Người đang hùng hổ xông vào là một trong những nữ đồng nghiệp của Gia Gia. Nàng "ầm" một tiếng sập cửa lại, dùng tay đè lên vòng ngực đầy đặn để ổn định nhịp thở, rồi vội vàng chạy tới bên Gia Gia nói: "Tên biến thái háo sắc đó lại đến rồi! Chị Trang đang ngăn cản hắn, hắn đang lục soát tìm đấy, trốn mau đi!"
Lộ Minh vừa mới nói chuyện điện thoại với Trương Phong, nên vừa nghe lập tức hiểu ngay, nhưng vẫn nhìn về phía Gia Gia nhẹ nhàng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
"Chuyện này, em, em cũng không biết phải nói sao..." Mặt Gia Gia hồng lên, có chút thẹn thùng không yên. "Bây giờ không có thời gian giải thích, mau trốn vào vách ngầm!" Người bạn có thân hình nóng bỏng của Gia Gia đi tới bên bức tường trang trí, mở một cánh cửa ngầm. Bên trong là một khoang bí mật, nàng nhanh chóng giấu Gia Gia vào đó. Sau khi đóng cửa lại, hoàn toàn không thể nhìn ra dấu vết.
Lộ Minh vừa định nói gì đó, cô đồng nghiệp kia vội dùng ngón tay trỏ đặt lên môi anh đào, ra hiệu cho hắn đừng hỏi gì vội.
Lúc này bên ngoài vang lên một hồi những âm thanh cãi vã. Lộ Minh định đi ra ngoài xem, nhưng cô đồng nghiệp kia vội lắc đầu. Nàng ấn Lộ Minh xuống ghế, ngồi xuống bên cạnh, khoác lấy một tay Lộ Minh, tựa như một đôi tình nhân đang âu yếm. Hoắc Vấn Dung ghé sát bên tai Lộ Minh nói: "Tôi tên Hoắc Vấn Dung, là chị em thân thiết của Gia Gia. Chút nữa có người xông vào, anh tuyệt đối không được động thủ. Nếu như có hỏi tới, hãy nói là bạn trai của tôi, chị Trang sẽ che giấu giúp chúng ta... Sau này tôi sẽ giải thích sau, bây giờ cái gì cũng đừng để ý tới, cứ làm theo lời tôi vừa nói."
Lộ Minh có chút mơ hồ, đành gật đầu.
Tiếng cãi vã đã rất gần, cánh cửa gỗ bị đá mạnh ra. Một tên nam tử vô cùng kiêu căng xộc vào, làm như không thấy sự có mặt của Lộ Minh, quay sang mấy tên thủ hạ theo sau hét lên: "Lục soát cho tao! Con tiện nhân đó hôm nay chắc chắn có đi làm, đừng hòng trốn thoát khỏi bổn thiếu gia! Đàn bà mà Long Nhị Thiếu ta muốn, không ai có thể thoát khỏi! Tao vừa rồi hình như nhìn thấy bóng người, ra đây cho tao, ra đây!"
Có hai tên vệ sĩ thật sự mở cửa nhà vệ sinh ra tìm, đáng tiếc một bóng người cũng không thấy. Sau rèm cửa, gầm bàn, thậm chí cả tủ gỗ đựng bộ đồ uống trà cũng bị lục soát, nhưng bọn chúng hoàn toàn không biết trong vách phòng có vách ngầm, phí công vô ích.
Lộ Minh đứng lên nhìn tên Long Nhị Thiếu đó một cái, chỉ thấy gã: mũi tẹt mặt nhọn, mắt xếch môi mỏng, da mặt tái nhợt do tửu sắc quá độ, là loại công tử nhà giàu, chắc là con của vị quan to, hoặc là công tử bột của một phú hào nào đó, cậy có chút quyền thế, chút tiền của, lộng quyền, tác oai tác quái.
Tên khốn này làm hại người khác, Lộ Minh không bận tâm, nhưng tên này lại muốn làm hại bạn học của mình, vậy thì không thể khoanh tay đứng nhìn. Lộ Minh đang chuẩn bị tiến lên, định đánh cho tên khốn đó nếm mùi đau khổ, để gã hiểu được tại sao hoa lại đỏ tươi như thế.
Hoắc Vấn Dung cứ ôm chặt lấy cánh tay của Lộ Minh, liên tục nháy mắt, ra hiệu cho hắn đừng bốc đồng, nhất định phải nhẫn nại...
Trong lòng Lộ Minh chợt động. Nếu đánh tên công tử bột này tại đây, vậy việc làm của Gia Gia sẽ tan tành. Không những thế, tên công tử bột này biết đâu chừng sau này sẽ tìm Gia Gia báo thù. Loại người này, tốt nhất là xử lý nó ở bên ngoài! Lộ Minh trong lòng cười lạnh một tiếng, nhân lúc tên Long Nhị Thiếu đó tức giận đá đổ bàn, hắn giả vờ né tránh, lách người sang một bên, đồng thời ra tay thi triển "Diệu Thủ Không Không", thần không biết quỷ không hay móc ví tiền của tên Long Nhị Thiếu.
Có được thẻ căn cước, việc điều tra thân phận của Long Nhị Thiếu sẽ đơn giản hơn nhiều.
"Nhìn cái gì mà nhìn, cút sang một bên đi! Chọc tức bổn thiếu gia, tao lập tức ném mày ra ngoài đường! Lục soát! Sang phòng bên cạnh lục soát! Kể cả có lật tung cả tòa "Phương Phi Uyển" này, tao cũng phải tìm cho ra con tiện nhân đó!" Long Nhị Thiếu thấy không tìm ra Gia Gia, như chó dại, gặp ai cũng sủa cắn.
"Nhị Thiếu, đừng tức giận! Gia Gia hôm nay trong người không khỏe, nàng ta đúng là không có đi làm... Nếu như nàng mà biết Nhị Thiếu sẽ tới, vậy thì vui mừng còn không hết, sao lại phải trốn đi chứ? Nhị Thiếu, hay là lên tầng 7 uống chén rượu? Phó tổng giám đốc chúng tôi hôm nay có ở đây, đang định tìm Nhị Thiếu uống một chén rượu đó!" Một nữ quản lý vừa cười, liên tục giải thích, vừa nháy mắt ra hiệu cho Hoắc Vấn Dung kéo Lộ Minh lại, không để tên Long Nhị Thiếu tìm được chỗ trút giận.
"Chị Trang nói đúng đó, lần trước phó tổng còn khen Nhị Thiếu tửu lượng tốt nữa đó!" Hoắc Vấn Dung cũng vội vàng phụ họa.
"Uống cái thá gì! Tao còn không có rượu uống sao? Kêu Gia Gia cút ra đây! Nếu không ai tới cũng chẳng làm được gì tao! Phó tổng của các ngươi ghê gớm lắm sao? Một tên lông gà, hắn chỉ là cái thá gì! Tao sao phải cho nó thể diện?"
Lộ Minh cảm thấy cái tên thiếu đòn này không đánh không được, đang chuẩn bị tiến lên, tóm lấy tên Long Nhị Thiếu ngông nghênh này và đánh cho một trận.
Hoắc Vấn Dung hai tay dang rộng, ôm chặt lấy Lộ Minh, ra sức lắc đầu.
Điện thoại của một tên vệ sĩ reo lên. Hắn vừa nhìn, liền cung kính đưa cho Long Nhị Thiếu. Long Nhị Thiếu coi như không có ai bên cạnh, nhận lấy điện thoại nói: "Lâm thiếu, sao hôm nay rảnh rỗi tìm tôi thế? Đêm nay có tiệc rượu à? Có cả ngôi sao nhỏ à? Được đó, được đó! Tôi hôm nay có một bụng lửa cần phát tiết, vốn định tìm gái trinh để vui đùa, ai ngờ con tiện nhân đó làm bộ làm tịch, trăm phương ngàn kế trốn tránh bổn thiếu gia! Dùng thuốc à? Cậu có "ruồi Tây Ban Nha" à? Mẹ kiếp! Có thuốc này, nó còn không biến thành con đàn bà lẳng lơ ai cũng có thể đùa giỡn! Ha ha ha... Được rồi, buổi chiều gặp lại tại "Hương Tạ Lệ Xá", chúng ta cùng vui, làm một phát thâu đêm!"
Lộ Minh nghe được những lời đó, ánh mắt nhất thời trở nên lạnh lẽo. Tán gái, vui đùa ngôi sao nhỏ, những việc này hắn không phải là người cổ hủ về đạo đức, vốn dĩ không bận tâm nhiều. Nhưng nếu lại dùng "ruồi Tây Ban Nha" loại thuốc công hiệu cực mạnh này để làm hại bạn học của mình, vậy tên Long Nhị Thiếu này rõ ràng là tìm chết.
Hắn vốn chỉ định đánh tên công tử thế gia này một trận nên thân rồi thôi, nhưng giờ xem lại, nếu bản thân mình không hủy hoại thằng khốn này, Gia Gia sau này bất cứ lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm. Sát khí trong lòng Lộ Minh bùng lên, nhưng ngoài mặt lại không hề lộ ra. Để phòng ngừa Gia Gia và Hoắc Vấn Dung vì mình mà bị liên lụy, Lộ Minh định đêm nay tới "Hương Tạ Lệ Xá" để ra tay. Trước tiên cứ để tên công tử bột này kiêu căng thêm nửa ngày nữa.
Hoắc Vấn Dung nhìn thấy khuôn mặt Lộ Minh trở nên lạnh lẽo, biết hắn thật sự đã rất tức giận, lại càng ôm chặt lấy hắn, không cho hắn xông lên.
Nàng quản lý tên Trang đó, khi đưa Long Nhị Thiếu đi ra, quay lại nháy mắt ra hiệu. Hoắc Vấn Dung hiểu ý gật đầu.
"Đợi tên biến thái háo sắc đó rời đi, nhờ anh lập tức đưa Gia Gia đi khỏi đây. Nếu tên khốn nạn đó dùng "ruồi Tây Ban Nha", vậy thì mọi chuyện coi như tiêu đời!" Hoắc Vấn Dung hiển nhiên có nghe nói qua sự khủng khiếp của "ruồi Tây Ban Nha".
"Đừng quá lo lắng, tôi có người nhà làm quan lớn. Tôi sẽ nhờ họ cảnh cáo Long Nhị Thiếu một chút, Gia Gia chắc sẽ không sao đâu." Lộ Minh kiềm chế cơn phẫn nộ, nhẹ giọng an ủi.
"Thật vậy sao?" Gia Gia từ trong khoang bí mật chui ra, khuôn mặt vốn đầy nước mắt, nghe thấy thế lập tức vui mừng khôn xiết.
"Có chuyện gì thì gọi điện cho tôi." Lộ Minh thầm cười lạnh trong lòng. Bản thân hắn định đêm nay hủy hoại Long Nhị Thiếu, tên khốn đó tất nhiên không thể nào đi hại người được nữa!
Gia Gia nghe được Lộ Minh an ủi, xúc động ôm mặt khóc nức nở. Nàng kiềm chế tiếng khóc khiến trái tim Lộ Minh chua xót. Xã hội hiện nay, con gái đẹp một chút cũng phiền phức. Có lẽ Gia Gia đã gặp phải không ít sự quấy nhiễu rồi, cho nên tâm lý mới đau khổ như vậy.
"Được rồi Gia Gia, có một người bạn trai như vậy thì còn sợ gì nữa!" Hoắc Vấn Dung ôm lấy Gia Gia không ngừng an ủi.
"Đã nói rồi, chỉ là bạn học thôi... Em đi trang điểm lại." Gia Gia sợ Lộ Minh nhìn thấy lớp trang điểm trên mặt mình vì bị nước mắt làm nhoe nhoét, vội vàng quay mặt đi, chạy vào nhà vệ sinh.
"Nhìn không ra, thầm lặng vậy mà anh lại là con nhà quan lớn." Hoắc Vấn Dung cười cười đấm nhẹ Lộ Minh một cái, nói: "Tôi đây phí công lo lắng cho hai người rồi! Sớm biết thế này, vừa rồi đã để anh đập cho thằng khốn đó một trận nên thân! Này, Gia Gia của chúng tôi là một cô gái tốt, đừng có giống một số người khác, cần phải thật lòng đối đãi, không được phép làm tổn thương nàng."
"Tôi không phải con quan lớn, chỉ là quen biết thôi." Lộ Minh cười cười. "Tôi và Gia Gia thật sự là bạn học, hồi học đại học chúng tôi còn chưa nói chuyện quá mười câu với nhau."
Đang nói chuyện, cửa chợt mở toang, đột nhiên một đám người la hét xông vào. Trong đó một người kêu to: "Cướp đây! Nam đứng bên trái, nữ đứng bên phải! Cô, chính là cô, cởi hết đồ ra đứng ở giữa!"