Cô bé Lâm Vũ Hàm này rất cảm động.
Nếu trên hợp đồng có sơ hở, việc buôn bán thất bại, chỉ cần là bồi thường tiền, đối với nàng mà nói, cũng không phải thống khổ nhất.
Có điều là, để cho đám chuột túi Úc này khi dễ như vậy, nàng cảm thấy vô cùng ấm ức, đặc biệt là phải ngậm bồ hòn, nàng không dám đem chuyện này nói cho cha mẹ đang chuẩn bị làm lễ kỷ niệm ngày cưới. Nếu không phải hướng theo mẹ học tập, có lòng tin làm nữ cường nhân mạnh mẽ cầm cự, sợ rằng nàng đã sớm khóc. Điều làm nàng không ngờ tới chính là, Lục Minh lại đem cái chuyện mà nàng cảm thấy bó tay này nghịch chuyển càn khôn, hơn nữa làm được tốt như vậy, không chỉ cứu lại tổn thất lớn, còn làm cho đám chuột túi này ăn phải bụi đất, thực sự là hả ra một ngụm ác khí!
Nếu không phải có nhiều người như vậy đang nhìn, nàng thật muốn nhào vào lòng hắn khóc lớn một hồi... Tâm trạng của nàng bây giờ, không còn là thống khổ cùng phiền muộn như trước, mà là hưng phấn cùng kích động!
Tâm trạng của Lục Minh cũng có chút tương đồng với Lâm Vũ Hàm.
Hầu như là lần đầu tiên, hắn hoàn toàn không dùng võ lực, chỉ là dùng mưu kế chiến thắng địch nhân giảo hoạt.
Hoa tỷ chỉ cần thoáng chỉ điểm, hắn đã cùng đám Vương Đổng, Lại mập mạp, Giang Tự Lưu dùng kế gậy ông đập lưng ông. Cảm giác thành công này còn hơn cả việc dùng võ lực đánh bại một cường địch.
Nhìn bọn Vương Đổng, Lại mập mạp, Trịnh Yêu Đao kích động đến hoan hô. Nhìn đám đội viên tiểu đội Đặc Cần tuy rằng không nói một tiếng nhưng ánh mắt lộ ra vẻ kính nể đặc biệt. Nhìn đám công nhân bốc vác mồ hôi nhễ nhại nhưng vẫn hưng phấn mà vỗ tay. Nhìn đám quỷ Tây dương cùng Nam Phách Thiên đầy bụi đất chật vật khổ sở cầu xin tha thứ trước mặt... Tâm thần Lục Minh bỗng nhiên lại bước vào một cảnh giới mới. Thống trị thiên hạ, bao quát chúng sinh. Có lẽ chính là cảm giác này!
Lục Minh chưa từng đối đầu với người trên thương trường. Bỗng nhiên hắn phát hiện mình đã trưởng thành. Hắn đã thu được kinh nghiệm chưa từng có.
Cũng thu được thêm lòng tin!
Hắn không chỉ có vũ lực. Hắn cũng không giới hạn trong việc đối chiến với cường giả. Cho dù là trên thương trường hay bất cứ hoàn cảnh nào, hắn cũng có thể trở thành cường giả đỉnh cao, bao quát thiên hạ! Hắn có những thủ hạ tài ba. Có Vương Đổng, Lại mập mạp, Lăng Tiêu, Trịnh Yêu Đao, Vương kế toán, Giang Tự Lưu. Chỉ cần phát huy được năng lực kiệt xuất của bọn họ, như vậy hắn hoàn toàn có thể tạo ra những kỳ tích lớn lao hơn... Đối với công ty mới, lúc đầu Lục Minh cảm thấy không hiểu gì, vốn thầm nghĩ ủy thác lại cho mọi người. Nhưng mà trải qua chuyện này, hắn có được lòng tự tin tuyệt đối vào chính mình.
Chỉ cần hắn nỗ lực, vậy thì dù là bất cứ điều gì, hắn đều có thể làm được!
Trong cảnh giới mới, Lục Minh không có cảm thấy thân thể biến hóa. Nhưng về mặt tinh thần, lại vô hình trung thu được từng đợt thăng hoa.
"Này, anh sao vậy? Sao không nói lời nào?"
Lâm Vũ Hàm thấy Lục Minh ngơ ngác nhìn bầu trời, còn tưởng rằng hắn vì cái hợp đồng khác của mình mà lo lắng, nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay hắn, dịu dàng nói:
"Không quan trọng, em coi như là giao học phí, bởi vì trước đó mẹ không có ủy quyền, hợp đồng em ký đều là hợp đồng nhỏ, bồi thường cũng không nhiều. Hôm nay có thể chiến thắng đám chuột túi Úc, lòng tin của em đã trở về, sau này em cũng sẽ cẩn thận!"
"Những thứ này, chúng ta có thể từ từ đi đòi lại."
Lục Minh khi tinh thần thăng hoa sắp kết thúc thì bị lời của Lâm Vũ Hàm làm hắn giật mình tỉnh giấc, tâm thần cảm thấy cực kỳ nhẹ nhàng khoan khoái thư sướng, hắn khẽ vuốt đầu Lâm Vũ Hàm:
"Địch nhân lừa chúng ta một, chúng ta sẽ lừa lại bọn họ mười lần! Từ từ sẽ đến, học phí của chúng ta sẽ không nộp không!"
"Ân!"
Lâm Vũ Hàm nhìn hình ảnh oai hùng của hắn dưới ánh chiều tà được nhuộm đến chói chang lấp lánh, trong lòng ngọt như mật, lần đầu tiên trong cuộc đời nhu thuận gật đầu như thế.
Nhớ kỹ lúc cùng hắn gặp nhau, mình đang bị bọn lừa đảo dàn cảnh tai nạn lừa dối.
Hắn giống như bạch mã hoàng tử xuất hiện, ra tay trấn áp lão đại xã hội đen, sau đó cự tuyệt lời mời của mình, thần bí rời khỏi.
Lần tiếp nhìn thấy hắn, là hắn mới vừa dời đến, mình muốn đi nhờ hắn một đoạn đường, bị hắn trêu đùa, cho tới ở thời khắc này, mình vẫn còn nhớ kỹ hình dáng khôi hài của hắn khi hướng về phía mình nói: "Nhìn, có con nhỏ đáng ghét, nó đáng ghét đi tới." Lần sau nhìn thấy hắn nữa, hắn đang dẫn đường cho chị Mộng Ly, ngày đó, hắn nói am hiểu bơi lội, còn am hiểu đánh quái thú nhỏ... Khi tay súng bắn tỉa ngắm bắn mọi người thì mình được hắn cứu một lần... Tại Hắc Phong Sơn, mình lại được hắn cứu một lần nữa... Có lẽ là, chính mình không có cách nào có được tài năng giống như mẹ, không có được trí tuệ giống như phu nhân Ôn Hinh, không thể giống như Niếp Thanh Lam hay Cảnh Hàn tùy thời xuất thủ trợ giúp hắn, thậm chí không thể cẩn thận chăm chỉ được như Giai Giai.
Nhưng mà, trong lòng mình, cũng có khát vọng giống như chị Mộng Ly, có được một người anh không gì không làm được!
Nếu như hắn tới làm anh của mình, mẹ nhất định cũng sẽ rất vui!
Nhớ khi mình ở trong Porsche một bên nhìn lén hắn thì mẹ từng truy hỏi hắn là ai, từ khi hắn vào Phong Đan Bạch Lộ, làm hàng xóm, mỗi ngày nàng đều chạy tới nhà hắn, mẹ nhất định biết rõ!
Lâm Vũ Hàm nghĩ lại những điều này, khuôn mặt nhỏ nhắn không khỏi nổi lên một làn ửng đỏ, dưới ánh mặt trời chiều tà soi sáng, càng có vẻ xinh đẹp.
Buổi chiều, Lục Minh cùng bọn Vương Đổng quay về Phương Phỉ Uyển để ăn mừng thắng lợi của ngày hôm nay.
Hoa tỷ gọi điện thoại tới, nghe xong, khen: "Giỏi lắm, thằng nhóc, không uổng công chị thương yêu em, hiểu được suy luận nhanh nhạy. Chị chỉ bảo em đổi quặng thành cát vàng, không nghĩ tới em còn thực thi kế sách của chị thêm một bước, không nói tới mượn thế lực quân đội chèn ép đối phương, còn gán cho đối phương tội danh mưu sát thủ trưởng, tốt! Thằng nhóc, nếu như em theo chị học buôn bán hai năm, chị bảo đảm em sẽ giỏi hơn chị! Được rồi, có phải em cùng Vương mập chuẩn bị lập một công ty mới phải không? Nếu như em quên chị, chị liền lột da của em ra, xem em làm được gì? Chị là người có năng lực kinh doanh không tồi, em thế nào cũng phải cho chị 5% cổ phần của công ty."
"Em thấy công ty còn thiếu một người đối ngoại, chị tới làm quả thực là thích hợp nhất." Lục Minh ha hả cười nói.
"Chị làm người phát ngôn của công ty ư? Mắt thằng nhóc em tinh thật đấy, đúng là tìm đúng người rồi. Dù sao có người mắng chị là cọp mẹ, chị cũng chẳng quan tâm, cứ để bọn họ xem bản lĩnh thực sự của chị đi!" Hoa tỷ thiếu chút nữa nói nàng sẽ như sư tử hống, nàng vui vẻ khen Lục Minh có mắt nhìn người.
Cha mẹ Lâm Vũ Hàm cũng chọn phòng tại Phương Phỉ Uyển để tổ chức lễ kỷ niệm ngày cưới, một nhóm các cô bé đã sớm được bố trí đâu vào đấy.
Trang tỷ thấy Lâm Vũ Hàm đến, còn sắp xếp nàng làm nhân viên phục vụ, mang thức ăn lên cho hai người, tạo bất ngờ cho cha mẹ Lâm Vũ Hàm. Đương nhiên, ngạc nhiên lớn nhất, là khi Lâm Vũ Hàm nói ra bản thân bị đám chuột túi Úc lừa gạt trong hợp đồng, hôm nay lại cùng Lục Minh cùng nhau nghịch chuyển càn khôn, đánh cho bọn họ tan tác.
Mẹ Lâm ôm con gái bảo bối, hôn một cái: "Bé ngoan, hôm nay con thực sự quá tuyệt vời!"
Các cô bé nhân cơ hội ồn ào, lễ kỷ niệm ngày cưới năm nay khác hẳn những năm trước, vô cùng náo nhiệt, lại đủ ấm áp. Bố Lâm hớn hở, vì tâm trạng vô cùng sảng khoái, cuối cùng còn lên hát một bài.
Nhan Mộng Ly cũng đến, hôm nay được Trang tỷ mời tới thiết kế bộ sườn xám mới cho Phương Phỉ Uyển.
Nàng nhìn thấy Lục Minh đại thắng trở về, trong lòng rất vui, vẫn rất muốn cùng hắn trò chuyện riêng, không nghĩ tới phía sau luôn luôn có một cái đuôi nhỏ theo nàng. Lục Minh vừa nhìn thấy cái đuôi nhỏ này là một cô bé mặt mày thanh tú, lộ ra một khuôn mặt búp bê, béo mập khả ái, mắt to chớp chớp, không khỏi kỳ quái hỏi: "Nàng là ai?"
"Ca ca, đây là Ngạo Sương, em nhặt được trên đường trở về." Nhan Mộng Ly nói như thể là tùy tiện nhặt được một con mèo nhỏ lưu lạc trên đường cái vậy.
"Nhặt một người sống..."
Lục Minh rất không nói gì.
"Nàng không có nhà để về, rất đáng thương. Vốn là em chuẩn bị cho nàng chút lộ phí cho nàng về nhà, nhưng mà nàng không nhớ rõ nhà ở nơi nào, không thể làm gì khác hơn là để cho nàng tới Phương Phỉ Uyển đi làm. Nghe Trang tỷ nói, nàng cực kỳ thông minh, bất luận là làm cái gì đều rất tốt!"
Nhan Mộng Ly đưa ngọc thủ nhẹ vỗ về đầu của cô bé Ngạo Sương, mỉm cười thương yêu.
"A, nàng nhỏ như vậy, còn chưa đủ mười sáu tuổi đi? Để cho người biết, sẽ cáo chúng ta cố dùng lao động trẻ em." Lục Minh cảm thấy Ngạo Sương này so với quỷ tinh linh Cam Điềm kia còn muốn nhỏ hơn.
"Cái gì? Người ta đã sắp hai mươi, làm sao lại có thể là chưa vị thành niên? Mắt của đại thúc ngài để đâu, mù a, mù." Cô bé Ngạo Sương không phục hừ nói.
"Em đã hai mươi? Không nhìn ra tới!"
Lục Minh kinh ngạc. Ngạo Sương này thoạt nhìn nhỏ tuổi lại chính là một tiểu la lỵ sao!
Không chỉ là Lục Minh, liền ngay cả Nhan Mộng Ly cũng hiểu được Ngạo Sương nàng là báo sai mấy tuổi.
Quỷ tinh linh Cam Điềm kia, rõ ràng còn chưa có thành niên, lại khăng khăng nói nàng đã mười tám tuổi, còn nói nàng đã tốt nghiệp cấp 3. Nếu không phải sau khi uống rượu nói lỡ lời, mọi người thậm chí còn không biết tiểu quỷ này gạt người. Cho nên, Ngạo Sương nàng nói mình sắp hai mươi tuổi, Lục Minh cùng Nhan Mộng Ly đều không tin, chỉ là nhìn nhau cười. Cô bé Ngạo Sương này thấy vậy, mất hứng hét lên:
"Người ta thực sự là hai mươi tuổi, người ta chính là lớn lên như vậy không được sao, được sao, được sao..."
Lục Minh lúc này mới chú ý, cô bé Ngạo Sương này lớn lên không chỉ béo mập khả ái, còn có điểm rất đặc sắc.
Nàng nói lại có thể có tự động vọng lại?
Chuyện gì xảy ra?
Lục Minh kỳ quái hỏi: "Ngạo Sương, tiếng nói của em xảy ra chuyện gì?"
"Người ta thông minh như thế lại vĩ đại như thế, chẳng lẽ nói không thể vọng lại sao? Đại thúc, ngài thật đúng là đáng trách hiếm thấy, đáng trách, đáng trách..." Cô bé Ngạo Sương vừa mở miệng như thế, Lục Minh thiếu chút nữa đập đầu ngã xuống mặt đất.
Cô bé có giọng nói đặc sắc như thế, hắn chính là lần đầu tiên gặp phải.
Ở hành lang bên kia, bọn Lạc Vân cùng Phách Đao hướng tới Ngạo Sương ngoắc tay, nhỏ giọng hô:
"Ngạo Sương, mau tới đây, chúng ta trở lại đánh cuộc!"
Vừa nhìn thấy Lục Minh cùng Nhan Mộng Ly đều ở đây, Phách Đao đại hỉ, muốn lao tới gần, không nghĩ tới đám Lạc Vân, Tàn Dương, Tiểu Mễ cùng Lạt Bá nhanh tay hơn, đánh ngã tên chuyên làm chuyện tốt này, rồi lôi đi. Lục Minh kỳ quái hỏi chuyện gì xảy ra, Lạc Vân xua tay nói:
"Không có việc gì, chúng ta tìm Ngạo Sương đánh cuộc, các người tiếp tục, không cần phải xen vào chúng ta!"
"Đánh cuộc cái gì?"
Lòng hiếu kỳ của Lục Minh bị bọn họ khơi dậy.
"Đếm bước chân. Có một quái nhân, đi tới trước mặt hắn, đến khi thấy bóng lưng hắn biến mất, chúng ta đánh cuộc xem ai đếm chuẩn nhất. Đại thúc ngài có muốn cùng chơi không, cùng chơi, cùng chơi..."
Ngạo Sương cố hết sức mời.
"Thật bó tay!"
Lục Minh cảm thấy đây căn bản là trò đùa của trẻ con, hắn lại buồn chán đến vậy sao? Vội vàng lắc đầu!
"Thật đáng buồn, hóa ra đại thúc ngài đã qua cái thời chơi trò tuổi trẻ, tuổi trẻ, tuổi trẻ..."
Cô bé Ngạo Sương nói lại làm cho Lục Minh muốn ngã lăn ra, mình tuy rằng lớn hơn so với nàng, nhưng lại già như vậy sao? Nhan Mộng Ly bưng miệng nhỏ cười trộm, nàng hướng Lục Minh gật đầu: "Ca ca, em phải đi trước giúp Trang tỷ chuẩn bị trang phục, anh cứ bận việc của mình đi, chờ khi trở lại rồi nói tiếp!"
"Anh giúp em!" Lục Minh xung phong giúp đỡ, nhưng Nhan Mộng Ly uyển chuyển từ chối:
"Có ca ca bên người, em không thể chuyên tâm thiết kế được, anh cứ làm việc của anh đi!"
Lục Minh đang chuẩn bị xoay người trở lại nhập tiệc cùng bọn Vương Đổng, chợt nhớ tới Hoắc Vấn Dung.
Tiểu Mật lúc này hẳn là ở tầng bảy phải không?
Đã lâu không có cùng nàng thân thiết, chẳng biết bây giờ nàng có nhớ mình không nhỉ? Ngọn lửa trong lòng bị thân thể mê người tuyệt vời của Mục Thuần khơi gợi, bỗng nhiên hừng hực bốc lên. Lục Minh đi tới cửa thang máy, mang chút kích động ấn số 7... Hoắc Vấn Dung tuy không thể sánh bằng Mục Thuần, nhưng cũng không kém là bao, nàng cũng có vóc dáng ma quỷ. Lục Minh vừa nghĩ tới vẻ nóng bỏng, nghĩ tới vòng 1 36D của nàng, tâm hỏa liền bốc lên.
» Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc «