"Tôi không có đi nhầm phòng chứ?"
Lộ Minh kinh ngạc kêu lên, hắn phát hiện không chỉ có một khẩu súng ngắn chĩa vào đầu mình, trong phòng còn có thêm hai người đẹp nữa.
Bên trái đang cầm súng chỉ vào đầu mình, là một người con gái mặc bộ đồ đen. Người con gái này dung nhan tuyệt mỹ, khiến người ta phải nín thở, nhưng biểu cảm lạnh lẽo băng sương, ánh mắt lại càng sắc bén như chủy thủ.
Lộ Minh bị nàng chú ý vào, cảm giác như đang bị con hổ nhìn chằm chằm.
Nữ tử áo đen lạnh lùng hai tay hai khẩu súng, một khẩu chĩa vào đầu Lộ Minh, khẩu kia chĩa vào góc phòng nơi còn một người con gái khác đang ở đó.
Người con gái bên tay phải mặc cảnh phục (bộ đồ cảnh sát), mỹ mạo tuyệt thế, không cười mà đã mê đảo chúng sinh, đúng là một dạng hồng nhan họa thủy, khuynh quốc khuynh thành.
Trên tay nàng đồng dạng là một khẩu súng đang chĩa vào tim nữ tử áo đen.
"Hai vị từ từ đánh, tôi chỉ là người qua đường thôi..."
Lộ Minh thấy tình thế giằng co, hận không thể lập tức rút lui, an toàn rời khỏi chiến trường.
"Đi vào!"
Âm thanh của mỹ nữ áo đen như băng châu vỡ ra.
"Đóng cửa vào!"
Cô cảnh sát cũng tùy ý ra lệnh, như thể nàng mới là chủ của căn phòng này vậy.
"Là chủ của căn phòng này, tôi ngoài việc hoan nghênh ra, còn muốn nói với hai người rằng, tôi hoàn toàn tôn trọng tự do của khách. Vì không để phá hoại việc của hai người, tôi nguyện ý tới góc cửa sổ ngồi một lúc."
Lộ Minh phối hợp giơ hai tay lên, tỏ ý hòa bình, hoàn toàn vô hại.
"Ta đói rồi!"
Mỹ nữ áo đen lạnh lùng nói.
"Nấu cơm, làm ba món thêm bát canh!"
Cô cảnh sát cũng gật đầu đồng ý.
"Là chủ nhà, làm cơm mời khách là việc phải làm, nhưng mà, trong nhà chuột và gián mấy tháng trước đã chết đói rồi, tôi lấy gì làm cơm đây?"
Lộ Minh chìa hai tay ra, biểu hiện như người nội trợ đảm đang nhưng không có gạo nấu cơm.
"Gọi điện kêu đưa tới, tôi muốn cơm chiên trứng sốt cà chua."
Cô cảnh sát súng vẫn chĩa vào nữ tử áo đen, mắt không rời, chỉ đạo Lộ Minh.
"Có lẽ là tôi nên gọi 110? Thật sự là kêu đồ ăn?"
Lộ Minh cảm giác trái đất quay ngược rồi.
"Nhiều lời, tôi là cảnh sát."
Cô cảnh sát bực mình nói.
Cạch một tiếng, mỹ nữ áo đen không nói, chỉ mở chốt an toàn của khẩu súng đang chĩa vào đầu Lộ Minh.
"Có phải cửa hàng giao cơm tận nhà không? Số 195 tầng 2 phòng 707, gọi 3 phần ăn nhanh, 1 phần cơm chiên trứng sốt cà chua, 1 phần... mỹ nữ áo đen, cô dùng gì? Cá nấm hương, cuối cùng là 1 phần thịt xào, nhanh nhé!"
Lộ Minh lập tức móc di động gọi cho hàng ăn dưới phố đưa tới 3 phần cơm.
Trong phòng lại yên tĩnh, hai người con gái không nói câu nào, súng vẫn chĩa vào nhau.
Lộ Minh bị kẹp ở giữa, thấy thế giằng co, muốn cho không khí bớt căng thẳng liền nói:
"Đây không phải là bang Texas của Mỹ, hơn nữa quyết đấu kiểu cowboy cũng lỗi thời rồi. Không bằng đem đấu súng đổi thành đấu khẩu, hai người thấy sao?"
Mỹ nữ áo đen trừng mắt nhìn Lộ Minh, giọng nói so với cái lạnh của Siberia còn lạnh hơn nói:
"Câm mồm!"
Cô cảnh sát ngược lại nhìn Lộ Minh có chút ý cười, khiến Lộ Minh cảm thấy nhẹ nhõm mấy phần, suýt chút nữa bay lên.
Cô cảnh sát đem khẩu súng từ tốn bỏ vào bao, quay sang mỹ nữ áo đen nói:
"Chúng ta vẫn theo quy củ cũ, dùng võ nghệ phân cao thấp. Tôi thắng cô để lại đồ vật, cô thắng, vậy thì coi như 3 ngày 3 đêm này tôi theo cô coi như vứt đi."
"Hừ!"
Mỹ nữ áo đen ánh mắt lạnh băng liếc qua Lộ Minh, sau đó cất hai khẩu súng đi.
Có tiếng chân từ phía cầu thang vọng tới, tiếp đó là tiếng gõ cửa, hỏi:
"Có phải phòng 707, có người gọi mang tới 3 phần cơm hộp?"
Hai nàng ra hiệu Lộ Minh mở cửa. Lộ Minh thấy hai nàng không có ý trả tiền, đành phải mở cửa, móc tiền ra trả, nhận lấy đồ hộp cơm.
Đưa cơm là một người trung niên béo, đầu hói. Hắn liếc mắt liền thấy phía sau Lộ Minh có hai người con gái. Mặc dù hai người ở trong bóng tối không nhìn rõ diện mạo, nhưng hắn thấy Lộ Minh tuy sống ở thôn quê mà lại có thể cùng lúc cặp kè hai cô gái, thì bội phục vô cùng.
Hắn giơ ngón tay cái về phía Lộ Minh nói:
"Huynh đệ, cậu được lắm," sau đó trên mặt còn có chút ngưỡng mộ quay người đi xuống lầu.
Tới lúc mở hộp cơm, hộp đầu tiên là cơm chiên trứng sốt cà chua, cô cảnh sát liền từ phía sau giơ tay ra. Lộ Minh hỏi:
"Đồng chí cảnh sát, hộp cơm này có thể báo công tác phí không?"
Cô cảnh sát nghe thấy cười mỉm, nhưng không có trả lời. Lộ Minh đành phải đưa cho nàng.
Hộp thứ 2 là cá nấm hương. Lộ Minh chưa kịp mở miệng thì đã bị mỹ nữ áo đen lấy mất.
Trong phòng chỉ có 1 cái ghế, Lộ Minh không chút lịch sự ngồi xuống, mở phần thịt xào của mình, nhưng chưa kịp động đũa liền bị cô cảnh sát đứng ở sau lưng gắp mất 2 miếng. Bên kia mỹ nữ áo đen cũng làm y như vậy. Hộp thịt xào vốn dĩ chẳng có mấy miếng thịt, kết cục hộp thịt của Lộ Minh chỉ còn lại mấy miếng ớt xanh.
"Hai vị mỹ nữ, còn gắp nữa tôi sẽ trở mặt đó!"
Lộ Minh bực mình.
"Ai gắp nhiều?"
Mỹ nữ áo đen lạnh lùng "hừ" một cái.
"Thịt xào hơi mặn, ớt thì lại không đủ cay!"
Cô cảnh sát thì lại trưng ra bộ mặt của chuyên gia ăn uống, bình phẩm món ăn chỉ có mấy đồng này.
Lộ Minh nghe mà trợn tròn mắt. Nếu như không phải Đồng Tử Công chưa luyện thành, hắn lập tức đem hai nàng đẩy ngã, để cho hai nàng biết, thân là tuyệt thế mỹ nữ, không nên dễ dàng chui vào phòng của nam nhân, không sẽ kích động lòng thú tính đó.
Nếu như động thủ, Lộ Minh rất dễ dàng đem hai nàng hạ thủ, nhưng mà hắn nhớ rõ một lời giáo huấn, đó là phụ nữ khó đối phó, nếu như không thể tránh được, tuyệt đối không bại lộ võ công.
Nhớ hồi còn nhỏ, ông nội đưa hắn tới chơi nhà bạn già, tại nhà họ Võ, có người con gái ít hơn hắn 1 tuổi.
Lúc đầu không sao, cho tới khi hai ông nội nói muốn biết ai giỏi võ hơn, bản thân không cẩn thận, xuất thủ hơi nặng tay, đem cô bé đó đánh ngã ra đất. Kết quả là, cô bé khóc lóc thảm thiết, nước mắt nước mũi tèm lem đó năm nào cũng tìm hắn tỉ thí võ nghệ, cho tới tận bây giờ vẫn quấn lấy không buông...
Phụ nữ so với hổ còn đáng sợ hơn.
Đó là câu nói của cha Lộ Minh, cũng là điều duy nhất mà Lộ Minh từ nhỏ đến lớn cùng chung ý với cha.
Lộ Minh cố nhịn không đem hai mỹ nữ phía sau đánh cho mông nở hoa, trút hết cục tức vào hộp cơm.
Hai mỹ nữ phía sau xem ra rất đói. Lộ Minh vừa mới như gió cuốn mây tàn xử lý hộp cơm, hộp cơm trong tay hai nàng cũng sạch bách rồi.
Ăn xong hai nàng đồng thời đưa hộp rỗng tới, hai mỹ nữ còn ra lệnh:
"Đun nước, nhớ rót đầy!"
"Chú ý, nước nhất định phải sôi, tôi muốn uống trà!"
Ai mới là chủ của căn phòng này? Ai bỏ tiền ra gọi cơm hộp? Có đồ ăn là tốt rồi, lại còn lắm yêu cầu, con gái nhà ai mà khó chiều thế không biết? Mỹ nữ áo đen và cô cảnh sát gần như là đem Lộ Minh biến thành người làm ở nhà họ, vì vậy Lộ Minh bực mình quay đầu lại, giận dữ hét:
"Máu người thì có, hai cô có uống không?"
Đối với việc Lộ Minh giận dữ, hai nàng không hề để ý. Hai nàng không nhìn thấu thực lực của Lộ Minh, cho rằng Lộ Minh chỉ là người bình thường, vì vậy hai nàng chỉ nhìn nhau, trong mắt hai nàng, hắn không hề tồn tại. Ánh mắt hai nàng quét qua Lộ Minh, sau đó từ từ đi vòng quanh tìm cơ hội ra tay.
"Quy củ cũ, quyền phân cao thấp, quyết định thắng lợi!"
Cô cảnh sát trong mắt lóe sáng, hạ giọng nói.
"Hừ!"
Mỹ nữ áo đen không trả lời, chỉ hừ một tiếng.
Lộ Minh mắt thấy đại chiến nữ nhân sắp bùng nổ, không có cách, chỉ đành rời xa chiến địa, tìm được gói lạc còn lại, ngồi lên giường xem mỹ nữ đánh nhau.
Bây giờ cái giường bẩn thỉu này là nơi an toàn nhất trong phòng, dù thế nào đi nữa, hai vị mỹ nữ này chắc sẽ không bò lên giường.
Bên này Lộ Minh vừa bóc vỏ lạc vừa xem đánh nhau.
Mỹ nữ áo đen và cô cảnh sát ngay lập tức bắt đầu giao thủ, động tác của hai nàng nhanh như chớp giật, khiến cho Lộ Minh có chút sửng sốt.
Hai nàng đánh nhau, so với cao thủ trong phim còn nhanh hơn. Mỹ nữ áo đen đó đột nhiên như chim yến bay lên, nhẹ nhàng điểm vào góc tường, mượn lực phản đòn, tốc độ rất nhanh đánh tới cô cảnh sát. Cô cảnh sát quát nhẹ một tiếng, song quyền của nàng như có kim văn lóe sáng, tiếng gió vù vù, tấn công như mưa rào, nhưng toàn bộ bị mỹ nữ áo đen khéo léo tránh khỏi.
Lộ Minh rất ngạc nhiên, hiện tại người biết võ nghệ rất nhiều, nhưng thực tài thì lại ít như sao buổi bình minh. Như hai nàng này tu luyện là võ cổ truyền, trong cả vạn người mới thấy một. Lộ Minh có đến mấy năm rồi tại thành phố Lam Hải không thấy qua đệ tử chính tông, không nghĩ tới hôm nay lại nhìn thấy hai người.
Vừa lạnh lùng vừa tàn khốc, mỹ nữ áo đen có lẽ là truyền nhân của Yến Tử Môn phương Bắc, nhanh như phi yến, nhẹ như bông liễu, thân pháp linh hoạt vô cùng, so với võ gia bình thường, khinh công của nàng quả thực có chút độc đáo. Còn cô cảnh sát, thân hình như là Nam quyền Vịnh Xuân với Hiệp quyền, ra tay có khí thế mãnh hổ của Hiệp quyền, lại có Thốn Kình của Vịnh Xuân, uy lực phi phàm.
Võ nghệ hai nàng so với Đồng Tử Công luyện từ nhỏ của Lộ Minh cách biệt một trời một vực, nhưng so với tiết mục trên TV thì hơn gấp trăm lần.
"Được, đánh rất đẹp," Lộ Minh vỗ tay khen.
"Đánh vào mặt nàng ta, đạp vào mông, đánh, đừng khách sáo!"
Lộ Minh cảm thấy tiếc là ở đây không có lon bia nào, nếu không thì quá hoàn hảo rồi.
"A, cái bàn của tôi tiêu rồi, ghế ba chân cũng xong đời rồi! Mặc dù bọn chúng đã đến tuổi về hưu, nhưng vẫn còn nhiệt huyết kiên cường phát huy đấy chứ! Chỉ riêng điểm đó thôi, các cô phải bồi thường cho tôi 50 đồng tiền tổn thất đấy! Oa oa, quyền này quá hiểm, cô cảnh sát đừng có đánh về phía tôi, người áo đen cũng đừng ở trên đầu tôi nhảy tới nhảy lui, trừ phi cô ta nguyện ý đổi sang mặc váy ngắn..."
Lộ Minh bên bóc lạc ăn ngon lành, bên xem mỹ nữ bay lượn, thân pháp uyển chuyển, so với xem NBA còn muốn say mê hơn.
Đang lúc ầm ĩ, mỹ nữ áo đen hình như bị ảnh hưởng bởi lời nói của Lộ Minh, thân pháp chậm lại, bị trúng một quyền của cô cảnh sát.
Đau đớn "hừ" một tiếng, cả thân hình kiều diễm của mỹ nữ áo đen bay lên không.
Cô cảnh sát tung ra một quyền, đem thân hình đang ở trên không của mỹ nữ áo đen đánh bay về phía Lộ Minh.
Lộ Minh không dám vận công hộ thể, nếu không mỹ nhân áo đen chắc chắn sẽ bị trọng thương. Hắn giơ hai tay lên, dùng cách người khác khó mà phát hiện được đón lấy nàng, giúp nàng giảm đi phần lớn xung lực. Miệng thì giả vờ kêu thảm một tiếng, thân hình ngả về phía sau, hai tay ôm chặt lấy mỹ nữ áo đen, cảm giác trong tay mềm mại, trong lòng tràn ngập hương thơm nữ tính, không kìm được mà thầm reo lên sung sướng.
"Sao thế?"
Cô cảnh sát dừng tay, tiến đến cúi xuống hỏi.
"Không việc gì, chỉ là gãy mất một cái xương sườn!"
Lộ Minh cố làm ra vẻ đau khổ, đồng thời tay ôm mỹ nữ áo đen càng chặt hơn, không đành lòng buông ra.
"Đồ dê xồm!"
Mỹ nữ áo đen đang ở trong lòng Lộ Minh, cảm thấy một bộ phận nhạy cảm trên người bị Lộ Minh chạm vào, lập tức quay người, lạnh lùng kêu một tiếng, giơ tay đánh vào mặt Lộ Minh.
"Ta nhất quyết không làm anh hùng cứu mỹ nhân nữa, rõ ràng là làm ơn mắc oán! Mỹ nữ, các nàng lẽ nào không dùng phương thức "oẳn tù tì" để phân định thắng thua? Đánh đấm giết chóc lỗi thời rồi, hiện tại không phải đang nói xã hội hài hòa sao? Không bằng mọi người cùng ngồi xuống, uống chén trà, ăn cho no, có gì thì đưa ra nói cho rõ ràng là được rồi, sao lại phải động đao động thương? À... coi như tôi chưa nói gì hết!"
Lộ Minh vừa nhìn thấy hai nàng đồng thời hướng ánh mắt tức giận về phía mình, lập tức bịt miệng không nói nữa.
"Có chút không đúng, lòng can đảm của tên này có chút lớn, người bình thường thấy chúng ta đánh nhau, không thể có phản ứng như thế."
Cô cảnh sát vô cùng hoài nghi.
"Nhầm rồi, thực ra lòng can đảm của tôi so với đầu kim còn nhỏ hơn."
Lộ Minh vội vàng biện hộ.
"Ngươi là đồng bọn của nàng!"
Sắc mặt của cô cảnh sát có chút biến đổi, nàng lao về phía Lộ Minh tung ra một quyền, đồng thời ngưng khí vận kình, đầu quyền như xuất hiện kim văn, dọa cho Lộ Minh lông tóc dựng đứng. Nếu như không vận công hộ thể, nếu là người thường, để nàng đánh trúng quyền này, ít nhất phải nằm viện nửa tháng.
Lộ Minh thầm phòng ngự, nếu như cô cảnh sát cố tình đánh tới, kể cả có bị bại lộ, ít nhất cũng phải hạ gục nàng.
Duy nhất khiến hắn có chút an ủi là mỹ nữ áo đen mặc dù biểu hiện lạnh lùng, nhưng nàng lại có ý cứu viện cho mình.
Cô cảnh sát đánh tới một quyền rất nặng, tựa như sấm sét vậy. Lộ Minh chuẩn bị vận công kháng ngự, chợt phát hiện, đầu quyền của cô cảnh sát đột nhiên cong xuống, tập kích vào bụng dưới của mỹ nữ áo đen, người đang vội lao tới cứu viện cho mình mà quên không phòng bị.
Mỹ nữ áo đen như bị sét đánh, cả người mềm oặt trong lòng Lộ Minh, phụt một tiếng, há miệng phun ra một ngụm máu tươi. Máu tươi nhuộm đỏ cả áo Lộ Minh, đẹp tựa hoa nở.
"Cô làm cái gì thế?"
Lộ Minh tức giận, ôm lấy thân hình mềm nhũn của mỹ nữ áo đen, hướng về phía cô cảnh sát hét lên.
"Tôi là cảnh (cảnh sát), cô ta là tặc (đạo tặc), cảnh bắt tặc đó là việc thiên kinh địa nghĩa... Đây chẳng qua là một kế nhỏ mà thôi, sao nào? Tôi thông minh không?"
Cô cảnh sát yên nhiên cười, kiều mị tuyệt thế. Lộ Minh vốn định cho nàng một tát, nhưng không hiểu sao tay không giơ lên nổi.
"Tối quá, lạnh quá..."
Mỹ nữ áo đen cả người run lên.
"Đừng sợ, đừng sợ, cô nhất định không sao đâu!"
Lộ Minh cảm thấy thương tâm, không còn nghĩ tới việc thân phận có thể bị bại lộ, quyết định vận công để cứu cô mỹ nữ đáng thương này.
"Hạc Lập Sương Điền Trúc Diệp Tam," nhân lúc cô cảnh sát cúi xuống xem xét thương thế của mình, mỹ nữ áo đen vốn đang nằm trong lòng Lộ Minh liền chuyển mình, tung ra một cước, nhanh như điện đá trúng tâm khảm của cô cảnh sát.
Lộ Minh sững người, thì ra mỹ nữ áo đen cũng chẳng hiền lành gì. Sau khi nàng bị trọng thương, liền mượn sự đồng tình của Lộ Minh để che đậy, một cước phản kích trọng thương đối thủ.
"Hay cho cước pháp, hay cho kế sách, nhưng ta vẫn còn đánh được!"
Cô cảnh sát cắn răng, dùng hết chút sức còn lại tung ra một quyền thật mạnh về phía mỹ nữ áo đen.
Nếu để một quyền này của nàng đánh trúng, mỹ nữ áo đen chắc chắn là hương tiêu ngọc vẫn.
Lộ Minh vội vàng đem mỹ nữ áo đen nhấc lên, bản thân chịu một quyền này giúp nàng. Lộ Minh đã luyện tới tầng thứ sáu của Kim Chung Tráo, đừng nói một quyền, cho dù cô cảnh sát đánh trúng mười quyền cũng chẳng nhằm nhò gì, nhưng hắn không dám phản chấn quyền của nàng, nếu không xương tay của nàng sẽ bị hắn chấn gãy.
Hắn vận nội công, chỉ hộ vệ tâm mạch, chuẩn bị dùng hết sự nhu hòa của thân thể để chống lại một quyền này.
Ai biết được, cô cảnh sát vội thu quyền lại, nàng không muốn đả thương Lộ Minh, kẻ là một người thường "không biết võ công" này.
Nàng vốn đã thụ thương, nay lại cố sức để dừng lại quyền này, vì thế nhất thời kêu lên một tiếng đau đớn.
Thương thế của nàng so với mỹ nữ áo đen còn nặng hơn, nháy mắt liền mất đi ý thức, cả người hôn mê ngã về phía Lộ Minh.
Lộ Minh vội giơ tay đỡ lấy, lại một ngụm máu tươi từ miệng cô cảnh sát phun ra, nhuộm đỏ cả ngực Lộ Minh.
"Quá cố chấp rồi... may mà cả hai đều không sao!"
Lộ Minh bị dọa phát sợ, hắn cho rằng hai nàng chuyến này đều chết rồi, nhưng đợi tới khi đỡ hai nàng nằm xuống, sờ mạch môn, thấy hai nàng tuy hôn mê nhưng không có nguy hiểm tới tính mạng, bấy giờ mới thở phào một cái.
Còn chưa kịp lau đi mồ hôi lạnh, Lộ Minh chợt cảm thấy trước ngực đau nhói, cảm giác như có cái gì đó chui vào. Hắn vội chụp lấy, xé nát mảng áo trước ngực rồi móc ra.
Trong tay là huyết y, sau lớp áo trong ngực là quyển sách cổ, nó như đang nhấp nháy ánh sáng, có một đoạn cổ quái gì đó đang chui ra, trườn lên trên cánh tay...
Có rắn?
Trong lòng Lộ Minh rất nhanh hiện lên ý này, con quái vật rắn đó bò rồi biến mất trên cánh tay hắn, rồi rất nhanh xuất hiện trong kinh mạch bò về hướng đan điền.
Tu luyện mười mấy năm Đồng Tử Công không ngăn được chút nào. Lộ Minh cảm giác tâm hồn như bị cái gì đó rung lên một cái, có một cỗ nhiệt lưu như liệt hỏa, như núi lửa bùng phát, từ đan điền chạy thẳng tới thiên linh cái...
"Mẹ đã nói hồng nhan họa thủy, quả nhiên không sai!"
Lộ Minh chúi đầu ngã xuống giường, thân mình đè lên hai nàng.