Dây áo ngực của Hạ Linh bị đứt ra, làm cho nàng cực kỳ xấu hổ.
Các cô gái đều muốn bật cười, nhưng lại không dám, mỗi người đều lấy tay che miệng cố nén, đặc biệt là cô nàng Lâm Vũ Hàm này, nuốt trọn quả mơ vào bụng, may mà không bị nghẹn, bằng không thì đúng là vui quá hóa buồn. Một tay Hạ Linh che ngực, không ngờ vẫn kiên trì kéo Lục Minh lên, rồi nàng trốn ra đằng sau, các cô gái khác thì lại vây đến xem kho báu mà sơn tặc chôn giấu là cái gì.
Vừa nhìn, mỗi người đều hoàn toàn thất vọng.
Cái rương trải qua mấy trăm năm ngâm nước, sớm đã nát thành mẩu vụn, chạm nhẹ qua một cái, lại phát ra một mùi vị khó ngửi. Có lẽ vốn là không thấm nước, nhưng bây giờ đã rách nát đến kinh khủng. Bên trong có chút bột nhão gì đó, rất là buồn nôn, phỏng chừng là các thứ như tranh chữ hoặc sách dùng nến phong lại..., sau mấy trăm năm ngâm nước đã biến thành như vậy. Lại có các loại dây chuyền quý giá, đều đã phai màu, dây cũng sớm đứt thành từng đoạn, chỉ còn lại vài khối. Các cô gái thấy vậy nhăn mày, vội vàng ra hiệu bảo Lục Minh đem mấy thứ bẩn thỉu này đi rửa sạch.
Một ít đồ trang sức của nữ tử, khuyên tai vàng, trâm bạc, vòng tay bạc, các loại khóa vàng gì đó cũng đã phai màu. Có điều là Lục Minh dùng chân khí xua tan vật bẩn, vẫn có thể miễn cưỡng trở về diện mạo vốn có. Đồ làm thủ công quả thật tinh xảo, nhưng độ tinh khiết cũng không cao, gần như chỉ có giá trị thưởng thức mà thôi.
Có nhiều chai lọ gốm sứ rách nát, vốn đựng cái gì đó, tất cả mọi người cũng không đoán ra.
Chỉ có Lâm Vũ Hàm nảy ra ý nghĩ kỳ lạ, nói rằng những cái chai này vốn đựng một viên Đại Hoàn Đan, ăn vào liền tăng một trăm năm công lực, chỉ là đã bị ngâm trong nước.
"Vậy ra cao thủ võ lâm trên thế gian đều là cá ở đây a! Phỏng chừng mỗi con cá đều có hơn mấy trăm năm công lực..."
Lục Minh có chút không biết nói gì. Đọc ít tiểu thuyết võ hiệp thôi. Dù có là Đại Hoàn Đan, cũng không có khả năng tăng một trăm năm công lực. Thế gian nào có loại đồ chơi như vậy, trong tiểu thuyết võ hiệp còn nói ăn một củ nhân sâm ngàn năm có thể tăng một trăm mấy chục năm công lực! Nhưng mà đừng nói nhân sâm ngàn năm, dù chỉ là nhân sâm trăm năm, người thường mà ăn vào một củ, không lập tức được đưa vào bệnh viện mới là lạ. Nếu như không kịp rửa ruột, phỏng chừng thất khiếu sẽ chảy máu mà chết...
Sơn tặc giấu kho báu kỳ thực không ít, còn có rất nhiều vàng lá và đồng bạc. Tuy rằng bẩn thỉu loang lổ, nhưng sau khi tẩy rửa sạch hết bùn bẩn, rồi Lục Minh lại dùng chân khí tẩy sạch hoen gỉ, ngược lại cũng có thể coi là một món tài sản nho nhỏ.
Lục Minh cứ tưởng bảo vật chính là ngọc thạch. Nhưng mà sơn tặc Hắc Phong Sơn cổ đại, tựa hồ đối với ngọc thạch không có ham muốn.
Ngoài vàng và bạc ra, cũng không có cái gì khác.
Dưới cái rương, có vài khối con dấu khắc văn tự mờ nhạt, có lớn có nhỏ, có hình vuông cũng có hình tròn. Nhan Mộng Ly nói hay là những con dấu này là quan ấn, hơn nữa lại là quan ấn của một vị quan không nhỏ... Lâm Vũ Hàm lại đoán rằng: Vào một buổi đêm tại Hắc Phong Sơn, toàn thể sơn tặc xuất động, mai phục dưới chân núi, bắt chước tiếng sói tru, làm cho không khí âm trầm khủng bố. Sau đó đại quan mang theo những quan ấn này, dưới sự bảo vệ của mười mấy bộ khoái gia đinh, ngồi trong cỗ kiệu vội vã đi qua. Cuối cùng bọn sơn tặc ào ạt xông lên, trải qua chém giết đẫm máu, rồi giết chết đại quan, đoạt đi quan ấn. Về phần vì sao những sơn tặc này cướp đi quan ấn, nữ sĩ tư tưởng gia Lâm Vũ Hàm lại không nghĩ ra được là giải thích thế nào, chỉ là cấm Lục Minh đồng học nghi ngờ suy nghĩ vĩ đại của nàng.
"Đây là nghiên mực, nghiên mực Đoan Khê!"
Nhan Mộng Ly xem một cái đồ vật cuối cùng mang theo hoa văn kỳ quái gì đó, làm ra phán đoán khẳng định.
"Vậy là được rồi, cái này khẳng định là nghiên mực Đoan Khê mà sư gia bên cạnh đại quan sử dụng..."
Lâm Vũ Hàm suy nghĩ, ở bên cạnh của cỗ kiệu, còn có một sư gia râu rậm lưng đeo một cái bao quần áo, bên trong chứa cái nghiên mực Đoan Khê này.
Lục Minh không hỏi nàng vì sao sư gia đột nhiên xuất hiện, hơn nữa sao mà lưng lại mang nghiên mực Đoan Khê, hắn quyết định không quấy rối ý tưởng vĩ đại của nàng, cứ để cho nàng tự do tưởng tượng.
Nhan Mộng Ly đối với vàng bạc không có hứng thú, nhưng trái lại nhìn Lục Minh, tựa hồ muốn hắn đem cái nghiên mực Đoan Khê đưa cho nàng.
Đối với loại việc làm phúc cho người khác, từ trước đến nay Lục Minh rất là thành thạo. Hắn vỗ ngực, liền thay mặt toàn thể sơn tặc, đem nghiên mực Đoan Khê này đưa cho Nhan Mộng Ly.
Các cô gái cũng hiểu được Nhan Mộng Ly xuất thân từ thư hương thế gia, lại có nhiều thế hệ là quan chép sử, nhận lấy cái nghiên mực Đoan Khê này là hợp lý nhất. Đương nhiên mọi người cũng không muốn tay không rời khỏi bảo sơn, mỗi người lấy một món, khuyên tai vàng cũng tốt, trâm bạc cũng tốt, dù thế nào cũng đều chọn một món. Nhưng cũng không thu vào trong bao, trái lại kín đáo đưa cho Lục Minh, bảo hắn dùng không gian trữ vật bảo quản giúp.
Tìm được kho báu của sơn tặc đã mất tích mấy trăm năm nay, các cô gái đều rất hưng phấn.
Nếu không phải bên ngoài còn có địch nhân, phỏng chừng đều đã hoan hô một hồi.
Ném đi cái rương, tẩy sạch các vật bẩn xong, lại chờ Lục Minh rửa sạch tay chân, các cô gái mới phát hiện, cái động nham thạch này làm chỗ trú thân thì hơi nhỏ.
Ngược lại không phải tảng đá mọi người đang đứng quá nhỏ, khối đá này cũng coi như khá lớn, nhưng nó lại gập ghềnh, trơn tru, lồi lõm không có cách nào đứng vững. Ở địa phương bên cạnh lại có nước, không có cách nào ngồi được. Nếu như mọi người đứng trên mặt tảng đá này, chỉ có ôm qua lại, chen chúc đứng chung một chỗ, không có cách nào ngồi hoặc nằm xuống để nghỉ ngơi tử tế.
Hạ Linh vừa gửi tin cho Niếp Thanh Lam, nói rõ tình huống, cũng không biết nàng có thể nhận được hay không, càng không biết phải đợi bao lâu thì nàng mới có thể đi tới Hắc Phong Sơn cứu viện mọi người.
Cho nên, cứ chen chúc đứng chung một chỗ, lâu dài khẳng định là không chịu được.
Mọi người lại giao chuyện cho Lục Minh, bảo hắn nghĩ biện pháp xử lý vấn đề này, còn lý do? Hắn là một nam nhân!
"Tôi không thể làm gì khác hơn là đành phải cậy mạnh, rút Tần Hoàng bảo kiếm ra, vận chân khí, chém sắt như chém bùn, cắt bung những tảng đá lớn nhỏ gập ghềnh. Lại bảo Hạ Linh và các cô gái khác đi vào trong đầm nước. Bận bịu hơn mười phút, mới đem toàn bộ bề mặt nham thạch làm thành bằng phẳng, còn làm theo thiết kế của Nhan Mộng Ly, giữ lại bốn mép lề xung quanh hơi gồ lên."
Nguyên nhân chủ yếu làm như vậy, là để mọi người có thể nằm xuống nghỉ ngơi mà đầu tóc sẽ không rơi vào trong nước, sẽ không bị ướt.
Đối với cái lý do này, Lục Minh toát mồ hôi.
Hắn không dám cho Nhan Mộng Ly biết, cắt đá mà giữ lại bốn cái mép lề này, so với cắt toàn bộ bề mặt đá phải phí sức hơn rất nhiều, chính là làm hắn mệt muốn chết rồi. May là nàng không muốn hắn khắc hoa trên mặt đá, bằng không hắn ngay cả ý nghĩ tự sát cũng có!
Nhan Mộng Ly sau đó tựa hồ cũng mơ hồ cảm thấy Lục Minh làm cái công trình không mấy vừa mắt này rất mệt mỏi. Thừa dịp các cô gái dọn mặt đá không chú ý, nàng len lén lấy khăn tay lau mồ hôi cho hắn một hồi, lại khẽ liếc mắt giận dữ nhìn hắn, ý tứ là hắn phải hỏi rõ ràng, đừng nghe theo tất cả.
Lục Minh thấy mặt nàng lộ vẻ hối hận, lại thương xót mình, trong lòng phi thường có lý mà nói:
"Phương pháp của em rất hay, tin tưởng tất cả mọi người sẽ nghỉ ngơi càng an tâm hơn..."
Nhan Mộng Ly nhìn hắn rõ ràng là mệt mỏi, mà còn sợ mình khó chịu, trong lòng kích động, giơ đôi bàn tay trắng như phấn đánh nhẹ hắn một cái.
Mặt ngoài là giận hắn, nhưng mà trong lòng lại cực kỳ cảm động.
Toàn bộ mặt nham thạch được cắt gọt hoàn hảo, sau khi lau đi nước đọng, biến thành một cái sân nham thạch rất lớn. Lúc này không chỉ có thể ngồi xuống, cho dù là nằm xuống cũng thừa chỗ.
Các thứ trong ba lô đều được lấy ra. Lục Minh thấy ba lô của Lâm Vũ Hàm còn có hai cái lều bạt nhỏ, thiếu chút nữa phải thốt lên một chữ 'phục' với nàng. Có điều là Lâm Vũ Hàm rất đắc ý, biểu thị rằng nếu không có vũ trang hạng nặng của nàng, hành trình tầm bảo của các đại gia sẽ rất thảm hại. Ngược lại, có mỹ nữ quân sư đệ nhất vũ trụ như nàng ở đây, tất cả mọi người sẽ không cần phải lo lắng gì.
Đích xác, ba lô của nàng có lều bạt, túi ngủ, chăn bông, chiếu, chăn, còn có cả gối đầu nhỏ bơm khí, lại có lượng lớn đồ ăn vặt. Muốn nói không phải lo lắng về đồ dùng hàng ngày, thật đúng là nói rất thuyết phục.
Các cô gái đem các thứ trải xuống, cái gì dùng được thì dùng toàn bộ, làm tốt công tác chuẩn bị cho trường kỳ kháng chiến.
Lục Minh đổi lại quần soóc mà Giai Giai chuẩn bị cho hắn, chen ngồi giữa các cô gái, gửi tin cho Niếp Thanh Lam lần nữa... Ước chừng nửa tiếng đồng hồ sau, Niếp Thanh Lam mới dùng một số điện thoại xa lạ gửi trở lại một tin tức làm cho tất cả mọi người kinh ngạc. Nàng nói điện thoại di động của nàng đã bị nghe lén rồi. Vốn định gọi điện thoại đến chỗ La Cương, bảo hình cảnh cùng đặc công đồng thời xuất động, điện thoại bên này còn chưa kịp cầm lên, thì bên kia tổng cục đã ra mệnh lệnh, nói thôn nào đó có phần tử quá khích xúi giục kích động quần chúng, ẩu đả với công an cảnh sát, lại đốt cháy xe cảnh sát. Mệnh lệnh toàn bộ cảnh sát thành phố bao vây thôn, bắt giữ các phần tử phạm pháp, đặc biệt gọi đích danh yêu cầu Niếp Thanh Lam cùng La Cương phải lập tức xuất phát, đến nơi đó ngăn chặn, để tránh tình thế phát triển xấu hơn.
Nói cách khác, đây là biện pháp thái tử nghĩ ra được. Hắn ngăn cản Niếp Thanh Lam dẫn người tới cứu viện, tranh thủ thời gian lục soát núi, đồng thời dọn dẹp hiện trường. Sát thủ của Thần Hạc Môn và Thoa Vũ Bang đã bỏ chạy hết.
La Cương gọi điện thoại cho Niếp Thanh Lam nói, tại thôn đó đích xác có người bạo động, nhưng thời gian bạo động, là năm phút đồng hồ sau khi tổng cục hạ mệnh lệnh xuất động.
Tổng cục biết trước mà phái Niếp Thanh Lam xuất động, đi ngăn chặn bạo động sẽ xảy ra năm phút đồng hồ sau???
Điều này chứng minh, đây là một tay của tên thái tử kia giở trò quỷ. Niếp Thanh Lam lo lắng, thái tử sẽ lục soát núi trả thù, muốn Lục Minh mang theo các cô gái phải chú ý giữ bí mật, khi mình chưa đến nơi, tuyệt đối không được lộ diện. Mặt khác, nàng nói nhiều khả năng hắn sẽ tìm cớ, phong tỏa khu vực Hắc Phong Sơn bên này. Đến lúc đó muốn báo nguy hoặc dùng điện thoại di động liên hệ phỏng chừng cũng không có khả năng.
"Mọi người vẫn là phải nán lại trong núi hai đến ba ngày. Em sẽ mau chóng chạy tới, nhưng hiện nay khắp nơi đều là người của thái tử, em hành động bất tiện. Xem ra phải nghĩ biện pháp vượt quyền tổng cục, có được phê chuẩn từ cấp tỉnh, làm cho các lão nhân gây áp lực lên tổng cục, mới có thể hành động bình thường. Các người nhất định phải kiên trì, em sẽ mau chóng tới..."
Niếp Thanh Lam luôn luôn là sủng nhi trong đội cảnh sát, chính là nhân vật cầm trong tay thượng phương bảo kiếm, ai cũng đều không thể dễ dàng động đến. Từ đó có thể thấy được, năng lực và hậu thuẫn của thái tử trong kinh kia mạnh mẽ ra sao.
"Anh chỉ nói một câu, chúng ta rất an toàn, cũng không cần nóng vội, em phải cẩn thận, an toàn là số một."
Lục Minh ngược lại an ủi Niếp Thanh Lam, bảo nàng phải cẩn thận.
Sau khi biết tin tức này, lòng của mọi người vốn đã trầm tĩnh, lại bắt đầu có chút bất an.
May là, có Lục Minh bên cạnh, hắn lại tìm được cái chỗ ẩn náu tương đối an toàn này. Bây giờ, mọi người có ăn có uống, chuẩn bị đầy đủ, còn có chỗ nghỉ ngơi thoải mái. Các cô gái ngẫm lại, trong lòng mới thoáng yên ổn một chút.
Lục Minh cố hết sức an ủi các cô gái một hồi, bảo mọi người ở chỗ này chờ hắn, hắn phải đi ra ngoài xóa bỏ dấu vết trên đường.
Nếu như thái tử phái ra cao thủ, vẫn có thể tìm được cái chỗ ẩn thân này.
Hắn biết, trong tình huống không để quên bất kỳ vật phẩm nào, địch nhân khó có thể tìm kiếm ra hành tung của mình và các cô gái, hơn nữa cũng sẽ không hoài nghi trên thác trong cái sơn động này còn có người ẩn giấu. Có điều là, để đề phòng vạn nhất, Lục Minh vẫn quyết định đi ra ngoài giết chết vài tên, dùng máu của bọn họ tưới vào trước núi sau núi. Cứ như vậy có thể khiến đối phương tức giận, thứ hai cũng có thể hấp dẫn sự chú ý của đối phương, khiến địch nhân có ảo giác cho rằng có người ẩn nấp trên núi tập kích bọn họ, hơn nữa dù có tìm tòi cũng không dám làm càn quá mức.
Lục Minh đi ra nửa giờ, ngồi chờ hắn trở về, ngay cả kiên cường như Hạ Linh, vành mắt cũng đều có chút hồng lên.
Các cô gái đều đã khóc, mọi người thay phiên an ủi lẫn nhau, một người khóc, một người khác lại an ủi.
Chờ người khóc tự ổn định lại, thì lại an ủi người đang khóc.
Mọi người không dám khóc thành tiếng, nhưng nhẹ nhàng rơi một chút nước mắt, nỗi buồn và căng thẳng quả thật sẽ giảm đi rất nhiều. Trong số các cô gái, chỉ có Hạ Linh không khóc. Nàng biết, mình vừa khóc, như vậy các cô gái sẽ sụp đổ mất.
Cho nên, thẳng đến khi Lục Minh trở về, nàng mới len lén lau khóe mắt.
Lục Minh trở về còn chưa tới nửa giờ, bên ngoài liền vang lên tiếng sủa nhẹ của chó săn.
Hạ Linh nghe được thì khuôn mặt nhỏ nhắn liền biến sắc. Nàng biết mũi của chó săn sau khi trải qua huấn luyện đặc thù, rất dễ ngửi thấy mùi khác biệt. Xem ra địch nhân tìm tới nơi này, chỉ là chuyện sớm hay muộn! Các cô gái cũng căng thẳng nắm chặt tay nhau, mỗi người đều nhìn về phía Lục Minh. Hắn là người quyết định của mọi người, bây giờ nên làm gì?
Là đi, hay nán lại?
Lục Minh lộ ra nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời:
"Mọi người đừng sợ, đều nằm xuống nghỉ ngơi tử tế đi! Bên ngoài mùi máu tươi rất nặng, cho dù là thần khuyển đến nơi đây, cũng không ngửi được tung tích của chúng ta đâu!"
Các cô gái vừa nghe nhất thời vứt bỏ được tảng đá lớn trong lòng, thở nhẹ ra một hơi. Hạ Linh kích động tới cực điểm, quả nhiên, có hắn ở đây, tất cả không cần lo! Nàng đã quên áo ngực của mình bị đứt dây, mới vừa đi ra, trực tiếp phi thân một cái, bổ nhào về phía Lục Minh, khiến hắn quên đi buồn bực. Giữa lúc nàng chuẩn bị vui mừng hôn hắn thì mới giật mình phát hiện ra các cô gái đều đang trợn mắt há hốc mồm mà nhìn mình...
✧ Thiên Lôi Trúc ✧ Thư viện truyện dịch AI