“Đấu tay đôi thì đấu tay đôi. Em chuẩn bị quần lót trước đi!” Trần Tranh sợ thiên hạ không loạn, nhảy dựng lên.
Lục Minh toát mồ hôi hột.
Đây chẳng phải là đẩy mình vào chảo dầu sao? Cho dù hắn thật sự có thể thắng Mục Thuần, nhưng làm sao có thể trước mặt bao nhiêu người mà yêu cầu đối phương cởi quần lót chứ? Hơn nữa làm như vậy, chẳng phải là tát thẳng vào mặt cả đại học Thanh Hà sao? Điều khiến Lục Minh lo lắng nhất chính là, năng lực tâm linh cảm ứng trong trò chơi CS nếu như chuyển sang chơi Ma Thú, chưa chắc đã linh nghiệm.
Không có năng lực tâm linh cảm ứng thần kỳ, hắn đã lâu không chơi Ma Thú, thật sự có thể đánh bại cao thủ sao?
Chẳng may thua, hắn phải cởi quần lót trước mặt bao người, vậy chẳng phải là muốn chết sao?
Lục Minh càng nghĩ càng sợ hãi. Nhưng mọi người xung quanh lại trở nên huyên náo. Nhất là mấy cô em bên cạnh, các nàng còn hưng phấn hơn cả đám con trai háo sắc kia.
“Cược đi, có bản lĩnh thì anh lại đây! Nếu như anh thua, anh phải cởi quần sịp ngay tại chỗ!” Mục Thuần đứng lên trừng mắt nhìn Lục Minh. Lục Minh nghe xong suýt phát khóc. Hắn đắc tội gì nàng ta đâu chứ? Bà cô này! Đánh cuộc quần lót đối với hắn đúng là trăm hại mà không có một lợi. Hắn thắng, về nhất định sẽ bị ba mẹ xử lý. Hắn thua sẽ phải cởi truồng chạy trước mặt bao người. Như vậy không khác gì Trư Bát Giới.
“Lần sau đi, hôm nay tôi không mặc quần sịp.” Lục Minh vừa nói xong, mọi người liền cười phá lên. Mục Thuần lại nhìn hắn với ánh mắt như muốn giết người.
Nàng cảm thấy hắn đang giễu cợt, trêu chọc mình. Hơn nữa còn dùng cái giọng điệu đó.
Đám Trương Vệ, Thôi Chí, Diêm Tích đứng phía sau Mục Thuần thì thầm to nhỏ một chút. Thôi Chí bước ra, rồi nhỏ giọng nói với Mục Thuần mấy câu, sau đó nói với Lục Minh: “Nếu không thì thế này, chúng ta trước hết chơi một ván, để Thuần Thuần hết giận. Không có gì đâu, chúng ta chỉ chơi vui mà thôi, không cá cược gì hết. Coi như làm nóng người đi.”
Đám Trần Tranh cũng đang bàn luận, có người cảm thấy Lục Minh nên làm nóng người rồi hãy đấu với Mục Thuần. Bởi vì dù sao đã lâu không chơi, tìm lại cảm giác là tốt nhất. Cũng có người cảm thấy đây là kế sách của đối phương. Bởi vì đối thủ có thể thông qua lần này để biết được đấu pháp của Lục Minh, thu thập tin tức tình báo cho Mục Thuần. Lại có người cho rằng nên để người khác đánh thay, để Lục Minh vào xem và tìm cảm giác. Đợi xem chán thì ra đánh với Mục Thuần.
Trương Viện Viện cười hì hì một tiếng: “Mọi người nghĩ nhiều làm gì. Hỏi anh Minh chẳng phải là xong sao?”
Thật sự là một lời đánh thức người trong mộng. Tất cả mọi người đều nhìn Lục Minh với ánh mắt mong chờ.
Lục Minh cười khổ: “Có thể không đánh không?”
“Không được! Việc này liên quan đến mặt mũi của Lam Hải. Trận chiến này dù thế nào mày cũng không được lùi bước!” Trần Tranh thiếu chút nữa hóa thân thành lãnh đạo, vỗ vai Lục Minh nói mọi người đặt hết hy vọng vào hắn.
“Đã như vậy thì bắt đầu đi.” Lục Minh nghĩ thầm, dù sao cũng chết, không bằng chết oanh liệt một chút.
Nếu như năng lực tâm linh cảm ứng của hắn có thể phát huy trong Ma Thú, vậy cho dù là thua, hắn tin rằng cũng không quá thê thảm. Sớm một chút đánh GG cũng được. Lục Minh đã quyết định. Trạng thái cảm ứng huyền diệu vẫn mơ hồ tồn tại, lập tức lấy lại tự tin. Thậm chí hắn còn muốn thử nghiệm một chút xem rốt cuộc có thể kéo dài năng lực tâm linh cảm ứng trong bao lâu?
Bây giờ có cơ hội, sao không thử một phen?
Về phần thắng thua, cũng chỉ là trò chơi mà thôi. Khiến bản thân trở nên cường đại mới là điều quan trọng nhất.
Trong lòng vừa nghĩ như vậy, hắn mỉm cười ra hiệu có thể bắt đầu. Người bên phía Thanh Hà có chút ngạc nhiên. Mới bắt đầu thì thấy vẻ mặt hắn có chút khó coi, sao chỉ trong nháy mắt đã đầy tự tin như vậy? Chẳng lẽ hắn thật sự là một cao thủ?
“Này, vừa nãy không phải mày nói nó là gà mờ sao? Một con gà mờ có thể trong hỗn chiến xếp thứ nhất, giết 44 người sao?” Diêm Tích tức giận mắng.
“Vừa nãy tao thấy đúng là vậy mà, có lẽ nó giả heo ăn thịt hổ. Mẹ nó, tao bị nó lừa rồi!” Tên thám tử cũng rất tức giận. Hắn đúng là bị thằng này lừa, làm cho mình bị người khác mắng mỏ. Đám Thôi Chí thấy Lục Minh tự tin như vậy liền thương lượng với nhau một lát, sau đó lại trao đổi với Mục Thuần.
Mục Thuần mặc dù tức giận nhưng nàng không phải kẻ ngốc. Nếu như Lục Minh đồng ý ứng chiến, vậy càng kéo dài càng tốt.
Bởi vì càng như vậy, nàng sẽ càng có thể hiểu được đấu pháp của hắn. Nàng tức giận ngồi xuống đối diện với Lục Minh, về phần trận đấu đã sớm được truyền lên màn hình, tất cả đã được chuẩn bị xong.
Trần Tranh vốn đang ra vẻ nói sẽ đánh thay Lục Minh một trận, nhưng Lục Minh đã giơ ngón giữa lên, đành phải ngồi xuống.
“Mọi người xem, lòng tốt của anh lại bị đối xử như vậy!” Trần Tranh kể lể với mấy cô em vây quanh.
“Đáng đời!” Các cô em cùng giơ ngón giữa lên, làm cho hắn thiếu chút nữa ngất đi. Bị thằng con trai khinh thường thì thôi, nhưng bị một đám con gái giơ ngón giữa, vậy thì quá thê thảm. Nhưng lại không thể phát tác được, hắn ra vẻ đáng thương nhìn về phía Trương Viện Viện. Không ngờ rằng nàng đã giơ tay lên, cười nói: “Anh nhìn xem ngón tay của tôi có đẹp không? Đặc biệt là ngón giữa, thật là... Anh, sao anh lại ngất thế?”
Khi Trần Tranh ngã xuống, Lục Minh và đại diện của đối phương là Thôi Chí đã tiến vào trong game.
Lục Minh rất lì lợm chọn ngẫu nhiên, đối phương thấy vậy tức giận. Nhưng Lục Minh biết, hắn chọn chủng tộc nào cũng không có gì khác nhau. Các chủng tộc đều có ưu thế, có khuyết điểm, nên để mặc cho máy chọn.
Sau khi vào trong game, bản đồ là Phế Hư Thần Điện thường dùng, Lục Minh xuất hiện ở vị trí chín giờ, là Nhân Tộc.
Hắn biết đối thủ chọn Thú Tộc am hiểu nhất, nhưng không biết ở đâu.
Lúc bắt đầu hắn còn luống cuống tay chân chỉ huy nông dân dựng nông trại và Tế Đàn Anh Hùng, lại sinh ra nông dân đi khai thác gỗ. Đối thủ nhìn thấy động tác của hắn, hoàn toàn không có sự ổn định và đơn giản của một người lão luyện, mà ngược lại còn phát ra mấy mệnh lệnh sai lầm, hơn nữa vị trí của nông trại và tế đàn cũng không phải là tốt nhất. Bên phía Thôi Chí triển khai lại rất tốt. Thậm chí còn lập tế đàn nhanh hơn Lục Minh, hiệu quả công việc rất cao.
Tốc độ của Thôi Chí là hơn 270, mà Lục Minh còn chưa đến 150.
Điểm khác biệt lớn nhất là Thôi Chí đã bắt đầu sai nông dân đi dò đường nhưng Lục Minh lại chưa. Hắn đang dùng tất cả nông dân làm việc.
Chẳng lẽ hắn muốn đẻ quân rồi mới dò đường sao? Vị trí sáu giờ mà Thôi Chí đoán rất chính xác. Nông dân rất nhanh tìm được phương hướng chín giờ của Lục Minh, thoáng nhìn một cái liền khiêng một bó gỗ về.
Lục Minh lúc này đang nhắm mắt lại, trại lính đã đẻ ra hai tên bộ binh, nhưng hắn vẫn không nhúc nhích.
Cuối cùng còn gọi ra anh hùng càng làm cho người ta sợ hãi. Không ngờ hắn lại lựa chọn Thánh Kỵ Sĩ. Gần như không có ai sử dụng Thánh Kỵ Sĩ để đối phó Thú Tộc cả. Nếu là Kỵ Sĩ Tử Thần còn có thể miễn cưỡng được. Trên thực tế, Thánh Kỵ Sĩ đấu với bất cứ chủng tộc nào cũng đều bị thua thiệt. Nhân Tộc ngàn năm vẫn là Đại Pháp Sư, đây là thông lệ rồi. Bên phía Thôi Chí đã sớm gọi Kiếm Thánh ra, nhanh như chớp chạy tới. Chạy đến chợ mua đôi giày, thi triển Tật Phong Bộ càng nhanh như gió.
Thôi Chí phán đoán Lục Minh nhất định sử dụng Đại Pháp Sư để đánh quái luyện cấp. Liền chạy đến điểm luyện quái ở hướng chín giờ, chuẩn bị bắt MF.
Nhưng Thánh Kỵ Sĩ của Lục Minh căn bản là chưa hoạt động.
Lục Minh đặt Thánh Kỵ Sĩ ở bên cạnh mỏ vàng, bốn bộ binh đặt ở bên ngoài. Mọi người thấy thế không khỏi toát mồ hôi hột, thằng này muốn giấu Thánh Kỵ Sĩ, thật âm hiểm. Kết quả Thôi Chí căn bản không biết chuyện gì xảy ra, chạy đến điểm luyện quái hướng chín giờ lại không thấy ai, vội vàng chạy về phía điểm luyện cấp hướng mười hai giờ. Hắn đoán Đại Pháp Sư khẳng định là muốn trốn mình lén luyện cấp, liền nhanh chân chạy tới.
Điểm này cũng vẫn không có ai. Điều này làm cho Thôi Chí không hiểu, đối thủ khẳng định là đang luyện cấp nhưng sao mình lại không bắt được.
Điểm luyện cấp hướng sáu giờ, thú bộ binh của mình đang giết quái, chẳng lẽ Đại Pháp Sư chạy đường vòng, chạy đến hướng ba giờ luyện cấp? Hay là mang bộ binh đi khai thác quặng mỏ? Thôi Chí tội nghiệp chạy đến điểm quặng mỏ của Lục Minh lại không có động tĩnh gì. Bây giờ trời đang tối đen, quái vật cũng buồn chán mà ngủ gà ngủ gật.
Thôi Chí rất lấy làm lạ, khống chế Kiếm Thánh chạy đi, xa xa từng tòa Tháp Thần Bí đang bị phá. Mấy tên bộ binh đang dũng mãnh chạy tới, còn có hai tên Xạ Thủ Hỏa Dược. Kiếm Thánh vừa nhìn thấy liền chém. Nông dân không kịp trốn tránh.
Anh hùng thứ hai của hai bên xuất hiện. Thôi Chí chọn Ngưu Đầu Nhân, dẫn theo đại quân đi khai thác quặng, rồi lại chạy đi giết quái luyện cấp.
Kiếm Thánh lại ngu ngốc chạy khắp nơi tìm kiếm Đại Pháp Sư không tồn tại.
Nhưng tất cả mọi người kinh ngạc nhìn thấy Lục Minh khống chế Thánh Kỵ Sĩ đứng trốn ở bên trong mỏ vàng lại không hề nhúc nhích. Nếu như để cho Thôi Chí biết được, có lẽ hắn sẽ hộc máu mồm. Anh hùng thứ hai mà Lục Minh chọn là Sơn Khâu Vương. Hắn rất táo bạo dẫn dắt một đám bộ binh, người lùn, lính hỏa thương tiến lên san bằng quặng mỏ của Thôi Chí. Thôi Chí cũng muốn cứu nhưng không có cách nào. Lục Minh đã dùng bộ binh, người lùn, lính hỏa thương rất quỷ dị đợi Kiếm Thánh và Ngưu Đầu Nhân chạy đi xa mới quay sang đánh chiếm.
Hắn căn bản không đi dò đường, cũng không dò xét các quặng mỏ của Thôi Chí. Nhưng hắn vừa dẫn đội đi đánh phá, lại vừa vặn đúng lúc thực lực của đối phương yếu ớt nhất.
Thôi Chí tức đến hộc máu mồm, hắn vốn còn định ăn trộm gà lại bị mất luôn cả trứng.
Hắn điều khiển Kiếm Thánh về, hình thành một cột sáng truyền tống lớn gần quặng mỏ, định dọa Lục Minh để hắn rút binh.
Không ngờ rằng Lục Minh lại không thèm. Hắn vốn đang bị hai tháp canh điên cuồng bắn phá, hơn nữa quân đội Thú Tộc đang được truyền tống về. Binh lực của hắn vốn yếu, đáng lẽ nên lựa chọn rút lui, nhưng hắn không làm vậy. Kiếm Thánh một mình một ngựa chạy về bị Sơn Khâu Vương đánh cho một búa mà ngất, ngu ngốc đứng đó. Vô số người lùn nổ súng bắn, thoáng cái người đã toàn máu.
Thôi Chí không thể làm gì khác hơn là cho Kiếm Thánh ẩn thân, trơ mắt nhìn cả cứ điểm bị Lục Minh san thành bình địa.
Đám Trần Tranh lớn tiếng khen hay. Mấy cô em cũng hét lên chói tai, vỗ tay hoan hô.
Đám người bên phía đối phương thấy vậy trợn mắt há mồm. Tên mặt trắng bên phía đối phương chẳng lẽ có thần nhãn sao? Có thể nhìn thấy Ngưu Đầu Nhân của Thôi Chí mang theo đại quân đi luyện cấp sao?
Lục Minh đang mừng như điên. Lúc bắt đầu trận đấu, cảm giác nguy cơ trong lòng đã không có phản ứng. Nhưng sau khi đặt anh hùng, lập tức lại có thể dự cảm được đối thủ muốn bắt lấy quân mình đi luyện cấp. Hắn gần như có thể nhìn thấy Kiếm Thánh của đối phương đang chạy tới. Cho nên tương kế tựu kế giấu Thánh Kỵ Sĩ đi. Về phần tại sao lại là Thánh Kỵ Sĩ, đó là do hắn ấn nhầm. Chờ đến khi gọi ra hơn phân nửa, muốn hối hận cũng không còn kịp.
Năng lực tâm linh cảm ứng, là khả năng mà Lục Minh nắm giữ được sau khi đạt đến cảnh giới tiểu viên mãn. Mặc dù không thể nào cảm ứng được đối phương nghĩ gì, nhưng nó có thể cho Lục Minh phán đoán ra được lúc nào là nguy hiểm nhất, lúc nào là thích hợp nhất.
Kết quả, nhờ năng lực tâm linh cảm ứng, Lục Minh dễ dàng san bằng điểm khai thác quặng này, hơn nữa không tốn một binh một tốt.
Lúc này hắn đã không còn luống cuống tay chân như lúc mới bắt đầu.
Bây giờ hắn đã dần dần thích ứng với tiết tấu của trận đấu. Năng lực tâm linh cảm ứng, dần dần có thể phản kích. Dùng game để tập luyện năng lực tâm linh cảm ứng. Tin rằng trong thiên hạ cũng chỉ có mỗi tên biến thái Lục Minh mới có thể làm như vậy.