Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 17: CHƯƠNG 17: SÁT THỦ LẠNH LÙNG

Lộ Minh không thấy bóng dáng vệ sĩ nào ở hành lang hay phòng khách. Rõ ràng, Long Nhị Thiếu rất tin tưởng vào năng lực của đội bảo vệ tại "Hương Tạ Lệ Xá".

Bên ngoài phòng ngủ lớn còn có một phòng khách nhỏ, bên cạnh đó là quầy bar.

Lộ Minh lắng nghe, phát hiện hiệu quả cách âm giữa các phòng rất tốt. Hắn yên tâm mỉm cười, tay chân nhẹ nhàng nhấc tấm che của ống thông gió ra.

Hắn như một con mèo, không một tiếng động nhảy xuống sàn nhà.

Trên sàn nhà vương vãi quần áo cả nam lẫn nữ, có quần lót nam và cả áo ngực nữ. Rõ ràng, trong phòng có một cặp cẩu nam nữ đang kích tình mãnh liệt, vội vã đến mức vừa đi vừa cởi đồ.

Lộ Minh nhìn thấy, khẽ cười. Hắn không vội vàng đi vào xử lý Long Nhị Thiếu, mà ngược lại, đi tới trước cửa, nhìn qua mắt mèo trên cánh cửa, cẩn thận quan sát, rồi mở hé cửa ra xem, chuẩn bị đường rút lui cho lát nữa.

Ngoài hành lang rất yên tĩnh, thang máy dành cho khách VIP ở phía bên phải.

Lộ Minh đóng cửa lại, đem chùm chìa khóa xe của Long Nhị Thiếu vứt trên sofa đút vào túi. Hắn chuẩn bị lát nữa sẽ dùng thang máy xuống bãi đỗ xe, rồi rời đi bằng chính chiếc xe của Long Nhị Thiếu.

Không một tiếng động, hắn mở cửa phòng ngủ lớn. Trên chiếc giường rộng trong phòng, Long Nhị Thiếu đang cong mông lên, đè phía dưới là một cô gái, trong miệng không ngừng rên rỉ:

"Ôi chao! Thuốc này thật tốt, lão tử hiện tại là kim thương bất hoại! Tiện nhân, cô không phải muốn tôi chơi cho sướng sao? Mẹ nó, cô nghĩ cô là tiểu minh tinh thì làm tình cũng có thể lười biếng à? Bình thường phục vụ đạo diễn thế nào, bây giờ phải phục vụ lão tử thế đó, mạnh lên chút!"

Cô gái đó phát ra những lời dâm đãng, miệng kêu to lên, cặp chân dài kẹp chặt lấy eo Long Nhị Thiếu.

"Ha ha, lão tử là thiên hạ đệ nhất, XX chết nàng..."

Long Nhị Thiếu kích động cười lớn, rồi lại thở hồng hộc như lợn.

Lộ Minh không một tiếng động lướt đến bên giường, cúi xuống nhìn hai người. Tay trái hắn từ từ đưa lên đầu giường, cầm lấy hai chai rượu đỏ.

Long Nhị Thiếu mải mê vận động, hoàn toàn không cảm nhận được việc Lộ Minh đã đến bên cạnh.

Cô gái kia, trong lúc vô tình, nhìn thấy đầu giường xuất hiện một người đàn ông đeo kính đen, trong tay hắn là chai rượu đang được giơ cao lên. Cô ta nhất thời sợ hãi kêu thét lên.

Long Nhị Thiếu còn cho rằng nàng bị mình chơi tới cao trào, đắc ý vô cùng cười lớn:

"Lão tử có đúng là lợi hại không? Lão tử có phải là thiên hạ đệ nhất không? Mẹ nó, lão tử sắp sướng chết đi được!!"

Lộ Minh nhân lúc Long Nhị Thiếu sắp bạo phát, liền dùng đầu chai rượu có cổ dài trực tiếp đâm thẳng vào hậu môn của Long Nhị Thiếu.

Long Nhị Thiếu bị tập kích nặng nề, cả người như một con chó ngẩng đầu cong lưng ưỡn về phía trước, trong miệng phát ra tiếng kêu đau khổ thảm thiết.

Cùng lúc đó, chai rượu còn lại trong tay kia của Lộ Minh mạnh mẽ đập vào đầu gã, "bình" một tiếng vỡ vụn. Nước rượu đỏ chưa uống hết chảy xuống như máu...

Long Nhị Thiếu như một con chó chết, cắm đầu gục xuống giường, rồi lăn xuống đất. Miệng gã sùi bọt trắng, hai mắt trắng dã, sớm đã ngất xỉu. Còn cô nàng tiểu minh tinh kia, cả người đầy màu đỏ của rượu và mảnh vỡ, toàn thân sợ run lẩy bẩy, muốn kêu lên nhưng không thể, muốn khóc nhưng không dám.

Lộ Minh dùng ga giường chụp lên đầu cô ta, cố ý làm ra âm thanh khàn đục từ cổ họng nói:

"Không được lên tiếng, nếu không sẽ chết!"

Cô nàng đó trốn trong ga giường, run rẩy thành một cục, không dám trả lời, ra sức gật đầu, chỉ sợ Lộ Minh không nhìn thấy.

"Cái thứ đồ nhỏ như con thạch sùng, mà cũng dám nói thiên hạ đệ nhất? Thật là cười chết người ta..."

Lộ Minh dùng chân đạp mạnh vào mệnh căn của Long Nhị Thiếu. Long Nhị Thiếu đang trong cơn mê man, đau tới mức toàn thân co giật, như một con cóc bị người ta đạp trúng, tứ chi giật giật.

Để xóa bỏ hiềm nghi, Lộ Minh cố ý nói:

"Long Kiếm Minh, có một số người ngươi không nên đắc tội. Đây là thiếu gia chúng ta cảnh cáo ngươi, nếu sau này còn dám tranh gái với thiếu gia chúng ta, sẽ cho mày lên Tây Thiên đó!"

Long Nhị Thiếu đang hôn mê tất nhiên không nghe được, nhưng Lộ Minh biết cô gái kia sẽ đem những lời này nói cho cảnh sát và Long gia. Bọn họ sẽ đặt nghi ngờ lên những đối thủ thường ngày của Long Nhị Thiếu, mà sẽ không nghi ngờ người khác.

Phía dưới Long Nhị Thiếu biến thành một đống huyết nhục mơ hồ. Lộ Minh đoán, nếu gã này có được cứu sống, thì cũng chỉ có thể làm thái giám, không thể vui vầy với nữ nhân được nữa. Hắn chặt xuống cổ của tiểu minh tinh một cái, khiến cô ta hôn mê.

Sau đó, hắn thản nhiên đi ra, tránh khỏi mấy cái camera bên ngoài hành lang rồi mở cửa cầu thang máy dành riêng cho khách VIP.

Thang máy từ trên hạ xuống. Lộ Minh không lập tức xông vào, mà tránh sang một bên, chờ một lúc, biết chắc không có người mới lách người đi vào.

Nhưng không biết tại sao, đột nhiên, một cảm giác cực kỳ nguy hiểm không rõ ràng, hay nói đúng hơn là một ám ảnh tử vong, ập vào tim Lộ Minh, khiến hắn toàn thân sợ hãi.

Lộ Minh trong lòng ngạc nhiên, hắn hoàn toàn không hiểu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tại sao đột nhiên lại có loại cảm giác này?

Trong thang máy, một khẩu súng có gắn nòng giảm thanh thò ra, trực tiếp hướng vào giữa trán Lộ Minh. Một tiếng súng "bụp" trầm đục vang lên.

Lộ Minh trúng đạn, cả người ưỡn ra ngã xuống sàn.

Lúc thang máy từ từ đóng vào, từ trong xuất hiện một người đàn ông cao gầy, đeo kính đen, toàn thân mặc một bộ đồ da. Đôi môi lãnh khốc của gã khẽ nhếch lên cười lạnh lùng, rồi gã làm như không có việc gì cất khẩu súng vào người...

"Tên ngốc thứ 1006."

Nam tử cao gầy tự tin "hừ" một tiếng.

Đợi thang máy hạ xuống đến bãi đỗ xe, gã chậm rãi cất bước, thần tình tự mãn hướng về một chiếc xe con đi tới.

Đột nhiên gã như có cảm nhận gì đó, quay đầu lại. Phía sau hoàn toàn yên tĩnh, không có gì cả... Nam tử cao gầy nghi ngờ ngó nghiêng xung quanh, cho rằng bản thân có chút nhầm lẫn. Hắn yên tâm quay đầu mở cửa xe, đúng lúc định bước lên xe thì một bóng người không một tiếng động xuất hiện phía sau gã.

Người này chính là người mà lúc nãy đã bị hắn bắn trúng giữa trán: Lộ Minh.

Trên mặt Lộ Minh hoàn toàn không có vết thương, có điều đôi kính đen không thấy đâu nữa. Thay vào đó là một đôi mắt như tử thần, tràn đầy sát khí.

"Mày không chết?"

Nam tử cao gầy tay vẫn để ở cửa xe, không quay đầu. Trong mắt hắn hiện ra ánh nhìn khó tin, rồi có chút kinh ngạc hỏi:

"Mày không những không chết, còn đuổi theo tao từ tầng 18 xuống đây? Mẹ kiếp, mày thật là kẻ biến thái!"

"Đây là câu di chúc của mày?"

Lộ Minh mặc dù không dễ dàng ra tay giết người, nhưng tuyệt đối không bỏ qua kẻ vô duyên vô cớ nã đạn vào đầu mình.

"Xem xem tay mày nhanh, hay súng của tao nhanh."

Nam tử cao gầy vừa nói vừa quay người lại, đồng thời bóp cò súng.

Lộ Minh không động thủ, cả người như một cái chuông, thân trên lúc nhanh lúc chậm, lắc qua lắc lại, như một ông cụ nghiêng ngả nhưng không ngã. Đạn cứ thế "chíu chíu" bay qua sát người hắn, găm hết vào bức tường phía sau.

Hai con mắt nam tử cao gầy như sắp lồi hết ra đột.đột

Cả đời này hắn cũng chưa từng gặp qua người nào mà bản thân mình bắn không trúng. Ở khoảng cách này, nếu bắn một phát mà không trúng thì không nói làm gì. Đằng này liên tục 6 phát, cả 6 đều không trúng.

Dựa vào bảng xếp hạng, tốc độ bắn nhanh của tay phải gã, cho tới ngày nay, trong tất cả giới sát thủ đánh thuê, ít nhất cũng được xếp trong 15 người đứng đầu. Gã đã có 3 năm giữ kỷ lục không trượt phát nào, nhưng hiện tại, liên tục 6 phát, đối thủ cách có 3 mét mà toàn trượt, không những thế còn chưa kể lần tập kích lúc nãy ở tầng 18.

Tên trước mặt này là con người sao? Nam tử cao gầy nhìn thân hình đang lắc qua lại của Lộ Minh, trong lòng chợt lạnh đi.

Trong lòng gã có một cảm giác cổ quái: đó không phải do tay súng của gã mất linh, mà do đối phương đã lừa gạt bản thân.

Mỗi phát bắn của gã đều tuyệt đối trúng đích, nhưng đối phương không chút tổn thương. Đó là do động tác của đối phương quá nhanh, hình thành tàn ảnh, mà gã bắn trúng chỉ là cái bóng, chứ không phải trúng bản thể.

Động tác của tên trước mắt này khiến người khác sinh ra một ảo giác: nếu cứ nhằm vào người hắn mà bắn, vậy thì không có khả năng bắn trúng.

"Tay súng không tồi, nhưng, gã nhóc con ấu trĩ, nếu mày ở trên chiến trường một thời gian, thì có thể hiểu trên thế gian này không có người nào là không giết được. Có thực lực cũng không phải là đại diện cho mọi thứ."

Nam tử cao gầy như một con rắn lao lên trên xe, hai chân đạp vào nóc xe, cả người bay lên. Đồng thời, tay trái hắn mọc ra một khẩu súng ngắn, hướng về mấy trụ xi măng mà bắn. Phát súng này không phải bắn về phía Lộ Minh, mà là bắn về một hướng khác. Nhưng những viên đạn bắn vào phía cột xi măng, không ngờ lại gập lại thành một đường vòng cung, hướng giữa trán Lộ Minh bay tới.

Lộ Minh ứng tiếng ngã xuống...

"Kỹ thuật bắn tay trái của tao xếp trong 5 người đứng đầu trên thế giới. Mày không phải là cao thủ đầu tiên chết bởi "Vòng Cung Tử Thần" này!"

Nam tử cao gầy thổi thổi khói bay ra từ nòng súng, tiêu sái quay người đi.

"Cẩn thận!" Từ xa, một người dùng tiếng Pháp hét lên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!