Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 14: CHƯƠNG 14: CỬ CHỈ THÂN MẬT, CẦN XỬ LÝ NHƯ VỤNG TRỘM

Một toán các cô phục vụ xông vào, cười đùa ồn ào không ngớt.

Trong đó có một cô bé nhí nhảnh đáng yêu để tóc dài ôm lấy mặt, vừa vào liền hét lên "cướp đây", bắt nam đứng bên trái, nữ đứng bên phải, chỉ vào Hoắc Vấn Dung bắt nàng cởi hết đứng ở giữa.

"Phi, con nít ranh, định dọa ai? Lão nương không phải đồ hai mặt, bằng gì phải đứng ở giữa?"

Hoắc Vấn Dung đưa tay ra "bốp" một tiếng gạt phắt tay cô bé nhí nhảnh đi.

"Bởi vì bà là đồ lẳng lơ, quyến rũ người yêu của chị Gia Gia, vì vậy bà phải chịu sự phán quyết của chính nghĩa! Oa, anh này đẹp trai quá! Mũi cao cao, đôi mắt to to, so với Kim Thành Vũ còn đẹp trai hơn, cho em xin chữ ký cái nhỉ?"

Cô bé nhí nhảnh vừa thấy Lộ Minh, không biết lấy từ đâu ra cuốn sổ ký tên đưa ra để Lộ Minh ký vào đó.

"Đẹp trai quá, Gia Gia thiệt là có mắt nhìn..."

"Tôi bị anh ấy hớp hồn rồi..."

"Để lão nương sờ một cái, đừng chen, mọi người đừng chen lấn, còn chen nữa đến ngực cũng bị ép rớt ra đó!"

.

Lộ Minh bị đám sắc nữ trước mặt dọa toát mồ hôi, đây không phải chuyện đùa, bọn họ thật sự thò tay sờ loạn lên, sau cùng dọa cho Lộ Minh nhảy lên nóc tủ, trông rất thảm thương hướng chúng sắc nữ xin tha.

Chúng nữ cười to, khiến cho Gia Gia vừa rửa mặt xong từ nhà vệ sinh đi ra cũng không ngừng được phì cười.

Hoắc Vấn Dung vỗ vỗ tay, ra hiệu cho mọi người trước tiên nghe nàng nói:

"Chờ một chút các sắc nữ, mọi người đừng dã man quá, kẻo đem cậu nhóc đẹp trai dọa chạy đó."

.

Cô bé nhí nhảnh làm ra bộ mặt đáng yêu, "hừ" một tiếng nói:

"Bà đồ lẳng lơ này mới là người dã man nhất mới đúng, mới nghe nói bạn trai Gia Gia rất đẹp trai, nước miếng liền tuôn ra như thác nước, vừa rồi là ai giành lấy giả mạo làm bạn gái của anh đẹp trai này? Chị Gia Gia, em muốn vạch trần Hoắc yêu nữ, bà ta căn bản không có hảo tâm, bà ta đang chuẩn bị dùng ngực cỡ 36D để đào góc tường bạn trai chị, cẩn thận, đừng để bà ta cướp mất!"

.

"Không, không phải, Lộ Minh, anh, anh ta chỉ là bạn học..."

Khuôn mặt ngọc ngà của Gia Gia vừa rửa xong, vốn dĩ trắng bóc, nhưng hiện giờ đỏ bừng lên, nhìn càng thêm phần kiều diễm.

"Nói dối, nói dối đó, Gia Gia xấu hổ rồi!"

Cô bé nhí nhảnh hoàn toàn không thèm tin.

"Đúng là như vậy, mọi người đừng hiểu nhầm."

Gia Gia nhìn Lộ Minh, đến cổ cũng đỏ hết cả lên.

"Có đúng là bạn học? Lão nương mấy hôm trước bị người bỏ rơi, đang muốn tìm một gã đẹp trai để chà đạp một phen. Gia Gia, nếu hắn không phải bạn trai mi, vậy hãy để ta, một đóa hoa quyến rũ này, đem hắn tán đổ nhé!"

Một cô mặt tròn, có chút đẫy đà, dùng lưỡi liếm liếm đôi môi gợi cảm, đôi mắt mở to hướng Lộ Minh phóng điện, dọa cho Lộ Minh thiếu chút nữa từ trên nóc tủ trà cắm đầu xuống đất.

"Lão nương không thể đứng nhìn loại bi kịch này phát sinh, muốn tán đổ, cũng không đến lượt mi, các chị em còn đang xếp hàng đợi đó!"

Hoắc Vấn Dung hướng cô bé mặt tròn giơ ngón giữa ra.

"Xuống đi, mọi người đùa chút thôi."

Gia Gia vẫy tay, ra hiệu cho Lộ Minh trèo xuống.

"Các vị mỹ nữ, tôi xuống đây, muốn chém muốn giết tùy các vị, nhưng trước khi chết có một nguyện vọng, đó là được làm con quỷ chết no..."

Lộ Minh móc ra chiếc ví lấy được từ trên người Long Nhị Thiếu, thấy bên trong gồ lên, vừa mở ra, đập vào mắt có mấy tấm ảnh khỏa thân của phụ nữ, không tự chủ ngẩn người ra, không nghĩ rằng tên Long Nhị Thiếu còn có sở thích này.

Chúng nữ thấy Lộ Minh móc ví ra, toàn bộ vây lại, vừa nhìn, toàn bộ mặt đều đỏ lên, bởi vì người con gái trần trụi đó chụp ảnh với tư thế bắt chéo hai chân, không chút che đậy, khiến chúng nữ không khỏi ngượng ngùng.

"Đừng hiểu nhầm, đừng hiểu nhầm, đây là ví tiền của Long Nhị Thiếu, tôi lấy được từ trên người hắn."

Lộ Minh vội vàng biện bạch, nếu không mọi người sẽ cho hắn là sắc ma mất.

"Thì ra là của tên biến thái đó, chẳng trách!"

Hoắc Vấn Dung khịt mũi một tiếng, rồi lại giơ ngón cái về phía Lộ Minh khen:

"Thằng nhóc này giỏi thật, âm thầm chơi người ta một vố, tên ngốc đó vẫn không biết gì, ghê gớm à!"

.

"Nhiều tiền quá..."

Cô bé nhí nhảnh cướp lấy ví tiền, moi ra mấy tờ tiền lớn, rồi lại vứt trả ví tiền cho Lộ Minh.

"Oa!! Có cả đô la!!"

Chúng nữ không chút khách khí đem đô la chia cho mỗi người một tờ, rồi đem mấy nghìn nhân dân tệ còn lại quẳng cho Hoắc Vấn Dung:

"Chị Hoắc, đây là Lộ Minh ca bao chị đó."

.

"Mấy nghìn mà đòi bao ta? Tên nhóc này chẳng đáng là bao!"

Hoắc Vấn Dung đem tiền tung lên không, cười lớn nói:

"Chúng ta đem tên ngốc này ăn cho hắn phá sản đi, để hắn cướp đi Gia Gia mỹ nhân của chúng ta! Các vị tỷ muội, mọi người muốn ăn gì? Mỗi người một bát sườn, thế nào?"

Từ cửa một cái đầu thò vào, chính là nữ quản lý nọ, chị Trang, nàng ta nhìn thấy cả phòng toàn là tiền đang bay trong không trung, kỳ quái hỏi:

"Việc gì thế?"

.

"Không có gì, là anh chàng đẹp trai này mời mọi người ăn tiệc."

Hoắc Vấn Dung vừa nói ra, chúng nữ lập tức giả vờ đáng yêu, gật đầu nói đúng.

"Xin lỗi, bọn họ thích trêu chọc người khác, nhưng tính rất tốt."

Gia Gia đỏ mặt, giọng thì như muỗi kêu giải thích với Lộ Minh.

Lộ Minh trong lòng rất cảm động, nếu Gia Gia không có nhiều chị em như vậy bảo vệ, sợ là sớm đã bị tên Long Nhị Thiếu đó đắc thủ rồi.

"Phát hiện có người cắn tai, các chị em, việc này giải quyết thế nào?"

Cô bé nhí nhảnh con mắt rất sắc, vừa thoáng thấy Gia Gia nói gì đó với Lộ Minh liền kêu toáng lên.

"Còn gì để nói, coi như là vụng trộm cần phải xử lý!"

Hoắc Vấn Dung làm bộ mặt nghiêm chỉnh nói, chúng nữ cười lớn, rồi mỗi người một câu phụ họa.

Lộ Minh và chúng nữ làm một bữa thịnh soạn.

Trong lúc ăn, Gia Gia thường xuyên liếc mắt nhìn Lộ Minh, nhưng lúc Lộ Minh nhìn nàng, nàng lại vội vàng dời ánh mắt đi, cố làm như không có gì.

Chúng nữ không ngừng trêu chọc Lộ Minh và Gia Gia, đôi lúc lại hướng về Hoắc Vấn Dung khai pháo, thậm chí còn kéo cả chị Trang vào uống 2 ly.

Bởi vì công việc bận rộn, bữa ăn này chỉ kéo dài khoảng nửa tiếng rồi tan, trước khi rời đi, chị Trang chỉ hướng Lộ Minh gật gật đầu, Hoắc Vấn Dung thì ngược lại, vỗ ngực Lộ Minh, ý nói rằng phải bảo bọc tốt Gia Gia, giá như nàng ta mà đeo thêm cặp kính đen, nghiễm nhiên trở thành "đại tỷ" xã hội đen.

Gia Gia tiễn Lộ Minh ra cửa, cúi đầu im lặng, cũng không nói lời cảm ơn.

Lộ Minh cười cười với nàng, nhắc nàng không cần phải lo lắng gì về Long Nhị Thiếu, nàng cũng chỉ gật gật đầu không nói, nhưng từ biểu tình có chút xấu hổ có thể thấy nàng tin tưởng Lộ Minh.

Tiền của Long Nhị Thiếu bị các cô gái ăn sạch sành sanh, Lộ Minh đem cái ví hàng hiệu trong có ảnh phụ nữ khỏa thân đó vứt vào thùng rác, chỉ đem thiệp, danh thiếp, thẻ ATM lưu lại.

Thẻ ATM không có mật mã thì rút không được tiền, nhưng Lộ Minh đoán cái thằng ngu Long Nhị Thiếu đó, mật mã rất có thể là ngày sinh của hắn, vì thế quyết định thử xem sao, xem xem có hay không có thể rút được tiền, coi như cứu vớt bản thân khỏi cảnh nghèo đói.

Lộ Minh mua 1 đôi găng tay trắng, một cái kính đen, lại nhặt 1 cục gạch nhỏ, tìm đến 1 cái máy ATM ở chỗ vắng vẻ, trước tiên đem cái camera phá hỏng.

Nhét thẻ vô, gõ mật mã là ngày sinh ghi trên chứng minh của Long Nhị Thiếu.

Đến chiếc thẻ cuối cùng mật mã mới khớp, trong tài khoản có nửa triệu tệ, đáng tiếc là máy ATM đều có giới hạn, nhiều nhất chỉ có thể rút hai mươi nghìn tệ. Lộ Minh không chút khách sáo rút lấy hai mươi nghìn tệ, rút lui an toàn, liền đem tất cả thẻ, chứng minh thư... của Long Nhị Thiếu vứt vô cống nước.

Xong mọi việc, Lộ Minh định đón taxi tới gần "Hương Tạ Lệ Xá" đợi trời gần tối rồi đột nhập vào đó để xử lý Long Nhị Thiếu.

Lúc hắn định thò tay ra vẫy taxi thì có 1 chiếc Porsche chạy ngang qua. Cô gái trên xe vô ý nhìn thấy Lộ Minh, ánh mắt lập tức sáng bừng.

"Niếp Niếp, nhìn gì thế?"

Bên cạnh nàng là một phụ nữ trung niên xinh đẹp, thấy con gái nhìn về phía người qua đường mà quên cả lái xe, kỳ lạ hỏi.

"Không, không có gì..."

Cô gái trên chiếc Porsche có chút hoảng loạn lắc đầu.

"Cậu thanh niên đẹp trai đó là ai, Niếp Niếp, con quen với cậu ta? Là bạn của con à?"

Phụ nữ trung niên xinh đẹp có chút cười cợt, chút tâm tư đó của con bé sao có thể giấu được mẹ?

"Không, con không quen anh ta!"

Cô gái trên chiếc Porsche đỏ bừng mặt, chân đạp ga, cả chiếc xe chạy vèo qua bên cạnh người Lộ Minh.

Nhưng lúc chạy qua bên Lộ Minh, lại nhìn trộm vào gương chiếu hậu. Phụ nữ trung niên xinh đẹp nhìn thấy lại thấy buồn cười, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, bảo bối của mình cuối cùng cũng lớn rồi!

Lộ Minh ngồi lên 1 chiếc taxi, mở miệng nói "Hương Tạ Lệ Xá", anh tài xế không ngừng được quay đầu lại nhìn một cái, đến địa điểm đó, không giàu thì sang, người thanh niên này không lẽ cũng là công tử nhà giàu?

Lộ Minh ngược lại không thèm để ý, mở chiếc điện thoại đã tắt nửa ngày, lại có mười mấy đoạn tin nhắn và mấy cuộc gọi nhỡ. Lần này, ngoài Nhiếp Thanh Làm còn có 2 số điện thoại lạ.

Trần Lập Dân của Tố Vấn Quán cũng gọi qua, Lộ Minh liền gọi lại, lập tức nghe thấy âm thanh có chút kích động của ông lão vang lên:

"Là Tiểu Lộ à? Ta đợi điện thoại của cháu cả nửa ngày rồi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!