Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 20: CHƯƠNG 20: KIÊM CHỨC BẢO MẪU

Lộ Minh vừa nghe thấy liền mừng chết được.

Đây là Hình Ngũ Kiều, người bạn mà ông nội tin tưởng nhất. Ông ta trước đây là tiểu đồng bên cạnh ông nội, sau đó lại cùng ông nội tham gia quân đội, làm cảnh vệ binh của ông. Năm đó trên chiến trường, hai người từng vào sinh ra tử, chiến đấu gian khổ, ông nội đối đãi với Hình lão như anh em ruột thịt vậy. Mấy chục năm trôi qua, các hậu bối đời sau của Lộ gia và Hình gia đều tiếp nối tình cảm sâu đậm của thế hệ cha ông, các tiểu bối đều như anh chị em một nhà. Mặc dù Hình lão từ nhỏ đã quen gọi ông nội là lão chủ nhân, nhưng Lộ gia trên dưới đối với ông rất cung kính, gần như ngang hàng với ông nội vậy, mọi người coi ông như một trưởng bối thân thiện và khoan hậu.

Hình lão dưới gối không có cháu trai, vì vậy rất yêu thương, chiều chuộng Lộ Minh, coi Lộ Minh như cháu ruột mình vậy.

Lần này, ông tới Lam Hải, khẳng định là có đồ tốt cho Lộ Minh.

Vội đến điểm hẹn bên ngoài Phong Đan Bạch Lộ, Hình lão vẫn một thân mặc theo kiểu Tôn Trung Sơn quen thuộc. Mặc dù đã 80 tuổi nhưng mặt ông vẫn hồng hào, tóc vẫn đen nhánh, từng sợi buông xuống, trông rất có tinh thần, không hề giống một lão già chút nào.

Lộ Minh vội vàng từ trên taxi nhảy xuống, thích thú kêu lớn:

"Hình gia gia, sao người lại rảnh rỗi tới Lam Hải thế?"

"Ta nghe nói cháu đã tốt nghiệp đại học, trong lòng vui vẻ, vì thế đặc biệt tới thăm cháu." Hình lão thấy Lộ Minh ăn mặc phong phanh, đến giày cũng không mang, cho rằng hắn nóng lòng gặp mình đến nỗi quên cả ngoại hình, trong lòng vui lên.

Nhưng tới gần quan sát cẩn thận, phát hiện đuôi tóc hắn bị cháy xém một chút, trên người còn có mùi thuốc súng quen thuộc, dù rất nhạt.

Lại nhìn lên cánh tay, nơi miệng vết thương đang đóng vảy, như thể mấy hôm trước bị viên đạn bắn trúng. Ông không khỏi cau mày hỏi:

"Chuyện gì thế? Sao trên tay cháu lại có vết đạn, là ai bắn cháu?"

Lộ Minh nhìn cánh tay mình, kinh ngạc phát hiện vết thương đã lành quá nửa rồi. Mới chỉ một giờ ngắn ngủi, miệng vết thương đã liền lại, trong lòng hắn không khỏi thầm than tiên thiên chân khí thật thần kỳ.

Nhìn thấy trên mặt Hình lão có nộ khí, Lộ Minh vội vàng xua tay nói:

"Hình gia gia, không việc gì đâu, bữa trước gặp phải hai tên sát thủ, bị bọn hắn tập kích trúng một phát đạn, không bị thương tổn đến xương cốt. Cháu có thể tự lo cho bản thân, người đừng nói lại với ông nội... À đúng rồi, ông nội cho cháu cái gì vậy? Là cái này sao? Cái hộp này chứa gì thế?"

Hình lão đưa cho Lộ Minh một cái hộp loại nhỏ bằng kim loại, bốn góc vuông vắn, cầm trên tay thấy nhẹ, nhưng kín mít không một kẽ hở, hiển nhiên là một khối liền mạch, thần bí khác thường.

Nhìn Lộ Minh đang nghi hoặc, Hình lão cười nhẹ giải thích: "Người của chúng ta, ở bên ngoài trộm được vật kỳ lạ này. Nghe nói người nước ngoài cực kỳ coi trọng nó, thậm chí phải liều mạng mới trộm được về. Vật này trong tay chúng ta chưa từng lộ ra ngoài, lão chủ nhân sợ nội bộ chúng ta có gián điệp, làm lộ bí mật của vật mà chúng ta đã vất vả lắm mới có được, vì vậy ông ấy bảo ta mang vật này tới chỗ cháu, nhờ cháu bảo quản. Tiểu Minh, cháu đừng để mất nhé. Đợi người của chúng ta ở nước ngoài thăm dò được bí mật thật sự của nó, sau đó lão chủ nhân sẽ giao nó cho quốc gia..."

"Ông nội tưởng cháu là nhân viên bảo quản kho sao?" Lộ Minh kêu lên.

"Có làm thì có hưởng, Tiểu Minh, làm nhân viên bảo quản kho cũng có lương mà." Hình lão nghe thấy liền cười nói.

"Lão chủ nhân ngày trước ở Lam Hải cũng có nhà, chỉ là chiến tranh loạn lạc, nhà bị địch nhân chiếm mất, còn bị nổ tung. Sau giải phóng mới được xây dựng lại. Thời Cách mạng Văn hóa, mấy lão già chúng ta mải đấu tranh, căn nhà tự nhiên cũng bị tịch thu. Sau khi loạn lạc kết thúc, mọi người suốt ngày bận việc này việc kia, không có thời gian để ý đến những chuyện lộn xộn này, gần như là quên bẵng đi mất."

Hình lão đưa cho Lộ Minh một chùm chìa khóa, cười nói: "Mấy hôm trước, Sở Địa chính thành phố Lam Hải gọi điện tới nói quyền sở hữu nhà đã được xác nhận, đúng là của Lộ gia, nhưng diện tích đất đã bị họ trưng thu, kết hợp với một số mặt bằng khác để xây dựng một khu biệt thự sang trọng. Nếu chúng ta đồng ý, họ sẽ tặng chúng ta một căn biệt thự để bồi thường. Lão chủ nhân và ta đã bàn bạc, miếng đất đó vốn là của Lộ gia, giờ họ đã biến thành khu biệt thự, việc chúng ta lấy lại một căn có giá trị tương đương cũng là hợp lý, vì vậy đã đồng ý..."

Lộ Minh nghe vậy ngạc nhiên thốt lên:

"Hình gia gia, người không định nói rằng, bọn họ bồi thường nhà ta một căn hộ chính là ở khu "Phong Đan Bạch Lộ" này sao?"

Hình lão cười cười gật đầu.

Hiện tại khu biệt thự "Phong Đan Bạch Lộ" này tại Lam Hải là nơi cư ngụ sang trọng nhất, hào nhoáng nhất, cao cấp nhất. Biệt thự phía trước có vườn hoa, phía sau có cây ăn quả, mỗi căn trị giá hàng chục triệu, hơn nữa có tiền cũng khó mua, cực kỳ khó kiếm. Không nghĩ rằng bản thân mình có ngày lại có thể ở trong một căn nhà như thế.

Có điều, dù có miễn phí cho mình một căn như thế cũng không ở nổi. Chỉ riêng tiền quản lý thôi cũng đủ đau đầu rồi.

Lộ Minh nghĩ nghĩ, rồi đem chùm chìa khóa bóng loáng đó trả lại cho Hình lão, lắc đầu nói:

"Cháu vẫn chưa tìm được việc làm, ở biệt thự, đừng nói tiền bảo trì, đến tiền điện nước cũng không kham nổi."

"Không cần tiền bảo trì đâu..." Hình lão cười khà khà nói:

"Bởi vì ngại phiền phức, ta đã yêu cầu một căn hộ hoàn thiện, nội thất cũng đầy đủ hết. Tiền điện nước và phí quản lý họ cũng miễn cho nửa năm. Tiểu Minh, cháu hiện tại chỉ cần dọn hành lý vào là xong. Đúng rồi, bọn họ còn bồi thường thêm 300 vạn, một lát nữa mới chuyển cho chúng ta. Vốn định để cho cháu, nhưng cha cháu nói..."

"Để cho ổng đi!!" Lộ Minh thầm nổi giận trong lòng.

Ông ta năm đó cũng là mượn quỹ đen của bà nội để lập nghiệp, giờ ông nội cho mình chút tiền cũng không được, đúng là một bạo quân chuyên đàn áp nhân dân.

Sớm muộn gì cũng có một ngày đánh đổ ông ta, lật đổ những ngày tháng đen tối bị thống trị này.

Hơn nữa, ông nội lưu cho mình ít tiền, cũng không phải là mình lấy không. Coi như là cho kẻ chưa tìm được việc là mình mượn để có tiền lập nghiệp không được sao? Người đó, mình tuyệt đối sẽ chiến đấu tới cùng với ổng.

Lộ Minh trong lòng đại nộ, lần thứ một nghìn hoài nghi ông ta có phải là cha đẻ của mình hay không. Lẽ nào ông ta bị ông nội trừng phạt nhiều quá, bây giờ đem nộ khí phát tiết lên thân mình?

"Còn một việc nữa, đây là cháu gái của một người bạn chiến đấu cũ của chúng ta, tên là Giang Tiểu Lệ. Cha cô bé là đặc công, vừa mới hy sinh, hiện tại cả nhà chỉ còn sót lại mỗi cô bé. Mấy lão già chúng ta đều cảm thấy thương tâm, nghe nói cô bé này gần đây lêu lổng với một số thiếu niên hư hỏng, đang dần học những thói xấu, vì vậy, lão chủ nhân muốn cháu để mắt tới cô bé, không để cô bé bước vào con đường lầm lạc! Đây là lý lịch của cô bé, ngày mai cháu lập tức đi tìm cô bé."

Hình lão lại đưa cho Lộ Minh một phần lý lịch. Ban đầu Lộ Minh cho rằng đó là một đại mỹ nữ, ai ngờ, lúc nhìn mới phát hiện đó là một cô bé trung học còn chưa phát triển hết.

"Cháu không những phải làm nhân viên bảo quản kho, giờ kiêm thêm cả bảo mẫu..." Lộ Minh sắp không còn lời nào để nói nữa rồi.

May mà ông nội không bắt mình làm việc miễn phí, ít nhiều còn cho được ngôi biệt thự để ở, không như phụ thân để mình ra ngủ ở cầu vượt.

Hình lão nói thêm một hồi, rồi tạm biệt Lộ Minh.

Có điều sau khi ông lên xe rời đi, liền gọi một cú điện thoại phân phó:

"Trước ngày mai, ta muốn biết là ai tập kích tiểu chủ nhân. Nếu như là nhân vật nguy hiểm đối với sinh mạng tiểu chủ nhân cấu thành sự uy hiếp, vậy thì ngươi đi đem đầu của hắn tới cho ta."

Lộ Minh quay trở về phòng trọ của mình, lấy ra cái hộp cổ quái xem tới xem lui. Bản năng của hắn mách bảo chiếc hộp không bình thường, bên trong có lẽ tàng trữ bí mật, nhưng nó lại cứng ngắc không có một kẽ hở nào, không cách nào mở được để tìm hiểu bí mật bên trong. Cảm giác như nó chỉ là một cái hộp rỗng không.

Thôi bỏ đi, đến ông nội cũng không điều tra ra, bản thân mình không nên lãng phí sức lực làm gì.

Lộ Minh lấy ra miếng ngọc bội phỉ thúy của Cảnh Hàn tặng, nhẹ nhàng nắm lấy trong lòng bàn tay. Hiện tại hắn đã hình thành một thói quen, trước khi đi ngủ dùng tiên thiên chân khí thăm dò một chút năng lượng thần bí bên trong ngọc bội phỉ thúy, sau đó mới yên tâm đi ngủ.

Miếng ngọc bội phỉ thúy này, tùy theo tiên thiên chân khí của Lộ Minh được nâng lên, năng lực cảm ứng của hắn cũng được nâng lên, sẽ hiện ra những điều càng thần bí.

Lộ Minh tạm thời như hiểu mà không hiểu, không nỡ hấp thu nó.

Trong lòng hắn lại nghĩ tới khuôn mặt nhỏ nhắn của Cảnh Hàn, nghĩ rằng bản thân mình mà luyện xong đồng tử công, nhất định sẽ theo đuổi nàng nữ phi tặc mặt lạnh lòng nóng này. Trong lúc nghĩ ngợi lung tung, hồ ly mỹ nhân Nhiếp Thanh Lam cũng mở cửa trái tim nhảy vào, sau cùng lại hiện ra dung nhan kiều diễm của Gia Gia...

Được rồi, Lộ Minh tự nhận mình là kẻ hoa tâm.

Lão nhân trong mơ luyện công như bình thường. Lần này Lộ Minh cũng ngủ rất say, nhưng không giống những lần trước, lần này, Lộ Minh hình như đã nắm bắt được một chút huyền diệu...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!