Trên điện thoại, Trương Phong ấp úng mãi nửa ngày trời mà vẫn không nói ra được lý do tìm Lộ Minh.
Khiến Lộ Minh toát mồ hôi hột. Cuối cùng, khi Lộ Minh dọa cúp máy, Trương Phong mới chịu nói:
"Thật ra là thế này, hôm nay ba mình bày "hòa đầu tửu" để tạ lỗi với một đại ca, mình muốn tìm mấy đứa bạn học đến giúp chống lưng, cho có khí thế một chút."
"Ba cậu lẽ nào là xã hội đen?"
Lộ Minh hơi ngạc nhiên, Trương Phong rõ ràng là một học sinh ngoan mà!!!
"Ba mình là thương nhân, ở nhà tắm trung tâm, vô ý đắc tội với một đại ca. Bây giờ đang tìm người hòa giải, đền chút tiền, bày vài bàn "hòa đầu tửu", rót chén trà nhận lỗi là mọi chuyện sẽ ổn thôi."
Trương Phong thở dài, giọng có vẻ khổ sở nói:
"Lộ Minh, cậu không đến cũng không sao. Mình chỉ muốn tìm vài người bạn học đến cho đông, giúp ba mình lấy chút can đảm thôi."
"Được, mình sẽ đến."
Lộ Minh lập tức đồng ý.
Rồi lại nghĩ mãi nửa ngày trời, vẫn không tìm ra câu từ nào thích hợp. Cô hồ ly Nhiếp Thanh Lam đó không dễ lừa chút nào. Lộ Minh trong lòng đầy phiền não, nếu như lãnh mỹ nữ Cảnh Hàn là người có vận khí tốt, vậy thì mọi chuyện đã dễ dàng hơn nhiều rồi...
Lộ Minh lên xe buýt, đổi vài chuyến, rồi đi bộ thêm một đoạn nữa mới đến nơi hẹn với Trương Phong.
Trương Phong và hai người bạn học đang đợi ở đó. Nhìn thấy Lộ Minh, bọn họ đều rất vui mừng.
Mặc dù bọn họ không biết Lộ Minh biết võ công, nhưng cũng biết cậu thường xuyên rèn luyện thân thể. Trong ngành học, cậu luôn đứng đầu về môn thể dục.
Thầy giáo của viện thể thao luôn tìm cách lôi kéo Lộ Minh về viện để tham gia luyện chạy cự ly ngắn và bóng rổ. Đáng tiếc, Lộ Minh chỉ muốn ở ngành Trung Văn, cùng Khổng Tử, Mạnh Tử, Trang Tử đối đáp, sống an nhàn qua ngày.
Trong ngành Trung Văn, vương quốc của những người "bốn mắt", Lộ Minh cũng là người duy nhất từ trước đến nay tốt nghiệp mà vẫn giữ được thị lực tiêu chuẩn.
"A Cường, Thạch Hoa, hai cậu tìm được việc rồi à?"
Lộ Minh nhìn hai người bạn học ăn mặc nghiêm chỉnh, đầu vuốt keo bóng mượt, khác hẳn với kiểu dáng "sắp chết" ngày xưa của họ, không khỏi hiếu kỳ hỏi.
"Bọn mình chỉ sợ kiểm tra, sợ trượt môn thôi, tìm việc ư? Đó là chuyện vặt."
Lỗ Tử Cường, người được gọi là A Cường, cười lên, ném cho Lộ Minh một chai nước khoáng.
"Gia đình có người quen, mình bị "nhét" vào trường cảnh sát, huấn luyện cấp tốc ba tháng, vừa mới được thả ra. Vài ngày nữa là sẽ lên đồn làm việc."
Thạch Hoa cũng gật đầu. Trương Phong gật gật đầu với Lộ Minh, hắn tìm Thạch Hoa chủ yếu là hy vọng lấy được chút "khí thế cảnh sát", để trong lòng yên tâm hơn một chút.
Việc có thể bày "hòa đầu tửu" cho thấy sự việc đã được đàm phán xong xuôi. Rót chén trà, nhận lỗi, mời đối phương ăn uống một bữa là xong.
Lại đợi hơn một tiếng đồng hồ mới có thêm hai người bạn nữa đến. Lộ Minh nhận ra đó là bạn cùng trường, có lẽ là bạn của Trương Phong, còn cậu thì không biết tên.
Vì đại ca xã hội đen sắp tới, thời gian vô cùng gấp gáp, Trương Phong cũng không vội giới thiệu. Hắn lái xe chở năm người, phi như bay đến nhà hàng lớn "Hỉ Doanh Môn".
"Các bạn, cám ơn mọi người đã tới, vào trong uống chén rượu đi!!"
Phụ thân Trương Phong là Trương Phát Tài thấy con trai đưa bạn học đến chống lưng cũng rất mừng, nhưng lại không muốn bị mất mặt trước đám nhỏ. Bởi chút nữa ông phải rót trà nhận lỗi với đại ca xã hội đen, vì vậy vội vàng kêu đám Lộ Minh vào phòng riêng.
"Thật sự không cần chúng con giúp sao?"
Trương Phong cũng bị phụ thân kêu vào trong. Hiển nhiên, Trương Phát Tài cũng ngại bị mất mặt trước mặt con trai.
"Không sao, không sao."
Trương Phát Tài cười hì hì, từ biểu hiện cho thấy mọi việc đều đã được đàm phán ổn thỏa.
Nhìn thấy vậy, mọi người đều cảm thấy nhẹ nhõm, yên tâm tụ tập ăn uống.
Vừa ngồi xuống, điện thoại của hai người bạn không quen biết kia lần lượt reo lên, báo có việc phải về. Thần sắc trong mắt Trương Phong chợt tối lại, nhưng hắn vẫn mỉm cười đưa hai người xuống lầu.
Bên ngoài, đại ca xã hội đen cũng đã đến, người đứng ra hòa giải là Thủy thúc cũng đã có mặt. Có vẻ như mọi việc đều vô sự, tất cả đều hòa giải ổn thỏa, bốn người Lộ Minh đều yên tâm, bắt đầu "đấu rượu".
Chưa cạn được ba chén, chợt nghe bên ngoài có tiếng lộn xộn, tiếng người chửi rủa ầm ĩ cả lên.
Phi ra ngoài nhìn xem, thấy mười mấy tên côn đồ cầm dao bổ dưa hấu đứng ở phòng khách. Không những mấy người phục vụ, ngay cả lão hòa giải Thủy thúc cũng bị kề dao vào cổ.
Có một gã râu quai nón đeo kính đen, ngồi nhếch mép cười, nhàn nhã rót rượu uống.
Bên cạnh gã râu quai nón có một gã vệ sĩ to lớn như con trâu đứng đó.
Một tên mập lùn, đang thở phì phì, vừa đá vào eo Trương Phát Tài vừa chửi lớn:
"Đ* c* m*, mày, Trương Phát Tài chỉ là cái lông gà, lão tử dựa vào cái gì mà phải cho mày thể diện? Lão tử không đánh mày là vì mày trốn mất, chứ không phải không muốn đánh. Mày nghĩ lão tử thật sự vì ba mươi vạn ít ỏi này, vì cái "hòa đầu tửu" này của mày sao?"
"Tha mạng, tha mạng a!! Thủy thúc, cứu mạng..."
Trương Phát Tài đau khổ lăn lộn, miệng không ngừng kêu cứu.
"Đây, Hồ Tu ca, thế này, thế này e là không đúng quy tắc."
Thủy thúc có chút khẩn trương nhìn gã râu quai nón một cái, nhẹ giọng lẩm bẩm, âm thanh bé tới nỗi có lẽ đến ông ta cũng nghe không rõ.
"Tất cả lên, vây lại, đánh cho tao! Đập chết thằng khốn này! Con gái lão tử nhìn trúng, còn là gái trinh, thế mà nó cũng dám động vào. Lão tử mà không đánh nó cho tàn phế thì nuốt không trôi cục tức này!"
Tên mập lùn đá được mấy cước, Trương Phát Tài liền trốn vào gầm bàn. Hắn lập tức lệnh cho đàn em vây quanh "hội đồng".
"Ách!"
Lỗ Tử Cường và Thạch Hoa là hai người trẻ tuổi chưa từng thấy qua cảnh này, không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.
Đánh nhau thì bọn họ không sợ. Nếu như đối phương không có dao, cùng mười mấy tên côn đồ chiến một trận cứu Trương Phát Tài ra cũng có thể. Nhưng hiện tại, vừa mới xông ra liền bị người ta cầm dao dưa hấu dí vào mũi, bọn họ không biết phải làm thế nào bây giờ.
Chỉ có Trương Phong vì lo cho phụ thân, mạo hiểm xông tới ôm lấy Trương Phát Tài, cố giúp phụ thân đỡ đòn "hội đồng".
Tên mập lùn xách cái bình hoa khá to trong phòng lên định đập xuống đầu Trương Phong. Một cánh tay giơ ra nhẹ nhàng đón lấy.
Rồi lại mạnh bạo đập xuống đỉnh đầu tên mập lùn đang rất hùng hổ. Đó chính là Lộ Minh.
Lộ Minh phủi phủi tay, một cước đá bay tên vệ sĩ to lớn như con trâu vừa xông tới từ bên cạnh gã râu quai nón. Hắn đá bay tên đó đi vài mét, làm đổ mấy cái bàn trong phòng.
Ánh mắt của gã râu quai nón dưới cặp kính đen nhất thời biến lạnh. Cánh tay đang rót rượu lập tức cứng lại. Với nhãn lực của mình, hắn hoàn toàn không nhìn ra tên vệ sĩ đắc lực nhất của mình bị người ta một cước đá bay đi như thế nào.
Gã cường tráng rơi xuống đất, lập tức hôn mê, "một đòn hạ gục".
"Đến đây, rót trà đi!!"
Lộ Minh đặt mông ngồi xuống chiếc ghế trống, lại một cước đá tên mập lùn đang phát cuồng định bò dậy xuống đất.
Bên cạnh không có ai có ý tiến lên giúp hắn rót trà.
Mấy tên côn đồ phản ứng kịp, lập tức giơ dao lên vây lấy Lộ Minh. Nhưng gã râu quai nón cấp tốc giơ một tay lên, ra hiệu mọi người không được động, rồi lại ra hiệu cho mọi người lui xuống.
Gã râu quai nón có chút bồn chồn nuốt một ngụm nước bọt, ngập ngừng hỏi:
"Mày, mày là ai?"
Lộ Minh không để ý đến hắn, tự rót cho mình một chén trà, cau mày nhấp một ngụm, rồi phun ra, cảm thán nói:
"Trà cũng bình thường thôi, phục vụ thì quá tồi, đến người rót trà cũng không có."
"Là ngài sao? Để tôi, để tôi!"
Thủy thúc lúc này mới kịp phản ứng, vội vàng cầm lấy ấm trà, lộ ra nụ cười cung kính, đứng lên châm trà cho Lộ Minh.
"Ông không phải A Thủy bên cạnh Hắc Báo sao? Hôm nay sao lại rảnh rỗi tới đây uống trà vậy?"
Lộ Minh làm như vừa mới nhìn thấy Thủy thúc.
"Khái, hôm nay có chút việc, bày cái hòa đầu tửu, chỉ có điều làm không tốt... Ngài sao lại ở đây?"
Thủy thúc trán đầy mồ hôi, cười có chút xấu hổ.
Vốn dĩ đã bày ra hòa đầu tửu, mọi chuyện tan tành rồi, mất mặt lắm rồi. Hiện tại, không ngờ Trương Phát Tài lại mời đến một vị "đại gia" như thế này, càng khiến lão không biết giấu mặt vào đâu nữa, thậm chí còn sợ Lộ Minh trách tội lão.
"Hòa đầu tửu à."
Lộ Minh cười lớn, rồi cầm lấy ấm trà rót thẳng vào đầu tên mập lùn đang ở dưới chân mình.
"Trương thế bá, người đắc tội với vị đại ca này sao? Để tiểu điệt giúp bác rót chén trà, nhận chút lỗi! Cháu rất có thành ý... nếu một chén không đủ, cháu rót thêm chén nữa."
Lộ Minh ra hiệu Trương Phong đỡ Trương Phát Tài ngồi xuống bên cạnh mình.
Dưới chân hắn, tên mập lùn biết là đã đụng phải thứ dữ, ra sức xin tha. Nhưng Lộ Minh như không có tai, cứ thế đổ nước trà nóng xuống, khiến cho tên mập lùn kêu như heo bị giết.
"Tôi là em họ Thanh Long. Nếu như đều là người nhà, xin cho tôi chút thể diện, để cho tên mập mạp đứng lên, cho hắn xin lỗi anh. Việc này coi như công bằng."
Sắc mặt gã râu quai nón thay đổi.
"Được, tao cho mày thể diện."
Lộ Minh cầm chén trà hất thẳng vào mặt gã râu quai nón, khiến hắn ta đại kinh.
Hắn ta biết rõ mình là em họ của Thanh Long, vậy mà vẫn dám hất nước trà vào mình.
Gã râu quai nón đại nộ, đang định trở mặt thì đột nhiên nhìn thấy khóe mắt Thủy thúc như bị chuột rút, nháy liên tục về phía mình, ra hiệu hắn đừng có bốc đồng, cố mà nhẫn nhịn. Hắn hoàn toàn không hiểu, anh họ ở Lam Hải một tay che trời, đây lại là địa bàn của ông ta, mình tại sao lại phải để ý tới sắc mặt kẻ khác.
Tên tiểu tử này rốt cuộc là người thế nào?
Lộ Minh không để ý gã râu quai nón nghĩ gì, xách tên mập lùn lên như xách con gà con, quay qua nói với cha con Trương Phát Tài:
"Kéo con heo này vào trong, muốn thịt thì thịt, muốn giết thì giết, đừng có khách sáo với cháu."
"Đây..."
Cha con Trương Phát Tài hoàn toàn chấn động, bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ tới Lộ Minh lại có thể khiến cho đại ca xã hội đen biến thành "con cháu của rùa".
"Không việc gì, cháu có người quen. Mọi người có đem con heo này mần thịt, vứt vào cầu tiêu giật nước xả tới Thái Bình Dương cũng không việc gì."
Lộ Minh vừa nói xong, cha con Trương Phong trong lòng liền nghĩ: "Có thù không báo phi quân tử! Có Lộ Minh khẳng định sẽ giúp mình, hắn có lai lịch không nhỏ, vậy cục tức này thế nào cũng phải đòi lại!" Hai cha con dùng sức lôi tên mập lùn vào trong. Lỗ Tử Cường và Thạch Hoa thấy thế cũng kích động, nhiệt huyết tăng lên, liền xông vào trong cùng "hội đồng".
Bên kia, đám côn đồ tay cầm dao đứng ngây người ra nhìn. Một đại ca thì không nói gì, một đại ca thì đang bị đánh, trời mới biết phải làm cái gì.
Gã râu quai nón đang định gọi điện cho Long đại ca, trùm của thành phố Lam Hải.
Trong lòng hắn rất uất ức, chuẩn bị nhờ anh họ phái một trăm mấy chục người tới, đem tên tiểu tử trước mặt xé ra thành mảnh nhỏ nhét vào bao tải vứt xuống biển Lam Hải.
Ai ngờ, vừa khéo có cuộc gọi khác gọi đến. Một giọng nói thật lớn phát ra khiến những người xung quanh cũng nghe được rõ ràng:
"Hồ Tu, mày là thằng ngốc, mày là thằng thần kinh! Mới tới Lam Hải hai ngày, liền đem tai vạ đến cho Long ca. Long ca bắt mày lập tức cút, cút nhanh chừng nào tốt chừng đó! Đụng phải người không nên đụng, mẹ nó, lão tử hôm nay tuyệt đối không giúp mày chùi đít. Con mẹ mày tự làm tự chịu! Nếu mà bị người đập chết, lão tử nhiều nhất tặng mày một cỗ quan tài!"
"Hắc Báo ca..."
Gã râu quai nón vô cùng chấn động. Hắn nhìn Lộ Minh một chút, tên tiểu tử này đến Long ca và Báo ca đều không dám đụng vào, rốt cuộc lai lịch hắn là như thế nào? Hắc Báo ca làm sao lại biết mọi việc phát sinh ở đây, lẽ nào anh ta ở đâu đó trông thấy?
"Cút cút cút, cút mẹ mày đi! Ca cái quái gì mà ca!!"
Rồi "bách" một tiếng, cúp máy.
Sau đó, không những gã râu quai nón, đến cả mười mấy tên côn đồ đang cầm dao cũng lập tức vứt hết dao, cướp đường mà chạy. Thậm chí tại cầu thang còn nghe thấy tiếng vài người lăn "đông đông...", kế đó đến gã râu quai nón cũng bị đè xuống bên dưới.
Lộ Minh như thể xung quanh không có ai, ngồi uống trà, ăn đồ ăn. Thủy thúc làm mặt cười, đứng bên cạnh nhẹ giọng nói:
"Xin ngài đừng giận, tên công tử bột đó vừa mới tới, không nhận ra ngài."
Trong phòng, Trương Phong và mấy người kia đang "hội đồng", đánh cho tên mập lùn toàn thân đầy máu, hít thở khó khăn.
Trương Phát Tài thở phào một hơi, kích động cộng thêm chút run rẩy đi đến sau lưng Lộ Minh, thiếu chút nữa thì quỳ xuống. Lộ Minh đỡ lấy Trương Phát Tài, cười lớn:
"Trương Phong là bạn thân của cháu, thế bá không cần khách sáo làm gì. Phục vụ, đến đây, giúp lão bản Trương băng lại vết thương..."
Trương Phong xách chai rượu trên bàn lên, ừng ực một hơi hết nửa chai.
Cuối cùng, hắn đè nén tâm tình kích động xuống, đấm cho Lộ Minh một quyền rồi nói:
"Thật không ngờ, Lộ Minh, thì ra cậu đỉnh vậy, đúng là bá khí xung thiên!"
"Nếu như cậu đánh nhau từ bé, đánh từ đầu đường đến cuối đường, thì cũng như mình thôi. Mấy tên đó chỉ cần cậu đủ dữ tợn, chúng lập tức trở thành mấy con cừu."
Lộ Minh cầm chai rượu rót cho mấy người Trương Phong vẫn còn đang kích động không ngừng, mỗi người một chén, rồi nói:
"Đánh người sướng không?"
"Quá sướng! Mẹ khiếp, trước mặt mấy chục tên xã hội đen mà đánh đại ca của chúng, uy phong như vậy cả đời này mình chưa từng có!"
Lỗ Tử Cường tay bây giờ vẫn còn run.
"Mình dứt khoát không làm cảnh sát nữa, đi theo cậu "quậy"!"
Thạch Hoa kích động như con gà chọi hăng máu.
"Moá, cậu cho rằng mình là xã hội đen chắc? Mình chỉ là đánh đấm quá nhiều, bọn chúng mới sợ mình... "Quậy" cùng mình ư? Mình đến việc làm còn không có, không thu nhập, nói không chừng ngày nào đó còn phải tới kiếm cậu xin bữa cơm nữa đó."
Lộ Minh trong lòng nghĩ: "Bọn họ cho rằng làm xã hội đen rất uy phong sao? Đúng là bị mấy cái phim Hồng Kông làm độc hại!"
Trương Phát Tài sớm đã được băng bó. Lúc quay về, ông không để ý gì tới thương thế, ra sức mời rượu Lộ Minh.
Lộ Minh đang chuẩn bị phát huy sở trường "uống như trâu", định bụng uống gục mấy tên không biết sống chết là gì này thì đột nhiên điện thoại reo lên. Là hồ ly mỹ nhân Nhiếp Thanh Lam.