Vốn dĩ Lục Minh không có ý định để tâm chuẩn bị, nhưng sau khi nghe lén điện thoại của Giai Giai, hắn quyết định làm chút chuyện vì nàng.
"Số 2, chuẩn bị chút gì đó..."
Trước khi Lục Minh xuất phát, hắn gọi điện thoại cho Số 2, dặn dò một hồi, rồi kéo Giai Giai xuống lầu.
"Nàng là mẹ em, nếu có lời nào nói không vừa tai, anh ngàn vạn lần đừng nóng giận, được không? Lục Minh, em có chút sợ, hay là đừng đi!"
Giai Giai lo lắng nhất là Lục Minh không chịu được những lời khó nghe của mẹ mình mà phản ứng lại. Nàng sớm biết mẹ mình là hạng người gì, nhưng cho dù thế nào, cũng vẫn là mẹ. Với tính cách của Lục Minh, nhất định là không chịu được, nếu làm lớn chuyện, cuối cùng rất có khả năng sẽ thành ra kẻ thù!
Giai Giai mang theo một chút e ngại, nàng tình nguyện không mang Lục Minh đi gặp mẹ, cũng không muốn trông thấy kết quả như vậy.
Lục Minh lại mỉm cười, cam đoan tuyệt đối sẽ không nổi giận.
Hắn kéo Giai Giai đến siêu thị mua nhiều lễ vật, chờ khi đi ra, người đàn ông mặc tây trang lạnh lùng Số 2 đã lái xe chờ ở bên ngoài.
Nghiêm khắc mà nói, Giai Giai quê gốc ở Thanh Hà, nhưng ông bà nội trong thời đại chiến tranh lánh nạn chạy trốn tới thành phố Bạch Tuyết, về sau khi giải phóng, lại bởi vì công tác dời đến Lam Hải. Cha Giai Giai khi nàng mới vài tuổi đã bị bệnh truyền nhiễm qua đời, mẹ Giai Giai lại tái hôn về thành phố Xa Thủy, lưu lại tiểu Giai Giai cùng bà nội ở lại Lam Hải nương tựa vào nhau.
Thường cứ cách một thời gian, mẹ Giai Giai sẽ gửi chút ít tiền về, nhưng hiếm khi hỏi han đến nàng.
Mấy năm trước, sau khi bà nội bị bệnh mà mất, Giai Giai trở nên đơn độc.
Lại về sau, học đại học gặp Lục Minh... Hồi tưởng lại, Giai Giai đã vài năm chưa gặp mặt mẹ. Chỉ là cách một đoạn lại gọi điện thoại hỏi thăm qua loa như thế.
Trên đường, Giai Giai gọi điện thoại cho mẹ một lần nữa. Khi mẹ của nàng nghe thấy Giai Giai có ý định muốn tới, còn mang theo bạn trai liền hừ một tiếng rồi bảo biết rồi, sau đó cúp máy.
Đến thành phố Xa Thủy, Giai Giai lại gọi một cú điện thoại. Mẹ của nàng nói ra địa chỉ.
Nhà số 308, đường số 2, Cẩm Tú Hoa Viên. Nếu dựa theo cái địa chỉ mà tìm, chỉ sợ chết mệt.
Bởi vì thành phố Xa Thủy có một tập đoàn Cẩm Tú. Hầu như tất cả công trình kiến trúc thuộc tập đoàn Cẩm Tú đều gọi là Cẩm Tú Hoa Viên. Chỉ là tách ra đồng thời là lô 2, lô 3, lô 4 như vậy. Lục Minh hỏi mười người qua đường và tài xế taxi trên đường. Đều nói không biết rõ lô nào của Cẩm Tú Hoa Viên. Căn bản không tài nào tìm được. Bởi vì vài hoa viên cực kỳ phân tán.
Muốn gọi điện thoại hỏi một chút, mẹ của Giai Giai dứt khoát không nghe máy.
May mắn còn có Số 2 ở đây, hắn hỏi tên của mẹ cùng dượng của Giai Giai, trực tiếp gọi điện thoại đến cục cảnh sát thành phố Xa Thủy để điều tra, mới biết được thì ra là lô số 4, khu Thành Nam của Cẩm Tú Hoa Viên.
Lục Minh lại dùng năm mươi đồng thuê một tài xế xe ôm dẫn đường, cuối cùng cũng tìm được một cách thuận lợi.
Giai Giai mang theo một chút áy náy nhìn Lục Minh, nhưng Lục Minh lại hướng nàng mỉm cười.
Không trực tiếp lái xe tiến vào trong tiểu khu hoa viên, Lục Minh ra hiệu cho Số 2 chờ bên ngoài, tự mình một tay mang theo lễ vật, một tay kéo Giai Giai, đi về phía cổng tiểu khu. Đi vào thì lại dùng chiến thuật tiền bạc, Lục Minh rút ra 100 đồng, người bảo vệ nhanh nhẹn nhận lấy, không chỉ chỉ đường mà còn nhiệt tình dẫn lối cho Lục Minh. Khi tiếng chuông cửa vang lên, Lục Minh cảm giác Giai Giai lo lắng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.
"Các ngươi tìm ai?"
Mở cửa chính là một người phụ nữ trung niên, trên mặt kẻ lông mày theo kiểu thịnh hành những năm 80, giờ đây ở chân mày, lại thêm chút ánh tím lấp lánh đang được ưa chuộng gần đây, dường như muốn chạy theo trào lưu thời đại. Dung mạo nàng diễm lệ, khá có tư sắc, làn da trắng nõn, được chăm sóc không tồi. Trên đầu, mái tóc vàng uốn xoăn bồng bềnh.
Tất cả quần áo trên người của nàng đều là hàng hiệu, vòng cổ bạch kim tinh xảo, bông tai vàng, nhẫn phỉ thúy đính kim cương… không thiếu thứ gì.
Chỉ nhìn vẻn vẹn trang điểm, nàng như một phu nhân thuộc giới thượng lưu. Lại nhìn hình dạng, Lục Minh phát hiện nàng cùng Giai Giai không hề giống, chiều cao cũng thấp hơn một chút. Chẳng lẽ người đi ra mở cửa này, không phải mẹ của Giai Giai?
"Mẹ, là con, con là Giai Giai!"
Giai Giai nhẹ giọng kêu gọi.
"Mày, mày thật sự là Giai Giai? Tại sao trở nên xinh đẹp như vậy?"
Những lời của người phụ nữ khiến Lục Minh toát mồ hôi lạnh, đó mà cũng là mẹ sao? Đến cả con gái ruột cũng không nhận ra!
Bởi vậy có thể thấy được, trong lòng bà ta vốn không có đứa con gái Giai Giai này, nếu không, con gái dù có thay đổi thế nào cũng phải nhận ra chứ? Một người mẹ như bà ta, Lục Minh quả thực là lần đầu tiên thấy trong đời! Hắn lại nghe những lời của mẹ Giai Giai, lòng càng thêm bốc hỏa, bởi vì người phụ nữ liên tục thở dài nói:
"Ai, sớm biết mày có khuôn mặt, có dáng vẻ như này, tao đã sớm tìm cho mày một ông lớn hoặc thiếu gia nhà giàu, ai, sao mày không nói sớm! Tao biết vài đại gia, đều đang tìm cô gái tốt, chỉ bằng bộ dáng này của mày, ít nhất phải gả cho đại gia bạc triệu mới không thiệt thòi!"
Giai Giai vừa nghe mẹ của nàng càng nói càng quá đáng, vội ho nhẹ, rồi kéo tay của Lục Minh, nàng giới thiệu nói:
"Mẹ, đây là Lục Minh!"
Lục Minh vội giả bộ dáng vẻ của một chàng trai nghèo gặp phụ huynh, cũng vội vàng gọi một tiếng:
"Mẹ."
"Khoan đã, đừng vội gọi như vậy, muốn gọi mẹ còn quá sớm!"
Người phụ nữ lúc này mới đem ánh mắt chuyển hướng Lục Minh, dò xét từ trên xuống dưới một lượt, khi trông thấy Lục Minh mặc bộ quần áo thể thao màu trắng, không phải hàng hiệu mà hoàn toàn là đồ may thủ công, sắc mặt lập tức lạnh đi.
"Cháu thất lễ rồi, dì khỏe ạ."
Đổi thành bình thường, Lục Minh đã sớm nổi giận, nhưng bây giờ, trong mắt Lục Minh chỉ lóe lên một tia hàn ý, hoàn toàn không gây sự.
"Cậu làm việc gì?"
Người phụ nữ chặn ngay cửa, ý không muốn cho Lục Minh và Giai Giai vào.
"Cháu làm ở quán rượu, cùng chỗ với Giai Giai ạ."
Lục Minh giả bộ cung kính.
"Ngoài cái mã đẹp trai ra, cậu còn có gì nữa? Một tháng kiếm được bao nhiêu tiền? Một ngàn mấy trăm đồng sao? Cậu cùng con gái tôi yêu đương, có nuôi nổi nó không? Sau này ở tại đâu? Chỉ riêng việc nuôi vợ, một người làm công như cậu, cho dù có mua được nhà, cũng phải làm hai mươi ba mươi năm, con gái tôi mà ở với cậu, chẳng phải đời nó coi như xong rồi sao? Bố mẹ cậu làm gì?"
Người phụ nữ khinh miệt nói xong, lại hỏi thăm gia đình của Lục Minh.
"Bố mẹ cháu là nông dân, ở nông thôn làm chút ruộng đồng, mấy năm gần đây chính sách của quốc gia rất tốt, thu nhập cũng ổn ạ."
Lục Minh nói dối không chớp mắt.
"Nông dân thì có thu nhập gì mà dám nói ổn? Đúng là buồn cười chết đi được, cậu không phải coi đó là đống tiền lớn đấy chứ? Một năm có thể kiếm mấy vạn? Người thành phố người ta chỉ cần lên mạng mua bán cổ phiếu một chút thôi, một năm cũng kiếm được vài trăm vạn đến hơn một ngàn vạn, làm ruộng mà cũng nói thu nhập ổn, cậu đừng có làm trò cười nữa!"
Người phụ nữ không ngừng cười lạnh.
"Dạ, đầu tư cổ phiếu rất tốt ạ. Có tiền cháu cũng sẽ đầu tư cổ phiếu, mua hẳn công ty dầu mỏ Mãn Thương!"
Lục Minh nghiêm túc gật đầu.
"..."
Giai Giai nghe xong rất muốn cười, giờ không khí không thích hợp, chỉ đành lén lút nhéo lưng hắn, ý bảo hắn đừng nói luyên thuyên, đừng để mẹ nghe ra là đang nói mỉa mai.
"Hay là cậu về quê chăn heo đi, đầu tư cổ phiếu chắc cũng không có duyên với cậu đâu! Một tháng thu nhập của cậu được bao nhiêu chứ?"
Người phụ nữ suýt nữa thì khinh miệt nhổ một bãi xuống đất, nàng ta chặn ở cửa, lại muốn lục soát người Lục Minh một chút. Lục Minh không có cho nàng ta cơ hội này, từ trong túi tiền móc ra một bọc tiền gói trong giấy báo, đưa tới:
"Dì, cái này, đây là tiền tiết kiệm của cháu, mười lăm vạn. Hôm nay gấp quá, cháu tạm thời chưa lấy đủ hai mươi vạn, còn thiếu năm vạn, mấy ngày nữa cháu sẽ gửi vào tài khoản của dì, dì xem có được không ạ? Thưa dì, Giai Giai muốn ở bên cháu, cháu cam đoan sẽ đối xử tốt với nàng, dì cứ yên tâm!"
"Tôi yên tâm cái gì chứ!? Cậu ngay cả hai mươi vạn cũng không có, một thằng nhóc nghèo, nghèo đến mức ngay cả vợ cũng không nuôi nổi, cậu như vậy, làm sao tôi có thể yên tâm gả Giai Giai cho cậu chứ?"
Người phụ nữ nhận tiền, mở bao bọc giấy báo ra nhìn nhìn, phát hiện tiền mặt mới cũ lẫn lộn, quả thật có vẻ hơn mười vạn, hừ mũi một tiếng.
Nàng ta xoay người rời đi, sau khi Lục Minh cùng Giai Giai vào cửa, lại nói:
"Cởi giày để bên ngoài, nhà tôi lát sàn gỗ, đừng giẫm vào."
Giai Giai thật sự sợ Lục Minh sẽ sải bước đi vào, giẫm nát cả sàn gỗ trong phòng.
Nhưng mà, Lục Minh không có làm vậy.
Trên mặt hắn lộ ra nụ cười khiêm tốn của một chàng trai nghèo, trả lời:
"Dạ, dạ, sàn gỗ này lắp đặt tốt thật, người thành phố đúng là có tiền ạ! Giai Giai, chờ khi chúng ta có tiền, mình cũng lát sàn gỗ đi."
Người phụ nữ không trả lời, trên mặt lộ ra vẻ khinh miệt, dường như muốn nói: Chỉ bằng cậu ư?
Trong phòng có một ông lão mập mạp đầu hói đi ra, hắn nhìn Lục Minh với vẻ đầy địch ý, nhưng khi vừa nhìn thấy Giai Giai, sắc mặt hắn lập tức thay đổi hẳn, miệng há hốc, mắt nhìn chằm chằm, nước miếng suýt chảy ra. Mãi lâu sau mới kịp phản ứng, nhiệt tình cười lớn nói:
"A! Đây chính là con gái Giai Giai của tôi sao? Ai nha nha, đã thành thiếu nữ rồi, ra đây cho dượng nhìn kỹ xem nào!"
Giai Giai nhìn thấy bộ dáng của tên dượng háo sắc này, lập tức trốn ra sau lưng của Lục Minh.
"Ngồi đi, Giai Giai, ngồi xuống. Hôm nay là sinh nhật mẹ con, chúng ta đang chuẩn bị tổ chức một buổi sinh nhật long trọng để chúc mừng, con về đúng lúc quá! Nhiều năm như vậy, dượng và mẹ con vẫn luôn nhớ con, chỉ là con muốn đi Lam Hải học nên mới không đón con về, giờ thì tốt rồi, con cứ dọn đến ở đi!"
Tên dượng háo sắc thấy Giai Giai trốn ra sau lưng Lục Minh, dù sớm biết quan hệ của nàng với hắn, nhưng vẫn cố ý giả vờ không biết, hỏi:
"Vị này chính là?"
"Cháu là bạn trai của Giai Giai ạ..."
Lục Minh giả bộ đưa thuốc lá mời, tên dượng háo sắc lập tức khoát tay:
"Cậu cứ giữ thuốc của cậu đi, tôi sợ hút không quen."
"Chú ơi, hút thử thuốc của cháu đi!"
Ở đây, từ cầu thang tầng trên đi xuống một đôi nam nữ, người đàn ông mặc bộ vest trắng, đeo kính gọng vàng, trông như một trí thức cao cấp.
Chỉ là ánh mắt hắn khi nhìn thấy Giai Giai đã để lộ bản chất bên trong, ánh mắt hắn cũng tham lam y hệt tên dượng háo sắc, chỉ là ẩn sâu hơn một chút.
Người phụ nữ trang phục lòe loẹt, dung mạo không đẹp, hơi mập, vóc dáng có chút tương tự với tên dượng háo sắc, đôi mắt kẻ mi rất dày, môi đỏ hồng.
Lục Minh tùy tiện liếc mắt qua, có thể phán đoán người phụ nữ này là hoa tàn vì ham dục quá độ trong thời gian dài, phỏng chừng nàng ta vừa mới "làm việc" với gã đeo kính này, trên làn da còn lưu lại một loại mồ hôi đặc thù.
Nàng ta khác với gã đeo kính, nhìn Giai Giai với vẻ đầy địch ý, còn nhìn Lục Minh thì mắt sáng rực.
Gã đeo kính lưu luyến thu ánh mắt khỏi Giai Giai, móc ra bao thuốc Trung Hoa mềm, châm thuốc cho tên dượng háo sắc, rồi tự châm cho mình một điếu, lại giả vờ không thấy Lục Minh.
"Ơ, chị, kia không phải chị Giai Giai của em sao ạ!? Chị cũng thật là, người ta từ nông thôn xa xôi đến, trông không được lịch sự cho lắm, sao chị không vội thu thập chút quần áo cũ gì đó cho chị ấy mang về?"
Trên hành lang lại có một cô bé mặc váy liền đi xuống, khoảng 15, 16 tuổi, dung mạo có chút tương tự với người phụ nữ kia, trông cao hơn chị gái một chút, còn vẻ ngạo mạn trên mặt thì nhiều hơn không chỉ gấp mười lần.
"Chị không có quần áo cũ..."
Người phụ nữ trang điểm lòe loẹt cười lạnh, lại đưa mắt nhìn về phía Lục Minh, dò xét từ trên xuống dưới một hồi, hỏi:
"Anh làm nghề gì?"