"Tôi? Tôi làm việc cùng Giai Giai, làm ở quán rượu."
Lục Minh trả lời xong, toàn thể đám người bên kia vô cùng khinh bỉ. Bọn họ nhìn Lục Minh không giống đầu bếp, cũng không giống nhân viên quản lý gì, tối đa là thợ cả ngoài quán rượu hoặc là quản lý các loại việc vặt của quán, nói không chừng là một người bán hàng. Cả đám nhìn Lục Minh, tràn ngập vẻ châm biếm.
Môi Giai Giai khẽ nhúc nhích, nàng thật muốn nói với những người này rằng Lục Minh vốn không phải như bọn họ tưởng tượng.
Có điều là Lục Minh tựa hồ muốn trêu đùa đối phương, nàng cũng lười nhiều lời với những kẻ này.
Người đặt câu hỏi với Lục Minh là con gái lớn của lão sắc quỷ, do vợ trước sinh ra, tựa hồ tên là Tiểu Mai. Cô gái nhỏ tuổi còn trẻ hơn, khoảng 15, 16 tuổi kia, cùng mẹ Giai Giai có vài phần tương tự, tin rằng là con gái do lão sắc quỷ sinh ra, tựa hồ tên là Tiểu Lan. Người đàn ông đeo kính, là bạn trai hiện giờ của Tiểu Mai. Hắn thấy trên người Lục Minh mặc quần áo không có nhãn hiệu, lại duỗi tay khều khều thứ Lục Minh mua tới, cười nói:
"Ô, tốn không ít tiền nhỉ? Rượu ngon, người tốt, tổ yến ngon, cái này phải mấy tháng tiền lương chứ?"
"Chút tấm lòng nhỏ, không có gì. Tôi cùng Giai Giai lần đầu tiên tới, vừa vặn là sinh nhật của dì, mua chút quà tặng nhỏ là phải làm."
Lục Minh cười cười.
"Cái này mà coi là lễ vật à? Quà sinh nhật sao không mua dây chuyền vàng? Mấy thứ này trong nhà của chúng tôi có quá nhiều không còn chỗ vứt..."
Tiểu Lan mặc váy liền áo kia cười lạnh một tiếng, móc ra mẫu điện thoại đời mới nhất, không coi ai ra gì tiếp tục chơi game, không để ý tới bất cứ kẻ nào nữa.
"Dây chuyền vàng, đương nhiên là có mua, chính là nhỏ chút, không gọi là tấm lòng tôn kính."
Lục Minh thật sự đúng là có mua một sợi dây chuyền vàng, kể cả hộp đem ra, trình lên cho mẹ Giai Giai.
"A, cái này tối đa trị giá ba triệu đồng!"
Tiểu Lan vốn đang chơi điện thoại di động bỗng nhiên giật lấy vừa nhìn, cười nhạt rồi vứt cho mẹ Giai Giai.
"Lần này quá gấp gáp, không thể chuẩn bị thêm một chút tiền. Lần sau lại mua cái to một chút đi!"
Lục Minh gãi gãi đầu, giả ra vẻ ngốc nghếch ở nông thôn. Giai Giai quả thật muốn cười. Có điều là, trong lòng lại cảm động gấp đôi. Tên khốn này vì mình, chịu đựng mọi lời lẽ lạnh nhạt. Dựa theo tính cách vốn có của anh, không dùng một cái tát đem những kẻ hám lợi này đánh bay mới là lạ đó!
Đương nhiên, nàng biết. Lục Minh sở dĩ làm như vậy, chỉ sợ là muốn giáo huấn những kẻ điệu bộ này, để cho bọn họ thành một vai hề!
Bằng không, anh căn bản không cần phải như vậy. Trực tiếp ném tập chi phiếu ra, hoặc là lấy ra một món trang sức cực phẩm. Tin rằng những kẻ hám lợi này sẽ lập tức quỳ xuống ôm chân anh!
Lão sắc quỷ hắc hắc cười rộ lên. Hắn đứng lên bắt đầu bước đi thong thả, một bên tìm kiếm cơ hội, chuẩn bị không ai chú ý thì ngồi xuống bên cạnh Giai Giai.
Cùng hắn có tâm tư giống nhau, còn có người đàn ông đeo kính kia.
Giai Giai vừa nhìn, trong lòng có chút hối hận cùng Lục Minh đến đây. Cái nhà này căn bản không thuộc về mình. Tình thân sớm đã bị mai một. Mình thấy Hoắc Vấn Dung cùng Hoắc mẫu vô cùng thân thiết, tình như chị em. Cũng muốn xoay chuyển tình cảm cùng mẹ. Nhưng mà, đó chỉ là ảo tưởng mà thôi. Dựa theo loại người như mẹ mình như thế này, cái gì cũng không bằng tiền tài. Mình muốn bà ấy giống như Hoắc mẫu, căn bản là không có khả năng.
Nếu muốn cải thiện quan hệ cùng bà ấy, phỏng chừng trực tiếp cầm tiền đi ra, sẽ rất có hiệu quả.
"A? Ai vậy?"
Từ trên cầu thang lại có một nam tử trẻ tuổi da trắng nõn đi xuống, con mắt hắn nhìn thấy Giai Giai, trừng to như hòn bi, bộ dạng so với sói đói còn muốn khoa trương hơn.
"Hóa ra Thiếu gia Đặng tỉnh rồi. Vị này, là em gái của Tiểu Mai, chị gái của Tiểu Lan, tên là Giai Giai... Vị này, gọi là cái gì? Gọi Lục gì nhỉ? À được rồi, là Lục Minh, trí nhớ của tôi không tốt lắm."
Người đàn ông đeo kính kia ngồi phịch xuống bên cạnh Giai Giai, đồng thời vươn tay định giả vờ vô tình chạm vào. Ai cũng không ngờ Giai Giai đã sớm đề phòng chiêu này của hắn, sớm đứng lên, chuyển sang ngồi giữa Lục Minh và mẹ cô.
"Tôi là Đặng Bảo Câu, là một bác sĩ!"
Người đàn ông trắng nõn kia búi tóc đuôi ngựa, bộ dạng không giống bác sĩ, trái lại có chút giống "vịt".
"Thiếu gia Đặng không chỉ là bác sĩ, phụ thân hắn là viện trưởng. Làm bác sĩ chỉ là hứng thú, trên thực tế, Thiếu gia Đặng là tổng giám đốc của hai công ty, cái khác không nói, chính là xe hơi cũng đều có hai cái!"
Mẹ Giai Giai đắc ý giới thiệu với Lục Minh, ý muốn làm Lục Minh bẽ mặt.
"Cháu thì là gì, dì không nói đến luật sư Hồ tài giỏi như vậy, lại nhắc đến một bác sĩ quèn như cháu, không sợ người khác chê cười sao? Vị Lục Minh tiên sinh này làm gì? Làm công à? À, làm công cũng tốt mà, bây giờ nhà nước có quy định, công nhân nông dân vào thành phố cũng không được phép thiếu lương, thu nhập còn ổn định hơn chúng ta ấy chứ, ha ha ha ha!"
Người đàn ông trắng nõn Đặng Bảo Câu kia đắc ý cười ha hả.
"Lục Minh tiên sinh làm ở quán rượu là không tồi. Lần sau chúng ta đi Lam Hải, đến quán rượu của các vị ăn uống, không chừng còn được giảm giá 99% ấy chứ!"
Luật sư Hồ, người đàn ông đeo kính, cũng đùa cợt cười lạnh không dứt.
"Giảm 99% cũng không phải không thể. Tôi quen quản lý quán rượu lắm, giảm 95% là được, đương nhiên trừ ngày lễ ngày nghỉ."
Lục Minh giả ra dáng vẻ ngốc nghếch.
Anh vừa nói lời này, mọi người trong phòng cười càng to hơn.
Trong lòng Giai Giai rất là tức giận. Nếu như mẹ có cười nhạo một hai câu thì rốt cuộc vẫn là mẹ mình.
Những người này tính là cái gì? Dám không biết trời cao đất rộng mà cười nhạo người yêu của mình như thế. Cho dù Lục Minh không phải "Kung Fu Tiểu Tử", không có một thân bản lĩnh, không có vô số vàng bạc châu báu, cho dù anh thực sự là một người làm công, cho dù là một kẻ nghèo hèn, cũng là bạn trai mình dẫn về. Cho dù Lục Minh là một người khách bình thường, những người này cũng không thể cười nhạo anh như vậy!
Dựa vào cái gì? Mình cùng Lục Minh lại không nợ họ một xu một hào nào!
Nàng huých tay Lục Minh, ra hiệu muốn đi.
Người mẹ như vậy khiến cô thất vọng, những người thân như vậy càng khiến cô chán ghét và sỉ nhục. Có những người thân như thế này, thà không có còn hơn!
Trong lòng Giai Giai, Lục Minh tuyệt đối là số một. Nàng thà mình bị người ta cười nhạo một trăm một nghìn câu, chứ không thể ngồi nhìn anh bị người khác cười nhạo một câu!
Lục Minh duỗi tay ôm Giai Giai, ý bảo nàng cứ ngồi thêm chút nữa, tiếp tục xem đi, màn kịch hay vừa mới bắt đầu thôi! Nếu không muốn làm chút chuyện vì Giai Giai, sao anh có thể chịu đựng được sự châm biếm của những người này chứ? Bây giờ cứ để cho bọn họ cười, thẳng đến cuối cùng, anh muốn cho những người này không thể cười nổi, thậm chí, ngay cả muốn khóc cũng không khóc được...
"Quên không mang bao thuốc lá xuống, luật sư Hồ, cho tôi xin một điếu."
Đặng Bảo Câu và những người khác căn bản không thèm để ý đến một người làm công như Lục Minh, nhưng họ lại không nỡ rời mắt khỏi Giai Giai đang ngồi ngay bên cạnh anh, cuối cùng đành phải chuyển chủ đề câu chuyện.
"Hút của tôi đi!"
Lục Minh lấy một bao thuốc lá ra, lúc đầu mọi người căn bản không để ý đến anh.
Có điều là Tiểu Lan vẫn một mực chơi điện thoại di động bỗng nhiên giật lấy, vừa nhìn liền kinh ngạc kêu lên:
"Hoàng Hạc Lâu 19166, làm sao anh có thuốc này?"
Luật sư Hồ, người đàn ông đeo kính, đang chuẩn bị châm cho Đặng Bảo Câu một điếu Trung Hoa. Sau khi nghe xong tên Hoàng Hạc Lâu 19166 này, tay run lên, làm điếu thuốc vẩy vào mí mắt Đặng Bảo Câu. Lão sắc quỷ vội vàng chạy tới, vừa nhìn bao thuốc, quả thực là Hoàng Hạc Lâu 19166, quay đầu hỏi Lục Minh:
"Thuốc lá này cậu lấy ở quán rượu? Có đúng hay không?"
Lục Minh giả ra dáng vẻ ngốc nghếch như Quách Tĩnh, gãi gãi đầu:
"A, tôi không hút thuốc, nghe nói cái thuốc này tốt nhất nên mua một gói. Mấy người bạn thân hút hết hai ba gói, số còn lại đều mang tới. Tôi không biết thuốc này thật hay giả, có điều là mua ở siêu thị lớn, còn có hóa đơn đó!"
Giai Giai thấy tên khốn này giả ngu đúng là tuyệt đỉnh, cũng cố nín cười, phối hợp gật đầu.
Hoàng Hạc Lâu 19166 này vừa ra tay, luật sư Hồ nhất thời cảm thấy mất mặt, lặng lẽ châm điếu Trung Hoa của mình, mặt mày âm trầm, không biết đang suy nghĩ gì.
Tiểu Lan mở ra, thuần thục rút một điếu ra, châm lửa rồi đưa lên miệng hút, lại nhíu mày nói:
"Thực sự là thuốc thật, là mùi vị của Hoàng Hạc Lâu, mùi vị này rất chuẩn!"
Vừa nghe thuốc Hoàng Hạc Lâu này là thật, là Lục Minh mua, lão sắc quỷ lập tức trừng mắt nhìn anh:
"Tôi nói Lục gì nhỉ, Lục Minh, cậu mua thuốc này cậu có thấy phí tiền không? Thu nhập của cậu mới hơn một nghìn đồng, mua Hoàng Hạc Lâu 19166 này, cậu đã không có tiền còn hoang phí làm gì chứ? Thuốc lá này bình thường tôi cũng ít mua, để thuốc này trong túi vải bố của cậu, chẳng phải đáng chê cười sao?"
Lục Minh vội vàng gật đầu, đáp:
"Dạ, dạ, cháu vốn không biết thuốc này đắt, chỉ nghe nói là thuốc lá tốt nên mua một gói, chẳng phải muốn đến thăm mọi người sao?"
"Chưa giàu, đừng vờ làm sang! Bằng thu nhập của cậu, tối đa cũng chỉ nên mua "Gia Thụ" hai đồng một gói, hoặc là "Hồng Song Hỉ" và "Duyên An" ba đồng, "A Thi Mã" tốt hơn một chút cũng không phải thứ cậu có thể mua!"
Luật sư Hồ cũng phê bình không chút nể nang.
"Lục Minh, Giai Giai, hai người các cậu đi theo tôi..."
Mẹ của Giai Giai bỗng nhiên đứng lên, ra hiệu hai người theo bà vào phòng nói chuyện.
Vào trong phòng, Giai Giai rất sợ mẹ lại nói thêm điều gì khó nghe, trong lòng lo lắng sốt ruột.
Lục Minh lại nở nụ cười, hoàn toàn không có vẻ tức giận.
Mẹ Giai Giai bảo Giai Giai ngồi xuống, lại nhìn Lục Minh nói: "Nói như vậy đi, dựa theo ý kiến trong lòng của tôi, tôi vẫn là nguyện ý gả Giai Giai cho một triệu phú. Tôi quen biết nhiều triệu phú kinh doanh kim cương, họ đều đang tìm một cô gái tốt như Giai Giai. Chỉ bằng bộ dáng này của Giai Giai, cho dù tôi muốn nhận sính lễ một trăm triệu đồng, tin rằng người khác cũng sẽ chen nhau phá cửa xông vào. Lục Minh, cậu trông cũng được đấy, nhưng mà thu nhập công việc thấp, lại là người làm công, ăn bữa nay lo bữa mai, tôi cho Giai Giai sống với cậu, thật sự rất lo lắng."
Lục Minh vội vàng giả ra dáng thật thà, nói:
"Dì, dì yên tâm, cháu sẽ đối xử thật tốt với Giai Giai, mọi người chúng cháu sẽ coi cô ấy như bảo bối! Dì có điều kiện gì cứ nói, năm mươi triệu đồng thiếu của dì, cháu sẽ nhanh chóng mang đến nhà đưa cho dì, bảo đảm không thiếu một đồng."
"Trước hãy nghe tôi nói, Lục Minh, cậu biết vì sao tôi muốn gọi hai người vào đây nói hay không? Chính là thấy cậu còn có chút thành ý! Như vậy đi, một trăm triệu tôi cũng không cần, muốn cưới Giai Giai nhà tôi, cậu đưa cho cha mẹ Giai Giai chúng tôi hai trăm triệu làm sính lễ..."
Mẹ của Giai Giai vừa nói như thế, Giai Giai rất ngạc nhiên, lập tức mặt mày tái mét, vành mắt đỏ hoe, nức nở nói:
"Mẹ, sao mẹ luôn luôn nói tới tiền? Cho dù con gả cho Lục Minh, mẹ cũng không thể như vậy. Mẹ là mẹ của con, mẹ lại luôn miệng tiền tiền, con nghe xong trái tim liền lạnh giá!"
"Không có việc gì, không có việc gì, Giai Giai đừng khóc!"
Lục Minh ôm lấy Giai Giai, lại nói với người phụ nữ kia:
"Hai trăm triệu phải không, chúng cháu sẽ nghĩ nhiều cách, chắc chắn có thể đưa tới!"
"Có thể đưa tới là được..."
Người phụ nữ kia nghe xong thì vui vẻ, thấy Giai Giai khóc, bà ta lại hừ một tiếng:
"Mày khóc cái gì? Tao cũng đâu phải bán mày, ngày mày xuất giá, tao chẳng phải sẽ tặng mày một bộ đồ dùng trong nhà sao? Tiền tao cũng sẽ cho mày vài triệu, còn có tiệc cưới nhà gái, các loại chi phí đều phải chi. Tao thu hai trăm triệu làm sao đủ? Chỉ chút tiền ấy, còn chưa đủ mở bữa tiệc mười người ở nhà hàng lớn đó! Tao mà không thấy Lục Minh nghe lời như thế, tuyệt đối tao sẽ không đồng ý gả mày cho nó. Lục Minh, cháu thấy dì nói có đúng không?"
"Dạ dạ, dì nói đúng ạ!"
Lục Minh ha hả cười nói: "Dì ơi, chúng cháu thực sự không có thêm được nữa. Hay là, dì lập cho cháu một giấy tờ, đưa trước một trăm năm mươi triệu, rồi sau cháu sẽ đưa dì hai trăm năm mươi triệu nữa, Giai Giai sau này liền theo cháu, dì thấy được không? Sau này nếu cháu làm giàu được, nhất định không quên dì. Nếu như có tiền, nhất định sẽ đưa thêm cho dì một trăm triệu nữa, có được không? Trong lòng cháu, đừng nói một trăm triệu, chính là một nghìn triệu, một trăm tỷ, một nghìn tỷ, cũng không so được với một sợi tóc của Giai Giai. Cháu sẽ đối xử thật tốt với cô ấy, dì viết cho cháu một tờ giấy, để chúng cháu an tâm đi!"
Lục Minh lại lấy ra một chiếc hộp nhỏ, cung kính đưa cho người phụ nữ kia.
Người phụ nữ kia mở ra, bên trong đựng dây chuyền bạch kim, phỏng chừng không có chục triệu đồng là không mua được dây chuyền này. Trong lòng rất vui mừng trước sự cung kính của Lục Minh.
Bà ta quả nhiên viết cho Lục Minh một tờ giấy, nói rõ bà ta nhận bốn trăm triệu sính lễ của Lục Minh, đồng ý gả con gái Giai Giai cho Lục Minh. Có điều là, bà ta lại ghi chú rõ Lục Minh phải trong nửa năm giao đủ hai trăm năm mươi triệu còn lại, bằng không tờ giấy này sẽ trở thành vô hiệu.
Cuối cùng, ngoại trừ kí tên, bà ta còn ghi lại thời hạn thanh toán số tiền còn nợ.
Thấy mẹ viết cho Lục Minh một tờ giấy như thế, Giai Giai run rẩy cả người. Nàng gắt gao ôm chặt Lục Minh, tựa như người chết đuối vớ được cọc vậy.
Bốn trăm triệu, cô tận mắt nhìn thấy, mẹ mình, dùng bốn trăm triệu liền đem mình đi bán!
May là, người bỏ ra bốn trăm triệu này, là Lục Minh.
Nàng vừa nhìn thấy hành động viết tờ giấy này của mẹ, liền sợ đến lạnh buốt cả lòng. Người phụ nữ này có thể bán con gái bốn trăm triệu, đúng là mẹ của mình!
"Cảm ơn dì. Lúc trở về, cháu sẽ nhanh chóng mang tiền tới trả. Cháu cũng sẽ đối xử thật tốt với Giai Giai, dì yên tâm."
Lục Minh ôm Giai Giai, nhẹ nhàng hôn lên trán của Giai Giai. Sau khi tiếp nhận tờ giấy này, đang chuẩn bị tiến hành bước hai của kế hoạch, bỗng nhiên bên ngoài có người hét toáng lên. Lão sắc quỷ vội vàng mở cửa, mặt béo phì trắng bệch không còn giọt máu nào nói:
"Có người chết rồi, người giúp việc nhà của chúng ta bị phát bệnh tim, chết trong bếp rồi!"
"A?"
Người phụ nữ kia vừa nghe, cũng luống cuống.
Bên ngoài, Tiểu Mai cùng Tiểu Lan đều thét chói tai, luật sư Hồ cũng sợ đến run cả người.
Vừa nhìn thấy đám Lục Minh đi ra, Đặng Bảo Câu mặt xanh mét, từ bếp đi tới, lắc đầu nói:
"Đừng la, không được hét!"
Lão sắc quỷ vừa nghe, vội kêu lên:
"Không thể để bà ấy chết ở nhà tôi. Nếu bà ấy chết trong bếp, một khi người nhà truy cứu, tôi làm chủ nhà, phải bồi thường rất nhiều tiền! Hay là lén đưa thi thể bà ấy đến bệnh viện đi, nói bà ấy bị bệnh tim, chết ở bệnh viện như vậy!"
Đặng Bảo Câu mạnh mẽ gật đầu, nói:
"Cái này không thành vấn đề, cháu có thể làm giấy chứng tử và chẩn đoán bệnh, sửa thời gian thành hai tiếng đồng hồ sau. Chỉ là mọi người phải giữ bí mật, nếu cảnh sát hỏi tới, nhất định phải trả lời cho tốt, bằng không sẽ có phiền phức. Anh Hồ, anh là luật sư, anh nói chuyện có trọng lượng nhất, anh tới làm chứng."
Luật sư Hồ, người đàn ông đeo kính, gật đầu đồng ý.
Cuối cùng, mọi người đều đem ánh mắt nhìn lên trên người của Lục Minh cùng Giai Giai.
Bây giờ người duy nhất không đồng lòng, chính là cặp đôi mới đến ra mắt gia đình này.
Lục Minh nhìn, vỗ nhẹ vai của Giai Giai, an ủi cô đừng căng thẳng, lại mỉm cười, nói:
"Mọi người yên tâm, chúng ta đã trở lại Lam Hải, cái gì cũng không biết. Được rồi, người giúp việc thực sự đã chết sao? Nói không chừng còn có thể cứu được, mau gọi 115 đi!"
"Đừng gọi, việc này không thể tiết lộ ra ngoài. Tôi sẽ gọi điện thoại cho người quen, để họ lái xe tới chở thi thể đi."
Đặng Bảo Câu vội la lên.
"Mọi người đừng hoảng hốt, chúng ta phải chú ý một chút, đầu tiên là phải xử lý hiện trường cho tốt, bằng không cảnh sát sẽ nghi ngờ. Tuy rằng người giúp việc không phải chúng ta giết, nhưng tra ra được bà ấy ngã trong bếp là rất dễ. Phải xử lý hiện trường, Thiếu gia Đặng hãy làm bệnh án giả, nói người giúp việc đến bệnh viện của anh nằm viện, sau đó đột phát bệnh tim mà chết, như vậy tất cả mọi người sẽ không liên quan gì cả..."
Luật sư Hồ không hổ là làm luật sư, còn hiểu được đầu tiên phải xử lý hiện trường. Các chiêu lừa dối rất có bài bản!
Lục Minh cùng Giai Giai theo mọi người đi vào nhìn, một phụ nữ khoảng hơn 40 tuổi ngã trên mặt đất, có một cái thìa rơi bên cạnh, một ít nước canh vương vãi xung quanh.
Giai Giai nhéo tay Lục Minh, ra hiệu anh xem còn có thể cứu được không. Đây chính là mạng người, nào có lý lẽ gì vừa ngã xuống đất liền tuyên bố tử vong!
Lục Minh lại mỉm cười, nói với luật sư Hồ đang chuẩn bị xử lý hiện trường kia:
"Trước tiên không vội. Không có hiện trường vụ án, người giúp việc này căn bản chưa chết..."
⟡ Nơi hội tụ dịch giả AI — Thiên Lôi Trúc . com ⟡