Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 7: CHƯƠNG 7: PHỤ THÂN CỦA LỘ MINH

"Cháu không cần..."

Lộ Minh lắc đầu cười nói.

"Giá cả có thể thương lượng, chàng trai trẻ, ngồi xuống đã, chúng ta từ từ đàm phán."

Ông lão Lý Thành Tề cho rằng Lộ Minh chê ít, định tăng thêm tiền.

"Đơn thuốc này cháu tặng cho hai ông!"

Lộ Minh cười tủm tỉm.

Hắn quyết định lấy lùi làm tiến, bởi hiện giờ hắn không thiếu tiền, mà là dược liệu quý hiếm. Một số dược liệu khó tìm trên thế gian, như nhân sâm trăm năm, linh chi trăm năm, hà thủ ô trăm năm... đều tập trung trong tay những danh y lão luyện. Lộ Minh phải tìm ra phương pháp khéo léo để trao đổi mà không để lộ dấu vết. Điều đầu tiên cần làm là thiết lập quan hệ tốt với hai ông lão say mê y đạo này.

Nghĩ đến đó, Lộ Minh giả vờ rộng rãi cười nói:

"Đơn thuốc này, hoàn toàn là do hai ông phát hiện mới có tác dụng. Cháu cầm nó chính là làm lãng phí, sao có thể nhận tiền của hai ông được nữa?"

.

"Tốt, tốt, tốt, hay cho một chàng trai trẻ! Thời buổi hiện nay người trẻ tuổi như vậy thật hiếm có!"

Ông lão trung y Trần Lập Dân vỗ tay khen ngợi, không ngừng gật đầu.

"Tiền vẫn phải nhận. Nếu không nhận, trong lòng chúng ta không khỏi có chút khó chịu. Như vầy cháu xem có được không: Ta sau này sẽ thành lập một nhóm nghiên cứu, đem 3 triệu này của cháu đầu tư vào coi như cổ phần. Đợi sau này nghiên cứu ra công thức pha chế, ngày sau thuốc mới được bán ra, thì cứ theo cổ phần mà phân chia, cháu thấy sao?"

Ông lão Lý Thành Tề vỗ vai Lộ Minh, cười nói:

"Ta biết tuổi trẻ thường có cốt khí, nhưng số tiền đáng nhận, cháu vẫn phải nhận. Đừng khách sáo với mấy lão già chúng ta, cháu không biết mấy lão già chúng ta thứ không thiếu nhất, đó chính là tiền!"

.

"Lý lão, Trần lão, tiểu tử còn muốn nói lời xin lỗi. Kỳ thực, phương thuốc có đủ, công thức pha chế cũng có."

Lộ Minh cảm thấy đã đến lúc thả mồi câu.

Tiểu Tục Mệnh Hoàn Hồn Đan do hơn 50 loại dược liệu tổ hợp thành, lại phải dùng tiên thiên chân khí kích phát dược lực mới có thể phát huy tác dụng lớn nhất. Nhưng nếu đem nó chia ra, có thể chia nhỏ thành ba loại đan dược: một loại là "Tục Mệnh Hoàn", một loại là "Hoàn Hồn Hoàn", loại cuối cùng cũng là quan trọng nhất là "Thiên Phụ Hoàn". Nếu không có Thiên Phụ Hoàn dẫn dắt và phụ trợ, không có nó điều hòa hai loại hoàn kia, vậy thì không thể nào luyện được Tiểu Tục Mệnh Hoàn Hồn Đan.

Lộ Minh quyết định đem Tục Mệnh Hoàn viết ra. Thứ nhất, có thể miễn cho bản thân phải chạy khắp nơi trên thế giới để tìm dược liệu. Thứ hai, là chiếm được lòng tin của hai ông lão này.

Tất nhiên, nếu như Tục Mệnh Hoàn được tạo ra, ước chừng sẽ đem lại cho hắn một món tiền lớn.

"Cháu nói gì?"

Ông lão trung y Trần Lập Dân kinh hỉ nhảy cả lên.

"Phương thuốc và công thức pha chế đều có? Vậy không phải là có thể trực tiếp sản xuất thuốc được rồi sao?"

Giọng ông lão Lý Thành Tề có chút run run.

"Lúc trước, tiểu tử không biết hai lão y đức cao cả, hết lòng cứu người, vì vậy còn giữ chút tâm kế, không nói ra toàn bộ, thật xấu hổ."

Lộ Minh vội nịnh nọt, hai ông lão mặt nhất thời tươi như nở hoa, liên tục phẩy tay, ý nói Lộ Minh không có sai, lại liên tục khen Lộ Minh tâm tính cơ trí, cẩn trọng.

Ông lão Lý Thành Tề tức thì viết ngay séc 5 triệu đưa cho Lộ Minh, còn nói rằng ngày sau sẽ còn đưa cho Lộ Minh năm phần lợi nhuận.

Lộ Minh đương nhiên rất "vĩ đại" mà lịch sự từ chối.

Hắn bày tỏ, trước tiên đợi cho thuốc được nghiên cứu ra, sau đó xem có hiệu quả hay không, rồi mới nói đến chuyện tiền nong.

Ông lão trung y Trần Lập Dân ha hả cười lớn:

"Đừng đẩy tới đẩy lui nữa, sư huynh. Tiểu Lộ nói cũng có lý, bây giờ anh đưa cháu 5 triệu, có khi còn không bằng con số không sau này, như vậy đối với Tiểu Lộ kỳ thực không công bằng."

.

Ông lão Lý Thành Tề nắm chặt tay Lộ Minh kích động gật đầu: "Tiểu Lộ, cháu nói không sai. Thế giới này đúng là có nhiều thứ mà tiền không mua được như sinh mạng, thời gian... Phẩm đức của cháu rất tốt, nhưng mà chúng ta cũng không thể vì điều đó mà mặt dày lấy không được. 5 triệu này ta cũng không miễn cưỡng bắt cháu nhận, có điều, đợi cho Tục Mệnh Hoàn này nghiên cứu chế tạo ra, xin được chứng nhận bản quyền, tính toán được giá cả, cháu nhất định không được từ chối. Cái gì đáng là của cháu, thì cháu phải nhận lấy, không cần phải khách khí với chúng ta."

Từ "Tố Vấn Quán" của ông lão trung y đi ra, Lộ Minh vẫn còn hoài nghi mình đang nằm mơ.

Mặc dù không biết sau này có thể thu được bao nhiêu tiền, nhưng nếu như Tục Mệnh Hoàn hiệu quả không tồi, tin rằng sẽ có một khoản tài sản khổng lồ không thể tin nổi.

"Số sách thuốc này cháu cầm về xem, chỗ nào không hiểu, lúc nào cũng có thể tới đây hỏi!"

Trần lão hiện tại đem Lộ Minh biến thành một nửa đồ đệ của mình. Lúc Lộ Minh nói muốn xem sách thuốc, lão lập tức đem hết số cổ tịch thu thập được ra.

"Cháu xem loại cơ bản nhất được rồi!"

Lộ Minh toát hết mồ hôi, xem hết đống sách cổ này không có nửa năm không xong.

Tạm biệt Lý lão và Trần lão, trong tay Lộ Minh có thêm một quyển sách ảnh màu (sách về các loại cỏ). Còn hai ông lão thì đã tự mình động thủ, bốc thuốc cắt thuốc, gấp tới mức không đợi được, bắt đầu luyện chế Tục Mệnh Hoàn. Đợi dược hoàn thành, tiếp tục tiến hành thí nghiệm lâm sàng, sau đó xin cấp bản quyền, báo lên cục kiểm định thuốc, sau cùng là sản xuất hàng loạt bán ra thị trường. Những việc này Lộ Minh không quản, toàn quyền giao cho hai ông lão xử lý.

Ông lão Lý Thành Tề là nhân sĩ y học có uy tín, ông vỗ ngực nói "OK", Lộ Minh liền yên tâm tuyệt đối.

Còn củ nhân sâm trăm năm, mặc dù Trần lão cố nhét vào tay Lộ Minh, nhưng Lộ Minh bây giờ nhà trống không, không có lò luyện kim, đỉnh bạc, cũng không thu thập đủ dược liệu. Có đem về cũng chỉ để nuôi chuột, vì thế vẫn lưu nó lại quầy thuốc của Trần lão.

Còn việc luyện Tiểu Tục Mệnh Hoàn Hồn Đan, bởi vì quen được hai ông lão trung y nên hắn cũng không gấp gáp gì. Trong thâm tâm, cái hắn muốn nhất chính là sớm luyện ra Nhẫn trữ vật Chu Giai.

Có nhẫn trữ vật trong tay, sau này bất kể muốn làm gì cũng thần không hay quỷ không biết.

Trong số những vật phẩm của luyện khí thuật thì Nhẫn trữ vật Chu Giai là có yêu cầu thấp nhất, nhưng cũng khiến Lộ Minh vì nó mà đau đầu.

Vàng, bạc, mấy nguyên liệu này còn dễ nói. Ba loại bảo thạch đỏ, xanh lục, xanh lam cũng có tồn tại trên thế gian này. Tiên thiên chân khí mặc dù ít nhưng mà cũng có.

Nhưng mà vẫn thiếu mất một loại nguyên liệu: vẫn thiết.

Đi đâu tìm vẫn thiết bây giờ? Lẽ nào vẫn thiết chính là kim loại trong vẫn thạch? Cho dù là vẫn thạch, cũng không dễ dàng mà có được... Lộ Minh quyết định tra xét dữ liệu về vẫn thạch. Nếu như đâu đó mà có rất nhiều vẫn thạch, vậy thì dù phải làm đạo tặc, Lộ Minh cũng phải chôm cho được một khối đem về.

Nhẫn trữ vật, dù thế nào đi nữa, nhất định cũng phải luyện ra.

Đang lúc nghĩ ngợi linh tinh, điện thoại chợt reng.

Là kẻ địch ở nhà gọi tới. Ông ta hẳn là phát hiện ra mẹ mới gửi tiền cho mình, liền gọi điện tới để cười nhạo. Trên đời này chắc không có phụ thân nào như vậy! Nếu là nhận nuôi thì không nói làm gì, đằng này người đó rõ ràng là cha thân sinh của mình. Bản thân mình kiếp trước nhất định đắc tội với ông ta, khiến ông ta ở kiếp này phục thù thành công, lấy danh nghĩa phụ thân, tàn nhẫn thu thập bản thân mình.

Đáng thương cho cái thân mình, phận làm con, không cách nào phản kháng lại được.

Quả nhiên, vừa mới nhấc máy, lập tức nghe được giọng nói đặc trưng của ông ta:

"Mày không phải tự lập tự cường sao? Còn cần nhà gửi tiền để làm gì?"

.

"Không cần ông quản. Tiền của mẹ, tôi một xu cũng không động đến. Tôi có thể dùng hai tay nuôi sống bản thân, ông nói ít thôi."

Lộ Minh trong lòng rất bực.

"Ra vẻ ta đây! Nếu không có mẹ, mày chết đói từ sớm rồi. Tốt nghiệp đại học ở cái trường đại học hạng ba như mày mà cũng muốn tìm việc? Buồn cười! Lão tử năm đó bằng tuổi mày đã lập được công ty riêng rồi, mày so ra đến cái rắm cũng không bằng!"

Ông ta lại đem uy phong cũ rích của năm đó ra khoe. Không phải là xuống biển khởi nghiệp thôi sao? Ai làm không được?

Ông ta bắt kịp thời cơ, không phải thật sự là có bản lĩnh. Nếu để ông ta làm vào thời điểm hiện tại, có khi còn thảm hơn mình gấp trăm lần ấy chứ.

Lộ Minh từ đáy lòng cảm thấy không phục.

"Năm đó nếu không có mẹ giúp đỡ và cổ vũ, ông cũng chỉ là cái cặn bã!"

Lộ Minh lửa giận bốc cao ba trượng, hét lên: "Tôi nhất định sẽ không thua ông, nhất định!"

"Tao không thèm so sánh với kẻ mà đến việc làm cũng không tìm được..." Lời nói của ông ta đúng là khiến người ta tức chết.

"Ông nói gì? Tôi lập tức sẽ tìm được việc, lúc nào cũng có thể!" Lộ Minh phát cuồng, hắn thiếu chút nữa thì để vọt ra khỏi miệng chuyện hôm nay có người đưa cho hắn 5 triệu, nhưng bản thân không để vào mắt. Rốt cục Lộ Minh vẫn là nhẫn nhịn, đợi tới lúc bản thân tích được nhiều tiền, về nhà dùng tiền đè bẹp ông ta, xem còn dám coi thường mình không.

Quan trọng nhất là, bản thân gặp được kỳ ngộ, bây giờ đã có tiên thiên chân khí. Công lực mặc dù còn kém, nhưng cảnh giới thì vượt qua ông ta rất xa rồi.

Đợi tới khi Đồng Tử Công của bản thân luyện thành, về nhà đem ông ta trực tiếp đánh ngã, khiến ông ta hiểu được là con trai cũng không phải dễ dàng để bị bắt nạt.

Tạm thời nhẫn nại một chút, ông ta không còn mấy ngày có thể vui sướng nữa đâu... Lộ Minh trong lòng càng nghĩ càng vui, hắn cảm nhận được sau này, vào một ngày nào đó đem phụ thân, người đã áp bức mình mười mấy năm này đánh ngã, đó không phải việc đáng mừng sao.

"Công việc? Chỉ bằng mày? Vậy lão tử xem xem mày có thể tìm được việc gì!" Ông ta nói xong, lập tức cúp máy, không cho Lộ Minh cơ hội phản công.

"Lão đó là cha của mình sao?" Lộ Minh lần thứ 9999 hoài nghi.

Lộ Minh miệng nói tùy thời đều có thể tìm được việc, nhưng trong lòng không có tí chắc chắn nào.

Phụ thân hắn thuộc cấp bậc đại BOSS, ở Thanh Hà, Lam Hải, Mạc Giang, Bạch Tuyết... mấy thành phố đều có thế lực nghiêng trời lệch đất, thao túng cả giới hắc đạo lẫn bạch đạo. Lộ Minh khiêu chiến ông ta mười mấy năm, nhưng đều không ngóc đầu lên được.

Tốt nghiệp đại học, Lộ Minh bị phụ thân áp bức càng lợi hại. Cứ mỗi lần tìm được việc, mới làm có hai ngày, liền bị một câu nói của ông ta phá hỏng.

Nghĩ đi nghĩ lại, dưới sự áp bức của tên bạo quân này mà muốn thuận lợi tìm được một việc ổn định lâu dài thật không dễ chút nào!

May là lúc trước có sự đảm bảo của mẹ, lần này phụ thân sẽ không can thiệp vào, để mình tìm được việc làm.

Lộ Minh đoán lần này phụ thân gọi điện tới cười nhạo mình là bởi vì bị mẹ dùng gia pháp trách phạt.

Điện thoại lại reng, hóa ra là cô gái lạnh lùng Cảnh Hàn.

"Tử tinh thạch của anh, anh tùy ý ra giá." Lời nói của cô gái lạnh lùng Cảnh Hàn tuyệt đối là nói thẳng vào vấn đề.

"Mang tới nhà tôi..." Lộ Minh cũng không dám chắc bản thân mình có thể cảm ứng được năng lượng của tử tinh thạch hay không, hắn không báo giá, miễn cho đến lúc đó lại mất mặt. Rồi hắn quay qua hỏi tin tức về vẫn thiết, hắn đoán cô gái lạnh lùng Cảnh Hàn có nhiều khả năng biết được: "Cô có biết ở đâu có vẫn thạch hay vẫn thiết không?"

"Hỏi Nhiếp Thanh Lam." Cô gái lạnh lùng Cảnh Hàn ngưng một lúc rồi nói: "Cúp đây." Cách nói giảm lược đến phát sợ.

Lộ Minh định gọi điện cho cô cảnh sát hồ ly, làm thế nào dò hỏi nàng ta về vẫn thạch mà không để lộ vết tích? Trong lòng đang nhẩm tính câu từ, lại có một cuộc điện gọi tới, là bạn hồi đại học Trương Phong.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!