"Là thật, hay chỉ là mơ?"
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Lộ Minh mất cả buổi mới hoàn hồn, vẫn còn chìm đắm trong những tri thức thu được từ giấc mơ.
Trong đầu Lộ Minh giờ đây ngập tràn các phương pháp luyện dược, luyện khí, đủ mọi thể loại kỳ lạ, khiến hắn hoa mắt chóng mặt.
Chỉ riêng loại luyện dược Chu giai cấp 1 thôi, đã có tới mười mấy loại đơn dược. Mỗi loại đơn dược lại cần ít nhất mấy chục loại dược liệu mà hắn chưa từng nghe tên bao giờ, thậm chí có dược phương còn yêu cầu kết hợp từ nhiều dược phương khác.
Yêu cầu duy nhất là phải dùng tiên thiên chân khí để luyện chế, khu trừ tạp chất, kích phát dược lực, nếu không hiệu quả sẽ giảm sút.
Tiên thiên chân khí Lộ Minh hiện đã có, dù còn ít ỏi, nhưng dựa vào việc không ngừng tu luyện và hấp thu ngọc thạch, hẳn sẽ không thành vấn đề.
Điều khiến Lộ Minh đau đầu chính là những loại dược liệu cổ quái đó. Phần lớn hắn chưa từng nghe tên, vậy phải làm sao bây giờ? So với luyện đan thuật, yêu cầu của luyện khí thuật càng khiến Lộ Minh toát mồ hôi. Để luyện chế một thanh phi kiếm loại thấp nhất, cần có tử kim, bí ngân, vẫn thiết... những nguyên liệu mà hiện thực chưa chắc đã tồn tại. Xem ra, việc ngự kiếm phi hành là không có hy vọng gì rồi...
"Thế giới này thực sự có thần tiên? Nếu như luyện đan thuật và luyện khí thuật đều có thật, vậy chẳng phải mình đã phát tài rồi sao?"
Lộ Minh trong lòng thầm tính toán được mất.
Hắn vừa mừng vừa lo trước những tri thức thần bí trong đầu, mừng vì chúng có thể là thật, nhưng lại lo sợ chúng là giả, sẽ khiến hắn mừng hụt. Kể cả không phải giả, nhưng nếu không thể thực hiện được thì đó chẳng phải là điều rất đáng tiếc sao?
Lòng Lộ Minh nóng như lửa đốt, vội vàng tìm kiếm trong số các phương pháp luyện dược và luyện khí, xem liệu có thể tìm ra phương pháp nào mà các loại vật liệu chế tạo đều có sẵn trên thế giới này hay không.
Bất kể là gì, chỉ cần chứng minh được đó đúng là tri thức về tu chân, vậy thì đó chính là một khởi đầu tốt đẹp.
Tìm kiếm cả nửa ngày.
Cuối cùng, từ mấy chục loại đơn dược cùng gần trăm cách luyện khí, có ba loại được Lộ Minh sơ bộ quyết định.
Đầu tiên là "Tiểu Hoàn Đan". Loại "Tiểu Hoàn Đan" này tổng cộng có chín loại hợp thành, trong đó có hai loại đơn giản nhất. Hơn nữa, một nửa tên dược liệu Lộ Minh đã từng nghe qua, ước chừng nếu có đủ dược liệu, bản thân hắn có thể luyện chế ra.
Tiểu Hoàn Đan loại 1: Tiểu Tục Mệnh Hoàn Hồn Đan. Chủ yếu chữa trị nội ngoại thương, đặc biệt hiệu quả trong việc chữa lành vết thương hở. Đối với người hấp hối, sắp chết, có tác dụng kéo dài sinh mệnh, giữ lại hơi tàn. Dược phương cần có: nhân sâm trăm năm, kê huyết đằng, phụ tử, đỗ trọng... Dùng đỉnh lô vàng bạc luyện chế ba lần thành dạng keo, sau đó dùng tiên thiên chân khí khu trừ tạp chất, kích phát dược lực, cửu chuyển thành đan.
Tiểu Hoàn Đan loại 2: Tiểu Phản Lão Hoàn Đồng Đan. Chuyên trị lão hóa tự nhiên, điều hòa âm dương, ích khí dưỡng nhan. Đối với người lão hóa có tác dụng phục hồi trong thời gian ngắn, hiệu lực tùy người, người càng khỏe mạnh, càng trẻ thì hiệu quả càng rõ ràng. Dược phương cần: hà thủ ô trăm năm...
Thế giới này có thần tiên hay không, Lộ Minh không biết, nhưng hiện tại, những tri thức thần bí trong đầu hắn lại vô cùng rõ ràng.
Chỉ cần luyện chế ra hai loại "Tiểu Hoàn Đan" này, vậy thì luyện đan thuật là thật rồi.
Nếu như luyện đan thuật là thật, vậy luyện khí thuật cũng không giả... Lộ Minh không chút hứng thú với những sơ phẩm (loại kém nhất) như "Chân Ngự Phi Kiếm", "Thiên Tâm Bảo Giáp". Hơn nữa, những loại đó yêu cầu rất cao, trong đó các nguyên liệu như vẫn thiết, bí ngân, tử kim chưa chắc đã tồn tại trên thế gian. Chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến người ta không nói nên lời.
Nhưng, trong số những loại sơ phẩm của luyện khí, có một loại khiến Lộ Minh sinh ra khát vọng muốn có được, đó là "Trữ Vật Linh Giới".
Nếu đúng là có thể luyện được chiếc nhẫn cất đồ, vậy so với việc vô địch thế giới hay ngự kiếm bay lượn trên không, điều này càng khiến Lộ Minh có chút chờ mong hơn.
Có thể tu luyện thành thần tiên hay không, Lộ Minh không quá để ý.
Nhưng một chiếc nhẫn có thể cất giữ đồ vật là thứ mà ngay cả trong mơ Lộ Minh cũng muốn có. Nếu như có một chiếc nhẫn có thể tùy ý cất giữ mọi thứ mình muốn vào trong đó, vậy thì thực sự quá tuyệt vời rồi.
“Lập tức ra tiệm thuốc Đông y hỏi dược phương...” Lộ Minh bật dậy, dùng một phút làm vệ sinh cá nhân, sau đó như mũi tên lao ra khỏi cửa. Đến một tiệm thuốc Đông y tên "Tố Vấn Quán", hắn giữ lại chút tâm kế, không viết ra toàn bộ dược phương, chỉ viết mười loại trong đó, rồi hỏi lão Đông y trong cửa hàng.
“Ừm, mấy loại này đều là bổ huyết ích khí. Nhân sâm trăm năm, hiện tại rất khó kiếm.” Lão Đông y lắc đầu, chợt "ý" một tiếng. Ông chỉ vào tên một loại dược liệu mà Lộ Minh viết ra, cau mày suy nghĩ. Mất cả nửa ngày, lão Đông y mới sờ đầu lẩm bẩm: “Già rồi! Trở nên vô dụng rồi. Tên dược liệu này nhìn quen lắm, nhưng ta thế nào cũng nghĩ không ra là đã từng thấy qua nó ở đâu.”
Lộ Minh nhìn vào, đó là một loại dược liệu tên gọi "Giao Quỷ Đằng", cùng với tên trong trí nhớ giống nhau, hiển nhiên không phải hắn viết sai. “Thứ này chắc không phải chỉ có tiên giới mới có chứ?” Lộ Minh đang lo lắng, thì lão Đông y lại cầm lấy điện thoại, bấm số nào đó, rồi nói: “Sư huynh à, dược liệu này có cái tên rất kỳ lạ, gọi là Giao Quỷ Đằng, rất quen, nhưng nhất thời không nhớ ra. À, Giao Quỷ Đằng là Thất Tâm Hoàn Hồn Thảo, loại này là dùng để tục mệnh à? Nghĩ ra rồi, tôi nghe sư tổ nói qua... Ai, tiểu tử, cháu cần Giao Quỷ Đằng để làm gì, dược phương của cháu ở đâu ra vậy?”
“Tổ truyền,” Lộ Minh nói dối mà không thèm chớp mắt.
“Chờ chút, dược phương tổ truyền này của cháu còn không? Chỗ này không phải toàn bộ à...” Lão Đông y một tay vẫn cầm điện thoại, một bên gấp rút hỏi.
“Hồi nhỏ đi chăn bò có nghe ông nội nói qua, hiện giờ không nhớ rõ lắm.” Lộ Minh hiện tại khẳng định, "Tiểu Tục Mệnh Hoàn Hồn Đan" này của mình không giả. Mới chỉ có mười loại dược liệu mà đã khiến ông lão Đông y này vội vã như thể có lửa đốt.
“Mau nghĩ lại, dược phương này rất quan trọng. Ta trước đây có xem qua lời giới thiệu ở một quyển sách cổ, Thất Tâm Hoàn Hồn Thảo và nhân sâm, kê huyết đằng... hợp lại có tác dụng tục mệnh, công hiệu khởi tử hồi sinh. Đáng tiếc là quyển sách đó chỉ nói về lý luận, không chỉ rõ dược phương và cách phối luyện. Cậu nhóc, mau ngồi xuống cẩn thận nhớ lại, xem xem có nhớ ra được không.” Lão Đông y gấp rút, ông nắm chặt lấy tay Lộ Minh không chịu buông ra, rồi hướng vào điện thoại hét: “Sư huynh, anh yên tâm, tôi giữ cậu nhóc lại rồi. Anh muốn tới đây? Cũng được, đợi anh tới nói tiếp!”
“Để cháu cố thử nhớ lại xem sao...” Lộ Minh lại viết thêm lên giấy tên mấy món dược liệu.
Lộ Minh tất nhiên không thể nào viết ra toàn bộ dược phương, nhưng hắn muốn từ ông lão Đông y này hiểu sâu thêm một chút. Hắn đối với việc phối luyện dược liệu một chút cũng không hiểu, vì vậy muốn thông qua kinh nghiệm của ông lão Đông y học lấy chút ít, rồi sau đó tự mình nghiên cứu chế luyện.
Dù sao "Tiểu Tục Mệnh Hoàn Hồn Đan" cần tới hơn năm mươi loại dược liệu, mình viết ra có mười mấy loại, ông lão Đông y cho dù có tìm tòi thế nào cũng không thể chế ra được "Tiểu Tục Mệnh Hoàn Hồn Đan".
Nguyên nhân lớn nhất khiến hắn lưu lại là bởi vì trong não hải đột nhiên lại có cảm giác kỳ diệu.
Mỗi lần Lộ Minh viết ra tên một loại dược liệu nào đó lên giấy, để ý một lúc lâu, trong não hải hắn xuất hiện cả phối lượng như: hồng táo một lạng, tô mộc một tiền, táo nhân ba tiền...
Ông lão Đông y rất vui mừng, liên tục kêu mấy tên học trò rót trà cho Lộ Minh, rồi lại vác một quyển sách cũ ra. Cứ mỗi lần đối chứng đúng với tên một loại dược liệu nào đấy mà Lộ Minh viết ra thì lại mừng tới nỗi râu cũng rung cả lên.
Lão đầu râu tóc bạc phơ này cuồng nhiệt vượt qua cả sự tưởng tượng của Lộ Minh, lại còn rất rộng lượng, khảng khái. Ông nhìn thấy Lộ Minh nghĩ ngợi khổ sở, liền đem quyển sách cổ mở lớn ra để Lộ Minh cùng đọc, xem xem có thể làm cho trí nhớ tốt hơn chút nào không.
“Từ từ nghĩ, đừng gấp. Phương dược này rất cũ, ta chỉ nghe sư thúc tổ nói qua một chút... Phương dược này hình như có khoảng hơn ba mươi loại dược liệu, gọi là "Tục Mệnh Hoàn Hồn Thang". Đối với những người bị trọng thương hay những bệnh nhân nguy kịch vì mất máu có tác dụng tục mệnh. Quyển sách cổ cũng có rất nhiều lý luận, anh bạn nhỏ nhìn này, từ từ nghĩ lại xem!”
“Thực tình nghĩ không ra, cháu còn gấp muốn bốc thuốc nữa đó!” Lộ Minh nhìn nhìn tên mười bốn, mười lăm loại dược liệu mà mình viết ra, cảm thấy đã đến lúc nhân sự khao khát của ông lão để kiếm lợi cho mình.
“Nghĩ tiếp đi anh bạn nhỏ, dược liệu dễ nói. Ta tặng cậu một củ nhân sâm trăm năm, số dược liệu đó ta sẽ giúp cậu bốc đủ, chứ để loại cổ phương tục mệnh này thất truyền thì đáng tiếc quá. Nó mà có đủ, có thể cứu được rất nhiều người đó!” Lão Đông y vội vàng an ủi Lộ Minh, kế đó đuổi mấy tên học trò ra coi tiệm, tự mình đi vào trong, sau đó cầm cái hộp chứa củ nhân sâm được gói rất đẹp đi ra đưa cho Lộ Minh.
“Không, cháu không thể nhận.” Lộ Minh trong lòng cảm thấy xấu hổ. Bản thân luôn nghĩ tới việc giấu đi dược phương để lừa lấy ít đồ của người khác, còn ông lão Đông y thì vì cứu lấy cổ phương đơn dược mà nguyện ý tặng nhân sâm trăm năm cho mình.
Tất nhiên là dù có xấu hổ hay cảm động thế nào đi chăng nữa, hắn cũng không thể đem dược phương thật viết ra.
Lộ Minh lại một lèo viết ra tên của bốn, năm loại nữa, sau đó đem củ nhân sâm và tờ giấy cùng đẩy sang cho ông lão Đông y, tỏ ý rằng mình không thể nào nhớ ra được gì nữa.
Ông lão Đông y trước tiên kêu Lộ Minh ngồi xuống, tự mình lấy chiếc kính lúp không ngừng dò tra quyển cổ tịch cũ, không ngừng tra tên chuyên môn của các loại dược liệu muốn biết đó là loại nào. Trong đó có một lần gọi điện hỏi sư huynh, làm cho vị sư huynh này cũng bị khốn đốn vì mấy tên thuốc đó.
Lộ Minh vốn muốn rời đi, ý ông lão Đông y cũng là dược phương từ từ nhớ lại cũng được, nhưng vị sư huynh lại muốn gặp Lộ Minh, hy vọng Lộ Minh tạm thời lưu lại.
Hơn mười phút sau, sư huynh của ông lão Đông y mới tới. Đó là một ông lão râu tóc bạc phơ, mặt mũi hồng hào, tinh thần rất tốt.
Theo sau ông ta là hai người đàn ông trung niên đeo kính.
Trong đó một người ẩn hiện khí chất của một quân nhân. Mặc dù ăn mặc giống một vị bác sĩ thư sinh, nhưng thân thể cường tráng, nắm tay thô kệch, ánh mắt sắc bén, tất cả đều biểu hiện thực lực mạnh mẽ của một người vệ sĩ.
Lộ Minh thấy vậy có chút ngạc nhiên, không phải ngạc nhiên vì lai lịch của người vệ sĩ có lẽ xuất thân từ một binh chủng đặc biệt nào đó, mà ngạc nhiên về thân phận của sư huynh ông lão Đông y.
Ra ngoài cũng có vệ sĩ là bộ đội đặc chủng, ông lão này rất có tiếng tăm sao?
Người vệ sĩ đó cũng nghi ngờ nhìn Lộ Minh, ánh mắt có chút kỳ lạ, nhưng nhìn mãi cũng không nhìn ra được thực lực của Lộ Minh, liền cho rằng mình nhìn nhầm.
“Tên dược liệu đều tra ra hết? Vẫn chưa? A Quảng, A Cường, hai người các ngươi đi tra. Tiểu tử, ta tên Lý Thành Tề, là sư huynh của Trần Lập Dân.” Sư huynh ông lão Đông y rất có phong thái danh gia, chủ động hướng Lộ Minh đưa tay ra. Đáng tiếc là Lộ Minh lại chẳng biết được mấy người trong giới y học, vì thế không nhận ra được vị lão nhân danh tiếng lẫy lừng này.
“Lý lão, dược phương có tác dụng rất lớn sao?” Lộ Minh giả vờ hiếu kỳ hỏi.
“Nếu dược phương này có đủ, vậy thì là vô giá. Chỉ với đơn dược hiện tại, ta nghĩ có bán cũng phải đến một trăm vạn.” Ông lão Đông y Trần Lập Dân cười nói: “Cầu đừng có tìm ta lấy tiền, ta là đại phu nghèo. Anh bạn nhỏ, nếu như có ý bán thì hãy tìm sư huynh ta, ông ta nếu trả thiếu cậu một xu ta cũng không đồng ý. Đừng có đứng ngoài này mà nói chuyện, đi, chúng ta vào nội đường.”
“Một trăm vạn?” Lộ Minh không ngờ tới, chỉ là một cái đơn dược tàn khuyết mà cũng bán được cái giá đó.
“Ta đưa cậu ba trăm vạn, chỉ cần cậu truyền cho ta đơn dược này. Nếu như sau này có thể thành thuốc bán ra, ta sẽ chia lợi nhuận một phần trăm cho cậu.” Lão nhân Lý Thành Tề ha hả cười lớn.
“...” Lộ Minh đối với số tiền là bao nhiêu cũng không có cảm giác đặc biệt gì, có điều trong lòng đã khẳng định được giá trị của "Tiểu Tục Mệnh Hoàn Hồn Đan".
Nếu như bản thân mà đem hai loại "Tiểu Hoàn Đan" luyện thành, vậy thì tuyệt đối sẽ khiến cả thế gian phải điên đảo!
Bản thân có phối phương, có tiên thiên chân khí, có thể kích phát dược lực, khu trừ tạp chất, hoàn toàn là tồn tại độc nhất vô nhị trên thế giới. Nếu như Tiểu Hoàn Đan thật đúng là có công hiệu thần kỳ, vậy bản thân mình khó mà nghèo được!
Lão nhân Lý Thành Tề và lão Đông y Trần Lập Dân nhìn nhau cười. Hai lão cho rằng Lộ Minh bị ba trăm vạn dọa cho sợ, thò tay vỗ vỗ vào vai Lộ Minh cười nói: “Sinh mệnh vô giá, đây lại là kỳ phương dùng để cứu mạng! Nó đáng cái giá tiền đó, ta còn cảm thấy đưa thế là ít đó. Chủ yếu là nghiên cứu liều lượng, phối chế cần rất nhiều nhân lực và kinh phí, nếu không ta cũng không có keo kiệt như vậy đâu! Tiểu tử, cậu muốn bán, ta liền tìm người làm giúp cậu bản hợp đồng, được không?”