"Sao vậy?"
Lục Minh thấy vẻ mặt xấu hổ lo lắng của Nhan Mộng Ly, còn tưởng rằng nàng sợ bóng tối, biến ra dạ minh châu, dịu dàng rọi sáng gian phòng, an ủi nói:
"Đừng sợ, ngoan ngoãn ngủ đi!"
Nhan Mộng Ly có Lục Minh làm bạn bên người, đương nhiên an tâm, nhưng muốn nàng một mình đi ra ngoài, thì nàng thật sự không dám. Nhất là sau khi xem xong "Tử Thần Đến", các nhân vật trong đó chết kiểu này, tất cả đều là chết ngoài ý muốn trong sinh hoạt. Nếu như mình đi tiểu, lỡ giẫm trơn ngã, hoặc có chuyện gì ngoài ý muốn... Nhan Mộng Ly cứ ấp úng không nói nên lời việc muốn Lục Minh đi cùng mình đến đó. Hơn nữa, Lục Minh ở bên cạnh, mình làm sao có thể thoải mái được? Trước kia trên Hắc Phong Sơn, khoảng cách còn xa như vậy đã cảm thấy khó xử không chịu nổi, bây giờ nên làm gì mới tốt?
Lục Minh vừa nhìn thấy vẻ mặt nóng ruột không nói nên lời của nàng, giơ tay lại thôi, lập tức hiểu ra.
"Có phải muốn đi lấy đồ? Anh đi cùng em!"
Lục Minh tất nhiên sẽ không nói thẳng là đi tiểu cùng Nhan Mộng Ly, mà cố ý hỏi sang chuyện khác.
Quả nhiên vừa nói lời này, Nhan Mộng Ly liền như được đại xá gật đầu.
Nàng cúi đầu, xấu hổ nắm lấy bàn tay to của Lục Minh, theo hắn đi về phía buồng vệ sinh bên ngoài phòng nhỏ. Tuy rằng biết rõ sắp phải làm gì, nhưng hắn vừa nói như thế, sự xấu hổ vô hình trung giảm đi rất nhiều.
Trong lòng nàng rất cảm động, hắn đối với mình quả nhiên là cẩn thận, tỉ mỉ và dịu dàng nhất.
Lục Minh thu dạ minh châu lại trong tay, để tránh ánh mắt hai người tiếp xúc sẽ làm nàng cảm thấy xấu hổ.
Nhan Mộng Ly khẽ thở phào một hơi. Bóng tối đối với mình bây giờ mà nói, quả thực chính là tấm màn che tốt nhất... Nàng đứng ở cửa buồng vệ sinh một hồi lâu, phát hiện bên trong dường như có thứ gì đó đang ở đó. Nàng do dự, thầm nghĩ nếu vừa rồi không xem "Tử Thần Đến" thì tốt rồi. Bây giờ trong lòng nàng luôn nghi thần nghi quỷ, nàng biết rõ nếu như thật sự có vật gì đó, Lục Minh nhất định sẽ phát hiện ra. Nhưng trong lòng nàng vẫn cảm thấy bất an.
"Em đi một hồi là được..."
Cuối cùng không còn cách nào khác, Nhan Mộng Ly cố nén sợ hãi và ngượng ngùng, nắm tay vào nắm cửa, vừa vội vàng nói, bảo Lục Minh đừng mở.
Cuối cùng, nàng không dám khóa cửa hoàn toàn, lén lút để lại một khe hở nhỏ.
Vạn nhất mình có nguy hiểm, hắn có thể lao tới cứu mình ngay lập tức. Tuy rằng làm như vậy, có lẽ hắn sẽ nghe được một ít âm thanh. Nhưng không còn cách nào khác. Muốn đóng cửa hoàn toàn, nàng thực sự không làm được. Khi Nhan Mộng Ly đi tiểu, nàng nghe tiếng nước chảy róc rách trong bồn cầu. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng không khỏi ửng hồng nóng lên. Hắn... Hắn nhất định là nghe thấy được... Có điều, thính lực của hắn tốt như vậy, cho dù đóng chặt cửa, chỉ sợ cũng vẫn có thể nghe được!
Nàng miên man suy nghĩ, cố gắng tìm cớ cho hành vi của mình.
May là, đi tiểu xong khá nhanh. Nàng giơ tấm khăn giấy lên, lau nhẹ một chút, đang chuẩn bị kéo quần lót lên, bỗng nhiên, có vật gì đó "ba" một tiếng rơi xuống ngực nàng.
"A..." Nhan Mộng Ly sợ đến hồn bay phách lạc, bàn tay nhỏ bé của nàng theo bản năng hất bay thứ kia về phía sau, sờ phải một vật lạnh lẽo, nàng càng sợ đến không ngừng thét chói tai.
Không đợi Lục Minh tiến đến, nàng đã vội vàng mở cửa gỗ.
Nàng nhảy vọt ra, ôm chặt lấy hai chân Lục Minh, cả người run rẩy.
Lục Minh vội vàng ôm lấy nàng, bàn tay to của hắn hạ xuống nâng lên một cái, liền cảm thấy mềm mại như ngọc. Ai, tiểu nha đầu này ngay cả quần lót cũng chưa kịp kéo lên. Lục Minh thấy nàng sợ đến mất hồn, vội vàng kéo nàng vào lòng, biến ra dạ minh châu. Vừa nhìn kẻ đầu sỏ gây ra chuyện này, hóa ra là một con thằn lằn... Lục Minh trước tiên ôm Nhan Mộng Ly trở về phòng, đặt lên trên giường, dịu dàng nói:
"Đừng sợ, chỉ là một con thằn lằn, nó sẽ không cắn em, đừng khóc đừng khóc!"
Nhan Mộng Ly vừa bị bàn tay như lửa nóng của hắn nâng một cái, từ vòng ba có một luồng nhiệt khí truyền thẳng vào đáy lòng.
Cảm giác xấu hổ mạnh mẽ bùng lên, sợ hãi trong lòng vô hình trung giảm đi rất nhiều. Lúc này đang ở trong lòng hắn, cảm thụ được sự bảo vệ an toàn của hắn, nỗi kinh hãi nhanh chóng tan biến, thay vào đó là sự ngượng ngùng:
"Thật, thật sự là thằn lằn? Anh, anh mau đem ném xuống!"
Nhan Mộng Ly muốn Lục Minh đem thằn lằn ném xuống không phải vì mục đích gì khác, nàng là muốn kéo quần lót lên. Bây giờ, cái vật đáng yêu đó vẫn còn nằm giữa hai đầu gối!
"Anh sẽ trở lại rất nhanh!"
Lục Minh đặt dạ minh châu vào tay Nhan Mộng Ly, xoay người đi ra ngoài.
Thằn lằn sớm đã không còn thấy hình bóng. Cho dù còn đó, Lục Minh cũng không có khả năng giết chết "con thằn lằn may mắn nhỏ bé" này. Nếu như không phải bởi vì nó đột nhiên xuất hiện, vậy thì mình sẽ không thể có được thưởng thức "hương diễm" vừa rồi!
Hồi tưởng lại vòng ba trắng như tuyết, hồi tưởng lại cảm xúc tuyệt vời không gì sánh được kia...
Lục Minh cảm thấy, đây thực sự là một đêm may mắn.
Mặc dù mình không có thu thập quần lót của Nhan Mộng Ly, có điều là lại chiếm được "hương diễm" khác. Thật là có phúc mới được thấy, cái loại xúc cảm cao nhất này, tuyệt đối là lý tưởng tối cao của các tên sói! Lục Minh trong lòng đắc ý một hồi lâu, thẳng đến khi Nhan Mộng Ly nhỏ giọng gọi thì hắn mới chạy trở về. Nhan Mộng Ly lúc này mặt ngọc ửng đỏ, ngay cả cái cổ nhỏ cũng ửng hồng. Nàng thấy Lục Minh tiến đến, kéo chăn lên trên đầu, dịu dàng nói:
"Anh, em muốn ngủ!"
"Cho em khăn mặt này!"
Lục Minh đưa qua một chiếc khăn mặt ấm.
Hắn làm như vậy, chủ yếu là sợ Nhan Mộng Ly có bóng ma tâm lý.
Quả nhiên, Nhan Mộng Ly vừa tiếp nhận khăn mặt ấm, liền ngay cả lòng cũng đều ấm áp lên! Hắn đối với mình thật sự cẩn thận, tỉ mỉ, thật dịu dàng... Hắn đối với mình, quả nhiên là tốt nhất! Nhan Mộng Ly thấy Lục Minh xoay người đi, nhẹ nhàng lau khuôn mặt, lau đi nước mắt, lại len lén nhấc chăn lên, kéo áo ngủ lên, cởi áo lót ra, nhẹ nhàng lau hai bầu ngực vài cái. Bởi vì hơi ấm của khăn mặt, hơn nữa cảm động ấm áp từ tận đáy lòng, cái loại cảm giác lạnh lẽo cùng bóng ma tâm lý do thằn lằn mang tới, trong chớp mắt đã biến mất không còn chút dấu vết.
Chờ khi Lục Minh rửa xong khăn mặt trở về, trên tay hắn còn có một chén nước.
Nhan Mộng Ly phát hiện mình có một loại cảm giác được hắn nuông chiều, trong lòng cực kỳ cảm động. Nàng tiếp nhận nước, uống một ngụm. Tuy rằng không khát, hơn nữa đây là nước ấm, nhưng mà vào trong miệng, vẫn ngọt đến tận đáy lòng.
Nàng vươn bàn tay nhỏ bé ra, nắm lấy bàn tay to của hắn.
Bàn tay to của hắn ấm áp, cảm giác thực sự là cực kỳ an toàn, đặc biệt đáng tin cậy. Có hắn ở đây, mình cái gì cũng không cần sợ.
Mình chỉ cần ngoan ngoãn làm em gái của hắn, hưởng thụ sự nuông chiều của hắn là được rồi! Nhan Mộng Ly nghĩ.
Lục Minh ngồi xuống, tựa ở mép giường, một tay nắm lấy tay nàng. Dáng vẻ này căn bản không thể nghỉ ngơi được, nhưng hắn lại muốn chiều mình, thực sự là... Nhan Mộng Ly trong lòng nổi lên từng đợt kích động, thoáng cái xoay người lại, mở hai tay ra, ôm cổ hắn, hạnh phúc làm nũng nói:
"Anh, thật tốt, em muốn ôm anh ngủ như vậy!"
Lục Minh cảm thấy mùi hương cơ thể thiếu nữ tràn tới, cùng một xúc cảm mềm mại tuyệt vời nhất thế gian, đó là cái ôm của thiếu nữ!
Hắn không khỏi lộ ra một nụ cười, xoay tay xoa đỉnh đầu nàng:
"Ngủ đi!"
Ngày thứ hai, Lục Minh chuồn ra ngoài trước bình minh.
Sau đó đến chín giờ, hắn lái xe đến, trước mắt bao người, đón Nhan Mộng Ly ra ngoài, thẳng đến hai giờ chiều mới đưa về. Kể từ đó, hắn tin tưởng tất cả kẻ địch đều đã thấy. Bây giờ chỉ chờ kẻ địch động thủ, sau đó mình sẽ giăng lưới, tóm gọn bọn người kia một mẻ.
Nhan Mộng Ly trong mấy ngày gặp chuyện này tới nay, cũng là lần đầu tiên nở nụ cười tươi.
Đặc biệt khi Lục Minh rời đi, nàng phất tay vui vẻ tạm biệt hắn, đủ để làm cho tất cả nam nhân đố kỵ đến mất cả lý trí!
Lạ kỳ hơn chính là, đến thứ hai Lục Minh lại cùng Nhan Mộng Ly ở chung một phòng, sát bên cạnh để bảo vệ nàng, thế nhưng vẫn không thấy kẻ địch có hành động gì. Đêm thứ ba, rồi đêm thứ tư, kẻ địch cũng vững vàng ẩn nấp, làm cho Lục Minh cảm thấy kinh ngạc. Chẳng lẽ kẻ địch thực sự nắm chắc có thể bố trí mình đến chết như vậy sao? Hắn thẳng thắn cho giải tán đội Đặc Cần, bình thường khi ra vào trường, cũng chỉ mang theo một mình nam tử lãnh khốc số 2 làm tài xế.
Hắn tự cho kẻ địch cơ hội, mong muốn kẻ địch mau hành động một chút.
Chỉ cần xử lý kẻ địch bên cạnh Nhan Mộng Ly, như vậy hắn mới có thể tập trung toàn bộ tinh lực làm phẫu thuật cho Trương Viện Viện.
Trong lòng Nhan Mộng Ly, trái lại mong muốn cứ sống chung như vậy, có thể tiếp tục nữa là hay nhất. Bởi vì trong buổi tối, hắn chính là anh trai của nàng, thuộc về riêng mình nàng. Hắn sẽ cả đêm ở cùng nàng, xem phim, hoặc là dạy nàng điều phối một ít dược liệu, dù sao tùy nàng thích. Hắn chiều nàng đến nỗi chính nàng cũng cảm thấy mình quá được nuông chiều.
Ví dụ như buổi tối nàng nói chân lạnh, ngủ không ngon, hắn sẽ bưng nước nóng tới cho nàng ngâm chân, còn có thể xoa bóp cho nàng.
Nếu như đổi thành bất cứ một nam tử nào, hai chân mình bị hắn nhìn kỹ, mình đều sẽ ngượng ngùng đến không chịu nổi. Nhưng mà bây giờ cho hắn xoa bóp, mình cũng không cảm thấy có gì sai, trái lại rất hưởng thụ sự dịu dàng của hắn... Mẹ nói, thân thể là thuộc về chồng, chỉ có chồng mình mới được hưởng toàn bộ của mình... Có điều, trong lòng mình, còn có thể tìm người nam tử khác làm chồng sao?
Thế gian còn có thể có người nam tử nào ưu tú hơn anh trai mình sao?
Còn có thể có người khác dịu dàng hơn, nuông chiều mình hơn hắn sao?
Nhan Mộng Ly vừa nghĩ đến nhà, vừa nghĩ đến mẹ hiền, cũng thường bưng nước ngâm chân cho cha mình, xoa bóp cho ông. Trong lòng nàng nóng lên, bảo Lục Minh ngồi xuống, đi ra ngoài bưng tới một chậu nước ấm, ngọt ngào cười nói:
"Anh, anh ngâm chân cho em, giúp em xoa bóp, em cũng giúp anh xoa bóp nhé..."
"A?"
Lục Minh trăm triệu lần cũng không nghĩ tới, mình còn có đãi ngộ hạnh phúc đến thế.
"Anh cứ ngâm chân trước, em giúp anh xoa bóp hai vai."
Nhan Mộng Ly bảo Lục Minh ngồi trên giường, đi đến phía sau hắn, quỳ gối trên giường giúp hắn bóp vai. Thỉnh thoảng nàng lại hỏi thoải mái không hay khó chịu, hoặc là hỏi em bóp thế này có được không? Nếu như Lục Minh khen ngợi một câu, vậy thì trong lòng nàng có thể vui vẻ cả nửa ngày. Người anh trai này, ở một mặt khác hắn là Công Phu Tiểu Tử, là Tử Thần mà kẻ địch nghe thấy liền biến sắc, là đại anh hùng đội trời đạp đất, là nam nhi trẻ tuổi ưu tú và kiệt xuất nhất. Nhưng ở chỗ này, hắn chỉ là anh trai của mình, hắn thuộc về riêng mình nàng!
Lục Minh hơi quay đầu lại, nhìn ngọc thủ kia vuốt ve trên vai, nghĩ thầm, có lẽ cánh tay của nữ thần sắc đẹp đặt trên lưng mình, cũng không hạnh phúc bằng bàn tay này đâu nhỉ?
Nhan Mộng Ly không chỉ có một đôi ngọc thủ có thể so với nữ thần sắc đẹp, lại còn không có sự ghen tuông như nữ thần đó.
Nàng là mỹ nhân cổ điển có tài có đức, một tiểu cô nương đáng yêu làm người ta lạc lối trong mê cung... Nếu như cả đời có nàng ở sau lưng bóp vai cho mình, vậy thì dù cho mình phi thăng trở thành thần tiên, mình cũng không muốn đi! Chỉ cần có riêng mình nàng, có tiểu mỹ nhân này trong tay, mình sẽ trở thành người hạnh phúc nhất thế gian!
Trong lòng hắn sau khi say mê trong dịu dàng, một loại cảm giác thăng hoa quen thuộc hiện lên từ đáy lòng.
Chân khí toàn thân chấn động, trong cơ thể tựa hồ có thứ gì đó đang hò hét. Sinh mệnh huyền bí trong ngọc bội phỉ thúy trong không gian trữ vật cộng hưởng, trong nháy mắt, ý nghĩ của Lục Minh trở nên kỳ ảo một cách lạ thường. Năng lượng trong đan điền vận chuyển cực nhanh, chân nguyên tiểu cầu vốn gần như thực chất lại nổ tung... Lục Minh cảm thấy linh hồn bùng nổ thăng hoa, cả người cũng nhẹ bẫng đi.
Kim sắc quang mang, tại trong kinh mạch và huyệt vị hiện lên, làm cho cả người hắn trở nên vàng lóng lánh.
Nhan Mộng Ly kinh ngạc thấy, có một đạo kim sắc quang mang, tựa như một con rồng, xuất hiện từ phía sau Lục Minh, xoay quanh bên ngoài thân thể hắn, lập tức lại nhanh chóng xoay lên đỉnh đầu hắn, rồi nhập vào Bách Hội huyệt của hắn.
Quang mang kia tựa như mơ, tựa như ảo, chớp mắt đã biến mất.
Nhưng thân thể Lục Minh tựa hồ có thứ gì đó nổ tung ra, quần áo hoàn toàn hóa thành bột mịn biến mất...
Nàng nhìn thấy, thân thể Lục Minh lơ lửng giữa không trung, kinh mạch và huyệt vị toàn thân có những sợi kim sắc chi chít gắn bó thành một mảnh, trải rộng toàn thân. Toàn bộ thân thể đã có hơn năm phần, đã biến thành kim sắc... Chẳng lẽ, hắn dưới sự xoa bóp của mình, lại có được đột phá mới? Thân thể Nhan Mộng Ly chấn động, nàng cảm thấy trên người Lục Minh có thứ gì đó vô hình mà mình không nhìn thấy lại nổ tung một lần nữa đi ra. Quần áo của mình và giường chiếu, toàn bộ đều hóa thành tro bụi.
Không đợi nàng kéo quần áo xuống, Lục Minh đang lơ lửng giữa không trung bỗng nhiên thò tay kéo Nhan Mộng Ly tới.
Hắn cúi đầu, hướng về phía môi anh đào của nàng, hút một cái.
Nhan Mộng Ly cảm thấy dường như ngay cả linh hồn cũng bị hắn hút đi rồi, toàn bộ thân thể không còn khống chế được nữa. Nhưng đồng thời, bàn tay to của hắn dán vào đan điền của nàng, tản mát ra năng lượng gấp trăm lần, lập tức bổ sung khắp toàn thân, làm cho nàng cảm thấy linh hồn và thân thể của mình, trong nụ hôn của hắn, không ngừng thăng hoa... Trời ạ, loại cảm giác này, là một cảm giác tuyệt vời chưa từng có.
Đây, chính là nụ hôn của hắn!