Bị đẩy ngã ra ngoài là một phụ nữ trung niên. Trên mặt bà ta tràn đầy nước mắt, vẻ mặt bi thương và tuyệt vọng, mặc dù bị đẩy rất mạnh xuống đất, ngã không nhẹ, nhưng vẫn cố ngồi dậy, hướng về phía cửa Khải Hoàn Môn mà kêu lớn:
"Tiểu Lan đi ra, Tiểu Lan, con đừng có ở chỗ này nữa... con mau đi ra, đi ra đi, Tiểu Lan..."
"Cút, nếu không lão tử đập chết mụ già nhà quê này!"
Một tên canh cửa chịu không nổi, tiến tới giơ tay lên định đánh.
Lộ Minh giơ tay ra chụp lấy nắm đấm, đồng thời dùng chân đá thẳng vào hạ bộ gã khốn đó.
Nhất thời, gã đại hán cao gần 2 mét liền mềm nhũn như đống bùn nhão, cả người mềm oặt nằm dưới chân người phụ nữ trung niên.
Tên phía sau thấy tình hình không ổn, muốn thò tay vào eo rút dao, nhưng Lộ Minh thò tay phải ra chụp lấy cổ họng gã, xách gã lên như xách một con gà con. Tại cửa vẫn còn hai tên canh cửa. Nhưng bọn chúng lại đang trợn mắt nhìn, chưa kịp phản ứng gì, liền bị Lộ Minh vứt thẳng tên đang cầm trên tay tới, rơi nặng nề xuống đầu bọn chúng.
"Tiểu Lan là gì của cô?"
Lộ Minh mỉm cười hỏi người phụ nữ cũng đang sợ hãi đứng cạnh bên.
"Tôi, tôi, con gái, là con gái tôi..."
Người phụ nữ trung niên cố nhịn nỗi sợ hãi, run rẩy trả lời. Nếu như Lộ Minh không nở nụ cười tươi rói như ánh mặt trời, bà ta sớm đã bị người thanh niên này dọa ngất xỉu rồi.
Ngược lại, Lộ Minh không hề cảm thấy mình ra tay quá khủng bố, lại giơ chân đá bay gã nằm dưới đất đang định bò dậy, "Ầm!" cả người gã khốn đó bay xa 3 mét, đầu đập vào bồn hoa, hoàn toàn không rõ sống chết ra sao.
"Nếu như cô muốn tìm con gái về, vậy thì đi theo cháu, cháu cũng đến tìm người!"
Lộ Minh cười khẩy, xoay người đi vào.
Người phụ nữ trung niên do dự một lát, nhưng vì con gái, cuối cùng cũng lấy hết dũng khí bước qua gã canh cửa đang nằm sùi bọt mép dưới đất, hai chân run rẩy đi vào theo Lộ Minh.
Lộ Minh vừa bước vào, phát hiện bên trong rất ồn ào. Trong đại sảnh, âm thanh nhạc nhảy vang lên rất to, phía trong mặc dù rộng rãi, nhưng chật cứng những nam nữ điên cuồng, tất cả mọi người đều đang lắc lư theo điệu nhạc như thể bị chuột rút, có người đầu thì như đồng hồ quả lắc, lắc loạn xạ từ trái sang phải.
Nam nữ trong đó quần áo rất thoải mái, ăn mặc vô cùng thời thượng, không cần biết là nam hay nữ, tóc trên đầu đều nhuộm năm, sáu màu.
Rất nhiều cô gái, trên người mặc rất hở hang, hướng về phía những gã đàn ông lắc mông, tay thì múa theo điệu nhạc, miệng lúc có lúc không kêu lên những âm thanh khoái lạc, cả thân hình uốn éo theo điệu nhạc Pop Metal cuồng nhiệt. Trên sân khấu nhỏ ở giữa còn có 3 vũ nữ mặc bikini, ôm lấy cột sắt uốn éo lên xuống, làm những động tác gợi dục...
Trong cả trăm người muốn tìm một mình "Giang Tiểu Lệ" là không dễ, nhưng Lộ Minh có cách.
Hắn đi về phía bàn DJ, đem tên DJ đang lắc lư không ngừng này ném xuống dưới, rồi giơ tay tắt nhạc, nhất thời, toàn bộ tiếng nhạc im bặt, chỉ còn lại những tiếng kêu phóng đãng của cả nam lẫn nữ.
Một giây sau, những tiếng ồn kèm theo sự tức giận vang lên.
Đặc biệt là những nam nữ có sử dụng chất kích thích, cực kỳ cần tiết tấu âm nhạc để phát tiết, bây giờ không có nhạc, so với chết còn khó chịu hơn.
Tiếng chửi bới nguyền rủa vang lên, đủ mọi khẩu âm, ác độc lẫn điên cuồng.
Lộ Minh cầm một chai bia lạnh lên, tùy ý ném xuống dưới, đập vào đầu một tên tóc bờm ngựa, gã đang hăng say chửi rủa liền kêu lên thảm thiết, trên đầu có vết máu chảy, nằm vật xuống đất.
Cầm lấy micro, giọng Lộ Minh rất hòa nhã vang lên:
"Làm phiền rồi, mọi người im lặng một chút, tôi đến để tìm người, tìm được lập tức rời đi... tất nhiên, nếu các vị không phiền, tôi có thể sẽ giết vài người!"
Miệng nói, tay hắn hết lần này tới lần khác, từng chai bia một rơi chính xác vào đầu những nam, nữ đang mở miệng ra chửi.
"Dám đến chỗ tao gây sự, mẹ kiếp, mày tìm chết!"
Một đám bảo vệ sàn nhảy xúm lại, trong đó, tên cầm đầu trong tay cầm khẩu súng lục chỉ vào Lộ Minh.
"Người tôi muốn tìm, tên "Giang Tiểu Lệ"... nếu trong vòng 10 giây cô bé không ra, tôi sẽ giết một người trong số các vị, cứ thế mà tiếp tục." Lộ Minh như thể không nhìn thấy khẩu súng, rất nhàn nhã nói vào micro.
Gã đại hán mặt ngựa cầm đầu, cầm súng dí vào đầu Lộ Minh, phẫn nộ rống lên:
"Mẹ kiếp mày, nhìn khẩu súng trong tay ông, ông bắn nổ sọ mày! Đây là sàn của Ngưu ca bọn tao, mày vậy mà cũng dám tới phá, chán sống rồi à? Cút xuống, nếu không ông cho đầu mày nổ tung!"
Gã đại hán cầm đầu không những cầm súng chỉ vào đầu Lộ Minh, còn nhận lấy gậy sắt trong tay một tên đàn em, đập thật mạnh vào người Lộ Minh.
Tay Lộ Minh vừa động, gậy sắt liền rơi vào tay hắn.
Rồi thuận tay đập liên tục mấy gậy vào gã đại hán mặt ngựa, khiến gã hét lên như quỷ khóc ma gào.
"ĐM! Mày còn dám động thủ, ông bắn chết mẹ mày!"
Gã đại hán mặt ngựa nhịn đau, chĩa súng vào trán Lộ Minh hét lên.
"Súng của mày quên tháo chốt an toàn..."
Lộ Minh mỉm cười, tay nắm lấy nòng súng, bẻ gập ra phía sau, gã đại hán mặt ngựa kêu lên đau đớn. Lộ Minh cầm lấy súng, tung lên không trung, làm những động tác xoay súng khiến người khác hoa mắt, rồi cầm lấy nó chĩa vào trán gã đại hán mặt ngựa, cánh tay còn lại thò vào túi lấy ra chiếc kính đen đeo lên, cười một cách điệu nghệ rồi nói:
"Anh bạn nhỏ, súng, không phải chơi như vậy. Bây giờ, mày có hai sự lựa chọn: một là tự mình cút xuống. Hai là tao vứt mày xuống!"
Phía sau có tên côn đồ bảo vệ sàn đang bò lên, trên tay là con dao giơ cao, định đánh lén Lộ Minh.
Lộ Minh không thèm quay đầu, phía sau như có mắt vậy, trực tiếp cầm khẩu súng xoay ra phía sau, nhét vào miệng gã.
Tên đó cả người run lên, con dao đang giơ cao, lập tức rơi xuống, sợ hãi đến mức mặt đầy nước mắt.
Lộ Minh rút súng ra, đem gã đại hán mặt ngựa và tên côn đồ định đánh lén đá bay đi, rồi hướng về chùm đèn trong đại sảnh bắn ra một phát "Đoàng!".
Tất cả nam, nữ nghe thấy tiếng súng, bị dọa sợ, kêu thét lên liên tục. Đám người phía dưới bị dọa sợ, túm tụm vào nhau, muốn chen lấn bỏ chạy, cả sàn trở nên hỗn loạn.
"Tất cả im lặng, ai mà chạy, tôi sẽ bắn chết người đó. Ngồi xuống hết cho tôi, hai tay để lên đầu!"
Lộ Minh nói vào micro, tất cả mọi người bị dọa sợ không dám động đậy, vội vàng ngồi xuống, sợ mình xui xẻo sẽ bị trúng đạn. Lộ Minh đợi khống chế được cả sàn rồi, lại lạnh lùng uy hiếp:
"Sự kiên nhẫn của tôi có hạn, hiện tại tôi đếm ngược mười tiếng, nếu như không có cô bé nào tên Giang Tiểu Lệ đi ra, vậy thì sẽ tùy ý giết một người, cứ thế mà tiếp tục, nếu như cả đêm nay mà không có Giang Tiểu Lệ xuất hiện, vậy thì tất cả mọi người ở đây đều sẽ chết hết."
"Nó, nó, nó là Giang Tiểu Lệ!"
Ở một góc, có một đám thiếu niên tóc vàng, đang kinh hãi chỉ vào một cô bé tóc nhuộm lòe loẹt như con vẹt.
Cô bé bị chỉ điểm là một cô bé cũng đang khiếp sợ, với mái tóc năm, sáu màu như con vẹt, bị dọa cho gần như ngất đi.
Sáng nay nó nghe bạn học nói qua, có một sát thủ đẹp trai và lạnh lùng tàn nhẫn tìm nó, nhưng nó không thèm để tâm. Có lẽ là một gã "lính quèn" dưới trướng phụ thân đến tìm nó, nó nghe mà cảm thấy buồn cười, mấy tên "lính quèn" đó có biết mình ở Khải Hoàn Môn thì đã làm sao?
Đây là sàn của Lam Hải Ngưu gia.
Hắn muốn đi vào tìm mình, đến cửa cũng đừng hòng mà vào, lại nói, mấy tên lính ngố đó làm sao tìm được mình trong mấy trăm người này?
Có điều, tình hình hiện tại khác hẳn so với tưởng tượng của nó, đến tìm mình, hình như đúng là một sát thủ chuyên nghiệp giết người không chớp mắt, hắn lẽ nào là kẻ địch của phụ thân mình, muốn bắt mình để uy hiếp phụ thân?