Lộ Minh nghe thấy vội nhìn, liền phát hiện một cô gái mặc sườn xám đang vẫy tay với mình. Nàng bỏ lại bạn bè, chạy nhanh đến, cặp chân dài trắng muốt ẩn hiện dưới tà sườn xám, lắc lư sinh động. Vòng eo nhỏ nhắn vừa một tay ôm, mềm mại động lòng người. Lộ Minh không khỏi sửng sốt, cô gái mặc sườn xám này trông có chút quen, nhưng hắn không thể nhớ ra đã gặp ở đâu.
"Bạn, bạn là..."
Lộ Minh đoán nàng là bạn học cùng trường đại học, nhưng quả thực không nhớ nổi tên nàng.
"Em là Gia Gia, xem anh kìa, đồ ngốc này, bạn cùng trường đại học mà cũng không nhận ra. Mới tốt nghiệp có mấy tháng thôi đấy. Anh tới ăn cơm hay tìm người? Anh đừng có nói với em là có hẹn với mỹ nữ nào đó nhé? Nếu đúng vậy, thì em sẽ không làm phiền nữa!"
Cô gái mặc sườn xám trang điểm rất nhẹ, nhưng lại vô cùng thu hút, khiến tim Lộ Minh đập liên hồi.
Hắn liền nghĩ tới một câu thơ: "Dục đem Tây Hồ so Tây Tử, đạm trang nồng trát tổng tương nghi." (Đem Tây Hồ so sánh với Tây Thi, thì thanh lương Tây Hồ cũng như Tây Thi trang điểm, dù trang điểm nhẹ hay đậm đều đẹp).
Nếu dùng câu thơ này để hình dung khuôn mặt của Gia Gia thì rất thích hợp.
Nàng và lãnh mỹ nữ Cảnh Hàn, hồ ly tinh Nhiếp Thanh Lam có chút khác biệt. So với sự lạnh lùng của Cảnh Hàn, sự sắc sảo của Nhiếp Thanh Lam, ở nàng có sự gần gũi thân thiết, một loại khí chất của cô bé hàng xóm.
Lộ Minh nhìn có chút thất thần. Gia Gia phát hiện hắn chỉ nhìn chằm chằm mặt mình mà không nói gì, nhịn không được "phụt" cười, lườm hắn một cái.
Kế đó, hai bên má nàng ửng hồng, càng làm tăng thêm vẻ nữ tính.
Lộ Minh "khái" một tiếng để che đi sự thất thố vừa rồi của mình, cười nhẹ nói:
"Thì ra là bạn học cũ à, trang điểm đẹp quá, mình hoàn toàn không nhận ra. Mình đến đây... tất nhiên là để ăn cơm. Nghèo rớt mồng tơi như mình, đến việc làm cũng không có, làm sao có thể hẹn hò với mỹ nữ được... Đào Gia Gia, bạn làm việc ở đây à?"
Vốn là muốn tìm việc phục vụ ở đây, nhưng có Gia Gia ở đây, có đánh chết Lộ Minh cũng không nói ra trước mặt nàng.
Đó là tự tôn của nam tử hán, trước mặt mỹ nữ, càng không thể để mất mặt.
Gia Gia nghe vậy cười rất đẹp, ngọc thủ thò ra nắm lấy vạt áo Lộ Minh, cười nói:
"Thì ra là khách quý. Đến đây, là một nhân viên tiếp khách của nhà hàng, em tìm cho anh một chỗ tốt. Có điều, bạn học cũ gặp mặt, anh phải mời cơm em đấy. Đây, đến đây."
"Nữ hiệp, xin ngàn vạn lần hạ thủ lưu tình, đừng gọi bào ngư, vi cá... nếu không tôi phải bán thân mất."
Lộ Minh trong lòng thầm kêu khổ. Tiền bạc vốn dĩ không nhiều, chỉ còn lại không đến 300 đồng. Bản thân lúc ăn sáng có gọi thêm quả trứng còn thầm kêu xa xỉ, hiện tại lại giả vờ sang chảnh, chạy tới nhà hàng 3 sao ăn cơm, lại mời thêm bạn học mỹ nữ. Xem ra bản thân phải xin đăng ký phá sản rồi.
Hắn từ đáy lòng thầm hy vọng, vị bạn học mỹ nữ Gia Gia đang cười rất ngọt ngào này sẽ không gọi những món quá đắt đỏ, khiến hắn phải rửa bát trừ nợ.
Nếu như vượt quá 300, vậy thì mình phải lưu lại rửa bát đĩa trừ nợ. Đến lúc đó, bao nhiêu mặt mũi đều mất hết... Mời bạn học mỹ nữ ăn cơm, vậy thì không thể gọi điện cho Cảnh Hàn đến cứu mạng, nếu không, nàng chắc chắn sẽ cho mình một trận ra trò. Xem ra, tục ngữ nói hồng nhan họa thủy, câu này thật không sai. Bản thân mỗi lần gặp phải mỹ nữ, chẳng thấy việc tốt đẹp gì xảy ra.
Từ xa, mấy nhân viên phục vụ nhìn thấy Gia Gia đưa Lộ Minh tiến đến, nhân lúc rỗi việc liền vây lại cười đùa:
"Tôi mới nói, vừa sáng sớm đã thấy Gia Gia tới trước cửa nhìn tới nhìn lui, thì ra là chờ bạn trai tới."
"Không có, đây là bạn học của tôi, anh ấy tên Lộ Minh, chỉ là đến ăn cơm."
Gia Gia xấu hổ xua tay, biểu thị chuyện không phải như bọn họ nói.
"Lam Hải nhiều nhà hàng như vậy, thế nào lại vừa khéo tới đây ăn cơm?"
"Gia Gia đỏ mặt rồi..."
"Hai người cần không gian riêng tư, chúng ta hay là không nên phá hoại thế giới riêng của hai người thì hơn..."
Chúng nữ mỗi người một câu, không ngừng cười trêu. Gia Gia mặt ngọc đỏ bừng, sau cùng nói không lại, vội vàng kéo Lộ Minh lên tầng 3, tìm được một gian tên "Tiểu Tam Hiên", để Lộ Minh đi vào, còn mình thì bận chuẩn bị trà nước cho hắn.
Lộ Minh trong lòng kêu khổ, tiêu rồi. Ăn cơm trong phòng riêng, không có 500 trở lên tuyệt đối không bước ra khỏi cửa được.
Nhất thời cũng không tìm được lý do gì để từ chối ý tốt của Gia Gia, cũng không thể nào nói với nàng rằng vì đắt quá, mình lại chỉ có 300, hay là xuống ngồi ở sảnh chính.
Đôi mắt Lộ Minh vô ý chuyển dịch, phát hiện Gia Gia đang cúi xuống bên cái tủ tường để lấy bộ ấm trà. Đôi mông nhỏ cong lên dưới bộ sườn xám chật cứng làm hiện lên đường cong hoàn mỹ, phối hợp với đôi chân trắng như ẩn như hiện. Hắn cảm giác như có một luồng điện chạy từ tim tới đầu các ngón tay, rồi xuống tới ngón chân, toàn thân như bị giật cứng đơ.
Lộ Minh thấy Gia Gia đã chuẩn bị xong, đứng thẳng eo lên, xoay người lại. Hắn sợ nàng phát hiện hắn vừa rồi nhìn trộm, vội vàng rời ánh mắt đi, không dám cùng nàng đối mặt.
"Sao vậy?"
Gia Gia phát hiện mặt Lộ Minh đỏ lên, có chút kỳ quái liền hỏi.
"Nóng, có chút nóng."
Lộ Minh vội nói dối, che đậy nỗi ngượng ngùng vì vừa rồi nhìn trộm.
"Vốn là có điều hòa lớn ở giữa nhà, nhưng tầng 3 lạnh chậm một chút. Để em đi mở cửa sổ..."
Gia Gia tin là thật, cởi dép cao gót ra, đứng lên chiếc ghế sofa gần cửa sổ, kiễng chân, dùng sức đẩy cửa kính.
Lộ Minh liếc nhìn. Ở góc độ này, xẻ váy sườn xám của Gia Gia vốn đã rất cao, nàng đứng trên cao, càng lộ ra một mảng lớn làn da trắng nõn.
Nếu như ở đây có thể quỳ xuống đất, dùng góc 45 độ ngước nhìn... vậy thì đúng là cảnh tượng lý tưởng của nam nhân. Lộ Minh nuốt một ngụm nước bọt, cưỡng bức đầu mình quay đi chỗ khác, nhưng trong lòng thì rất muốn vứt cái gì đấy ra sàn nhà, lấy lý do cúi xuống nhặt, sau đó ngước nhìn... Bỏ đi, trước tiên hãy nghĩ biện pháp làm sao giải quyết vấn đề ăn cơm. Nhìn trộm mỹ nữ không phải là không được, nhưng tốt nhất là không phải dưới tình huống không có tiền thanh toán.
Nếu như bây giờ mà có người gọi vào điện thoại mình, để mình có lý do dời đi, vậy thì đó chính là cứu tinh.
Đang mải nghĩ, di động kêu thật.
Lộ Minh mừng điên lên, đây chẳng phải "buồn ngủ gặp chiếu manh" sao?
Nhưng một giây sau, mặt hắn liền biến thành trái mướp đắng. Người gọi đến là hồ ly mỹ nhân Nhiếp Thanh Lam. Nàng này không dễ dây vào, bản thân mình động vào nàng liền đen đủi dài dài. Tốt nhất là không đủ tiền ăn cơm, lưu lại rửa chén bát cho rồi.
"Ai gọi điện vậy?"
Gia Gia quay lại, thấy Lộ Minh không nghe điện, kỳ lạ hỏi.
"Số lạ." Lộ Minh vừa mới nhận cốc trà từ Gia Gia, điện thoại lại kêu. Vẫn là Nhiếp Thanh Lam. Vừa rồi Lộ Minh ấn phím từ chối, có lẽ hiện tại hỏa khí của nàng đủ để đốt cháy nửa thành phố Lam Hải rồi. Lộ Minh trong lòng nghĩ dù sao cũng chọc tức nàng ta rồi, không làm thì thôi, làm thì làm cho trót, lại ấn nút từ chối, chuẩn bị tắt máy.
Di động lần thứ 3 kêu lên, lần này là Trương Phong.
"Điện thoại của cậu cuối cùng cũng thông..."
Trương Phong vừa đợi Lộ Minh nghe điện, lập tức hét lên.
"Việc gì à?"
Lộ Minh thầm nghĩ, phải chăng tên râu quai nón đó lại dám tìm hai cha con kia thanh toán? Chắc không phải vậy. Lộ Minh đoán chắc hai cha con đó đại loại là tìm hắn mời rượu cảm ơn, nếu không cũng là Trương Phát Tài muốn nhét cho mình chút tiền gọi là tạ ơn.
"Ách, lần này không phải việc của mình, ngược lại có chút quan hệ với cậu," Trương Phong cười lớn nói: "Việc này vừa khéo, có thể nói như là số mệnh vậy! Nếu hôm qua không phải mình gọi điện cho cậu, nhờ cậu giúp đỡ, vậy thì không biết cậu kinh khủng đến vậy. Nếu cậu không kinh khủng vậy, thì mình đã không khoe khoang với bạn gái mình. Cô ta nếu không biết cậu kinh khủng vậy, đã không hối mình gọi điện cho cậu..."
"Hoàn toàn không hiểu, nói rõ ràng chút." Lộ Minh đến bạn gái Trương Phong là ai cũng không biết, vậy cô ta tìm mình có việc gì?
"Một câu thôi, năm đó, hoa khôi của trường thầm yêu cậu, hiện tại sắp bị người khác chiếm đoạt rồi. Cậu nhanh làm anh hùng cứu mỹ nhân đi."
Trương Phong càng nói, Lộ Minh càng mơ hồ. Hắn chẳng nhớ có hoa khôi nào của trường yêu thầm mình. Lại nói, đại học thường là hoa khôi của lớp, kế đến là của ngành, đâu ra hoa khôi của cả trường vậy ta?
"Cậu nói hoa khôi của trường tên gì?" Lộ Minh hỏi.
"Đào Gia Gia ngành báo chí! Nàng không phải đã từng trộm viết cho cậu một mảnh giấy nhỏ đó sao? Hồi đó khiến bọn mình ngưỡng mộ đến đỏ mắt, chảy đầy nước miếng. Cậu còn giả vờ không biết gì. Không cần biết cậu có bạn gái rồi hay chưa, hoa khôi của trường gặp nạn, cậu không thể thấy chết không cứu. Mình nghe Thơ Thơ nói có một tên, biệt danh 'kẻ háo sắc bám dai như đỉa', mục tiêu là cướp đoạt hết trinh tiết của các cô gái trong thiên hạ. Hiện tại như là con ruồi bám dính lấy hoa khôi trường mình không rời... Bốn hoa khôi trường mình thì có 2 người đã là vợ nhỏ của quan cao, phú hào rồi, đã bị những kẻ quyền quý, giàu có chiếm đoạt rồi. Một người trở thành nữ minh tinh, dự kiến sớm muộn cũng bị người 'quy tắc ngầm'. Còn lại là Đào Gia Gia, bất kể thế nào, cậu cũng phải bảo vệ tốt hy vọng cuối cùng này của chúng ta."
Trương Phong thao thao bất tuyệt, Lộ Minh nghe mà há hốc mồm, thế giới này bé vậy sao?
Bản thân mình hiện tại đang ngồi bên cạnh Đào Gia Gia. Có điều, không thấy nàng nói có phiền phức gì? Lộ Minh hiếu kỳ nhìn Gia Gia một cái, cảm thấy Trương Phong nói có lẽ không sai. Gia Gia mặc bộ sườn xám này trên người, có thể thu hút mọi ánh nhìn thèm khát của cả thành phố Lam Hải.
Lộ Minh đang định hỏi thăm Gia Gia, cửa đột nhiên bị mở ra, một người xộc vào.