"Rất tốt, tôi còn muốn tìm một người nữa, tên là Lan..."
Lộ Minh vừa mở miệng, mọi người lập tức hoảng sợ, vội vàng chỉ ra vài cô gái tên Lan.
"Tôi tìm người vừa rồi có mẹ bị ném ra ngoài đường, là cô?"
Theo ánh mắt của người phụ nữ trung niên, Lộ Minh nhìn thấy một cô gái trang điểm rất xinh đẹp. Hắn nhảy xuống từ bục DJ, giơ khẩu súng trong tay đi về phía cô gái xinh đẹp đang sợ đến mức sắp tè ra quần. Người phụ nữ trung niên đột nhiên lao tới, ôm lấy che chở cho con gái, quỳ xuống trước Lộ Minh, giọng bi thương nói:
"Xin tha mạng, xin tha cho nó, nó còn nhỏ lắm... Xin cậu tha cho nó một mạng, xin cậu đấy, nó vẫn là một đứa bé chưa hiểu chuyện, đừng, đừng giết nó..."
Lộ Minh chĩa súng xuống cạnh chân cô gái, bắn một phát "đoàng", khiến cô gái sợ đến mức toàn thân tê liệt, ngồi phệt xuống đất.
Họng súng vẫn chỉ vào giữa trán cô gái, Lộ Minh nhếch miệng, lạnh lùng nói:
"Phát súng vừa rồi là nể mặt mẹ cô mà tha cho cô, nếu như lần sau tôi còn thấy cô xuất hiện ở những nơi như thế này, tôi sẽ không bắn trượt mục tiêu nữa đâu, cút!!!"
Người phụ nữ trung niên nghe vậy mừng rỡ, vội vàng đỡ lấy con gái đang sợ đến thất thần, hai mẹ con dựa vào nhau lảo đảo đi ra cửa.
Lộ Minh không để Giang Tiểu Lệ có cơ hội bỏ chạy, liền tóm lấy cô bé.
Chĩa súng lên trần nhà bắn mấy phát, rồi hướng về đám thanh niên nam nữ đang kinh hoàng, lạnh nhạt nói:
"Hết việc rồi, mọi người tiếp tục vui chơi, có điều là, tôi không hi vọng ai đó nhớ được tôi đã từng xuất hiện ở đây."
Tất cả mọi người nghe vậy liền rụt người lại, ra sức gật đầu. Bao gồm cả gã đàn ông mặt ngựa quản lý sàn cũng sợ hãi nuốt nước bọt.
Loại sát thủ lạnh lùng, ra tay nhanh như điện này, bản thân mình ngàn vạn lần không thể dây vào được. Nếu như chọc giận hắn, vậy thì cả cái sàn này liền trở thành địa ngục tanh máu. Đến lúc đó cho dù mình vẫn còn sống, Ngưu ca cũng sẽ không tha cho mình... Hiện tại chỉ mong vị sát thần này tìm được người rồi thì nhanh chóng rời đi cho rồi.
Giang Tiểu Lệ bị dọa cho khóc không ngừng, nó ra sức giãy giụa không muốn đi. Lộ Minh liền siết chặt cổ nó. Cả người nó run lên rồi ngất xỉu, ngất lịm trong tay Lộ Minh.
Mọi người nhìn thấy sợ toát mồ hôi, quả nhiên là sát thủ chuyên nghiệp, ra tay rất nhanh, rất có hiệu quả...
Đợi Lộ Minh vác Giang Tiểu Lệ đi khỏi được một lúc, mọi người mới thầm thở phào một hơi. Đám phụ nữ bây giờ mới nhỏ giọng khóc thút thít.
"Kim, kim, kim bài sát thủ!"
Mấy bạn học của Giang Tiểu Lệ sợ đến mức nói lắp bắp, đặc biệt là hai đứa hồi sáng đã thấy qua Lộ Minh cảm thấy hồn vía lên mây.
Đợi Giang Tiểu Lệ tỉnh lại, nó phát hiện bản thân hình như đang ở trong khách sạn.
Bên chiếc giường đôi bên kia có một người đàn ông lạnh lùng đeo kính râm nằm trên đó, đang say sưa đọc sách, khẩu súng để phía trên gối.
Giang Tiểu Lệ sợ đến mức định kêu lên, nhưng lập tức nhận ra nguy hiểm, liền lấy tay bịt miệng lại. Nó mất mấy phút mới miễn cưỡng bình tĩnh trở lại, xem xét lại quần áo, không có chỗ nào sứt mẻ, trong lòng thầm nghĩ, có lẽ bản thân không bị xâm hại.
Nó đột nhiên nhớ đến người cha đáng ghét, nếu như ông có ở đây, vậy cái gã trước mặt này tuyệt đối không phải là đối thủ của ông. Nếu như cha nó ở đây, vậy thì tên sát thủ này sẽ sợ đến mức cắp đít mà chạy...
"Anh có phải là thuộc hạ của cha tôi không? Dám bắt cóc tôi? Tôi sẽ nói với ba tôi, để ông ấy sa thải anh!"
Giang Tiểu Lệ thử thăm dò, xem xem tên giả vờ lạnh lùng này có phải là thủ hạ cha phái tới hay không.
"Giang Tiểu Lệ, nữ, dân tộc Hán, 15 tuổi. Cha Giang Quốc Đào, mẹ Tống Huệ Lan, cha mẹ ly dị. Bề ngoài Giang Quốc Đào là thiếu úy trong quân đội, nhưng thực tế là gián điệp nước ngoài phái tới nằm vùng. Ông ta đã đánh cắp bí mật quốc gia quan trọng, bỏ chạy ra nước ngoài, hiện tại đang bị đặc công quốc gia truy bắt."
Lộ Minh biết dùng thủ đoạn bình thường để dạy dỗ giới trẻ 9X thì không có hiệu quả, không dùng chút biện pháp mạnh, đừng hòng khiến cô bé nghe lời. Vì vậy, hắn đặc biệt soạn ra mấy câu vừa rồi dọa cho nó sợ. Quả nhiên, Lộ Minh vừa nói ra, Giang Tiểu Lệ bị dọa đến mức há hốc mồm không nói nên lời.
"Không, không thể nào, điều này là không thể nào!"
Có chết Giang Tiểu Lệ cũng không tin cha mình là gián điệp phản quốc.
"Cục An ninh Quốc gia chúng tôi đang truy bắt, tin rằng rất nhanh sẽ làm rõ vụ việc này."
Lộ Minh giả vờ nghiêm nghị, hắn mạo danh đặc công của Cục An ninh Quốc gia, trực tiếp khiến Giang Tiểu Lệ sợ đến sững sờ.
Kim bài sát thủ mặc dù uy phong, nhưng so với đặc công của Cục An ninh Quốc gia thì còn kém xa.
Những cái khác không nói, chỉ riêng việc giết người cũng hoàn toàn hợp pháp, đặc công Cục An ninh Quốc gia hơn hẳn kim bài sát thủ.
"Điều đó là không thể! Anh là thuộc hạ của cha tôi, tôi biết rồi, anh chỉ muốn dọa tôi! Nói cho anh biết, mấy chiêu này của anh tôi thấy nhiều rồi, đừng có tưởng tôi là con ngốc, tao không dễ bị lừa đâu!"
Giang Tiểu Lệ khóc òa lên. Mặc dù miệng nói không phục, nhưng trong lòng không hề giả vờ sợ hãi. Lỡ như gã trước mắt đúng là người của Cục An ninh Quốc gia đang truy bắt cha mình, vậy bản thân mình sẽ thế nào? Cha là loại người trung thành yêu nước, căn bản không thể nào là kẻ phản bội đánh cắp bí mật quốc gia quan trọng. Khẳng định là bọn họ có nhầm lẫn gì đó, hoặc là, cha làm như vậy chắc chắn là có nguyên nhân, là nghe theo mệnh lệnh bí mật của cấp trên... Dù thế nào, cha mình tuyệt đối không phải là phản đồ.
"Tôi cũng hy vọng ông ta không phải vậy, nếu không, đến cô cũng bị xử lý."
Lộ Minh với lấy khẩu súng, lên đạn.
"Liên quan gì tới tôi? Bí mật quốc gia đâu phải do tôi trộm!"
"Nói với tôi cũng vô dụng, tôi chỉ thi hành mệnh lệnh."
Lộ Minh cố ý làm ra vẻ lạnh lùng vô tình, đứng lên nói:
"Trước khi bắt được Giang Quốc Đào, cô phải nằm dưới sự kiểm soát của tôi 24/24. Nếu như bỏ chạy, lập tức giết chết! Cơ hội sống sót duy nhất của cô, đó là cha cô có thể chứng minh mình trong sạch."
Lộ Minh dùng động tác lão luyện và tự nhiên giắt súng vào sườn trái. Hắn nghĩ rằng Giang Tiểu Lệ có thể thường xuyên thấy cha mình làm như vậy, nên cố ý phô diễn động tác này, mục đích là tăng thêm sức thuyết phục cho lời nói của mình, khiến cô bé càng thêm tin tưởng.
"Giang Quốc Đào có thể rất nhanh sẽ quay lại tìm cô là con gái ông ta. Vì đề phòng ông ta nhận ra thân phận đã bị bại lộ, cô sẽ phải tự quay về trường, đi học lại bình thường, tôi sẽ bí mật theo dõi cô. Giang Tiểu Lệ, tôi cảnh cáo cô một chút, nếu như cha cô có quay về tìm cô, cô tuyệt đối đừng ngu ngốc khuyên ông ta bỏ trốn, mà nên khuyên ông ta ra đầu thú với chúng tôi. Nếu không, tôi sẽ không khách sáo truy sát ông ta, ghim một viên đạn vào đầu ông ta."
Lộ Minh nói xong, lại ném cho Giang Tiểu Lệ một chiếc điện thoại di động.
"...."
Hai tay Giang Tiểu Lệ run rẩy đón lấy.
"Bật máy 24/24, tôi bất cứ lúc nào cũng có thể gọi cho cô."
Lộ Minh nói xong câu đó rồi mở cửa rời đi.
"Không, không, mình nhất định bị ảo giác rồi, đây, đây là mơ! Papa, người nhanh về cứu con!"
Giang Tiểu Lệ vứt điện thoại xuống như cầm phải vật nóng, chui vào chăn khóc òa lên.
Lộ Minh đi đến bên bờ sông, vứt khẩu súng đã hết đạn đi.
Việc mà ông Hình giao phó, cuối cùng cũng có khởi đầu tốt đẹp. Tin rằng cứ dọa nạt Giang Tiểu Lệ như vậy, cô bé sẽ không dám chạy lung tung, mà còn ngoan ngoãn ở lại trường học, chờ đợi người cha không thể quay về của mình xuất hiện. Mặc dù hơi ác, nhưng đối phó với giới trẻ 9X, nói đạo lý với nó chỉ tổ phí lời, chỉ có làm như vậy, mới lập tức có hiệu quả.
"Ngọc đã đủ rồi, đang ở đâu?"
Cảnh Hàn đột nhiên gọi điện tới, giọng có chút vui mừng hỏi.
"Thật à, hay quá!! Vậy gặp mặt ở "Tỵ Phong Đường Mỹ Thực Thành", tôi mời cô ăn đêm!"
Lộ Minh kích động nhảy cao tới 3 mét, bởi vì lúc trước từ thẻ của Long Nhị Thiếu rút được 20.000, vàng và bạc tiêu tốn không đáng kể, mà còn có thể trực tiếp mua ở tiệm vàng.
Hiện tại ngọc thạch Cảnh Hàn đã tìm đủ hết rồi, vậy thì rất nhanh có thể bắt đầu luyện chế "trữ vật linh giới cấp Chu" mà bản thân khao khát từ tận đáy lòng rồi.
Lộ Minh quyết định ngày mai chuyển nhà, chuyển khỏi cái thôn ngày nào cũng có trộm ra vào, chuyển tới sống tại biệt thự sang trọng, bí mật luyện chế "pháp bảo" của bản thân.