Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 19: CHƯƠNG 19: CAO THỦ

"Tên khốn đó dừng lại rồi, nhất định là hắn đã dẫm phải địa lôi, ha ha, nếu hắn cần, tao có thể gửi cho hắn một chiếc xe lăn, hoặc một cỗ quan tài!"

Gã tóc vàng rất đắc ý, món đồ chơi nhỏ của hắn đã có tác dụng rồi.

"Chạy lẹ!"

Gã cao gầy chỉ muốn nhanh chóng rời đi, địa lôi phản bộ binh loại nhỏ, kể cả có dẫm phải cũng không phải là chí mạng, cùng lắm chỉ làm bị thương hai chân.

Huống hồ, đến cả bom hẹn giờ cũng không giết chết nhân vật khủng bố đó, hy vọng vào mấy cục địa lôi phản bộ binh ngăn cản hắn, vậy thì quá ngốc nghếch rồi!

Quả nhiên, lúc gã cao gầy một lần nữa quay đầu nhìn lại phía sau, bóng người vừa dừng lại lại đuổi tới, dưới chân hắn không có quả địa lôi phản bộ binh nào nổ.

Càng khủng khiếp hơn nữa là, cái bóng đó trong lúc đuổi gấp, đôi khi lại có thể dừng lại đột ngột, rồi làm động tác nhảy về phía trước, nhất loạt tránh khỏi những quả địa lôi phản bộ binh mà gã tóc vàng rải xuống.

Trong đêm tối, đáng lẽ không ai có thể nhìn thấy những quả địa lôi phản bộ binh loại nhỏ đen thui đó mới đúng.

Hắn làm sao biết được dưới đất có điều cổ quái chứ?

Tên khốn này lẽ nào là dị nhân?

Gã tóc vàng vừa quay đầu nhìn, tiếng cười như bị dao chém đứt, gã cấp tốc móc ra một cái điều khiển, bấm một cái, tường bao phía trước "oành" một tiếng hiện ra một lỗ thủng to, gã không định đâm thẳng vào cánh cửa sắt đang đóng chặt, mà cho nổ một góc tường bao để thoát đi.

Lộ Minh thở dài trong lòng, đến cả lối thoát lúc khẩn cấp cũng sớm nghĩ tới, hai tên sát thủ này quả không đơn giản.

Đuổi lên giết chết bọn chúng, nếu không hai tên đó sớm muộn gì cũng trở thành mối họa của Lam Hải.

Đang lúc Lộ Minh định dùng hết sức lực, vượt tường tới đầu đường chặn lại hai tên sát thủ, thì từ xa vài tên vệ sĩ chạy tới, giơ súng lên nhằm bắn hắn.

"Để cho ta!"

Một tên vệ sĩ vạm vỡ như con trâu, từ một bên đầu tường như một con mãnh hổ lao tới, nắm đấm to đùng trực tiếp đập vào đầu Lộ Minh.

"Một tên ngốc...!"

Lộ Minh trong lòng đại nộ, tên khốn này rảnh không đuổi theo chặn sát thủ lại, ngược lại đi tấn công mình, lẽ nào ăn nhiều đầu óc biến thành cơ bắp rồi?

Hắn nhẹ nhàng quay người, hai tay chụp lấy cổ tay đối phương, thuận thế làm một cú vứt qua vai rất đẹp, đem tên vệ sĩ vạm vỡ như trâu vứt đập vào tường bao, "bùng" một tiếng đập thành một cái lỗ.

Tên vệ sĩ cường tráng như trâu hống lên một tiếng, từ đống gạch vụn bật dậy, lập tức đuổi theo Lộ Minh không rời.

Chiếc xe phía trước nhân lúc Lộ Minh bị người níu chân, cực tốc chạy lên đường lớn.

Kỹ thuật lái xe của gã tóc vàng cũng rất xuất sắc, đánh lái gấp, đuôi xe rê đi vài mét, cực nhanh cua theo khúc quanh, xộc lên đường thẳng, như một mũi tên lao đi.

Lộ Minh thấy vậy thì biết là đã bỏ lỡ cơ hội cuối cùng để chặn chiếc xe lại, đành chui qua lỗ hổng, chạy ngược lại hướng chiếc xe đang đi, tránh để bị vạ lây.

Gã vệ sĩ vạm vỡ như trâu vẫn chạy theo phía sau Lộ Minh không rời, Lộ Minh đoán cái tên ngốc nghếch này chắc chắn thuộc loại vệ sĩ mạnh nhất mà Hương Tạ Lệ Xá bí mật thuê dùng.

Mặc dù một thân hoang dã hoành luyện ngạnh công, công lực cũng không đến nỗi nào, nhưng mà đầu óc cũng bị luyện thành cơ bắp rồi, đến ai là kẻ địch thật sự cũng không phân biệt được, thật là xấu hổ.

Một cái lắc mình cộng thêm nửa bước, Lộ Minh dùng tay túm lấy đem tên vệ sĩ vạm vỡ đó vứt cho ngã bò lăn ra. Gã vạm vỡ đó lập tức bật tưng dậy, như con cá vọt khỏi mặt nước, Lộ Minh quay người hướng về phía gã sút một cước, mượn lúc gã đang bay lên đem gã đá vào lỗ hổng trên tường bao.

Nhân lúc hỗn loạn, thân ảnh Lộ Minh liền biến mất vào bóng đêm.

Trong lỗ hổng của bức tường có một người đàn ông trung niên đeo kính gọng vàng, nhấc bổng gã vệ sĩ vạm vỡ lên, miễn cưỡng tóm lấy nắm đấm đang vung của gã, quát nhẹ:

"Là ta, ngu ngốc, địch nhân sớm chạy xa rồi!"

.

"Cái gì? Chạy rồi? Tên khốn khiếp, ta sao lại bị hắn làm cho quay mòng mòng, bị đánh tìm không ra bắc... Anh, anh không phải từng nói ở Lam Hải này không có cao thủ sao?"

Gã vệ sĩ vạm vỡ dùng tay ôm lấy đầu, hỏi một cách ngơ ngác, rồi lại lẩm bẩm tự nói:

"Dính Y Mười Tám Ngã... ta có đúng là gặp phải người biết Dính Y Mười Tám Ngã cao thủ, tên đó, rốt cục là ai? Hắn làm sao lại biết Dính Y Mười Tám Ngã của sư thúc ta? Lẽ nào hắn là huynh đệ đồng môn của ta? Không được, sư thúc rất thương đệ tử, ta không thể nhận là đã đánh đệ tử của người..."

.

(Võ công của Võ Đang: Dính Y Mười Tám Ngã, dùng Google search sẽ xem được clip)

"Ở đâu ra Dính Y Mười Tám Ngã?"

Người đàn ông trung niên đeo kính cười nói:

"Đó là "Thôi Song Vọng Nguyệt" của Thông Tý Quyền, còn có một nửa thế trước của Phi Hổ Cản Lộ Đả Hổ Thức."

.

"Vậy hắn là cao thủ Thông Tý Quyền?"

Gã vệ sĩ vạm vỡ kỳ quái hỏi.

"Không thể nào, cao thủ Thông Tý Quyền, ta đều quen hết..."

Người đàn ông trung niên đeo kính khẽ cau mày nghĩ ngợi, hắn cũng nhìn không ra thực lực nông sâu của Lộ Minh.

Hương Tạ Lệ Xá bị bom đạn tập kích, bảo an vệ sĩ... vội vàng bao vây tòa nhà chính kín mít đến mức nước cũng không lọt qua được.

Từng vị khách quý một dưới sự bảo vệ nghiêm mật của bọn họ, rất cẩn thận xuống lầu, không ít quý phụ mỹ nữ còn trùm ga giường hay quấn khăn tắm, không thiếu những phú hào chỉ độc chiếc quần ngắn trên người, trông rất thê thảm. Nhưng kinh hoàng như là khói thuốc từ từ tràn ngập, không ai muốn nán lại dù chỉ một giây.

Theo lời của tổng quản lý Hương Tạ Lệ Xá sau khi kiểm tra và xác nhận, chỉ có Sâm thiếu ở căn phòng tổng thống bị bắn trúng đầu, cùng với hai vệ sĩ và ba thiếu nữ đi cùng hắn cũng thiệt mạng. Còn tầng 18, Long Nhị Thiếu bị người ta dùng chai rượu đâm vào phía sau và đập vào đầu, bộ phận sinh dục thì bị giẫm nát, hiện tại vẫn đang hôn mê bất tỉnh.

Tin tức này vừa được đưa ra, lại thêm bãi đỗ xe bị bom đánh nổ, những khách quý tham gia tiệc rượu đều cảm thấy vô cùng kinh hoàng. Chỉ có một số ít người, trốn trong đám khách quý cười thầm đầy hiểm độc.

Lộ Minh chạy tới ngoại ô thành phố, tới bên một bờ sông, cởi áo và giày da vứt xuống sông, rồi rửa sạch khuôn mặt lem luốc của mình.

Mở ra chỗ áo rách, nhẹ nhàng lấy ra đầu đạn ghim trong cánh tay, Lộ Minh phát hiện vết thương không quá sâu, cũng không phải rất đau, dưới sự bao bọc của tiên thiên chân khí, ngược lại lại có cảm giác mát lạnh, hơn nữa miệng vết thương đang dùng tốc độ chậm chạp khép lại, mắt thường cũng có thể nhìn thấy.

May mà viên đạn bắn trúng cánh tay, nếu như phát súng này của tên khốn đó bắn trúng giữa trán, vậy thì nguy hiểm thật rồi.

Kim Chung Tráo của Đồng Tử Công tuy thuộc ngoại môn ngạnh công, có tác dụng phòng ngự với các vật cứng như gậy sắt, mũi kiếm nhọn, nhưng đối với viên đạn tốc độ cao và xoáy tròn thì vẫn gây ra vết thương nghiêm trọng.

Lộ Minh thầm chúc mừng bản thân, sau khi biến dị, thân thể có một loại cảm ứng thần kỳ, khiến bản thân có thể lập tức cảm nhận được có tấn công chí mạng.

Nếu như đổi lại là trước đây, vậy thì hậu quả thật không dám nghĩ tới.

Để tên khốn đó bắn một phát, lại thiếu chút bị tên tóc vàng cho nổ banh xác, Lộ Minh trong lòng ghi hận, nếu để bản thân mình lại lần nữa gặp lại hai tên sát thủ máu lạnh đó, nhất định đem hai tên đó đập gãy xương lột da, tránh cho hai tên đó nghĩ rằng mình dễ xơi.

Điều duy nhất khiến Lộ Minh cảm thấy an ủi, đó là sau khi trải nghiệm qua nguy cơ sinh tử, Kim Chung Tráo lại có hiện tượng muốn đột phá tầng thứ tám.

Chẳng trách ông nội thường nói, chỉ có sinh tử tôi luyện, công lực mới có sự tiến bộ vượt bậc.

"Ngài Mắt Xanh, nhiệm vụ đã hoàn thành, nhưng mà, sau này vẫn còn những kiểu như thế này, đừng tìm "Quỷ Long" chúng tôi, bao nhiêu tiền cũng không nhận."

.

Gã cao gầy lấy ra di động, gọi đến một số nào đó, nói với giọng điệu lạnh nhạt, sau câu nói đó liền cúp máy.

Gã tóc vàng lấy ra một điếu thuốc, "đing" một tiếng, tiếng bật nắp của chiếc bật lửa đắt tiền, châm thuốc rít một hơi, thở ra một vòng khói tròn, cười quái dị nói:

"Nói ra thật không thể tin được, những kẻ liều mạng như chúng ta, lại có ngày bị người khác truy đuổi thảm hại, nếu như nói ra, có lẽ sẽ khiến cho mấy tên khốn cười tới rụng hết răng, ha ha, thật là một đêm thú vị, tao thích kiểu chạy trốn kinh tâm động phách như vậy, bởi vì, như vậy làm tao nhớ lại những ngày chiến đấu trên chiến trường... Tay trái của mày hỏng chưa? Nếu như hỏng thật rồi, vậy thì tổn thất lớn rồi!"

.

"Còn tốt, chỉ là bị xuyên thành lỗ máu, còn mày? Gãy mất mấy cái xương sườn?"

Gã cao gầy hừ lạnh một tiếng.

"Thôi, ở đây có đối thủ, tao sẽ lưu lại, tìm ra gã đó, chơi đùa với hắn một trận, sẽ tổ chức một cuộc truy đuổi trong thành phố, tin rằng những quả bom của tao sẽ khiến hắn bất ngờ!"

Gã tóc vàng vứt đầu thuốc đi, quay sang đồng bọn hỏi:

"Còn cậu?"

"Tao không phải thằng ngốc, trước khi tay trái khỏi hẳn, không ai có thể khiến tao đi tìm chết."

Gã cao gầy lập tức từ chối.

"Nhảy múa trên sợi thép tử thần, đó mới là thứ kích thích tính mạng..."

Gã tóc vàng ha hả cười lớn, nhưng lại động đến vết thương ở xương sườn bị gãy, không nhịn được kêu lên, vội hít sâu vài hơi.

Vào lúc gã cao gầy đem điện thoại vứt xuống cầu Lam Hải, ở bên bờ sông phía thượng nguồn cách đó 10km, Lộ Minh vừa mới mở di động lên, lập tức có mấy cú điện thoại gọi tới, hắn nhận một cuộc trong số đó.

Đầu bên kia, là một giọng nói già nua, có chút vui mừng nói:

"Tiểu Minh, cháu mau tới khu biệt thự "Phong Đan Bạch Lộ", lão chủ nhân có vài thứ dặn ta mang đến cho cháu."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!