Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 9: CHƯƠNG 9: GIẢ LÀM BẠN TRAI

Lộ Minh nhớ ra, mỹ nhân hồ ly quyến rũ chết người này hôm nay muốn mình giả làm bạn trai của nàng để đi lừa người nhà.

Nếu là trước đây, hắn chắc chắn sẽ từ chối.

Nhưng lãnh mỹ nữ Cảnh Hàn đã nói Nhiếp Thanh Lam biết tin tức về vẫn thạch, bản thân hắn lại có việc cần nhờ nàng, vậy nên không thể nói lời tuyệt tình.

Lộ Minh ấn nút nghe máy, lập tức nghe thấy giọng nói thiên kiều bách mị của nàng vang lên:

"Bạn Lộ Minh, đang ở đâu đấy?"

"Quán rượu, đang cùng bạn bè so tài uống rượu!"

Lộ Minh trong lòng tính toán, làm thế nào mới moi được tin tức về vẫn thạch từ nàng.

"Anh tìm được việc rồi à? Sao lại rảnh rỗi đi uống rượu thế?"

Nhiếp Thanh Lam cười hỏi.

"Cô quản tôi à? Tìm không được việc, mượn rượu giải sầu không được sao?!"

Lộ Minh nhận thấy mình phải giữ thái độ cao, phải lấn át mỹ nhân hồ ly đó, như thế mới dễ nói chuyện.

"Tôi sẽ uống cùng anh một ly, anh đang ở đâu?"

Nhiếp Thanh Lam lại cười hỏi.

"Hỉ Nhiếp Môn..."

Lộ Minh vừa nói ra tên, mỹ nhân hồ ly lập tức đáp "được" rồi cúp máy, không cho Lộ Minh cơ hội từ chối.

Không tới 10 phút, Nhiếp Thanh Lam tự mình lái chiếc HAMMER (hàng khủng) tới. Mấy cô gái đứng cửa đón khách nhìn thấy nàng mặc cảnh phục, khí chất anh dũng đầy người, liền vội vàng nghênh đón. Quản lý nhà hàng vội vàng đi tới giải thích về vụ đánh nhau trước đó, gã quản lý đó cho rằng nữ cảnh sát tới là để bắt mấy tên xã hội đen, vội vàng giải thích rằng nhà hàng hoàn toàn không biết gì, rồi đưa nàng lên phòng rượu lầu 2, chỉ điểm mấy người Lộ Minh cho nàng.

Nhiếp Thanh Lam nhìn thấy Lộ Minh, cười cười. Khuôn mặt nhỏ nhắn họa thủy đó, cộng với nụ cười tươi tắn tự nhiên, đã biến toàn bộ đàn ông trong phòng thành tượng đá.

Thậm chí đến mấy cô phục vụ bưng đồ cũng quên cả bước đi, ngơ ngẩn nhìn nàng.

"Mấy vị chắc là bạn học của Lộ Minh? Xin chào tất cả. Hôm nay thật không may, tôi định đưa Lộ Minh tới ra mắt trưởng bối trong nhà... Ở đây, tôi xin kính mọi người một ly gọi là tạ lỗi."

Nhiếp Thanh Lam thoải mái bước tới, đón lấy ly rượu đỏ trên tay một cô phục vụ, ra hiệu cho mọi người, rồi một hơi cạn ly.

"Tiểu Lộ, bạn gái cháu là cảnh sát à?"

Trương Phát Tài trong lòng bừng tỉnh, chẳng trách Lộ Minh lại hùng hổ như vậy. Hắn không những quen biết đại ca xã hội đen mà bạn gái lại còn là cảnh sát.

Đếm số sao trên vai nữ cảnh sát, đây còn là một chức quan không nhỏ.

Chẳng trách cái đám xã hội đen hung hăng đó bị Lộ Minh trị cho gần chết mà đến một tiếng rắm cũng không dám đánh.

Trương Phong, Thạch Hoa và mấy người khác lại nghĩ tới việc khác. Lộ Minh, tên tiểu tử này, lúc còn học đại học đã nhận được rất nhiều thư tình, nhưng lại không yêu bất cứ cô gái nào, cứ như một khúc gỗ vậy. Lúc mới đầu, mọi người còn cho rằng tên này chắc sắp xuất gia làm hòa thượng. Hiện tại thì rõ ràng rồi, Lộ Minh, tên tiểu tử này, sớm đã có bạn gái, lại còn là người đẹp cảnh sát của thành Lam Hải, chẳng trách hắn trước giờ không hề lo lắng gì về tương lai cuộc sống hạnh phúc của bản thân.

"Tên này đúng là khúc gỗ, trước giờ không hề giới thiệu tôi trước mặt người khác..."

Nghe Nhiếp Thanh Lam dám thừa nhận như vậy, Lộ Minh thiếu chút nữa thì phun rượu ra.

"Ra mắt trưởng bối rất quan trọng, sớm biết chúng tôi đã không làm phiền các bạn rồi."

Trương Phát Tài vội vàng xin lỗi.

"Không sao, nếu rảnh nhất định mời mọi người mấy ly."

Nhiếp Thanh Lam giả làm bạn gái Lộ Minh có thể nói là rất đạt tiêu chuẩn, hơn cả trăm lần so với lãnh mỹ nữ Cảnh Hàn. Nàng cầm lấy bao thuốc lá trên bàn, hướng về phía Trương Phát Tài, Trương Phong và mọi người, mời mỗi người một điếu, lại còn chuẩn bị giúp mọi người châm lửa. Ai dám để nàng giúp châm lửa? Mọi người vội vàng tự mình châm lấy, trong lòng không ngừng khen người bạn gái này của Lộ Minh thật tháo vát.

Bạn trai trước khi đi ra mắt trưởng bối lại chạy đi uống rượu với bạn bè, vậy mà nàng không những không tức giận, còn cho mọi người mặt mũi, hết kính rượu lại đến thuốc. Chỉ bằng những điểm đó, nàng đã là một người bạn gái hợp cách.

Trương Phong và mấy người khác ngưỡng mộ suýt rớt nước miếng, một người bạn gái tốt như vậy tìm ở đâu ra chứ?

Là một đại mỹ nữ, nghề nghiệp cảnh sát, nhưng nàng lại không chút kiêu căng, tính cách hòa hợp, lại biết cư xử lễ độ, đại lượng rộng rãi, thật là quá hoàn mỹ rồi.

Nhiếp Thanh Lam như một cô dâu nhỏ đáng yêu, mấy người Trương Phát Tài đều cảm thấy Lộ Minh rất may mắn, có người bạn gái tốt như vậy, đàn ông cầu đâu ra? Chỉ có bản thân Lộ Minh mới biết, nàng ta tìm mình là để qua cầu rút ván, lợi dụng mình giả làm bạn trai ra mắt gia đình nàng, đúng là hồ ly tinh từ đầu tới đuôi.

Lộ Minh đang định phân bua một lời, sườn liền bị Nhiếp Thanh Lam dùng ngọc chỉ ra sức cấu véo. Nàng cảnh cáo hắn phải cẩn thận lời nói, không được phép lật tẩy nàng, nếu không sẽ có đại hình hầu hạ. Mặt nàng cười tươi như hoa, một tay kéo cánh tay Lộ Minh, nửa người áp vào thân Lộ Minh, biểu hiện thân mật, kỳ thực là đang dùng sự ôn nhu quyến rũ chết người đó của nàng để che đậy phần bạo lực kia (cấu véo).

Hôm nay không đi không được rồi.

Lộ Minh trong lòng nghĩ, dù sao mình cũng phải hỏi nàng tin tức về vẫn thạch, trước tiên cứ cùng nàng ta đi gặp trưởng bối, rồi sau đó tống tiền nàng.

Nếu nàng ta không muốn việc của mình bị vỡ lở, vậy thì phải ngoan ngoãn nghe lời.

Chiếc HAMMER hướng về ngoại ô thành phố chạy như bay.

"Nếu anh giúp em qua được cửa ải này, vậy những việc trước kia coi như xóa hết! Anh cùng Cảnh Hàn tư tình, em cũng không hỏi tới nữa."

Lời nói của Nhiếp Thanh Lam khiến Lộ Minh động tâm. Mặc dù bản thân thanh bạch, nhưng hắn cũng sợ phiền phức, nếu như mọi chuyện được xóa hết thì là tốt nhất.

Lộ Minh nhìn một bên mặt "Bạch ngọc vô khuyết" của Nhiếp Thanh Lam, lại cảm thấy nàng đúng là tuyệt thế mỹ nhân. Đặc biệt là trên người nàng có một loại khí chất anh dũng khó thấy ở những cô gái khác, phối hợp với khuôn mặt kiều diễm của nàng, khiến đàn ông có cảm giác muốn chinh phục.

"Sức đề kháng của tôi đối với sự quyến rũ là rất thấp. Nữ cảnh sát, y tá, hộ lý, mấy em học sinh... kỳ thực tôi không thích lắm."

Lộ Minh lẩm bẩm nói ra những lời không đúng với lòng như thể đang đọc thần chú.

"Đại sắc lang!"

Nhiếp Thanh Lam quay mặt lại, trợn mắt cáu giận nhìn Lộ Minh.

"Đừng cười, mỗi lần cô cười đều rất giống hồ ly tinh."

Nhìn thấy biểu cảm đầy nữ tính của nàng, tim Lộ Minh đập mạnh, nhưng chết cũng không thừa nhận.

"Đây là tiền phòng trọ hôm trước cô trả hộ tôi."

Lộ Minh móc ví lấy tiền đưa cho Nhiếp Thanh Lam.

Nhiếp Thanh Lam cười cười nói, chờ chút nữa ăn xong bạn trai tất nhiên phải thanh toán, số tiền này cứ để đó lát nữa trả.

Lộ Minh thầm toát mồ hôi, lát nữa hết bao nhiêu còn chưa biết.

Nếu như gọi nhiều món cá to thịt lớn, 500 nghìn đồng có lẽ không đủ cho một con số 0 ở đầu. Lộ Minh cũng không nói ra mấy câu suy nghĩ trong lòng này, dù sao tiền tiêu nhiều rồi cũng từ nàng lừa trở lại, quyết không để thua thiệt, tốt nhất là trao đổi một viên vẫn thạch.

"Mẹ à? Mẹ vẫn đang họp? Vậy cuộc gặp tối nay hủy bỏ? Vẫn không hủy sao?!"

Nhiếp Thanh Lam nghe điện thoại, sau đó không nén được tiếng thở dài.

Xem ra, nàng ta cũng không mấy thích hành vi dẫn bạn trai về ra mắt trưởng bối.

Tới địa điểm gặp mặt, "Hữu Phụng Lai Nghi" trà trang (một loại quán trà như cà phê vườn nhưng lại chia thành các phòng nhỏ riêng biệt), Lộ Minh phát hiện có điểm kỳ lạ: Nhiếp Thanh Lam hình như có chút khẩn trương.

Đi đến trước cửa phòng hẹn, phát hiện bên trong có hai bóng người. Lộ Minh vừa định tiến vào, liền bị Nhiếp Thanh Lam kéo lại, đôi môi hướng qua, dí sát bên tai Lộ Minh, thổ khí như lan, nhỏ giọng nói:

"Đừng có làm hỏng việc. Nếu như người nhà có hỏi, thì phải nói là anh tốt nghiệp loại ưu ngành Tài Chính ở Thanh Hoa, hiện giờ vừa học Thạc sĩ vừa khởi nghiệp, hiện tại độc lập mở một công ty có vốn 500 vạn..."

Lộ Minh nghe thế mắt trợn trắng, hướng nàng giơ ngón cái. Lừa đảo thì hắn đã thấy qua, nhưng chưa lần nào thấy vụ lừa khủng khiếp như vậy.

Nhiếp Thanh Lam trên mặt hiện lên nụ cười ngọt ngào của một tiểu tình nhân, vỗ vỗ vào mặt, khiến cho hai bên má hiện lên chút hồng nhuận, như là đạt được sự tưới tắm vô hạn của tình yêu. Lộ Minh nhìn thấy thế, trong lòng thầm kêu lên, phụ nữ ở phương diện biểu diễn quả thật là thiên tài. Lần diễn này nếu đem đến Bollywood (ngành công nghiệp điện ảnh của Ấn Độ), nàng ta khẳng định sẽ đoạt được Oscar cho vai diễn nữ nhân vật chính xuất sắc nhất.

Đang định cắp tay Lộ Minh tiến vào trong cùng người nhà chào hỏi, từ eo Nhiếp Thanh Lam chợt truyền đến vài tiếng hú.

Nhiếp Thanh Lam vừa nhìn, thần sắc liền biến đổi, âm thanh cấp bách hướng Lộ Minh nói:

"Trụ sở có việc gấp, em phải lập tức quay về, anh tự mình lo liệu."

"Này, này, này, một mình tôi làm sao được..."

Lộ Minh chưa nói hết câu thì Nhiếp Thanh Lam đã như mũi tên lao xuống lầu. Xem ra đúng là có vụ án lớn xảy ra rồi. Lộ Minh hít lấy một hơi, hy vọng thuận lợi vượt qua cửa ải này.

Lộ Minh lấy hết dũng khí mở cửa, thấy bên trong có một nam một nữ. Người đàn ông khoảng 50 tuổi, sắc mặt hồng nhuận, khí sắc không tồi, nhưng trên đầu đã có chút tóc bạc. Người phụ nữ xem ra chỉ khoảng hơn 30 tuổi, nhưng lại có vẻ không chỉ như vậy, cực kỳ thành thục, yêu mị, chỉ nhìn bên ngoài rất khó phán đoán tuổi tác thực của bà.

Lộ Minh đoán đây là cha mẹ của Nhiếp Thanh Lam, vì thế ra vẻ thoải mái giới thiệu:

"Hai người là bác trai và bác gái ạ? Cháu chào hai bác, cháu tên Lộ Minh, hai bác có thể gọi cháu là Tiểu Lộ. Vừa rồi Thanh Lam vì Sở có án lớn nên phải quay về..."

Nhưng đôi nam nữ đó dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Lộ Minh một lúc lâu, rồi lại nhìn nhau. Sau đó, người đàn ông đứng lên dùng giọng nói pha chút xin lỗi nói:

"Anh bạn nhỏ, chúng tôi không phải là người mà anh bạn cần tìm. Vừa rồi trà trang (tiệm trà) đầy khách, chúng tôi thấy chỗ này còn trống, vì vậy yêu cầu được ngồi một lát."

"Hôm nay chúng tôi kỷ niệm ngày hai người kết hôn. Trước đây chúng tôi quen nhau ở đây, chúng tôi chỉ muốn hoài niệm một chút không khí năm đó. Anh bạn tới rồi, vậy chúng tôi lập tức rời đi..."

Người phụ nữ cũng đứng lên, nàng đỡ lấy tay của chồng mình, nhìn căn phòng có chút không nỡ rời đi, ánh mắt nhu tình như nước, như là rất hoài niệm năm đó.

"Thì ra là kỷ niệm ngày kết hôn, vậy thì hai bác đừng đi."

Lộ Minh nhìn thấy trong phòng vẫn còn một bàn, tâm niệm nhất động nói:

"Nếu hai bác không để ý, cháu ngồi đợi ở bàn bên kia. Có lẽ cháu sẽ rất nhanh kết thúc cuộc gặp này, hai bác cứ ngồi đi."

"Cảm ơn, rất cảm ơn anh bạn!"

Đôi vợ chồng đó rất vui, liên tục cảm ơn Lộ Minh.

Cô gái phục vụ đi vào, thấy Lộ Minh chấp nhận nhượng bộ, cũng rất vui mừng, còn nói với Lộ Minh là chỉ tính hắn 80%.

Đang uống trà, một người đàn ông đeo cặp kính đen rất to, trên cổ là sợi dây chuyền vàng to như sợi thừng trâu, trên tay cũng là chiếc đồng hồ vàng rất to, giống như một kẻ vừa mới phất lên đi vào. Ông ta nhìn thấy trong phòng có ba người, lại ngồi chia làm hai bàn, nhất thời ngạc nhiên hỏi:

"Ài, đây không phải là phòng con gái tôi đặt trước sao?"

Lộ Minh trong lòng khiếp sợ toát mồ hôi, thì ra kẻ mới phất này mới là cha của Nhiếp Thanh Lam à.

Nhưng dù thế nào đi nữa, vở kịch vẫn tiếp tục phải diễn.

Vì vẫn thạch, vì Nhiếp Thanh Lam muốn xóa hết mọi chuyện, Lộ Minh trong lòng lấy hết dũng khí, đứng lên chào hỏi:

"Người là bác trai ạ? Cháu là bạn trai Thanh Lam. Vừa rồi Thanh Lam vì Sở có việc gấp nên phải quay về..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!