Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 15: CHƯƠNG 15: MỸ NHÂN HỒ LY

"Lẽ nào "Tục Mệnh Hoàn" đã được nghiên cứu thành công rồi?"

Lộ Minh có chút ngạc nhiên, hai ông lão này làm việc thật sự hiệu quả.

"Ách..."

Trần Lập Dân khẽ hắng giọng nói:

"Kỳ thực "Tục Mệnh Hoàn" chế thành dược hoàn có chút khó khăn, tạp chất quá nhiều, không những thế dược lực cũng tương đối khó phát huy. Ta và sư huynh đã thảo luận, "Tục Mệnh Hoàn" cần tinh chế thêm một bước nữa, cần phải nghiên cứu sâu hơn. Hiện tại chúng ta chỉ có thể chế tạo ra "Tục Mệnh Thang" (canh) với dược lực yếu hơn một chút mà thôi."

"A?"

Lộ Minh có chút kỳ quái,

""Tục Mệnh Thang" là thứ gì vậy?"

"Là đem các dược liệu thành phần của "Tục Mệnh Hoàn" nấu thành canh để uống, hoặc là chiết xuất nước canh này, cho vào lọ chế tạo thành dạng dịch... Dù sao thì vẫn là thủy tễ. Bây giờ muốn chế thành hoàn có chút khó khăn, nhưng sau này nhất định sẽ thành công. Sư huynh hiện tại đã quay về làm thử nghiệm lâm sàng rồi, nghe nói hiệu quả không tồi. Tiểu Lộ à! Phương thuốc này của cháu được tái sinh, thực sự là phúc lớn cho thế nhân. Đợi sau khi xin được bằng sáng chế và kiểm định xong, sẽ được đầu tư sản xuất, tin rằng sau này sẽ có rất nhiều bệnh nhân thương nặng, nhờ có Tục Mệnh Thang này mà giảm thiểu tỉ lệ tử vong. Tiểu Lộ à, đây đều là công lao của cháu!" Trần Lập Dân cảm động lại khen nức nở Lộ Minh lần nữa, khiến Lộ Minh trong lòng có chút xấu hổ.

So với tấm lòng vì thế nhân của hai ông Trần Lập Dân và Lý Thành Tề, Lộ Minh lại chỉ nghĩ làm sao để bảo mật phương thuốc hơn, đảm bảo lợi ích cho bản thân.

Lộ Minh thầm hạ quyết tâm trong lòng, đợi sau này bản thân có quyền lực, có tài lực. Lúc đó nhất định sẽ luyện chế một số loại thuốc tốt, tặng cho hai ông để cứu chữa thế nhân, coi như là thành ý bồi thường một chút cho hai ông.

Trần Lập Dân vốn muốn Lộ Minh đi cùng Lý Thành Tề đến sở xin cấp bằng sáng chế, nhưng Lộ Minh một mực từ chối.

"Trần lão, người và Lý lão cứ đi đi. Hơn nữa, đừng chỉ viết tên một mình cháu, phương thuốc này là do ba người chúng ta cùng phục chế. Nếu phải viết, tên của cả ba người chúng ta phải cùng được viết lên! Kiểm tra thuốc, luyện thành thuốc, sản xuất và tiêu thụ, cháu một chút cũng không hiểu, toàn quyền giao cho hai ông nhé."

Lộ Minh đối với hai ông hoàn toàn yên tâm, hai ông đều là bác sĩ thực thụ.

"Ta thực hy vọng cháu học Trung y..."

Trần lão thở dài một tiếng rồi cúp máy.

Trong xã hội hiện đại, Trung y dần dần bị thoái trào, người trẻ tuổi học Trung y càng ngày càng ít, ai ai cũng thích Tây y, ngay cả sinh viên của viện Trung y cũng nói Trung Tây kết hợp.

Lộ Minh mặc dù có hứng thú với luyện đan, nhưng không có nguyện vọng vĩ đại là cứu vớt Trung y. Hắn đọc sách thuốc, học cách nhận biết dược liệu hoàn toàn là vì luyện đan.

Vừa nói chuyện xong với cụ Trần Lập Dân, di động lại reo.

Là người mà chỉ cần cười một cái cũng đủ nghiêng nước nghiêng thành: hồ ly tinh Nhiếp Thanh Lam. Lộ Minh có cảm giác, nếu thêm ba lần nữa từ chối điện thoại của nàng, e rằng tim phổi nàng sẽ nổ tung vì tức giận mất. Ai bảo nàng ta tính kế đưa hắn vào tròng... Thôi bỏ đi, vì vẫn thiết, nghe thêm một lần nữa xem sao. Lộ Minh cố tìm cho mình một lý do trong lòng, hắn đương nhiên sẽ không tự thừa nhận lý do là vì bản thân muốn một lần nữa được nghe âm thanh mê hoặc của Nhiếp Thanh Lam.

"Alo, đồng chí cảnh sát, tìm tôi có việc gì sao?"

Lộ Minh đã chuẩn bị sẵn, chỉ cần nghe thấy sư tử Hà Đông gầm lên, lập tức cúp máy.

"Chồng àh!!"

Âm thanh của Nhiếp Thanh Lam không những không dữ dằn, mà lại cực kỳ ôn nhu, ngọt ngào như đường, âm cuối kéo dài N giây. Lộ Minh vừa nghe thấy, trái tim nhỏ bé yếu ớt thiếu chút nữa bị âm thanh ôn nhu đó làm tan chảy.

Câu nói ngọt lịm thấm vào tận tim: "Chồng àh!" được phát ra, tin rằng mười vạn đàn ông trên thế giới này nghe được, thì có 99.999 người như Lộ Minh hiện tại đang mê mẩn tâm hồn, còn lại một người không mê đắm kia, khẳng định là Đông Phương Bất Bại (nguyên bản đó, fan Đông Phương đừng tìm mình đòi nợ nhé, tìm tác giả đó).

"Hiện tại là mùa thu, không phải mùa xuân để mèo kêu đâu nhé."

Lộ Minh ra sức cứng lòng, toàn lực chống lại mị lực của hồ ly Nhiếp Thanh Lam.

"Chúc mừng anh, anh đã giành được bước đầu tư cách làm rể Nhiếp gia, chỉ cần anh tăng lên mười cấp, vậy là có hy vọng đưa được mỹ nữ về rồi!"

Nhiếp Thanh Lam ngọt ngào cười lên:

"Nếu trước 5 giờ hôm nay anh kịp ăn mặc lịch sự, gọn gàng đến trà trang "Hữu Phong Lai Nghi", vậy anh lại càng có được cơ hội cộng điểm."

"Tôi không rảnh chơi với cô."

Lộ Minh liền từ chối.

"Đại mỹ nữ dâng tới tận cửa mà còn không muốn, anh chuẩn bị xuất gia làm hòa thượng sao? Hay là cùng với nữ tặc Yến Tử Môn chạy trốn?"

Nhiếp Thanh Lam cười hỏi.

"Nữ tặc Yến Tử Môn dám đưa mười vạn cho cha của kẻ thù nhập viện, đồng chí cảnh sát, nếu như là ngược lại, cô có lẽ sẽ không làm như vậy?"

Lộ Minh nói.

"Em cũng vậy."

Nhiếp Thanh Lam cười hì hì nói:

"Bởi vì mẹ của cô ta cũng là dì tư của em... Lộ Minh, cảm ơn anh đã cứu cha em, nhưng em muốn nói, việc anh cứu kẻ mới nổi đó, cái này không liên quan chút nào đến việc anh thông qua tiêu chuẩn làm rể Nhiếp gia. Anh đạt được tiêu chuẩn tư cách rể Nhiếp gia hoàn toàn là do em. Nếu không, kẻ mới nổi đó muốn gả con, ông ta lấy gì mà gả?"

"Hả?"

Lộ Minh kỳ quái hỏi:

"Lẽ nào cô muốn nói với tôi là cô thích tôi rồi?"

"Vẫn chưa."

Nhiếp Thanh Lam lại yêu kiều cười hì hì nói:

"Có điều em cũng không ghét anh, vì vậy quyết định cho anh một cơ hội."

"Cảm ơn, tôi không mong mỏi."

Lộ Minh kiêu ngạo đáp, nói xong trong lòng cảm thấy đau tiếc. Kỳ thực mỹ nhân hồ ly rất xinh đẹp, cười lên lại càng muốn chết, đúng là vưu vật nghiêng nước nghiêng thành, bản thân mình một mực từ chối một tuyệt thế mỹ nhân như vậy, không khéo sẽ bị trời đánh.

"Lộ Minh à, xem ra thời kỳ phản nghịch của anh vẫn chưa qua hết đâu."

Nhiếp Thanh Lam không chút tức giận cười nói.

"Thời tiền mãn kinh của tôi sắp tới rồi!"

Lộ Minh hét lên. (Bó tay).

"Nếu như sau này anh giả vờ làm bạn trai em, khiến cha mẹ vui vẻ, em sẽ giúp anh theo đuổi Cảnh Hàn, thế nào? Có động lòng về vụ mua bán này không? Lộ Minh à, em cho anh ba giây suy nghĩ, một, hai, ba, hết thời gian, anh không lên tiếng, vậy thì thôi."

Nhiếp Thanh Lam đếm nhanh hơn cả điện xẹt, Lộ Minh căn bản không kịp mở miệng.

"Đồng chí cảnh sát, không lên tiếng nhiều khi đồng nghĩa với mặc nhận đấy."

Lộ Minh nghe nàng ta nói giúp mình theo đuổi Cảnh Hàn, tim liền đập rộn ràng, nàng ta với Cảnh Hàn là chị em họ, có lẽ là có cách.

"Em thay đổi chủ ý rồi."

Nhiếp Thanh Lam làm ra vẻ "cầu xin em đi".

"Đợi cô thay đổi chủ ý, sau đó hãy gọi cho tôi."

Lộ Minh quá quen thuộc với tính cách nàng, quyết là có chết cũng không thèm cầu cô nhóc ranh này, kiêu ngạo cúp máy.

Di động lập tức reo lên, Lộ Minh nghe máy lập tức nói: "Đồng chí cảnh sát, xin cô đừng có điện thoại làm phiền."

Nhiếp Thanh Lam yêu kiều cười nói:

"Em nhận được tin tức, Cảnh Hàn đang nghe ngóng khắp nơi tin tức về vẫn thiết, nàng ta nếu như không phải sợ dì tư của em, có lẽ cũng dám đem thiết đảm của lão gia trộm mất. Lộ Minh à, anh cần vẫn thiết làm gì thế?"

Lộ Minh toát hết mồ hôi, Nhiếp Thanh Lam này cũng quá thông minh rồi, chỉ bằng một chút đầu mối, nàng ta liền đoán là mình cần vẫn thiết, quả nhiên là mỹ nhân hồ ly.

Có điều, Lộ Minh lúc này đang cảm động vì Cảnh Hàn giúp mình nghe ngóng tin về vẫn thiết khắp nơi.

Nếu như Nhiếp Thanh Lam đã biết hết rồi, Lộ Minh dứt khoát nói thẳng:

"Là tôi cần, nếu như cô có, nói điều kiện đi."

"Điều kiện ư à..."

Giọng Nhiếp Thanh Lam kéo dài ra, Lộ Minh thầm nghĩ... Toi rồi, hồ ly tinh này chắc chắn sẽ lột da mình, hút máu mình... Nhưng không ngờ câu tiếp theo của Nhiếp Thanh Lam lại nằm ngoài dự liệu, nàng giảo hoạt nói:

"Nếu ngày mai anh nguyện ý đi mua sắm cùng em, vậy thì chiếc nhẫn vẫn thiết em sẽ tặng cho anh! 9 giờ sáng mai, em tới đón anh ở dưới nhà anh đầu ngõ Phượng Vĩ đó."

Nhiếp Thanh Lam không đợi Lộ Minh từ chối, lập tức cúp máy. Lộ Minh ngẩn ra mất mấy giây, hắn cảm thấy Nhiếp Thanh Lam hẹn mình đi phố, lại dễ dàng đem vẫn thiết tặng mình, cái này khẳng định là có âm mưu gì đó, nhưng lời từ chối lại không thể nói ra nổi.

Bản thân mình cần gấp vẫn thiết, nàng ta mặc dù giảo hoạt khó dây dưa, nhưng hắn lại quá là muốn nhẫn trữ vật...

Taxi dừng lại, Lộ Minh nhìn lên, thì ra là đã tới "Hương Tạ Lệ Xá" rồi.

Hắn không hấp tấp xông lên, mà đi tới phố đối diện, mua một cái sim di động, đổi qua, gọi điện tới quầy tiếp tân của "Hương Tạ Lệ Xá" hỏi:

"Tôi là bạn của Thiếu gia Sâm, tiệc rượu tối nay tôi tới muộn một chút, xin hỏi tối nay Thiếu gia Sâm và Thiếu gia Long ở tại phòng bao nhiêu?"

Cô nàng tiếp tân nghe Lộ Minh biết được tối nay có tiệc rượu, cho rằng Lộ Minh đúng là bạn của Thiếu gia Sâm, lục tìm một lúc, rồi dùng giọng nói ôn nhu nói ra hai số phòng của Thiếu gia Sâm và Thiếu gia Long:

"Thiếu gia Sâm bao trọn phòng tổng thống, Thiếu gia Long vẫn đăng ký căn phòng quen thuộc 1808, bữa tiệc đến 8 giờ 30 mới kết thúc, chúc ngài chơi vui vẻ."

Lộ Minh cúp máy, khóe miệng hiện lên nụ cười lạnh lẽo, trong mắt sát khí lúc ẩn lúc hiện.

Cách đó không xa một người chạy tới, tay làm động tác của một nhiếp ảnh gia, hướng thẳng vào khuôn mặt Lộ Minh ngắm nghía, rồi kích động móc tấm danh thiếp ra đưa tới, tự giới thiệu:

"Xin chào, tôi là chuyên viên tuyển chọn ngôi sao của "Tinh Tinh Biết Tim Tôi", tôi thấy diện mạo của cậu cực tốt, xin hỏi cậu có hứng thú làm minh tinh hay không?"

Lộ Minh đang uống nước, nghe thấy vậy, nước trong miệng lập tức phun hết ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!