"Alô?"
Lộ Minh lấy di động gọi cho lãnh mỹ nhân Cảnh Hàn.
"Có việc?"
Lãnh mỹ nhân Cảnh Hàn rất nhanh nghe điện thoại.
"Tôi có người bạn bị tai nạn cần 50.000 phí đảm bảo phẫu thuật..."
Lộ Minh trong lòng lo lắng, nếu để Cảnh Hàn biết được mình cần tiền để cứu cha của tử địch Nhiếp Thanh Lam, sợ rằng nàng sẽ quay ra nói với mình một câu "chết đi".
"Được, ở đâu?"
Lãnh mỹ nhân tuy vẻ ngoài lạnh lùng, lời nói tựa băng giá, nhưng Lộ Minh vẫn cảm động vô cùng trước câu nói ấy.
Không đến mười phút, lãnh mỹ nhân Cảnh Hàn lái chiếc mô tô phân khối lớn đến, trên mặt đeo kính đen, từ ngoài cổng Bệnh viện Quang Minh 2 bay vào, vượt qua thảm cỏ phía trước, phi lên mấy bậc thềm ở tiền sảnh, dừng trước mặt Lộ Minh.
Mặt nàng vẫn như tảng băng vạn năm, nhưng Lộ Minh thiếu chút nữa ôm lấy nàng mà hôn.
Cô bé này đáng yêu gấp trăm lần Nhiếp Thanh Lam, mặc dù là đạo tặc, nhưng rất nghĩa khí, vì bạn bè ra tay, một câu cũng không hỏi.
Cảnh Hàn quẳng cho Lộ Minh một chiếc túi nhỏ, trong đó có tới 100.000. Lộ Minh đem hơn nửa nhét vào lòng bác sĩ trực, lại đưa một tập cho cô bé phục vụ, còn lại đưa cho người phụ nữ tuyệt mỹ.
Bên ngoài vang lên tiếng hú còi xe cảnh sát, không biết là đến bắt Lộ Minh vì vượt quá tốc độ hay là do đuổi theo Cảnh Hàn mà tới. Lộ Minh biết, cho dù là vì ai mà tới thì cũng không phải là việc tốt lành gì, vội vàng nhảy lên ngồi phía sau Cảnh Hàn, ra hiệu cho nàng chạy.
"Hêy, anh đi rồi, tôi làm thế nào?"
Cô bé hoảng loạn, nàng là người vô tội, chỉ là do đuổi theo Lộ Minh thanh toán tiền nước mà thôi.
"Tôi đi tìm thân nhân thật sự..."
Lộ Minh còn chưa nói hết, Cảnh Hàn đã vặn ga chạy, lại một lần nữa leo qua thảm cỏ, lách qua hai chiếc xe cảnh sát vừa dừng trước cổng bệnh viện, nhanh như điện xẹt ra đường lớn, hòa nhập vào dòng xe trên đường.
Lộ Minh dùng di động nhắn tin cho Nhiếp Thanh Lam: "Còn điều tra, cha sắp ngỏm rồi, còn không tới Bệnh viện Quang Minh 2 xem sao? Tôi năng lực có hạn, chỉ có thể trả trước một ít tiền bảo đảm, tôi lượn đây, sau này đừng tìm tôi..." Nhắn xong, lại sợ Nhiếp Thanh Lam gọi tới, nếu như để Cảnh Hàn biết được, nàng chắc chắn sẽ rút súng bắn mình một phát, nên vội vàng tắt máy.
Hai tay ôm chặt lấy chiếc eo nhỏ của Cảnh Hàn, ngửi mùi hương đặc biệt của con gái từ người nàng bay ra, Lộ Minh trong lòng đại hận, tại sao Đồng Tử Công của mình vẫn chưa luyện thành? Nếu như luyện thành, vậy thì đeo đuổi lãnh mỹ nữ này cũng không tồi chút nào.
Bởi vì cảm thấy Lộ Minh ôm có chút chặt, Cảnh Hàn khó chịu lắc người một cái.
Lộ Minh vì muốn tạo cho nàng ấn tượng tốt về mình, vội vàng giả vờ biến thành một đứa trẻ ngoan chân chính.
Mặc dù trong lòng ngứa ngáy, nhưng đôi tay sói của hắn không thể rảnh rang mà lướt điện thoại, chỉ nhởn nhơ ôm lấy cái eo nhỏ đó, trong lòng cảm thán: Cực phẩm, nàng lãnh mỹ nữ này tuyệt đối là cực phẩm vưu vật, ngoài lạnh trong nóng, đúng là tuyệt thế vô song.
Đến ngoại ô, lãnh mỹ nữ Cảnh Hàn dừng xe lại, thấy Lộ Minh vẫn ôm lấy eo mình không nỡ buông ra, liền trừng mắt nhìn hắn một cái.
Lộ Minh vội vàng buông tay, cười lên sáng lạng.
"Xem xem..."
Cảnh Hàn quẳng cho Lộ Minh một túi nhỏ chứa Tử Tinh Thạch.
"Ồ?"
Ngón tay Lộ Minh tiếp xúc với Tử Tinh Thạch, không chỉ cảm nhận được một cỗ năng lượng thần bí tồn tại, trong đầu còn hiện lên một cảm giác, đây còn là một trong những tài liệu dùng để luyện khí. Nếu sau này luyện khí, chính là cần loại năng lượng tinh thể này để tăng phẩm chất cho vật phẩm luyện chế, ví dụ như Nhẫn Trữ Vật, nếu như được luyện thành thì có thể dùng Tử Tinh để tăng thêm phẩm chất, làm tăng không gian cất giữ.
Cảnh Hàn thấy Lộ Minh cầm Tử Tinh cả nửa ngày không nói, phát hiện hắn đang ngẩn ngơ, như là khổ sở suy nghĩ về vấn đề nào đó, trong lòng minh bạch, tên quái gở này chắc chắn rất thích ngọc thạch hoặc thủy tinh.
"Đều là hàng thật?"
Cảnh Hàn lấy hai viên Tử Tinh lớn nhất ra, còn lại mấy mảnh nhỏ trong túi thì ném cho Lộ Minh: "Tặng anh đó."
"A? Vậy tôi không khách sáo đâu!"
Nếu là trước đây, Lộ Minh có lẽ đã từ chối, nhưng giờ hắn biết Tử Tinh Thạch có thể tăng cường Tiên Thiên Chân Khí của bản thân, lại còn dùng để thăng cấp cho Nhẫn Trữ Vật, hắn mà còn từ chối thì đúng là đồ ngốc.
"Muộn chút sẽ tìm anh..."
Cảnh Hàn thấy Lộ Minh vui như vậy, ánh mắt bớt đi vẻ lạnh lùng rất nhiều.
Nhưng mặt nàng vẫn lạnh lùng như cũ, ném cho Lộ Minh một câu, sau đó vặn ga, chiếc mô tô phân khối lớn như một mũi tên lao đi.
Lộ Minh ở phía sau gọi lớn, nhưng lãnh mỹ nữ sớm chạy xa rồi.
Khiến hắn cảm thấy suýt ngất là đây là ngoại ô, chỉ có xe đường dài, căn bản không có taxi chạy qua, xem ra bản thân chắc phải chạy bộ về nhà rồi.
May mà có được một túi nhỏ mảnh vụn Tử Tinh, trong lòng cũng có chút an ủi.
Đi nửa giờ mới gặp được xe, nhưng móc ví ra mới phát hiện ví sạch bách... thôi rồi!
"Tiền tôi nhất định trả, đại ca, anh chở tôi đến máy rút tiền trong thành phố tôi rút trả anh."
Dưới con mắt nhìn chằm chằm như hổ của tài xế, Lộ Minh rút 300 cuối cùng trong tài khoản ra.
Tiền mẹ gửi tới hắn không dám động vào, nếu không kẻ địch ở nhà nhất định sẽ gọi điện tới cười nhạo, nói hắn là nhị thế tổ. Hắn cũng không chịu nghĩ, dù bản thân có là nhị thế tổ chỉ biết ăn rồi chờ chết, thì cũng đâu phải do ông ta sinh ra?
Tiền tiêu sắp hết, Lộ Minh thấy nếu mình mà còn không tìm được việc, vậy thì tháng sau dọn ra sống dưới gầm cầu vượt, làm hàng xóm của mấy bác ăn xin.
Về tới nhà, đem năng lượng của mấy mảnh Tử Tinh hấp thu, chuyển hóa thành Tiên Thiên Chân Khí.
Còn lại mấy mảnh lớn một chút thì không nỡ. Mấy mảnh này để dành sau này làm nguyên liệu thăng cấp cho Nhẫn Trữ Vật.
Lộ Minh trước khi ngủ, lại móc ra miếng ngọc bội phỉ thúy mà lãnh mỹ nhân Cảnh Hàn tặng, cẩn thận cảm ứng, phát hiện năng lượng cất giữ trong ngọc bội lớn vô cùng, không những thế còn có một loại thần bí gì đó, Lộ Minh hiện tại vẫn vô pháp điều tra được sự huyền diệu bên trong nó.
Cảnh Hàn tặng mình thứ tốt như vậy, không biết nàng có ý gì với mình không?
Nhưng mà, nàng ta không hiểu gì về ngọc thạch, hoàn toàn không biết được chỗ quý báu của phỉ thúy ngọc bội, có lẽ là do bản thân tự huyễn hoặc quá mức, tự đa tình mà thôi.
Lộ Minh suy nghĩ linh tinh, sau cùng chìm vào giấc ngủ, trong mơ, lão nhân thần bí lại xuất hiện, và lại bắt đầu luyện công...
Lộ Minh kinh hỉ phát hiện, sau khi hấp thu năng lượng Tử Tinh, tốc độ luyện công của lão nhân đã chậm lại, mặc dù bây giờ vẫn còn rất nhanh, nhìn không rõ lắm, nhưng tin rằng sau này hấp thu năng lượng nhiều hơn nữa, nhất định có thể nhìn rõ hơn.
Sau khi lão nhân thần bí biến mất, tin tức về luyện đan luyện khí lại hiện ra. Ý thức của Lộ Minh tiếp xúc với những tin tức đó, trong lòng tiến thêm một bước lĩnh ngộ, hiểu rõ bản thân phải luyện chế "Tiểu Hoàn Đan" như thế nào, và lợi dụng Tiên Thiên Chân Khí ra sao để kích phát dược lực.
Ngày thứ hai Lộ Minh tỉnh lại.
Vừa mở di động, mười mấy mẩu tin nhắn xuất hiện, đồng thời có mười mấy cuộc gọi tới.
Trong đó có tin nhắn cảm ơn và cuộc gọi của Trương Phát Tài, Trương Phong, cùng với Lỗ Tử Cường và Thạch Hoa. Bọn họ bày tỏ ý muốn đi theo Lộ Minh và sau này sẽ gọi hắn là lão đại. Lộ Minh đọc mà cảm thấy xấu hổ... Không làm cảnh sát lại đổi nghề đi làm xã hội đen ư? Bọn họ nghĩ đây là phim Vô Gian Đạo chắc?
Cảnh Hàn cũng gọi qua một lần, không biết nàng định nói gì?
Tin nhắn và gọi điện nhiều nhất là của hồ ly mỹ nhân Nhiếp Thanh Lam. Tin nhắn của nàng như đang hỏi tội: "Đem bố vợ đang bị thương nặng vứt ở bệnh viện, bản thân thì cùng với hồ ly tinh chạy, đây là việc mà con rể phải làm sao?"
Nàng hạn cho Lộ Minh trong vòng ba phút phải gọi lại, nếu không sẽ cầm kéo cắt... "của quý" của hắn.
Lộ Minh đọc được mà nổi da gà, có điều trong lòng Lộ Minh không sợ, dù sao người mình theo đuổi cũng không phải nàng hồ ly mỹ nhân này, kệ nàng phát cuồng hay dậm chân, bản thân mình hiện tại cũng không nợ nàng cái gì. Tiền nhà đã đưa cho cô bé phục vụ ở quầy trà, lại còn vay Cảnh Hàn 100.000 để cứu cha nàng, đối với nàng hồ ly mỹ nhân này, hắn đã làm hết sức nhân nghĩa rồi.
Vì thế, coi như không thấy yêu cầu dã man là lập tức gọi điện lại cho nàng, rất nhàn hạ làm vệ sinh buổi sáng, sau đó xuống đường ăn sáng, chuẩn bị đi tìm việc.
Làm một vòng trên đường lớn, Lộ Minh phát hiện phố Đại Phú có một nhà hàng ba sao dán thông báo tuyển người, điều kiện tuyển người có chút hà khắc, nhưng tiền lương không tồi, vội vàng quay về lấy hồ sơ.
Lộ Minh đi tới cửa nhà hàng "Phương Phi Uyển", nhưng lại chẳng nhìn thấy cô tiếp đãi viên nào.
Hắn đang định tìm người hỏi xem người quản lý ở đâu để đến phỏng vấn vị trí phục vụ, đột nhiên nghe thấy âm thanh kinh hỉ kêu lên: "Lộ Minh? Ái da, đúng là anh rồi!"