Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 10: CHƯƠNG 10: CỨU NGƯỜI NHƯ CỨU HỎA

"Ngồi, ngồi đi cháu, cháu tốt nghiệp trường nào?"

Kẻ mới phất ra hiệu cho Lộ Minh, câu đầu tiên liền hỏi về việc học.

"À, Thanh Hoa."

Lộ Minh bắt đầu toát mồ hôi.

"Chuyên ngành của cháu là gì?"

Kẻ mới phất lại hỏi.

"Tài Chính..."

Lộ Minh cảm thấy mồ hôi hạt đậu từ trán chảy xuống.

"Học tài chính, không tồi. Giờ đang làm việc ở đâu?"

Kẻ mới phất có vẻ như rất coi thường mấy người đi làm công. Lộ Minh trong lòng nhảy lên, chẳng trách Nhiếp Thanh Lam bắt mình nói khởi nghiệp, mở công ty.

"À, cháu tự khởi nghiệp..."

Lộ Minh mặt dày, cứ theo kịch bản của Nhiếp Thanh Lam mà diễn, đã chơi thì phải chơi tới cùng.

"Ta biết rồi. Vừa học thạc sĩ, vừa khởi nghiệp, công ty mặc dù nhỏ, nhưng có vốn đầu tư là 5 triệu, đúng không? Phương pháp này nát bét ra rồi, gần như lần nào cũng vậy. Cháu nhóc, cháu là người thứ mấy nói với ta câu đó rồi? Không chịu đổi mới chút nào, tai ta nghe nhiều đến nỗi nhàm tai rồi."

Kẻ mới phất chỉ thoáng cái đã bắt thóp Lộ Minh, cười lớn không ngừng.

"Vâng, là cháu mạo nhận. Bác trai quả là lợi hại, vừa nhìn đã rõ."

Lộ Minh nghe thế, cũng cười lớn lên, đã bị vạch trần, vậy thì giả vờ làm gì?

Sau khi bị vạch trần, trong lòng Lộ Minh ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm, như được giải phóng khỏi sức nặng.

Hiểu con không ai bằng cha mình. Nhìn người cha này, mặc dù có chút giống kẻ mới phất, nhưng sớm đã hiểu rõ hết. Khổ cho Nhiếp Thanh Lam vẫn còn nghĩ rằng đưa một người con trai đến là có thể lừa được gia đình.

Xem ra nàng ta sớm biết gia đình nàng chắc chắn sẽ phát hiện ra nàng diễn vở kịch này, vậy với mình không liên quan gì. Mặc dù không giúp được nàng lừa qua cửa này, nhưng cũng không thể trách mình được.

Nhìn thấy Lộ Minh giơ ngón tay cái về phía mình, kẻ mới phất đắc ý ha hả cười lớn, vỗ vai Lộ Minh cười nói:

"Đúng rồi, con gái ta bỏ ra bao nhiêu tiền để nhờ cháu giả làm bạn trai nó?"

"Tiền? À, giá cả vẫn chưa đàm phán. Có điều hôm trước cô ấy có trả tiền thuê nhà giúp cháu. Vâng, đây là 550 đồng, nhờ bác đưa cho cô ấy. Kỳ thực cháu quen con gái bác không lâu, tổng cộng cũng chưa đầy ba ngày, gặp mặt cũng chỉ ba lần... Bác à, nếu không có việc gì, cháu xin phép về trước ạ!"

Lộ Minh trong lòng thầm nghĩ, vở kịch này không diễn được nữa, vậy mình chuồn sớm thì hơn.

Sự việc đã đổ bể, xem ra phải tìm cách khác để dò hỏi tin tức về Vấn Thiết rồi.

Nhiếp Thanh Lam là tiểu hồ ly, tốt nhất là không nên dây vào.

Nếu thế gian thật sự tồn tại Vấn Thiết, vậy thì nhẫn trữ vật của mình vẫn còn hi vọng.

Cảm nhận hiện nay của Lộ Minh là, hắn thà tiếp xúc nhiều một chút với mỹ nữ phi tặc lạnh lùng Cảnh Hàn, cũng không muốn giao thiệp với Nhiếp Thanh Lam hồ ly này.

"Tiền của nó, cháu trả cho nó. Cháu nhóc, đừng vội đi, ngồi xuống, ta muốn tìm người bầu bạn uống vài cốc trà."

Kẻ mới phất đưa tiền cho Lộ Minh, vỗ vỗ ghế ra hiệu cho hắn ngồi xuống.

"Bác có việc gì cần dặn dò cháu ạ?"

Lộ Minh cũng không khách sáo, cầm tiền về. Nếu lát nữa hắn phải trả tiền mà không có, vậy phải ở lại rửa đĩa mất.

"Cháu nhóc, quậy ở đâu vậy?"

Kẻ mới phất có khẩu khí giống một tên xã hội đen, đặc biệt là vào trong phòng mà vẫn đeo kính đen, ra vẻ ta đây, đúng là có chút cảm giác giống đại ca xã hội đen.

Có điều đại ca xã hội đen ở thành phố Lam Hải này không có tên nào mà Lộ Minh không biết. Kẻ mới phất này trước giờ chưa từng thấy qua, có vẻ như là một thương nhân thích chơi trội. Lộ Minh trong lòng nghĩ, không lẽ người này cũng bị phim ảnh Hồng Kông đầu độc rồi?

"Cháu? À, vừa mới tốt nghiệp ra trường, còn chưa tìm được việc làm."

Lộ Minh nói thật.

"Việc làm cũng không có? Cháu nhóc, muốn cưới con gái ta, tuyệt đối không có cửa đâu. Đừng nói cửa ải của mẹ nó, đến ta cũng không ưng cậu!"

Kẻ mới phất nói câu này cũng không sợ làm tổn thương lòng tự trọng của người khác.

Có điều Lộ Minh cũng cảm thấy hợp lý, bản thân mình không có việc làm, nếu kẻ mới phất này mà ưng mình thì mới thấy kỳ.

Lộ Minh cười, dù sao mình cũng không phải là những kẻ tôn sùng Nhiếp Thanh Lam. Cách nhìn của gia đình nàng, muốn thế nào thì cứ thế đó.

Đợi lát nữa mọi người phủi mông rời đi, có lẽ vĩnh viễn cũng không gặp lại kẻ mới phất này, kệ ông ấy nói gì thì nói.

Kẻ mới phất vỗ vai Lộ Minh cười rất cởi mở nói:

"Cháu nhóc, không bằng, cháu đi theo ta? Công ty của ta hình như đang tuyển bảo vệ. Ta thấy thân thể cháu khá cường tráng đó, chiều cao cũng hợp lệ, hay là đến công ty ta làm việc?"

"Cám ơn bác, cháu chưa từng đi bộ đội, làm bảo vệ cũng không có kinh nghiệm."

Kỳ thực Lộ Minh cũng không kén chọn việc gì, nhưng hắn hy vọng tránh xa Nhiếp Thanh Lam một chút. Nếu như bản thân mình chạy tới làm việc ở công ty cha nàng, vậy không phải để nàng biến mình thành con lừa điều khiển sao?

Nếu như là bình thường, kẻ mới phất này gọi mình đi làm bảo vệ, Lộ Minh nói không chừng sẽ đáp ứng.

Nhưng đây ông ấy lại là cha Nhiếp Thanh Lam, bản thân vẫn là trốn xa chút, cách xa hồng nhan họa thủy.

"Bảo vệ cũng không làm, xem ra cháu rất kén chọn việc làm à."

Kẻ mới phất đứng lên, cười lớn đi ra cửa bỏ đi. Gã này vậy mà không thanh toán tiền, đúng là nhà giàu bủn xỉn.

Lộ Minh thầm than lỗ vốn, cũng không biết phí phòng trà này là bao nhiêu. Nếu không đủ tiền, bị người ta dẫn đến máy ATM để rút tiền thanh toán, thì đúng là ngượng chết mất.

May là chỉ uống có hai cốc trà, không gọi mấy thứ khác. Lộ Minh giơ tay gọi cô phục vụ lại thanh toán.

"Anh sao thế? Bệnh tim lại tái phát? Thuốc đâu, đừng dọa em... Cứu mạng, cứu mạng à!"

Bên đó, người phụ nữ xinh đẹp đột nhiên la lên, người đàn ông trung niên với mái đầu hơi bạc nghiêng sang một bên, gục trên bàn, hơi thở mỏng manh.

Người phụ nữ xinh đẹp nhìn thấy Lộ Minh, như người chết đuối vớ được khúc gỗ cứu mạng, gấp gáp kêu cứu.

Lộ Minh thấy người phụ nữ xinh đẹp đó mặt đầy kinh hoàng thất sắc, trong ánh mắt tràn ngập nỗi sợ hãi và bơ vơ. Xem ra đây không phải là dàn cảnh lừa người. Vốn dĩ trong lòng sợ chuốc họa vào thân, giờ bị nhiệt huyết dâng trào đè nén.

Không thể thấy chết mà không cứu.

Lộ Minh cắn răng, hướng người phụ nữ xinh đẹp gật đầu.

Gãy xương trật khớp, hay băng bó vết thương ngoài da, Lộ Minh có thể dễ dàng giải quyết, nhưng bệnh tim thì hắn đành bó tay, chỉ có cách đưa đến bệnh viện.

Vác người đàn ông trung niên đang hôn mê đó lên, hắn phi như bay xuống lầu. Cô phục vụ và người phụ nữ xinh đẹp cũng cấp tốc chạy theo, một người vì tiền thanh toán, một người vì lo lắng cho chồng. Lộ Minh cũng không nghĩ nhiều, bệnh tim là chạy đua với thời gian, chậm một chút thì chết chắc. Hắn một lèo chạy tới bãi đỗ xe bên ngoài, đột nhiên nghe thấy "Băng!", một tiếng đâm xe rất to truyền tới. Hai chiếc xe con đâm nhau phía trước, đập vào mắt chính là kẻ mới phất đầu đầy máu.

"Cứu, cứu mạng..."

Kẻ mới phất mở miệng nói xong liền gục xuống vô lăng hôn mê.

"Không phải vậy chứ?"

Lộ Minh cảm thấy đau đầu.

Cách đó mười mấy mét, chiếc xe gây tai nạn đang nhấn ga, phóng đi như một mũi tên. Trong lúc hỗn loạn, biển số xe cũng không kịp nhìn rõ.

Nếu như không cứu kẻ mới phất, thì với cái đầu đầy máu đó tỉ lệ tử vong là rất cao.

Lộ Minh nghĩ, nếu như bỏ không cứu kẻ mới phất, lại chỉ cõng người này tới bệnh viện, để Nhiếp Thanh Lam biết được, nàng ta nhất định sẽ chiến đấu với mình tới cùng!

Nhưng muốn cứu cả hai người, làm sao cõng?

Lộ Minh cuối cùng cắn răng, đặt người đàn ông trung niên sau lưng xuống. Người phụ nữ xinh đẹp cho rằng Lộ Minh bỏ không cứu chồng mình nữa, chuyển sang cứu kẻ mới phất, nhất thời khóc òa lên. Cô phục vụ đuổi tới bị dọa kêu thét lên, hiện trường một phen hỗn loạn.

Lộ Minh không thèm để ý đến bọn họ, nhặt lấy một cục gạch bên đường, đập vỡ cửa kính xe của kẻ mới phất, kính vỡ vụn.

Kính mặc dù bị đập vỡ nhưng cánh cửa phía trước của xe bị đâm lõm vào một cục, Lộ Minh kéo mấy cái cũng không ra.

Lộ Minh trong lòng bực tức, chẳng để ý tới cái gì là gây chấn động. Nội lực bùng nổ, "Ầm!" một tiếng, hắn giật tung cánh cửa xe... Cấp tốc đưa kẻ mới phất sang ghế bên kia, rồi mở cửa sau nhét người đàn ông trung niên đang bị bệnh tim tái phát vào, sau đó quay sang người phụ nữ xinh đẹp nói: "Bác lái xe."

"Tôi... tôi không lái được..." Người phụ nữ xinh đẹp lúc này tâm thần hoảng loạn, chỉ biết khóc thút thít.

"Vậy cô lái!" Lộ Minh lại chỉ tay vào cô phục vụ.

"Tôi không biết lái!" Tay cô bé đó vội xua loạn lên, hiện tại trong đầu nàng như có một cơn sóng lớn đập vào. "Anh lái, anh lái, tôi không biết lái!"

"Lái xe cũng được, nhưng tôi không có bằng lái." Lộ Minh xấu hổ, nếu như trên đường tới bệnh viện bị cảnh sát bắt lại, mình chắc chắn sẽ bị bắt vào nhà giam.

Người phụ nữ xinh đẹp lại khóc lớn lên, Lộ Minh bị bà ta khóc đến phát bực, liền nhét bà vào phía sau, cô phục vụ không tình nguyện cũng bị hắn nhét vào nốt.

Lộ Minh nhảy lên xe, với tay định đóng cửa, nhưng tay với ra mấy cái... không thấy gì.

Thì ra cánh cửa xe đã bị mình giật mất từ lúc nào.

Lộ Minh xấu hổ, liền đề máy, đạp ga, đánh vô lăng, cua một vòng rộng quay đầu, phi như bay ra đường lớn.

Người phụ nữ xinh đẹp và cô phục vụ kêu thét lên, nhưng Lộ Minh căn bản không thèm để ý. Dù sao nếu bị cảnh sát bắt được thì chết chắc, liều mạng cho rồi. Nói không chừng kinh động đến cảnh sát, Nhiếp Thanh Lam cũng kịp thời tới nơi.

Vì thế, trên đường đi hắn vượt vô số xe, tiến vào khu vực náo nhiệt của thành phố, vẫn như cũ chạy trên 100 km/h.

Lúc phong phong hỏa hỏa, xông vào Bệnh viện Quang Minh số 2 gần đó nhất, Lộ Minh đạp phanh gấp. Lực dư còn khiến xe làm một cú Đại Long Bái Vĩ, quệt đuôi xe vào một chiếc xe cấp cứu của bệnh viện.

Lộ Minh nhấc kẻ mới phất ra, lại kẹp người đàn ông trung niên vào bên sườn.

Mỗi tay một người, hắn ôm lấy hai người cần cấp cứu đó, chạy như bay vào sảnh bệnh viện. Một tiếng "Cứu người!" như tiếng sấm giữa trời quang, dọa cho trực ban của bệnh viện nhảy dựng lên.

"Đặt xuống! Đặt xuống! Để chúng tôi lo, người nhà các vị đóng tiền, chuẩn bị thủ tục nhập viện!" Bác sĩ trực ban vội vàng ra hiệu cho Lộ Minh đặt hai người xuống.

Lộ Minh còn định giải thích bệnh tình, nhưng mấy người y sĩ đã vây quanh kiểm tra, khiến hắn hết việc. Bác sĩ trực ban lại bắt đầu hỏi han người phụ nữ xinh đẹp và cô phục vụ, bỏ mặc vị anh hùng cứu người này đứng hóng gió một bên.

Hắn đang định mở miệng nói, thì một người y sĩ chỉ vào khoang cửa sổ cách đó không xa nói: "Nhanh đi đóng tiền, làm thủ tục nhập viện!"

Lại có một vị y sĩ lớn tuổi hướng Lộ Minh nói: "Bệnh nhân lập tức phải tiến hành phẫu thuật, bởi vì phẫu thuật tim rất nguy hiểm, vì vậy người nhà ngoài ký tên ra, còn phải đóng phí cam kết phẫu thuật là 50 nghìn đồng. Nếu không, không thể làm phẫu thuật được... Ngoài ra, vị bệnh nhân bị thương sọ não này, ngoài băng bó, còn phải chụp X-quang. Cậu nhanh chuẩn bị 50 nghìn đồng, nếu chậm trễ bệnh nhân sẽ gặp nguy hiểm!"

"Trước tiên hãy làm phẫu thuật, tiền thuốc thang, viện phí nhất định sẽ không thiếu các vị một xu nào đâu!" Lộ Minh choáng váng, bản thân đi đâu kiếm 50 nghìn đồng?

"Bệnh viện có quy định, trước tiên phải đóng một khoản đảm bảo... Đừng nói với tôi, đó là quy định của viện trưởng, tôi cũng không cách nào làm khác. Hàng năm số người không trả tiền bệnh viện quá nhiều, bắt buộc phải trả tiền trước rồi mới tiến hành phẫu thuật." Bác sĩ trực ban trước tiên để các y sĩ đưa kẻ mới phất và người đàn ông trung niên vào phòng phẫu thuật, đẩy đẩy gọng kính, ra hiệu cho Lộ Minh chớ có tức giận, lập tức gọi điện gom đủ tiền mới là thượng sách.

"Mẹ kiếp, các người đây không phải là có tiền mới có mẹ sao? Tiền không phải là không trả, trước tiên cứu người, chúng tôi một xu cũng sẽ không thiếu cho các người!" Lộ Minh tức tới nỗi sắp thi triển bạo lực.

"Hu hu hu..." Người phụ nữ xinh đẹp quá đỗi thương tâm, khóc tới mức hụt hơi, ngất xỉu dưới đất, lại có thêm một bệnh nhân cần được cấp cứu.

Mặc dù được mọi người vội vàng cứu tỉnh, nhưng người phụ nữ xinh đẹp hư nhược vô cùng, cứ thế khóc tỉ tê, Lộ Minh muốn cùng bà thương lượng một chút cũng không được.

Cô phục vụ đứng giúp Lộ Minh không ngừng gọi vào điện thoại di động của Nhiếp Thanh Lam. Nhưng máy của nàng không mở, có lẽ đang bận phá án. Đến cha bị tai nạn sắp chết mà cũng không biết, ai mà biết được.

Lộ Minh bị bác sĩ trực ban hối thúc liên hồi. Hắn không chịu cứu người nếu không có tiền, cũng không thèm sợ lời đe dọa sẽ xé xác Lộ Minh.

Thực sự hết cách rồi, đúng vào thời điểm tuyệt vọng, trong đầu Lộ Minh linh quang chợt lóe, vẫn còn một cách...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!