Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 16: CHƯƠNG 16: CONG MÔNG QUYẾN RŨ NỮ MINH TINH

"Oa! Ngay cả phun nước cũng tiêu sái hơn người!"

Gã đeo kính bị Lộ Minh phun nước đầy mặt, không những không giận mà còn khen nức nở.

Gã lại dùng tay làm thành tư thế của thợ chụp ảnh, trong miệng liên tục phát ra âm thanh "tách" "tách" như đang bấm máy vậy, như một con chuột túi, nhảy tới nhảy lui trước mặt Lộ Minh, dùng đủ các tư thế của một người chụp ảnh ngắm nghía, rất có tác phong của một nhiếp ảnh đại sư.

Lộ Minh bị gã làm cho dở khóc dở cười, cái gã này rốt cuộc là từ bệnh viện tâm thần nào trốn ra vậy chứ?

Vốn định một cước sút gã bay đi, nhưng nghĩ lại, cảm thấy không nên dây dưa với gã điên này thì hơn.

Lộ Minh quay người rời đi, gã đeo kính vội vàng đuổi theo: "Đợi chút, nghe tôi nói, cậu thật sự có tiềm chất trở thành minh tinh! Diện mạo cậu anh tuấn hơn người, mày kiếm, môi chún đẹp, trán đầy chính nghĩa, đôi mắt có thần, phù hợp với đường nét khuôn mặt cậu, cộng thêm làn da nhẵn nhụi thật sự là quá hoàn mỹ. Cậu không biết, cậu là một viên ngọc thô chưa qua tay thợ mài, chỉ cần thêm chút vỏ bọc, qua vài lần đóng quảng cáo, hoặc lại tham gia một vài tiết mục trên tivi, rồi đi đóng phim, sau đó hình ảnh của cậu mà lên màn hình, lập tức sẽ nổi tiếng toàn quốc. Thân hình cậu thuộc hàng nhất lưu, cao ráo, cứng cáp, cái "tỷ lệ vàng" này người khác có ngưỡng mộ cũng không thể có được. Thêm vào khí chất đặc biệt của cậu, chỉ có một từ có thể hình dung ra được mà thôi, đó là "hoàn mỹ"."

"Hoàn mỹ là hai chữ đó sao?"

Lộ Minh bị gã này làm cho phì cười.

"A, tiếng cười hào sảng, nụ cười tươi tắn như ánh dương quang, đơn giản là chết người mà... Trời ạ, nếu như để hàng vạn thiếu nữ trên thế gian này nhìn thấy, không biết bao nhiêu cô sẽ vì cậu mà phát điên!", gã đeo kính vỗ tay, mừng rỡ nói:

"Đi theo tôi đi, cậu mà không làm minh tinh thì đúng là lãng phí tài nguyên quốc gia!"

"Lãng phí tài nguyên quốc gia? Ha, tôi thích lãng phí!"

Lộ Minh lắc vai một cái, đẩy lùi gã đeo kính.

"Ôi chao, đôi tay của cậu đẹp quá... Trắng trong như ngọc, mềm mại nhưng lại không mất đi khí chất nam nhi. Cả đời này tôi chưa từng thấy đôi tay nào hoàn mỹ đến thế, trừ phi, đây chính là đôi tay trong truyền thuyết "Đồng Tử Như Ý Thủ"? Hãy giữ nguyên tư thế này, không, góc độ hơi nghiêng sang một chút, tôi muốn chụp ảnh cậu... Ôi chao, máy ảnh của tôi đâu rồi? Vào thời điểm quan trọng thế này mà lại không tìm thấy máy ảnh đâu cả?"

Gã đeo kính cuống quýt xoay tròn.

"Tôi đây là "Hóa Cốt Miên Chưởng", ông mà còn đi theo, tôi sẽ vặn gãy xương ông."

Lộ Minh cả đời ghét nhất hai chữ "đồng tử", đây là điều cấm kỵ của hắn.

"Ký hợp đồng với tôi!"

Gã đeo kính ôm lấy tay Lộ Minh, kích động kêu lên.

"Đi chết đi!"

Lộ Minh nhấc bổng gã lên không rồi quẳng ra xa 3 mét.

"Tuyệt đẹp, thật là có cá tính! Nếu như cậu đóng vai sát thủ lãnh khốc, khẳng định sẽ khiến hàng vạn thiếu nữ mê đắm!" Gã đeo kính nhỏm dậy, ôm chặt lấy đùi Lộ Minh.

"Ông mà còn quấn lấy tôi, tôi sẽ gọi điện đến Bệnh viện Thanh Sơn, kêu họ đến bắt ông về!" Lộ Minh nhấc bổng gã lên, uy hiếp nói.

"Hiểu nhầm, hiểu nhầm rồi! Tôi không phải tên thần kinh, tôi là một Tinh thám (người tìm kiếm ngôi sao)! Đây là danh thiếp của tôi... À, sao mình lại lấy nhầm danh thiếp người khác? Không sao, không sao, tôi thật sự là Tinh thám! Đợi, đợi chút, tôi..." Gã đeo kính không ngừng đuổi theo, lại lao đến ôm lấy đùi Lộ Minh, chết cũng không buông.

"Buông tay, ông rốt cuộc là muốn gì?"

Lộ Minh thật sự muốn viết chữ "Phục" (phục tùng) cho gã này.

"Tôi muốn mời cậu đóng quảng cáo..."

Gã đeo kính để Lộ Minh kéo đi cũng không buông tay.

"Không có hứng."

Lộ Minh lập tức cự tuyệt.

"Đóng quảng cáo rất hay, cậu nhất định phải thử xem! Thứ nhất, hình ảnh sẽ được lên màn hình, khuếch trương giá trị của cậu trước công chúng. Thứ hai, có thể quen biết rất nhiều minh tinh khác, mở rộng các mối quan hệ. Thứ ba, nâng cao lòng tự tin, tăng thêm hàm dưỡng. Thứ tư, tăng thu nhập... Trong tay tôi đang có quảng cáo nước ép trái cây, không những thế còn có nữ minh tinh đang nổi ở Hồng Kông, Đài Loan, cùng với đạo diễn và người quay phim có tiếng. Quay xong, hiệu quả tuyệt đối sẽ làm rung động toàn quốc, cậu nhất định phải thử xem!" Gã đeo kính một bên ôm chặt chân Lộ Minh, một bên thuyết phục hắn đóng quảng cáo.

"Nếu nhận quay quảng cáo đó, tôi sẽ nhận được bao nhiêu tiền?"

Lộ Minh thầm nghĩ, nếu như thu nhập không tồi, vậy cũng coi như là một công việc.

"Ách, bởi vì cậu hiện nay là người mới, lại diễn vai quần chúng, thù lao có lẽ sẽ không cao, có thể là 200, cũng có thể là 300..." Gã đeo kính thấy mặt Lộ Minh tối đi, lập tức an ủi: "Cần phải nhẫn nại, bước đầu xuất đạo đều là như vậy. Nhưng nếu cậu nổi tiếng rồi, vậy thì thù lao sẽ không ít hơn 2-300 vạn. Cậu phải nghĩ về tương lai, tầm nhìn của đàn ông cần phải xa trông rộng một chút."

"Được rồi, diễn vai quần chúng thì tôi phải làm gì?"

Lộ Minh cố nhịn không đập gã này thành miếng bánh thịt, hỏi.

"Cậu sẽ đóng vai một quả dứa, hay là một quả cam, mặc đạo cụ, cải trang thành trái cây, cong mông lên quyến rũ nữ minh tinh..." Gã đeo kính lập tức đứng lên, đẩy đẩy gọng kính, nghiêm chỉnh khác thường mà nói: "Cái quảng cáo nước ép trái cây này mặc dù đơn giản, nhưng cũng cần kỹ thuật diễn, tôi sẽ giải thích rõ hơn cho cậu."

"Ông có thể đi chết được rồi!" Lộ Minh phát khùng, tung một cú sút thật mạnh vào mông gã, đá bay gã, khiến gã đeo kính biến thành một ngôi sao biến mất trong không trung.

Sau khi đá bay gã đeo kính đi, Lộ Minh trong lòng càng ghét cay ghét đắng Long Nhị Thiếu.

Nếu như không phải đến "Hương Tạ Lệ Xá" để thu thập hắn, thì sẽ không gặp phải gã thần kinh này, và bản thân cũng sẽ không bị ức chế như hiện tại.

Cải trang thành quả dứa, quả cam, cong mông lên quyến rũ nữ minh tinh, vậy mà gã thần kinh đó cũng nghĩ ra được. Lộ Minh không biết hãng nước ép trái cây đó tên gì, nếu mà biết được, khẳng định là cả đời này sẽ không mua. Quảng cáo tệ hại như vậy, nước chắc cũng chẳng ngon lành gì.

Lộ Minh một bụng tức giận đi tới công viên đối diện với "Hương Tạ Lệ Xá", tìm một tán cây nằm xuống ngủ một lát. Đợi trời chập tối, Lộ Minh đeo kính đen và găng tay lên, hướng về bức tường bao phía xa của "Hương Tạ Lệ Xá" mà đi tới. "Hương Tạ Lệ Xá" không phải nằm ở chỗ náo nhiệt của trung tâm thành phố, ngược lại, chỗ này có chút hẻo lánh, ít xe cộ, ít người qua lại. Lộ Minh thuận lợi đi đến gần tường bao.

Bởi vì có camera theo dõi 24 giờ, Lộ Minh cẩn thận chú ý khoảng cách, không để lọt vào tầm chiếu.

Đợi cho hai cái camera quay vào trong góc, hắn lập tức lao đến bên tường bao, tung người phi lên, rồi lại dùng tay chống vào đầu tường, nhẹ nhàng vượt qua bức tường cao 3 mét, vô thanh vô tức rơi xuống đất, ẩn vào góc chết của camera.

Đợi đầu camera quay ngược về góc này, Lộ Minh đã sớm như linh miêu lẻn vào trong vườn cây. Chờ vượt qua tầm hoạt động của camera, hắn lập tức đứng lên, đường hoàng tiến vào bên trong.

Vượt qua hai căn nhà nhỏ cùng một bồn phun nước, Lộ Minh đi đến căn nhà lớn nhất của "Hương Tạ Lệ Xá" là "Ngưng Bích Kim Cung". Phía trong đại sảnh đèn đuốc sáng chói, tiếng nhạc vui vọng ra, hiển nhiên tiệc rượu đang lúc cao trào.

Xa xa có mấy tên bảo an đang đi tuần, trong bóng tối còn có mấy bóng người ẩn hiện, hiển nhiên là vệ sĩ riêng của quan lớn hay quý nhân nào đó.

Lộ Minh ẩn mình trong bóng tối chờ cơ hội. Một nhóm nhỏ bảo an vừa đi tuần qua, hắn lập tức như con báo đi săn, bám vào tường phía ngoài trèo lên, không đến 15 giây đã ở trên tầng 3.

Tìm thấy một cánh cửa sổ không có ánh đèn, hắn khẽ cảm ứng một chút, cảm nhận bên trong không có người. Dùng ám kình chấn vỡ miếng kính dày của cửa sổ, gỡ ra từng miếng một, nhẹ nhàng vứt lên ghế sofa trong phòng. Sau cùng, như con rắn luồn vào trong, hắn tìm đến cửa thông gió của điều hòa, gỡ ra miếng nắp đậy, nhẹ nhàng nhảy lên, thuận theo đường ống thông gió của điều hòa, nhanh chóng và vô thanh treo lên phía trên.

Mười phút sau, cuối cùng hắn cũng tới được tầng 18. Lộ Minh nhẫn nại dò tìm mục tiêu từng phòng một. Lúc đến góc rẽ thứ ba của ống thông gió điều hòa, loáng thoáng truyền tới âm thanh của Long Nhị Thiếu, trên mặt hắn nhất thời lộ ra nụ cười thần bí.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!