Lộ Minh cảm thấy mình có một giấc mơ rất dài.
Trong mơ, có một lão đầu nhìn không rõ mặt đang đi quyền, động tác cực nhanh, nhanh như điện chớp, căn bản không thể nhìn rõ ràng.
Nhưng ký ức lưu lại thì rất rõ, cho tới khi Lộ Minh tỉnh lại, hắn vẫn còn nhớ như in. Lộ Minh cảm thấy lão nhân thần bí trong mơ có phần giống với ông lão cho thuê sách, lại có phần giống ông lão ở trong quyển sách cổ.
Đợi tới lúc thần trí Lộ Minh hoàn toàn tỉnh táo, vội vàng bật dậy mới phát hiện hai nàng vốn bị đè ở dưới giờ không thấy đâu.
Các nàng giống như tiểu yêu tinh trong thần thoại, biến mất không dấu vết. Nếu như trong phòng mà không lộn xộn, Lộ Minh thật không dám tin đã từng có hai vị mỹ nữ cấp bậc họa thủy xuất hiện trong phòng mình.
"Sách của tôi? Trời ạ!"
Lộ Minh phát hiện chiếc áo bị nhuộm máu vẫn còn trên đầu giường, nhưng quyển sách cổ vốn đút trong lòng mình lại biến thành đống tro đen rồi.
"Xong rồi, một trang cũng chưa xem qua... không đúng, ai đã đốt nó?"
Lộ Minh bình tĩnh trở lại, một bụng nghi vấn. Quyển sách vốn bọc trong huyết y, giờ lại biến thành tro. Lẽ nào, nó biến ra như vậy là do con quái vật hình rắn đó tạo ra?
Trong sách, làm sao lại có quái vật hình rắn chui ra? Hơn nữa lại chui vào trong tay mình.
Lộ Minh nghĩ thế nào cũng không thông, liền giơ cánh tay phải lên cẩn thận quan sát, kết quả hàm dưới suýt rớt xuống đất.
Hắn kinh ngạc phát hiện, hai tay mình biến giống như ngọc, gần như trong suốt, đến xương cốt kinh mạch đều có thể nhìn thấy, cho tới gần bàn tay mới dần biến giống như bình thường.
Đây là dị tượng chỉ xuất hiện khi võ công đạt mức trong truyền thuyết, thân thể bị tiên thiên chân khí tẩy tủy dịch kinh. Sao lại phát sinh trên thân thể mình?
Lộ Minh cấp tốc khoanh chân, ngưng thần nội thị đan điền.
Giờ phút này, đan điền như hư cốc, lớn hơn gấp trăm nghìn lần so với trước đây, nhưng một giọt chân khí cũng không có.
Bản thân gian khổ mới tu luyện được chút xíu chân khí, toàn bộ đều ly kỳ biến mất, chỉ là toàn thân kinh mạch, toàn bộ đều thông suốt, chằng chịt, so với mạng nhện còn phức tạp hơn gấp trăm lần, làm cho Lộ Minh vừa kinh ngạc vừa mừng.
Chỉ cần tu luyện lại chân khí, bản thân không cần phải bỏ ra vài chục năm để đả thông kinh mạch nữa, dễ dàng có thể trở thành nội gia cao thủ. Càng làm cho Lộ Minh mừng hơn nữa là, bởi vì quyển sách đó đem tới thân thể dị tượng, khiến cho ngoại môn ngạnh công Kim Chung Tráo của bản thân đạt tới tầng thứ bảy, thậm chí mấp mé tầng thứ tám, xem ra mấy ngày sắp tới có thể đột phá rồi.
Thực lực hiện tại của hắn, tuy so với vài chục năm tu luyện của ông nội thì vẫn còn khoảng cách, nhưng so với cha hắn thì tương đối gần.
Trước đây Lộ Minh chỉ có khoảng bảy phần công lực của phụ thân, thường xuyên bị phụ thân bắt nạt rất thảm thiết. Bây giờ sau khi thông qua tẩy tủy dịch kinh, hắn đã sắp đuổi kịp phụ thân rồi. Nếu như đột phá tầng thứ tám Kim Chung Tráo, vậy thì phụ thân sẽ bị hắn đuổi kịp, thậm chí phản chiêu.
Điều duy nhất khiến Lộ Minh đau đầu là, Đồng Tử Công của hắn vẫn chưa có luyện thành.
Phụ thân có nói, luyện thành Kim Chung Tráo tầng bảy, là có thể luyện thành Đồng Tử Công, nhưng hiện giờ coi lại, Lộ Minh lại một lần nữa bị cha mình lừa rồi.
"Chết rồi, chín giờ mình có phỏng vấn, bây giờ thì muộn rồi."
Lộ Minh ngẩng đầu, phát hiện bản thân hôn mê cả đêm, bây giờ đã là gần trưa rồi. Móc điện thoại di động ra nhìn, điện thoại sớm đã hết pin, càng cuống quýt, vội vàng thay pin khác, ôm nỗi hy vọng cuối cùng gọi điện đến xin lỗi, thì nghe người chủ nhiệm ở đầu dây bên kia nói:
"Anh nói phỏng vấn? Mấy hôm trước đã tìm đủ người rồi... Anh nói ngày 15 phỏng vấn? Anh bạn, hôm nay là ngày 22, anh tỉnh ngủ chưa vậy?"
"Hôm nay là ngày 22?"
Lộ Minh nghe được thì như sét đánh ngang tai. Mình hôn mê suốt một tuần rồi?
Lão đầu chủ rạp sách cho mình quyển sách đó, không lẽ đúng là thiên sách tu tiên?
Từ quyển sách chui ra vật hình rắn lẽ nào là rồng trong truyền thuyết?
Lộ Minh cố gắng nhớ lại, quái vật hình rắn, hình như thật sự có chút giống rồng... Con rồng đó chui vào người mình, chắc không có vấn đề gì xảy ra chứ?
Lộ Minh cảm giác cả nửa ngày cũng không thấy có chỗ nào không đúng, toàn thân khỏe mạnh tràn đầy sức lực, chỉ hận không có chỗ để phát tiết.
Thế giới bây giờ làm gì có rồng? Bản thân không lẽ đi xuyên qua cõi khác?
Lộ Minh còn cho rằng mình xuyên qua cõi khác, làm như không có gì, xuống lầu dạo một vòng.
Sau cùng phát hiện, bản thân không có xuyên cõi, mà như con lợn con vậy, ngủ cả bảy ngày.
Kỳ lạ nữa là cả bảy ngày không ăn không uống, bản thân cũng không có thấy đói. Mặc dù không đói nhưng Lộ Minh vẫn bắt mình ăn chút đồ ăn.
Về tới phòng trọ, Lộ Minh lột sạch quần áo, chui vào phòng tắm nhỏ đến mức suýt không lọt, toàn thân bắt đầu gột rửa.
Rất nhanh, Lộ Minh phát hiện có hai điều lạ.
Một: dây chuyền ngọc bội mẹ cho không thấy đâu, chỉ còn sót lại sợi dây màu đỏ trên cổ, bản thân ngọc bội không biết chạy đâu mất rồi?
Hai: là khi nhìn vào gương, Lộ Minh cảm thấy đôi mắt của mình có chút khác lạ, trong mắt ẩn hiện nhiều hơn một loại quang mang kỳ lạ nào đó, nhưng là gì thì không thể diễn tả được, chỉ có thể cảm giác được có chút biến đổi.
Tính cách Lộ Minh có chút lạc quan, mặc dù để cho con rồng nhỏ cổ quái đó chui vào người, làm cho thân thể có chút biến dị, nhưng hắn tin rằng đó là việc tốt.
Đột nhiên, cửa phòng tắm bị kéo ra, hắc y mỹ nữ đứng ở ngoài cửa.
Lộ Minh bị dọa suýt xỉu, bởi vì trên tay hắc y mỹ nữ là một thanh chủy thủ sáng lấp lánh.
"Tôi và cô không hề có chuyện gì xảy ra, tôi khẳng định là không có!"
Lộ Minh cho là hắc y mỹ nữ hiểu lầm, giờ nàng quay lại báo thù, giết mình là nam nhân đã đè lên người nàng, nên vội vàng giải thích, lại vội vàng che lại tiểu đệ của mình.
"Đi ra!"
Hắc y mỹ nữ lạnh lùng nói.
"Ra thì ra, nhưng tôi thật sự không làm gì cả..."
Lộ Minh rất muốn nói bản thân mình vẫn là đồng tử, nhưng nói ra sợ cũng chẳng ai tin.
Hắc y mỹ nữ làm như không thấy thân hình trần trụi của Lộ Minh, rất nhanh chui vào phòng tắm, vứt lại Lộ Minh vẫn còn đang kinh ngạc một bên. Nàng giơ chủy thủ lên, hướng một bên vách tường đâm tới.
Lộ Minh thấy vậy mới yên tâm, thì ra nàng không định tới giết mình, nhưng mà, trong tường lẽ nào lại có bảo vật?
Vòi sen nước vẫn đang chảy, hắc y mỹ nữ sau lưng ướt sũng, làm cho những đường cong đều hiện lên. Phòng tắm bé bé ẩn hiện mùi thơm, phảng phất như mùi nước hoa, lại có vẻ như là hương thơm trên cơ thể của hắc y mỹ nữ, cực kỳ dụ hoặc. Lộ Minh không kìm được lòng tham liền hít vài hơi, bởi vì ướt nước hiện ra đường cong tuyệt mỹ, lại thêm mùi hương cơ thể thần bí, khiến cho khí huyết Lộ Minh sôi trào, tiểu đệ nơi hạ thân đột nhiên ngẩng đầu, thế nào cũng không che hết được, khiến hắn xấu hổ vô cùng.
"Tôi có việc ra ngoài một chút, cô cứ từ từ mà làm", vội vàng mặc quần áo, nhưng Lộ Minh cảm thấy mình như là muốn biến thành người sói trong đêm trăng, mặc dù bây giờ là ban ngày.
Nếu như không nhanh rời khỏi, hắn sợ bản thân không khống chế nổi mà xông vào phòng tắm, đẩy ngã hắc y mỹ nữ.
Hắc y mỹ nữ quay đầu, lạnh lùng nhìn Lộ Minh một cái.
Mặc dù rất cố gắng, nhưng đó là phản ứng tự nhiên của cơ thể, hắn không cách nào khống chế được.
"Phản ứng tự nhiên, không thể trách tôi được... Hơn nữa, nếu như vậy mà không có chút phản ứng nào, thì tôi còn sống để làm gì? Chẳng thà tự tử sớm còn hơn", Lộ Minh vốn định rời đi, nhưng do hiếu kỳ, muốn biết hắc y mỹ nữ rốt cục là tìm cái gì.
Lúc sau, hắc y mỹ nữ từ bức tường lôi ra một viên gạch, rồi lại từ lỗ hổng sau viên gạch lôi ra một viên ngọc bích hình trăng tròn.
Lộ Minh thầm nghĩ, quả nhiên là nữ phi tặc Yến Môn này cất giấu bảo vật trong phòng mình, chẳng trách nàng ta đi rồi lại quay trở lại.
Kỳ lạ thay, tại sao người đẹp cảnh phục truy đuổi nàng, hơn nữa còn đuổi tới ba ngày ba đêm?
Chắc chắn cùng với viên ngọc bích này có quan hệ?
Lần trước nàng tới đây, hẳn là muốn lấy lại viên ngọc này, nhưng lại bị người đẹp cảnh phục đuổi tới, rốt cục kế hoạch bị dừng nửa chừng, lại còn đánh nhau một trận.
Nhưng mà, bản thân mình sống ở đây đã hơn ba tháng, vậy nàng ta đem viên ngọc giấu ở phòng tắm lúc nào vậy ta? Thế gian có rất nhiều nơi bí mật, nàng ta lại cứ nhè phòng tắm trong phòng trọ của mình mà giấu?
Lộ Minh càng nghĩ càng không lí giải nổi. Thân ảnh hắc y mỹ nữ chợt lóe lên, đã thấy nàng đứng ở bên ngoài, dùng khăn màu đen bọc viên ngọc lại, đưa cho Lộ Minh lạnh lùng nói:
"Đem vật này đưa đến Di Cảnh Hoa Viên, Vọng Hải Các số 1206. Đây là chìa khóa, đem vật này đặt vào đó rồi đón xe đến bến tàu hỏa, sau đó đổi xe đến thư viện thành phố hoặc khu chính trị, rồi lại đổi xe đến Trung Hoa Đại Tửu Điếm, thuê một phòng ở lại đó, sáng mai mới được về."
Nàng chỉ đạo cả nửa ngày, chợt phát hiện Lộ Minh đang ngây người nhìn chằm chằm vào chiếc áo ngực ướt đẫm của nàng, đôi mắt không rời khỏi đôi gò bồng đào. Ánh mắt nàng chợt lạnh, chủy thủ trong tay khẽ động, chỉ vào hạ thân Lộ Minh.
Lộ Minh giật mình, vội vàng tránh khỏi chủy thủ, đưa tay ra nhận lấy viên ngọc đã được bọc từ hắc y mỹ nữ gật đầu nói:
"Hiểu rồi."
Khoảnh khắc Lộ Minh tiếp nhận viên ngọc, hắn cảm nhận ngón tay tiếp xúc với viên ngọc đột nhiên cảm thấy một luồng cảm giác kỳ diệu. Hắn có thể cảm nhận được trong ngọc bích chứa đựng một loại năng lượng thần bí mà ngôn ngữ không thể nào diễn tả được. Thân thể Lộ Minh, lúc tiếp xúc với viên ngọc bỗng nhiên sinh ra một khát vọng không thể nói thành lời, như thể rất muốn hấp thụ năng lượng thần bí của viên ngọc, giống như một người đang khát nước muốn uống nước vậy.
Uống nước, tôi muốn uống nước...
Lộ Minh cố gắng kiềm chế sự hiếu kỳ muốn thử "hấp thụ" năng lượng thần bí ẩn chứa trong viên ngọc.
Hắn không biết tại làm sao lại sinh ra loại nguyện vọng như vậy. Viên ngọc trong chiếc khăn đen, bỗng nhiên xuất hiện một dòng thanh lương, như là nước vậy, chảy lên đầu ngón tay, rồi lan tỏa tới toàn thân, sau cùng thuận lợi đi vào kinh mạch, chảy vào đan điền Lộ Minh. Cảm giác thanh lương ướt át đó mặc dù ngắn ngủi có mấy giây, nhưng rất tuyệt diệu, khiến cho Lộ Minh cả đời khó quên.
Lộ Minh nhận thấy, không chỉ thân thể, thậm chí đến linh hồn cũng được tắm gội. Sau khi mát lạnh, toàn thân lại có cảm giác ấm áp, như là ánh nắng ban mai của ngày xuân chiếu vào vậy, vô cùng dễ chịu. Hắn ngầm nội thị thì chợt phát hiện trong đan điền xuất hiện một ít chân khí, mà chân khí này với chân khí trước đây tu luyện ra hoàn toàn không giống nhau, hình như là tiên thiên chân khí trong truyền thuyết... Trời ạ, hút năng lượng của ngọc thạch, lại có thể chuyển hóa thành tiên thiên chân khí.
Nếu thật sự như vậy, so về cảnh giới hắn hoàn toàn có thể vượt qua toàn bộ cao thủ trên thế gian này, biến thành tồn tại độc nhất vô nhị.
Cảnh giới Tiên Thiên, đến cả cường giả cấp bậc Võ Tôn như ông nội, cũng không thể đạt tới cảnh giới này.
"Ngươi sao thế?"
Hắc y mỹ nữ phát hiện biểu cảm của Lộ Minh có chút khác thường, trên mặt hắn, khi thì kinh ngạc, lúc lại vui mừng, vô cùng kỳ lạ.
"Tôi đau đầu..."
Lộ Minh chợt tỉnh, hắn phát hiện không phải đang nằm mơ, trong đan điền thật sự có một ít tiên thiên chân khí thần kỳ, ấm áp. Vì đề phòng hắc y mỹ nữ sinh nghi, hắn vô thức che lấp, lấy tay ôm bụng.
Hắc y mỹ nữ phát hiện tên khốn này đến giả vờ bệnh cũng không biết, có chút nhịn không được cười, lớp băng sương trong mắt nàng tan đi một chút, lạnh lẽo nói:
"Đau đầu ư? Vậy ngươi ôm bụng làm gì?"
Nhưng, nàng cũng không quá truy xét vì sao Lộ Minh lại giả vờ bệnh, ngược lại liếc nhìn chiếc khăn đen đang ở trên tay Lộ Minh, lấy ra viên ngọc bích cẩn thận dò xét.
Nàng dùng giác quan thứ sáu nhạy cảm của nữ nhân, cảm nhận được gã này có vấn đề.