Lục Minh cảm giác mình lại nhớ tới giấc mộng kia, vẫn chìm đắm trong đó, bất tỉnh hồi lâu. Khi thần trí rời khỏi cảnh tượng ngàn quân vạn mã chém giết trong mơ, hắn từ từ tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trên mặt đất, đắp chiếc chăn mỏng. Trong lòng hắn, một mỹ nhân như ngọc đang say giấc nồng, mơ mộng đẹp, chính là Nhan Mộng Ly.
Lục Minh hơi kinh ngạc, bỗng nhiên nhớ lại sự đột phá lúc trước... Đây không phải đột phá cảnh giới của Đồng Tử Công hay Thập Bát Khổ Địa Ngục, mà là một khía cạnh nào đó về tinh thần.
Đồng thời, thân thể tựa hồ cũng sản sinh một loại thăng hoa không thể diễn tả bằng lời, cảm giác khác biệt rất lớn so với trước đây.
Trước đây rất khó tiến vào trạng thái bán huyền diệu này, nhưng sau khi thân thể và tinh thần trải qua thăng hoa, hắn có một loại lĩnh ngộ thấu đáo, tựa hồ có thể tùy thời tiến vào trạng thái đó.
Lục Minh cực kỳ mừng rỡ. Hắn nhớ rằng đây là nhờ Nhan Mộng Ly nhẹ nhàng xoa bóp cho mình, khiến hắn vô tình xúc động tâm hồn, làm tinh thần kéo chân khí thăng hoa. Hắn không nhịn được ôm lấy người ngọc trong lòng, trao nàng một nụ hôn. Nhưng khi hôn, lại sợ mạo phạm giai nhân, đặc biệt khi nhìn thấy thân thể Nhan Mộng Ly đang say ngủ trong mộng đẹp bỗng giật mình, hắn càng vội vàng giả bộ ngủ để tránh bị nàng tỉnh giấc phát hiện.
Cái mũi nhỏ đáng yêu của Nhan Mộng Ly khịt khịt hai cái, đầu nhỏ trong ngực Lục Minh khẽ nhúc nhích, tựa hồ đang tìm tư thế ngủ thoải mái hơn.
Nàng không tỉnh lại, nhưng Lục Minh phát hiện, lúc này trên người mình trần như nhộng...
Quần áo của mình đâu?
Chẳng lẽ trong lúc đột phá bị vỡ nát? Chuyện gì thế này?
Lục Minh đưa tâm thần vào không gian trữ vật, ngạc nhiên phát hiện tất cả không gian trữ vật đều có độ mở rộng khác nhau. Đặc biệt là cái không gian trữ vật lớn nhất kia, mở rộng thêm hơn một mét khối so với lúc trước. Chân nguyên tiểu cầu ở đan điền vỡ tan. Nhưng Tiên Thiên chân khí trong cơ thể Lục Minh không hề giảm đi, trái lại còn được thăng hoa thêm một bước, càng thêm tinh thuần, càng có uy lực hơn. Lục Minh tin tưởng, nếu như lại một lần nữa ngưng tụ chân nguyên tiểu cầu, thì thực lực của mình sẽ có bước nhảy vọt.
Tuy rằng Nhan Mộng Ly lúc này đang say ngủ, nhưng Lục Minh vẫn có một tia xấu hổ, nhẹ nhàng tách nàng ra, để nàng nằm thoải mái.
Lặng yên đứng dậy mặc quần áo, lại kiểm tra dưới giường.
Bởi vì không gian trữ vật mở rộng, uy lực của vụ nổ không tiếng động đã chấn nát hơn nửa chiếc giường thành bột mịn. Ngay cả nền xi măng dưới sàn nhà gỗ cũng lõm vào một mảng lớn. May là không xuyên thủng tầng dưới, bằng không nhất định sẽ kinh động hộ gia đình dưới lầu.
Lục Minh cẩn thận trở lại bên Nhan Mộng Ly, vận chút chân khí, giúp nàng kiểm tra một chút.
Hắn phát hiện thân thể của mỹ nữ cổ điển này đã trải qua một loại thăng hoa khó có thể diễn tả bằng lời, toàn thân trơn bóng như ngọc. Sinh khí trong cơ thể nàng cùng sinh khí trên người mình hoàn toàn hòa hợp, toàn bộ kinh mạch trong cơ thể nàng đã được khai mở, Tiên Thiên chân khí của mình hầu như có thể hoàn toàn lưu thông trong đó, tựa như một thể thống nhất. Mặc dù nàng không tu luyện qua, nhưng thân thể nàng sau khi trải qua thăng hoa, bây giờ giống như một phần kéo dài của thân thể Lục Minh. Lục Minh tin tưởng, mình có thể thông qua thân thể nàng để thi triển phần lớn kỹ xảo, ngoại trừ thủ pháp huyền diệu "Thiên Thủ Minh Tâm Độ Kiếp Thuật" mà mình còn chưa lĩnh ngộ thấu đáo.
Nếu như mình cõng Nhan Mộng Ly, thì hoàn toàn có thể tạo ra lực công kích ngang với bốn tay của một người. Chỉ là kinh mạch của Nhan Mộng Ly hơi nhỏ hơn, hơn nữa thân thể cũng vì không khổ tu mà có vẻ nhu nhược, phỏng chừng uy lực công kích sản sinh ra sẽ thua xa mình.
Thân thể của nàng, làm sao biến thành như vậy?
Chẳng lẽ, mình trong lúc vô ý đem nàng...
Lục Minh nghĩ như thế, trong lòng lại càng hoảng hốt. Hắn len lén vận chuyển Tiên Thiên chân khí vờn quanh toàn bộ kinh mạch của Nhan Mộng Ly một vòng, phát hiện nàng không có dấu vết phá thân, hơn nữa từng đợt hương xử nữ thấm vào ruột gan, hắn mới thoáng an lòng.
Mình không ăn sạch nàng, cũng may mắn, bằng không nàng tỉnh lại, thật không biết phải giải thích thế nào cho phải.
Thân thể Nhan Mộng Ly bỗng nhiên nhẹ nhàng trở mình, tựa hồ bị lạnh, khẽ rùng mình một chút. Lục Minh vội vàng ôm lấy nàng, đặt vào trong chăn, rồi bao bọc nàng lại. Thân thể nàng đang bị hàn khí xâm nhập, vì không còn nhiệt lượng tỏa ra từ Lục Minh, thân thể nhu nhược của nàng co ro thành một khối, không chịu nổi cái lạnh.
Lục Minh suy nghĩ một chút, dù sao trước đây cũng đã ôm, bây giờ cũng không thể nhìn nàng bị đông lạnh.
Nhẹ vén chăn, hắn tiến vào trong chăn, mở rộng bàn tay to nhẹ nhàng ôm nàng. Trong lòng, mỹ nhân như ngọc, mùi hương xử nữ thơm ngát mũi. Trong lòng Lục Minh dường như muốn gầm lên một tiếng, hóa thân thành sói. Cuối cùng vẫn cố nén xuống, trong lòng vẫn kiên trì ý nghĩ này: em gái, được rồi, nàng là em gái...
Trong lúc suy nghĩ miên man, Lục Minh mơ mơ màng màng ngủ.
Vai Nhan Mộng Ly lại khẽ run rẩy, thân thể nàng hơi giãy giụa một chút, mông nhỏ như có ý hay vô ý tránh thoát thứ lửa nóng dâng trào kia của Lục Minh.
Kỳ thực từ lúc Lục Minh đứng dậy, nàng đã tỉnh, nhưng vì xấu hổ, vẫn giả vờ ngủ mê.
Sau khi Lục Minh vận chân khí vào trong cơ thể nàng, làm cho nàng cảm thấy khí nóng rực vận chuyển khắp cơ thể, nhất là mấy chỗ mẫn cảm càng khó chịu, thân thể không nhịn được rung động. May là nàng cho rằng mình lạnh, bằng không sẽ mắc cỡ muốn chết. Có điều, anh trai đối với mình thực sự rất dịu dàng, mình bị lạnh, hắn lập tức dùng nhiệt độ cơ thể sưởi ấm cho mình... Trong lòng Nhan Mộng Ly ngọt ngào, nàng ôm lấy bàn tay to của Lục Minh đặt bên hông mình mà nhẹ nhàng kéo lấy, thân thể mềm mại tự nhiên xoay người, đối diện với hắn. Đầu nhỏ rúc vào lòng ấm áp của hắn, thoải mái hưởng thụ sự che chở của hắn.
Thứ lửa nóng dâng trào kia, rất bá đạo, làm cho mình không có cách nào tới gần hắn.
Trong lòng Nhan Mộng Ly thực ra có chút hiếu kỳ, rất muốn thò tay chạm vào. Nhớ lại khi ở Hồng Kông, dáng vẻ uy phong lẫm liệt của "đại quái vật" kia trước mặt mình, lại nghĩ tới khi ở Hắc Phong Sơn, mình bị hắn ôm, thứ đó liền cứng rắn đội lên mông mình, tựa như muốn...
Nhưng cuối cùng vì sự ngượng ngùng của thiếu nữ, nàng không có cách nào làm ra hành động đó.
Anh trai hư, chỉ biết khi dễ người, rõ ràng đang ngủ, cũng muốn khi dễ người ta!
Nhìn dáng vẻ Lục Minh đang ngủ say sưa, Nhan Mộng Ly không khỏi sinh ra một loại tình cảm vừa vui vừa lo của một tiểu cô nương, lại muốn cắn hắn một cái.
Cuối cùng, nàng vẫn đặt bàn tay hư của hắn ra sau thắt lưng mình. Dù sao hắn là anh trai hư, cứ để hắn ôm ngủ đi, cảm giác này rất thoải mái, cảm giác toàn bộ cơ thể mình dường như đều nằm trong sự bảo vệ của hắn. Mũi Nhan Mộng Ly ngửi thấy khí tức dương cương tỏa ra từ Lục Minh, tim đập thình thịch, vùng nhạy cảm không rõ từ lúc nào có chút ẩm ướt. Đây đều là lỗi của anh trai hư, làm hại mình suy nghĩ lung tung!
Sáng hôm sau, Nhan Mộng Ly tỉnh lại, phát hiện mình không phải chỉ có đầu ghé vào lòng Lục Minh, mà là toàn bộ cơ thể ghé vào trên người hắn.
Thân thể cùng hai tay tựa như ôm hắn như ôm một cục cưng gấu bông. Bụng dưới đặt ở đối diện thứ lửa nóng hư hỏng kia của hắn, làm cho nàng nổi lên một trận cực kỳ xấu hổ. Nàng vội vàng xoay người lại, trốn sang một bên giả vờ ngủ. Trong lòng ngoài xấu hổ lại có chút sợ hãi, thân thể mình không tính là nặng lắm, nhưng vẫn là sức nặng của một người, có thể đè hỏng thứ đó của anh trai hay không?
Xấu hổ một lúc lâu, nàng quay đầu lại nhìn, phát hiện thứ xấu xa kia làm chăn đội lên cao ngất...
Nhan Mộng Ly trong xấu hổ lại có chút vui mừng, xem ra hẳn là không sao, cũng may không bị hỏng!
Giả vờ ngủ hồi lâu, thấy hắn còn chưa tỉnh lại, Nhan Mộng Ly đứng dậy, học theo người mẹ thông minh của mình, sớm đứng dậy vào nhà bếp làm bữa sáng. Nếu như anh trai vừa mở mắt, liền thấy đồ ăn do mình tự tay làm, hẳn là sẽ rất vui chứ?
Nhan Mộng Ly một mặt chuẩn bị bữa sáng, một mặt thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn, hy vọng hắn đừng tỉnh dậy trước, chờ khi mình làm xong bữa sáng, tạo cho hắn một bất ngờ vui mừng.
Đáng tiếc, một cú điện thoại lại đánh vỡ "kế hoạch bữa sáng" của nàng.
Lục Minh nghe thấy điện thoại di động vang lên, lập tức từ trong giấc ngủ thức dậy, ấn nút nghe máy. Nam tử lãnh khốc số 2 báo cáo:
"Địch nhân bắt đầu hành động, bây giờ có thu lưới đi săn hay không?"
Lục Minh không nghĩ tới địch nhân sẽ lựa chọn hành động vào 5 giờ 30 sáng, hắn rất kinh ngạc, nhưng lập tức hạ lệnh chấp hành kế hoạch đã đề ra, truy săn địch nhân. Địch nhân hành động lúc sáng sớm cũng có lý do nhất định, trạng thái của người thường xa không bằng buổi trưa hoặc buổi tối, đặc biệt là nhân viên đã trải qua huấn luyện. Vào buổi tối, cho dù là đêm khuya, chiến lực phát huy ra không hề giảm sút so với ban ngày, thậm chí còn có phần hơn.
Trong lúc giám thị, trải qua một đêm, vào sáng sớm thường là lúc tinh thần thả lỏng nhất, cũng là lúc nhân viên canh phòng suốt đêm mệt mỏi rã rời nhất.
Nếu như địch nhân điều dưỡng tinh thần tốt, công kích bất ngờ khiến đối phương trở tay không kịp, thì thường có thể thu được chiến quả rất tốt.
Đáng tiếc, bọn họ quên một điều.
Bọn họ nhất định cho rằng Lục Minh tới mỗi đêm rồi sáng sớm lại đi, hình thành một quy luật, lại không biết rằng đêm qua vì tinh thần và thân thể được thăng hoa, nên Lục Minh không rời đi vào sáng sớm. Hắn vẫn còn lưu lại bên Nhan Mộng Ly, không trở về Phong Đan Bạch Lộ... Chính nhân tố bất ổn định này đã hoàn toàn nghịch chuyển toàn bộ kết quả cuộc chiến.
Địch nhân tính ngàn lần tính vạn lần, cũng không tính được điểm này.
"Mộng Ly, mau trở lại, thay quần áo, có địch nhân!"
Lục Minh nhảy dựng lên, đồng thời trong lúc thông báo cho Nhan Mộng Ly, cũng kiểm tra những điểm bất thường trên màn hình camera giám sát.
"Nhưng trứng gà của em còn chưa chiên xong..."
Nhan Mộng Ly rất tiếc nuối, nàng biết địch nhân đến, có nguy hiểm, nhưng mà, đây là phần bữa sáng đầu tiên nàng làm cho hắn, chẳng lẽ lại bỏ dở nửa chừng sao?
"Nha đầu ngốc, bữa sáng thì lúc nào làm chả được."
Lục Minh vừa thấy vẻ mặt không muốn của Nhan Mộng Ly, nhìn quả trứng trong chảo, trong lòng mềm nhũn ra. Hắn nhanh chóng lấy ra một đôi đũa, gắp quả trứng lên, rồi nói với Nhan Mộng Ly:
"Anh đem đi ăn, em mau đi thay quần áo, chúng ta phải rời đi ngay lập tức!"
"Em, em còn chưa cho gia vị..."
Nhan Mộng Ly vừa vui vừa vội, trong lòng nàng còn có cảm giác muốn khóc.
Lục Minh thổi thổi hơi nóng, há to mồm, ăn luôn quả trứng còn chưa kịp cho gia vị kia, đồng thời ra hiệu bảo Nhan Mộng Ly nhanh chóng thay quần áo.
Nhan Mộng Ly lúc này nước mắt lưng tròng, nàng cảm động nhào tới ôm hắn, mang đôi môi còn vương chút dầu mỡ, ngọt ngào hôn má hắn một cái, rồi e thẹn chạy về phòng. Đến tận sau khi đóng cửa phòng, tim nàng vẫn còn đập như hươu chạy, nàng thấp giọng thì thào:
"Anh trai, lần sau, nhất định em sẽ làm cho anh bữa sáng ngon nhất, đẹp nhất..."
Chờ nàng thay xong quần áo đi ra, Lục Minh lấy ra một bộ trang phục bảo vệ đặc chế.
Lưng chống đạn, bảo vệ tay, bao cổ tay, bao đầu gối, hộ vai, còn có một chiếc mũ chống bạo lực hình giọt nước. Hắn nhanh chóng vũ trang cho nàng.
Mặc dù có mình ở bên cạnh nàng, địch nhân đừng hòng tổn thương nàng, nhưng để phòng ngừa đạn lạc hoặc bất kỳ tình huống ngoài ý muốn nào, Lục Minh cũng không muốn mỹ nữ cổ điển này chịu bất kỳ thương tổn nào, kể cả chỉ là một vết trầy da nhỏ.
Nhan Mộng Ly giơ tay, vui mừng vô hạn nhìn Lục Minh mặc bộ quần áo phòng hộ này cho mình. Tuy rằng địch nhân tới, nhưng trong lòng nàng có một cảm giác an toàn tự nhiên sinh ra, có anh trai ở đây, mình cái gì cũng không cần sợ... Lục Minh thấy vẻ mặt kích động của Nhan Mộng Ly, còn tưởng rằng trong lòng nàng căng thẳng, an ủi:
"Đừng sợ, cứ đi theo bên cạnh anh là được!"
"Ừm!" Nhan Mộng Ly nhu thuận gật đầu, trong lòng tràn đầy vui mừng.
"Tình huống có thay đổi. Sau khi số 3 giết nam tử giống như Ngân Hồ, số 5 kiểm tra phát hiện hắn chỉ là một thế thân, hắn không phải tay bắn tỉa. Tên béo và tên gầy không thấy đâu, đề nghị rút lui khỏi khu ký túc xá, tôi nghi ngờ địch nhân muốn bố trí mai phục, dùng bom phá hủy toàn bộ tòa ký túc xá."
Nam tử lãnh khốc số 2 phát ra cảnh cáo.
"Tôi đi tới tòa nhà thí nghiệm cũ, các anh tới tiếp ứng."
Lục Minh cúi người, cõng Nhan Mộng Ly lên.
Mới vừa mở cửa ra, hắn nghe từ hành lang truyền tới tiếng chạy xé gió rất khẽ.
Địch nhân tập kích... Lục Minh trong lòng vừa hiện lên ý này, hai bóng người một béo một gầy đã như quỷ mị từ hành lang bay vụt nhào tới.