“Lục Minh, Trần Tranh, Thanh Hà vừa lập phòng, mật khẩu là 123, hai đứa vào làm cướp đi.” Hàn Đông là người của Lam Hải, cũng chạy sang bảo đám Lục Minh tham gia khởi động.
Hai bên đang tiến hành không phải là trận đấu chính thức năm người đối chiến, mà là mười người đối chiến, coi như làm quen tay trước.
Có lẽ đây là yêu cầu của Lam Hải. Bởi vì nhiều người hỗn chiến, chênh lệch sẽ không quá nhiều.
Nếu là đối chiến năm người, đối phương phối hợp ăn ý, một khi nắm giữ thế cục, ưu thế càng thêm rõ ràng, rất có thể liên tiếp thất bại, bên mình nhất định sẽ sợ hãi.
Mười người đại chiến, trong cuộc hỗn chiến tình huống gì cũng có thể xảy ra, dù có thua cũng chỉ một chút mà thôi. Chẳng qua người bên phía Thanh Hà không hề sợ hãi. Cô nàng Mục Thuần với vòng một đồ sộ kia thậm chí còn đi tới ngồi đối diện với Lục Minh. Nàng là tuyển thủ chơi Ma thú cũng muốn tham chiến. Nếu như để cho một cô gái đánh bại một đám sói Lam Hải, vậy thật sự là dọa người.
Chẳng qua đám sói Lam Hải tuy hơi tức giận nhưng lại vui mừng. Có một cô gái muốn chơi CS với mình là tình huống rất hiếm thấy. Huống chi nàng có vòng một đồ sộ như vậy, thật sự khó mà khiến người ta ghét bỏ.
“Em cùng chơi.” Trương Viện Viện cũng không để ý đến Trần Tranh, nàng ngồi ở bên cạnh Lục Minh.
“Em cũng biết chơi CS à?” Lục Minh hiếu kỳ.
“Đây là quán của anh em. Trước kia hôm nào em cũng thu tiền giúp anh ấy, có lúc buồn chán liền ngồi xuống chơi, trình độ không cao, nhưng tốt hơn thành tích 0-3 lừng lẫy của anh một chút.” Trương Viện Viện che miệng cười trộm.
“Anh Minh, Minh thiếu gia, Minh đại gia. Cô ấy là người mà tao thích, mày đừng nói chuyện nhiều với cô ấy. Mày đẹp trai quá nên không an toàn.” Trần Tranh ngồi ở bên cạnh Trương Viện Viện, ghé đầu sang nhắc khéo Lục Minh. Lục Minh cầm lấy con chuột muốn đập vào đầu hắn, tức giận nói: “Hôm nay nếu không phải mày gọi lão tử, bây giờ tao đã cùng ba cô gái xinh đẹp nằm tắm nắng rồi. Mày hủy đi một ngày hạnh phúc của tao. Mày mà còn dám lắm mồm nói nữa, tao sẽ tán tỉnh cô em này. Lão tử cảnh cáo mày, lập tức rút cái đầu heo đáng ghét về, nếu không lão tử lột da đầu mày.”
“Tao chỉ nói một chút thôi mà. Các em, các em lên, công kích Lục Minh bằng bát trảo công, quấn lấy Lục Minh. Nó là triệu phú đích thực. Đừng nói là gả cho nó, dù có làm tình nhân, các em cũng thích chết mê mệt.” Trần Tranh cười một tiếng, rồi nói với mấy cô em phía sau. Hy vọng họ hấp dẫn sự chú ý của Lục Minh, để Trương Viện Viện thoát khỏi nguy hiểm.
“Muốn tán tỉnh thì mời ra ngoài, nơi này chỉ chào đón người biết chơi, không chào đón những kẻ háo sắc mượn danh chơi game để tán tỉnh.” Mục Thuần đứng lên, trừng mắt nhìn Lục Minh.
“Có người nói chuyện với mình sao?” Lục Minh thầm nghĩ tôi không chọc giận cô, cô cũng đừng nên gây chuyện với tôi. Hắn mặt ngoài giả vờ không phát hiện đối phương, nhìn phải nhìn trái. “Không có, chỉ có một con muỗi thích ghen tuông kêu o o.” Trương Viện Viện cười cười nói một câu. Mục Thuần nghe thấy hai người kẻ tung người hứng không khỏi tức giận, dùng ánh mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm vào Lục Minh. Nếu như ánh mắt nàng là kiếm thì sớm đã đâm cho Lục Minh hàng trăm lỗ thủng.
“Bắt đầu, bắt đầu rồi, chuyện liếc mắt đưa tình xin để lát nữa hẵng nói.” Trần Tranh vội vàng nhắc nhở.
Đây là bản đồ CSA2, Lục Minh lại không mua gì, xông lên trước.
Khác với vừa nãy, lần này hắn tận lực tiến vào trạng thái cảm ứng nguy cơ, hơn nữa vẫn duy trì như vậy. Dùng nó để chơi game không phải mục đích của Lục Minh. Lục Minh chủ yếu muốn thông qua game tập luyện năng lực cảm ứng nguy cơ này, giúp nó trở nên rõ ràng hơn, duy trì được lâu hơn. Nhân vật trong game vừa chạy đến cửa A, trong lòng Lục Minh liền cảm thấy nguy hiểm.
Mình còn chưa đi ra ngoài, chẳng lẽ là bom?
Lục Minh vội vàng điều khiển nhân vật chạy sát cửa A, mấy tên cướp phía sau ào ào chạy qua.
“Ầm, ầm” hai tiếng, tên cướp chạy nhanh nhất bị bắn bay lên trời. Lục Minh thầm kêu nguy hiểm, nếu như mình không tránh, bây giờ người bị bắn bay lên trời chính là mình. Lục Minh lao ra ngoài, căn bản không nhìn thấy cảnh sát. Nhưng trong nháy mắt khi lao ra ngoài, ngón tay không nhịn được bị năng lực cảm ứng ảnh hưởng, “Đoàng đoàng” nổ súng.
Một tên cảnh sát phía đối phương bị Lục Minh bắn chết, bắn ngược lại phía sau.
Hai tên cảnh sát khác giơ súng lên bắn, nhưng trong lòng Lục Minh đã được cảnh báo từ trước, hắn vội vàng ngồi xổm xuống, mấy phát súng của đối phương đều không trúng.
Hắn phản công, lại bắn chết một tên cảnh sát. Tên còn lại thì bị súng của tên cướp phía sau bắn chết. Lục Minh thầm mắng, nếu không phải bọn mày cướp, thằng cảnh sát này chính là con mồi của mình. Dự cảm trong lòng lại trỗi dậy, Lục Minh liều mạng điều khiển tên cướp chạy về phía trước. Một vật đen ngòm ném tới làm mờ mắt tất cả bọn cướp. Chẳng qua Lục Minh xông lên trước tiên nên chỉ mất một giây. Hắn nhìn thấy một tên cảnh sát xảo quyệt nhảy ra muốn chiếm lợi thế. Giơ súng lên bắn hai phát, trực tiếp bắn chết đối phương ngay trên không.
Lục Minh mừng như điên, nhưng không phải vì hắn bắn chết ba người.
Mà là khả năng cảm ứng tâm linh thật sự quá thần kỳ, ngay cả trong game cũng có thể sử dụng. Nếu thường xuyên huấn luyện cảm giác này, như vậy tin rằng trong mưa bom bão đạn cũng vẫn rất thoải mái.
Mấy cô bé đứng phía sau thấy Lục Minh dũng mãnh bắn chết ba người, uy phong lẫm liệt, nhất thời vỗ tay hoan hô, nhảy cẫng lên không ngừng.
Trong cánh cửa có một tên cảnh sát bị tên cướp nấp vào sau bức tường. Lục Minh vốn không thể nào phát hiện được, nhưng bây giờ hắn có cảm ứng này, dường như có thể nhìn thấy kẻ địch đang ở đâu, hơn nữa còn có thể tính toán được phương pháp công kích an toàn nhất. Hắn điều khiển cho nhân vật lên đạn, từ bên trên nhảy xuống. Bắn loạn xạ để yểm hộ, tên cảnh sát không biết có người trên đầu, bị bắn chết tại chỗ.
Lúc này trong cửa lại có một tên cảnh sát lao ra, xảo quyệt nấp cạnh thùng, bắn cho nhân vật của Lục Minh máu tươi đầy người.
Nhưng mặc dù nguy hiểm, Lục Minh vẫn rất bình tĩnh. Hắn cho nhân vật nhảy cao lên, càng không ngừng thực hiện đủ loại động tác, cuối cùng chạy thoát được khỏi tầm bắn của đối phương. Mặc dù máu chỉ còn 15 điểm, nhưng vẫn chưa chết.
Hai tên cướp xông lên chiếm lợi thế, nhưng bị tên cảnh sát xảo quyệt kia bắn trúng đầu.
Hai bên không ngừng bắn giết, hấp dẫn cảnh sát và cướp đến chi viện. Hai bên giao tranh một trận rồi cùng ngã xuống. Chỉ còn lại nhân vật của Lục Minh và tên cảnh sát xảo quyệt kia.
Đó là nhân vật của Mục Thuần. Nàng vẫn còn 85 máu, đang cầm súng truy sát Lục Minh.
Lục Minh liều mạng chạy trốn, hắn còn không biết tên cảnh sát đang đuổi theo mình là do Mục Thuần điều khiển, trong lòng nảy ra một ý định phản công đầy ranh mãnh. Hắn điều khiển cho nhân vật nhảy lùi về bên trái. Như một con khỉ đang chật vật, nhưng Mục Thuần bắn vài phát cũng không trúng. Nhân lúc nàng lùi lại thay đạn, Lục Minh phản công, bắn cho nhân vật nàng điều khiển máu văng tung tóe.
Mục Thuần rất tức, tên cướp này nhảy loạn xạ như một con khỉ. Rõ ràng một phát súng là có thể giết chết hắn, nhưng toàn bắn hụt, dù có tức cũng không làm gì được.
Chờ nàng thay đạn xong chuẩn bị phản công thì tên cướp kia đã biến mất.
Đang do dự thì một tên cướp từ trên cao nhảy xuống, bắn vài viên đạn vào chiếc thùng lớn. Nàng phản ứng cực nhanh, bắn trả một phát, nhưng tên cướp vẫn không chết, mà còn đâm một nhát dao giết chết nhân vật của nàng. Cuối cùng còn đắc ý phun một bãi vào xác chết.
Điều này làm Mục Thuần tức giận đến độ bàn tay nhỏ bé run lên, mắt đỏ hoe, nước mắt tủi thân trực trào, nhưng cuối cùng nàng vẫn cố gắng lắm mới kìm nén được.
Nhớ tên đáng chết đó, bổn tiểu thư không trả thù được ngươi thì không gọi là Mục Thuần.
Khi Mục Thuần hận đến độ nghiến răng nghiến lợi, mấy cô bé bên cạnh Lục Minh lại lớn tiếng hoan hô, không nhịn được ôm hôn hắn. Nhất thời mọi người đều biết tên biến thái điều khiển tên cướp kia chính là Lục Minh. Mục Thuần trợn trừng mắt nhìn Lục Minh, ánh mắt còn sắc bén hơn đao. Lục Minh đáng thương còn không biết nàng là tên cảnh sát bị mình một đao giết chết. Nếu không chắc chắn sẽ không quá đáng như vậy. Dù cho có dùng đao đâm chết nàng, ít nhất sau khi đâm xong sẽ không phun vào xác chết.
Hắn nhắm mắt lại, cười tủm tỉm cảm nhận trạng thái huyền diệu đó. Trong mắt Mục Thuần đó lại là nụ cười dâm đãng, đó là nụ cười dâm đãng phát ra khi được mấy cô nàng hồ ly tinh hôn.
“Mẹ kiếp, mày giết năm người?” Trần Tranh giết được một người, đang chuẩn bị khoe khoang với Trương Viện Viện không giết được một ai thì lại phát hiện ra thằng nhóc Lục Minh xếp thứ nhất, giết được năm người. Lâu không chơi mà vẫn biến thái như vậy? Trương Viện Viện cũng kinh ngạc, giết một hai người thì không nói làm gì. Có thể giết chết ba người, mà tất cả người chơi đều là cao thủ thì mới không dễ dàng. Nếu như có thể giết chết năm trong mười quân địch, trừ khi quá may mắn thì nhất định phải là cao thủ mới làm được.
“Chuyện nhỏ.” Lục Minh không dám nhiều lời. Hắn sợ cảm ứng thần kỳ đó sẽ biến mất. Hắn trong lòng vừa động, điều khiển nhân vật của mình không mua súng, mà mua hết bom. Ở cửa, có một đám cảnh sát chạy ào tới, Lục Minh điều khiển nhân vật giơ tay lên, ném một quả bom khói ra.
Đám cảnh sát mừng rỡ, tặng bom khói để yểm hộ, thật tốt quá.
Đám cướp sững sờ. Bọn họ xông lên bị khói che mất tầm nhìn, không giết được tên cảnh sát nào. Ngược lại bị cảnh sát bắn chết bốn tên. Đám cướp trợn mắt há mồm, chưa đầy ba mươi giây đã chết bốn người, còn đánh đấm gì nữa? Lục Minh lại liên tục ném ra hai quả bom khói, tiếp theo lại độc địa ném ra một quả lựu đạn. Chỉ một quả lựu đạn đã giết chết ba tên cảnh sát đang trốn trong làn khói mù.
Tên cướp của Lục Minh còn vô sỉ nhặt súng của đồng đội, lập tức nổ súng giết chết tên cảnh sát chưa kịp rút lui.
Lại giết năm tên.
Cửa A đã bị cảnh sát đột phá. Tên cảnh sát do Mục Thuần điều khiển chạy ra, nhắm bắn tên cướp do Lục Minh điều khiển. Bắn cho hắn máu bắn văng tung tóe, đến mức người run lẩy bẩy. Mục Thuần rất hưng phấn, giết, giết chết tên dâm tặc này, sau đó phun lên xác hắn.
Mục Thuần điều khiển cảnh sát xông tới, uy lực có hạn, hơn nữa tên cướp bị bắn hầu hết là trúng mông và chân, run lên vài cái rồi cuối cùng nhảy kiểu con ếch rất khó coi mà chạy thoát. Mục Thuần tức giận, vừa bắn vừa đuổi theo. Nàng phát hiện tên cướp đáng chết kia chỉ còn có một máu, sao có thể bỏ qua được chứ. Đuổi đến cửa gỗ, nàng đột nhiên phát hiện có một lưỡi dao sáng loáng lóe lên trước mặt.
Lục Minh căn bản không trốn xa, mà xảo quyệt trốn đằng sau cánh cửa gỗ.
Nếu như Mục Thuần không phải vội vã truy sát hắn, mà là thay đạn xong rồi cẩn thận tìm kiếm, như vậy nàng sẽ thắng. Nhưng hết lần này đến lần khác lại quá trùng hợp, sau khi bắn đuổi theo hắn đã hết đạn, vừa chạy qua cửa gỗ thì nàng đang thay đạn. Mục Thuần thấy tên cướp chỉ còn một máu đang vung đao nhắm vào mình, không kịp phản ứng chút nào. Cuối cùng lại bị đối phương đâm chết. Nàng đúng là khóc không ra nước mắt.
Nàng thiếu chút nữa đập con chuột xuống đất, nàng cố gắng lắm mới nhịn được.
Một ván đánh xong, Lục Minh đứng đầu bảng. Hắn giết tổng cộng 44 người, chẳng qua chết cũng không ít. Bởi vì mặc dù có cảm ứng nhưng điều khiển không được tốt lắm.
Lục Minh phát hiện cảm ứng của mình thực ra thích hợp với tình huống thật hơn, có sai biệt khá nhỏ với trong game.
“Anh, anh có giỏi thì một chọi một với tôi!” Bị Lục Minh hành hạ đến chết hơn mười lần, Mục Thuần tức giận đi tới. Nàng chỉ thẳng vào mũi Lục Minh, lớn tiếng khiêu chiến: “Một mình đấu Ma thú. Có giỏi thì chơi Ma thú tay đôi với tôi!”