Đến trước thác nước trong sơn động, vừa rồi chúng nữ đã trải qua một khắc tim đập dồn dập.
Trên đường đi, mấy tên đàn ông của Thoa Vũ Bang vừa dùng điện thoại di động trò chuyện với đồng bọn, vừa tìm kiếm những kẻ địch còn lại xung quanh. Lúc đó, Lục Minh cùng chúng nữ đang tiến đến một bụi tùng nhỏ. Nếu giết chết bọn chúng, chắc chắn sẽ bị đồng bọn phát hiện sự khác thường, bởi vì bọn chúng liên tục trò chuyện với nhau. Cuối cùng, chúng nữ khẽ cắn môi, kéo Lục Minh ẩn mình vào bụi cây nhỏ. Trừ khi bất đắc dĩ, họ vẫn muốn bình an vượt qua.
Giai Giai cùng Hoắc Vấn Dung trốn ở tận cùng bên trong, sau đó là Lâm Vũ Hàm cùng Nhan Mộng Ly. Ngu Thanh Y được Hạ Linh che chắn, bảo vệ ở dưới thân thể của nàng.
Lục Minh suýt chút nữa không thể chen vào bụi tùng nhỏ, cuối cùng đành phải ghé sát vào người chúng nữ...
Nhan Mộng Ly bị hắn đè lên lưng không phải là người ngượng ngùng nhất trong chúng nữ, mà là Hạ Linh, người bị phần dưới cơ thể Lục Minh đè lên, mới thầm kêu trời đất. Thứ đang cương cứng của hắn đặt lên mặt Hạ Linh, cái khí tức nam tính cực kỳ dương cương ấy khiến nàng ngột ngạt đến mức suýt không thở nổi. Tiếng tim nàng đập dồn dập đến mức ngay cả Ngu mỹ nhân phía dưới nàng cũng nghe được rõ ràng.
Nguy hiểm thật, địch nhân cũng không phát hiện ra Lục Minh cùng chúng nữ.
Bọn chúng không thể ngờ được có người lại lớn mật đến vậy, trốn ngay dưới mắt mình sau bụi tùng nhỏ, lại còn đông người đến thế.
Khi tuần tra, lúc đầu, bọn chúng còn dùng một cách để thử, muốn hù dọa những kẻ địch đang trốn xung quanh, bọn chúng cố ý quát:
"Ra đây mau! Chúng tao nhìn thấy bọn mày rồi, lập tức cút ra đây, nếu không sẽ nổ súng!"
Chúng nữ ai nấy đều tin tưởng Lục Minh, cảm thấy nếu như địch nhân mà phát hiện được mình, hắn khẳng định đã sớm ra tay công kích rồi, không thể nào bị địch nhân phát hiện mà không hay biết. Lại nhìn thấy hắn âm thầm ra hiệu đừng lên tiếng, mỗi người đều nín hơi im lặng.
Kết quả thật sự có một số tên hắc bang Thanh Hà bị người của Thoa Vũ Bang dọa đi ra. Hóa ra hai tên này đã trốn sẵn trên cây, bây giờ sợ hãi mà tụt xuống. Bị người của Thoa Vũ Bang bao vây xung quanh, chưa kịp mở miệng cầu xin tha thứ, đã bị người của Thoa Vũ Bang
"pằng pằng"
hai phát súng giết chết.
Hạ Linh thầm kinh hãi vì sự ngoan độc của bọn người kia, lại cảm thấy thế lực hậu thuẫn của bọn chúng cực kỳ vững chắc.
Giết nhiều người như vậy, nếu như không có hậu thuẫn lớn chống đỡ, phỏng chừng toàn bộ thành phố, toàn bộ tỉnh đều sẽ bị chấn động.
Khi người của Thoa Vũ Bang đi rồi, Lục Minh mang theo chúng nữ lặng lẽ tiến vào trong sơn động, đi tới trước thác nước. Vào mùa này, thác nước không còn nhiều nước nữa, rất nhiều chỗ đều có chút khô cạn. Một bộ phận nham thạch cũng lộ ra khô cạn. Ở giữa, vài khe hở lõm vào có dòng nước nhỏ róc rách chảy xuống, duy trì sự ẩm ướt. Hạ Linh cầm khẩu súng lục vàng canh gác. Lục Minh dùng dây lưng, cõng từng người chúng nữ lên lưng mà đi lên. Thần sắc Nhan Mộng Ly có chút không được tự nhiên. Động tác cõng như vậy, bộ ngực mềm mại đè chặt lên trên lưng Lục Minh. Thân thể cùng hắn tiếp xúc thân mật.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của nàng ửng hồng vì ngượng ngùng. Sau khi được Lục Minh cõng trên lưng, ánh mắt vẫn trốn tránh, không dám nhìn tới hắn.
Các nàng Hoắc Vấn Dung, Giai Giai cùng Ngu Thanh Y lại không quan tâm, trái lại vô cùng mừng rỡ nhảy lên lưng hắn.
Nếu không phải sợ ảnh hưởng hắn leo lên, Ngu mỹ nhân còn muốn hôn trộm hắn kia!
Hạ Linh là người cuối cùng đi lên, lúc đầu nàng cự tuyệt để Lục Minh cõng, nói rằng mình có thể tự đi được. Lục Minh tức giận trừng mắt nhìn nàng, làm cho trong lòng nàng ngọt lịm, không nhịn được lại nằm úp sấp, ôm thân thể của hắn. Cảm thấy bộ ngực căng đầy bị cơ lưng của hắn đè ép chặt, trong lòng nàng có một niềm vui sướng đến nỗi mặt đỏ bừng.
Dù sao mọi người đang ở hiểm cảnh, thế này rốt cuộc hắn được lợi!
Trong lòng Hạ Linh cực lực nghĩ mượn cớ, khi nàng đang mải miết suy nghĩ, Lục Minh đã leo lên rất nhanh. Hắn không buông nàng ra như những người khác, mà là trực tiếp đi vào trong đầm nước mát lạnh. Ở dưới làn nước không quá thắt lưng, hắn buông nàng ra, một tay nâng vai Hạ Linh, một tay nâng hai chân nàng lên, đầu hắn đội lên eo nhỏ nhắn của nàng, trực tiếp giơ nàng lên giữa không trung. Sau đó, hắn đi qua gần 10 mét đầm nước, đặt nàng ở trên tảng nham thạch lớn nổi lên ở góc trái bên kia.
Chúng nữ mới phát hiện ra, đầm nhỏ trên thác nước này không thể nhìn thấu, cực kỳ sâu, hơn nữa vẫn kéo dài hướng về phía phải, không nhìn thấy ranh giới.
Lục Minh theo lệ, tiếp tục nâng Ngu Thanh Y, Lâm Vũ Hàm, Hoắc Vấn Dung cùng Giai Giai, từng người từng người đi qua.
Nhan Mộng Ly trốn ở sau cùng, mặt có chút nhăn nhó.
"Thế nào rồi?"
Lục Minh kỳ quái hỏi: "Mộng Ly muội muội này làm sao vậy? Lẽ nào nàng sợ rơi vào trong nước? Nàng không biết bơi?" Hắn vội vàng an ủi một hồi, nói mình sẽ cẩn thận, sẽ không làm cho nàng rơi vào trong nước!
"Không có việc gì!"
Thanh âm Nhan Mộng Ly mang theo chút run rẩy trả lời, lắc đầu rồi lại xua tay.
Nàng tự nhiên không phải sợ rơi vào trong nước, mà là thân thể mẫn cảm. Nàng vừa bị Lục Minh cõng lên, thì thân thể có chút mềm nhũn ra, bây giờ còn chưa hết xấu hổ. Giờ lại sắp bị hắn nâng ở lưng và hai chân của mình, cho nên có chút sợ mình thất lễ. Trong quan niệm của nàng, thân thể của mình là trong sáng, chỉ có trượng phu mới có tư cách chạm vào. Nhưng mà trải qua sinh tử cùng hắn ở bên nhau, thân thể bị hắn chạm quá nhiều lần.
Trước bị nắm tay, cả người bị hắn đè trên mặt đất, về sau lại liên tục dưới các loại tình huống, đều không ngừng cùng hắn tiếp xúc thân thể.
Mặc dù hắn không phải cố ý, nhưng nàng là một xử nữ có quan niệm tương đối bảo thủ, xấu hổ là khó tránh khỏi.
Nếu như nàng là bạn gái của hắn thì còn tốt, hai người sẽ không có vấn đề gì. Nhưng chỉ là quen biết, trong lòng nàng vừa mâu thuẫn, vừa khát vọng. Một mặt nàng cũng muốn có được một nam tử hoàn mỹ giống như Lục Minh làm bạn trai, trong lòng tồn tại một phần ái mộ; mặt khác, nàng lại biết, hắn đã có bạn gái, hơn nữa không chỉ một người.
Đừng nói Trầm Khinh Vũ siêu phàm kia, cho dù là người vợ nhỏ Giai Giai này, nàng cũng cảm thấy mình khó có thể so sánh. Về dung mạo, Giai Giai không bằng Niếp cảnh quan, Trầm Khinh Vũ nhưng so với nàng vẫn còn hơn chút.
Trời sinh chính là người vợ tốt, không chỉ hiền dịu thông minh, còn có một tay nấu ăn ngon, không thể nào có ác cảm với Giai Giai nổi. Tạm thời còn chưa nói tới Ngu mỹ nhân cùng Hạ Linh, hai nàng cùng Lục Minh quan hệ gần gũi, cho dù là Hoắc Vấn Dung phong vận đầy đặn kia, cũng có điểm hơn xa nàng.
Hoắc Vấn Dung là tiểu tình nhân của hắn... Căn cứ theo hàm ý 2 ngày trước nghe ngóng được từ Giai Giai, có thể suy đoán ra Lục Minh cùng Hoắc Vấn Dung đã phát sinh quan hệ...
Giai Giai không nói rõ, nhưng loại chuyện này không cần phải nói rõ ràng, là có thể hiểu ra được.
Nhan Mộng Ly không phóng khoáng giống như Lâm Vũ Hàm, trong lòng nàng mơ hồ có loại tư tưởng bị hắn chạm vào thì hắn phải chịu trách nhiệm. Nếu như Trầm Khinh Vũ ngay từ đầu đã ngăn cản nàng tiếp cận Lục Minh, nàng cũng sẽ không có loại tâm tính này. Cùng lắm là thương tâm một khoảng thời gian, thỉnh thoảng trong lòng hoài niệm quá trình hắn anh dũng cứu mình, sau đó khôi phục sinh hoạt trước đây, sẽ không giống như bây giờ.
Nhưng mà Trầm Khinh Vũ không chỉ nhận Nhan Mộng Ly làm muội muội, còn lén lút dạy cho nàng một loại tâm pháp nội công.
Nhan Mộng Ly đương nhiên biết, chỉ có con dâu Lục gia mới có thể học... Trong lòng nàng vừa vui mừng vừa mâu thuẫn: rõ ràng mình cùng hắn không có chuyện gì, vì sao Trầm tỷ lại dạy mình cái này, lẽ nào Trầm tỷ đã nhìn ra tâm sự của mình?
Đại sắc lang Lục Minh này có nhiều bạn gái như vậy, mình sao có thể gả cho hắn? Chắc chắn ba mẹ cũng sẽ không đồng ý...
Là một tiểu xử nữ thuần khiết, trong mối tình đầu, nàng không biết mình nên xử lý tình cảm như thế nào, cứ mâu thuẫn hết ngày này đến ngày khác.
Không nỡ rời đi, không muốn rời xa hắn, lại không dám cùng hắn thân cận quá mức trước mặt chúng nữ. Dù thế nào, trong lòng nàng cũng không biết phải làm sao cho phải.
Đối với hiểm cảnh như ngày hôm nay, trong lòng Nhan Mộng Ly kỳ thực vui mừng nhiều hơn sợ hãi. Nàng cảm giác đây là lúc nàng vui vẻ nhất, nàng không cần phải tránh né việc tiếp cận hắn. Bởi vì có cớ nguy hiểm tính mạng này, nàng có thể bị động nghe theo hắn, tùy theo sự sắp xếp của hắn. Cái gì cũng không muốn nghĩ, chỉ cần vui vẻ theo sát hắn là được.
"Thả lỏng chút, một lát là đi qua thôi!"
Lục Minh nghe thanh âm nàng khẽ run rẩy, còn tưởng rằng nàng thực sự rất sợ nước. Hắn xoa đầu an ủi nàng, lại dùng dây tơ tằm buộc mái tóc dài đen mượt của nàng lại, rồi rất dịu dàng vươn tay nâng eo nàng.
...
Trong lòng Nhan Mộng Ly rất kích động, nàng rốt cuộc cảm thấy, Lục Minh đối với mình là dịu dàng nhất.
Những cô gái khác đi qua, đều là trực tiếp nâng qua. Đến phiên mình, hắn lại cẩn thận quan tâm đến mình, lại chú ý không để nước làm ướt tóc mình. Đương nhiên, nàng không biết, vốn dĩ Lục Minh không tỉ mỉ như vậy. Đó là bởi vì mái tóc dài của Ngu mỹ nhân bị dính nước, hắn mới nhớ tới điểm này. Cho nên Nhan Mộng Ly có mái tóc dài đen nhánh tới mông, tự nhiên trở thành một trong những điều hắn quan tâm nhất.
Nhan Mộng Ly cảm thấy bàn tay hắn nâng ở sau lưng và hai chân của mình vô cùng nóng bỏng, nóng thẳng đến tận đáy lòng, cực kỳ xấu hổ.
Mà lại không thể giãy dụa, chỉ đành cắn môi đỏ mọng mà cố nén.
Hạ Linh tựa hồ thấy trong nước có vật gì đó, vội vàng quát khẽ:
"Lục Minh cẩn thận, trong nước hình như có gì đó lạ, bên trái..."
Lục Minh vội vàng rút tay ra, một tay nâng mông của Nhan Mộng Ly, một tay đưa ra Tần Hoàng bảo kiếm, vung vào trong nước một cái. Khi Tần Hoàng bảo kiếm cực kỳ sắc bén chém qua, rồi đưa lên, là hai đoạn thi thể cá, hắn mới thở dài một hơi. Lục Minh cùng Hạ Linh thấy rõ là cá, tâm trạng thả lỏng. Nhưng Nhan Mộng Ly lại khẩn trương đến toàn thân căng cứng. Một là bị lời nói của Hạ Linh làm cho sợ; hai là Lục Minh vì bảo hộ nàng, lấy tay nâng mông của nàng giơ cao lên, năm đầu ngón tay cùng vùng nhạy cảm thân mật tiếp xúc sát gần nhau. Đặc biệt là ngón tay cái của hắn, bởi vì trong lúc vội vàng đổi tay, lại chạm vào giữa hai chân nàng.
Tuy rằng không có đụng tới vùng nhạy cảm, nhưng lại đặt ở bẹn của nàng, ngay sát vùng nhạy cảm nhất, làm cho Nhan Mộng Ly thực sự là vừa thẹn thùng lại lúng túng, xấu hổ không chịu nổi.
Đưa lên mặt nham thạch, lúc Hạ Linh kéo nàng lên, Nhan Mộng Ly đã có chút không đứng vững nổi.
Nàng cảm thấy giữa hai chân mình có một chút ẩm ướt, liền kẹp chặt lấy, cực kỳ sợ người khác biết được.
Chúng nữ lại không biết nàng cực kỳ mẫn cảm, còn tưởng rằng nàng sợ hãi, đều bắt đầu an ủi nàng. Đến khi Nhan Mộng Ly thấy mọi người không phát hiện ra sự lúng túng của mình, mới thoáng an tâm, thầm kêu may mắn.
"Ở đây làm sao lại có cá? Trong thạch động làm sao có cá được chứ?"
Hạ Linh rất kỳ quái, hơn nữa con cá này rất lớn, nặng hơn 10 cân, không giống như là du khách thả phóng sinh.
"Cũng đành chấp nhận là do trời mưa rơi xuống. Được rồi, em nói sai rồi, tự phạt mình ăn một quả mơ!"
Lâm Vũ Hàm thấy kẽ nứt trên đỉnh nham thạch có một tia sáng yếu ớt chiếu xuyên tới đầm nước, nhận thấy trong đầm ngoại trừ nước suối, khẳng định còn có nước mưa. Có điều vừa nói ra miệng, không chờ chúng nữ cười nàng, chính nàng đã cười rộ lên. Bởi vì thoát hiểm, tâm trạng nàng thả lỏng, móc ra túi quả mơ, nàng ăn một viên, lại đưa cho mọi người mỗi người một quả.
"Tôi lặn xuống xem sao..."
Sau khi Lục Minh đặt đống ba lô của chúng nữ sang một bên, quyết định lặn xuống xem sao.
Hắn cởi áo ra, một tay cầm Thánh Quang Ngân Chủy, một tay cầm dạ minh châu, trong tiếng chúng nữ căn dặn, chậm rãi lặn sâu xuống. Chờ hồi lâu cũng không thấy, giữa lúc chúng nữ đang chờ đến nóng lòng, bỗng nhiên một đám bọt nước bốc lên, Lục Minh từ phía xa mặt nước ngoi đầu lên.
Trong tay hắn có thêm một cái rương vô cùng rách nát.
Lục Minh còn chưa lên bờ đã cười nói:
"Thứ các cô muốn tìm trong bảo khố của sơn tặc chôn giấu, phỏng chừng chính là cái này! Chúc mừng các cô, các cô là những người may mắn nhất trong hơn 10 vạn người tới Hắc Phong Sơn du ngoạn, là những người duy nhất phát hiện ra bảo khố của sơn tặc!"
Đối với bảo khố, Hạ Linh căn bản không quan tâm, nhưng trái lại thương tiếc hắn, nhanh chóng kéo hắn lên, duỗi tay cố sức lôi một cái.
"Bụp"
một tiếng 'bụp' nhỏ vang lên, dây áo ngực của nàng bị căng quá mức liền đứt tung ra...