằng nào mất.

Tâng tâng tang... lên lầu.

Vừa mới mở cửa, chợt có một họng súng chĩa vào đầu Lộ Minh.

Sau

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!