"Tôi tên Lộ Minh, là em họ của Thanh Lam, anh muốn gì? Chơi bóng không thắng, muốn giận dỗi sao?"
Lộ Minh chỉ vào Nhiếp Thanh Lam, kéo nàng xuống nước, hắc hắc hắc, chúng ta tuy bắt nạt người khác, nhưng cũng không để người ta quá tức giận đâu.
"Tên nhóc thối!"
Nhiếp Thanh Lam cũng bị Lộ Minh lừa một vố, có điều nàng cũng không tức giận, còn mặc nhiên chấp nhận nàng và Lộ Minh có quan hệ "thân thích".
"A ha... thì ra là em họ của tiểu Nhiếp, tôi không biết, ha ha, tôi chỉ muốn làm quen với cậu mà thôi, tôi tên Vân Kiếm Phi, cậu chơi bóng rất hay, ở đội tuyển thanh niên của tỉnh sao?"
Vân Kiếm Phi nghe vậy, thầm kêu không ổn, chẳng trách quan hệ của hắn với Nhiếp Thanh Lam gần gũi như vậy. Nhiếp Thanh Lam bình thường luôn giữ khoảng cách với người khác, giờ chẳng những đưa nước, còn lau mồ hôi, thì ra là em họ. Thật xấu hổ, đắc tội với cậu ta, còn mong theo đuổi được mỹ nữ sao? Gã vội vàng cười lên, nắm chặt tay Lộ Minh, nhiệt tình nói:
"Chúng tôi định tới "Hồng Trường" uống cốc bia, cậu có đi cùng không?"
.
"Để lần sau, anh chơi bóng cũng được, có điều tiểu xảo quá nhiều."
Lộ Minh không chút khách sáo phê bình.
"Ách, hôm nay có chút nóng nảy..."
Vân Kiếm Phi thầm kêu không hay, có thể Nhiếp Thanh Lam kêu tên em họ tới ngầm dò xét thực lực của mình. Mình vừa rồi trên sân ngầm dùng rất nhiều thủ đoạn, thôi rồi, lúc trước sao lại không hỏi cho rõ ràng.
Vân Kiếm Phi tự trách bản thân, hôm nay sao lại ngu ngốc đến thế. Nhiếp Thanh Lam tại sao lại chạy đi cổ vũ cho đội học viên? Khẳng định là do có người nhà nàng ta bên đó, mới chạy qua cổ vũ bọn họ. Nếu như số 11 này thật sự là bạn trai của nàng, nàng ta có thể quang minh chính đại chạy tới đưa nước lau mồ hôi cho hắn sao? Mình thật là ngu ngốc đến thế! Vân Kiếm Phi hối hận vô cùng, có điều hiện tại đội học viên có mấy người mặt mày sưng húp đang trừng mắt nhìn gã, có giải thích cũng không giải thích rõ ràng được, chỉ có thể sau này tìm cơ hội sửa chữa.
Vân Kiếm Phi nhân cơ hội lãnh đạo gọi, liền mượn cớ thoát thân, trước khi đi còn nhét danh thiếp vào tay Lộ Minh, để cậu có việc gì bất cứ lúc nào cũng có thể tìm gã.
Đợi hắn đi khỏi, đám học viên ra sức vỗ tay dành cho Lộ Minh.
Cái gì mới gọi là bắt nạt người?
Đó mới gọi là bắt nạt người!
Bắt nạt ngươi rồi, ngươi lại không thể tức giận, còn cố làm mặt cười tới tìm cách câu kéo, vậy mới đủ tuyệt tình!
Mấy người Thạch Hoa rất sùng bái Lộ Minh, bọn họ nhìn thấy Vân Kiếm Phi giận dữ đùng đùng đi tới, rồi sợ hãi rời đi, ai nấy trong lòng sướng hơn cả được uống ba cốc bia lạnh giữa ngày hè oi ả.
"Tôi nghĩ, tên khốn đó trong lòng rất hối hận, đêm nay gã ngủ không nổi đâu! Gã rất thống hận bản thân, tôi biết, gã hiện tại nhất định muốn tự tát vào mặt mình... Lộ Minh, tên nhóc nhà ngươi quá tuyệt tình, đem người ta bắt nạt tới mức này rồi, còn khiến người ta phải xấu hổ, mày xấu xa quá mức rồi! Được đó, sau này còn có vụ bắt nạt người nào như thế này nữa, nhớ gọi tao đó!"
Diệp Nhất Phi ha hả cười lớn, tới nỗi chảy cả nước mắt.
"Không nghĩ tới anh chơi bóng rổ khá vậy, sức bật tốt, ý thức cũng được, chỉ có điều hơi vô sỉ một chút!"
Trong tim Nhiếp Thanh Lam, vô hình chung tăng thêm cho Lộ Minh không ít điểm.
Mặc dù tâm tư của nàng không đặt nặng chuyện yêu đương, nhưng Lộ Minh không giống những người đàn ông khác khiến nàng ghét bỏ và bài xích.
Tên nhóc này trên người có một loại sức hút khó tả, rất cuốn hút người khác.
Nàng nói không ra, nhưng cảm nhận được, có điều không hiểu, tên nhóc này sao lại khác với người khác? Hắn gây cho người khác cảm giác kỳ quái, nhưng cũng rất thú vị.
Mặc dù trong lòng Nhiếp Thanh Lam thật sự không có chuẩn bị cùng Lộ Minh nói tới yêu đương, nhưng tạm thời dùng tên này để đối phó với người nhà, cảm giác cũng không tệ, ít nhất hắn cũng không làm cho người ta ghét.
Ở cùng với hắn, bản thân cười so với trước đây nhiều hơn rất nhiều... Có điều tên nhóc này lại thích Cảnh Hàn, thật không hiểu được, hắn lẽ nào không hiểu Yến Tử Môn nữ phi tặc có thể gả cho hắn một tên ngốc đến một chút võ công cũng không biết sao? Cảnh Hàn nhiều lần tìm hắn, khẳng định có mục đích không thể nói cho người khác, chỉ là thân phận của hắn cũng chẳng phải danh gia vọng tộc, cũng chẳng phải con cháu nhà giàu, sao Cảnh Hàn lại tìm hắn nhiều lần vậy?
Mặc dù đã xem qua dữ liệu của Lộ Minh, nhưng Nhiếp Thanh Lam với trực giác của một người phụ nữ, cảm giác thấy có gì đó không đúng, chuẩn bị sau khi quay về phải điều tra kỹ lưỡng một lần nữa.
Con của một gia đình bình thường, sao có thể xuất sắc đến vậy?
Hắn xuất sắc như vậy sao lại có thể tìm không được việc?
Trong lúc Nhiếp Thanh Lam đang chìm đắm trong tâm sự của bản thân, các học viên đều thay quần áo đi tắm.
Lộ Minh trước khi đi, đem di động của mình đưa tới, trên màn hình hiện ra đoạn ghi âm. Đợi mọi người rời đi, ngọc thủ Nhiếp Thanh Lam nhẹ nhàng ấn phím, giọng nói khàn khàn phát ra từ nhà vệ sinh nam lại một lần nữa vang lên...
"Còn cái tên không lên tiếng kia, đánh hắn thành đầu heo, là cái tên mặt trắng số 11 đó, dùng khuỷ tay, trực tiếp đem mặt hắn hủy đi, đẹp trai không phải lỗi của hắn nhưng chạy tới làm ảnh hưởng lão đại cua gái, vậy thì, thằng khốn đó đi tìm chết! Có điều chú ý hạ thủ kín kín chút, đừng để cho nữ cảnh sát nhìn ra... Tối nay, lão đại mời mọi người đi "Hồng Trường" chơi gái tóc vàng, gái Tây, mọi người cố gắng chút, đánh trận cho nó to, thắng cho nó đẹp, đến lúc đó muốn chơi bời thì chơi bời, muốn song phi thì song phi"...
"Vô sỉ!"
Nhiếp Thanh Lam nghe xong giận dữ, một quyền đánh bay chiếc ghế trước mặt.
Hiện tại nàng hiểu ra tại sao Lộ Minh không muốn mọi người phòng thủ, không tiến vào khu vực ba giây tranh bóng, không cản trở đối phương tấn công. Tại sao Lộ Minh vừa ghi điểm liền tự động rời sân, thì ra mấy tên khốn kia dùng thủ đoạn bẩn thỉu... Nếu như Lộ Minh không nghe thấy cuộc nói chuyện của bọn chúng, vậy thì hôm nay đội học viên có quá nửa số người phải nhập viện rồi.
Nhiếp Thanh Lam móc điện thoại ra, gọi cho ai đó:
"La Cương đội trưởng đội cảnh sát hình sự? Tôi hoài nghi có phần tử của tổ chức tội phạm xuyên quốc gia, có khả năng liên quan tới vụ án Hương Tạ Lệ Xá tối qua, địa điểm là quán bar "Hồng Trường" nơi người nước ngoài thường xuyên tụ tập, mời La Cương đội trưởng bí mật điều quân đến giám sát bên ngoài, đợi tôi xin được lệnh khám xét, lập tức xuất kích, truy bắt nghi phạm."
.
Bỏ điện thoại xuống, Nhiếp Thanh Lam cười lạnh một tiếng:
"Chơi gái tóc vàng, chơi vui vẻ một chút, ta thật muốn xem xem vẻ mặt của các người lúc đó sẽ đặc sắc đến mức nào."
.
Đợi mấy người Lộ Minh đi ra, Nhiếp Thanh Lam không đi ăn cùng bọn họ, chỉ cười nói với Lộ Minh:
"Các anh đi đi, có tôi, mấy con sói các anh ăn cũng không ngon miệng gì, tin rằng mấy cô nàng bốc lửa của Phương Phi Viện cũng không muốn thấy tôi ở đó... Người khác tôi không nói, anh, hãy nghiêm túc một chút cho tôi."
Câu cuối nàng cảnh cáo Lộ Minh đừng có lươn lẹo. Mọi người nhìn, cô cảnh sát này làm bạn gái thật tuyệt, thế gian hiếm có, hiểu lòng đàn ông, lại có thể để cho bạn trai của mình ra ngoài uống rượu, trong lòng vẫn giữ chặt hắn, thật quá hoàn mỹ.
Diệp Nhất Phi ngưỡng mộ gần như chảy nước miếng, đem so sánh, vợ hắn mặc dù như hoa như ngọc, nhưng tuyệt đối là hũ giấm số một ở Lam Hải.
Mọi người cười ầm cả lên, hướng Nhiếp Thanh Lam nói ai cũng có thể sa ngã, nhưng tuyệt đối không để Lộ Minh sa ngã.
Thạch Hoa và Lỗ Tử Cường vỗ ngực tỏ ý, sẽ cố gắng hết sức, không tiếc thân mình, giữ chân toàn bộ những cô nàng quyến rũ Lộ Minh, thay hắn sa ngã. Đợi Lộ Minh ăn cơm xong, liền đuổi hắn ra khỏi Phương Phi Viện, quay về bên Nhiếp Thanh Lam... Lộ Minh nghe mà xấu hổ, người bạn gái này là giả, bọn họ vẫn cho là thật.
Một đám giết tới Phương Phi Viện, mấy cô nàng bốc lửa quả nhiên đã chuẩn bị sẵn tiệc chúc mừng.
Ngồi xuống, mọi người thi nhau chuốc rượu, vốn định chuốc đổ Lộ Minh, ai ngờ hắn đại phát thần uy, sau cùng ngã gục toàn bộ là người của học viện.
Hoắc Vấn Dung tìm một khoảng trống, kéo Lộ Minh ra, bắt cậu gọi cho Gia Gia đang bị cảm. Lộ Minh trốn không được, đành phải thử gọi, ai ngờ Gia Gia không biết tại sao không nghe máy. Dưới ánh mắt đe dọa của Hoắc Vấn Dung, cậu đành phải gửi tin nhắn hỏi thăm. Uống được một lúc lâu, Diệp Nhất Phi bị sư tử Hà Đông gọi điện giục giã, mấy người Trương Phong, Trương Thừa, Thạch Hoa đem đám học viên đang say nhét vô xe, bọn họ còn định đi massage chân... Lộ Minh tiếc rằng bản thân tu luyện Đồng Tử Công nên chỉ có thể từ chối ý tốt của bọn họ.
Lộ Minh nhìn xem thời gian, 9 giờ, vừa đẹp, đến Khải Hoàn Môn tìm thiếu nữ sa ngã Giang Tiểu Lệ, liền cùng mọi người vẫy tay tạm biệt, đón xe đến Khải Hoàn Môn.
Khải Hoàn Môn, ánh đèn cầu vồng nhấp nháy liên tục, màu sắc rực rỡ như gấm, muôn vàn sắc thái, đây là thế giới của những cuộc vui thâu đêm suốt sáng ở thành phố Lam Hải.
Lộ Minh còn chưa đi tới cánh cửa có chút đặc biệt đó, liền phát hiện có một người bị mấy tên trông như dân đánh thuê vứt ra ngoài, ngã xuống trước mặt mình...