Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 436: CHƯƠNG 436: RÌNH COI, CẢNH XUÂN VÔ HẠN

Lục Minh đi vào thang máy, tâm hỏa bốc lên, hướng tầng 7 đi tới.

Hắn mới vừa vào, thì phía sau có một bóng người nhỏ, mang chút vẻ tinh quái chạy tới nhìn số tầng thang máy đi lên, lại lén lút chuồn tới hướng cầu thang. Tiểu Hoa bưng khay đi tới, sau khi thấy bóng người nhỏ kia khẽ bước đi, liền mỉm cười, cũng không có giống như bình thường quát bảo bóng người nhỏ kia dừng lại. Trang tỷ đi tới, hỏi:

"Tiểu Hoa, quỷ tinh linh Cam Điềm kia đi đâu rồi, chị bảo nàng đưa rượu cho đám Vương Đổng, hồi lâu cũng không thấy người."

"Em bảo nàng mang canh dưới lầu lên, không có việc gì, em đi cầm tới quán bar!"

Tiểu Hoa nếu đổi thành bình thường, khẳng định đã như sư tử rống lên một hồi, thẳng đến khi quỷ tinh linh Cam Điềm kia sợ đến nhảy ra lộ diện mới thôi.

"Việc kinh doanh càng ngày càng tốt, xem ra Phương Phỉ Uyển này cần phải mở rộng mới được, không thì tất cả mọi người đều quá bận!"

Trang tỷ không có thấy được điều khác thường của Tiểu Hoa ngày hôm nay, hơn nữa, trong cảm nhận của Trang tỷ, Tiểu Hoa là cô em gái bảo vệ chị em nhất, đặc biệt là Cam Điềm, Tiểu Hoa đối với tiểu gia hỏa kia so với em ruột của nàng còn muốn tốt hơn... Trang tỷ nói thầm hai câu, không nghĩ nhiều nữa, vội vã bận việc rời đi.

Lục Minh đi tới tầng 7, thả nhẹ bước chân.

Tới phòng làm việc của mình, vừa nhìn vào bên trong thăm dò, phát hiện Hoắc Vấn Dung đang hết sức chăm chú tính toán các khoản mục.

Dáng dấp chăm chú, đặc biệt động lòng người kia. Lục Minh vốn định dọa nàng nhảy lên, lại nhân cơ hội ôm lấy nàng, nhưng nhìn nàng chăm chú nỗ lực làm việc, trong lòng nhất thời dịu dàng hẳn đi, đầu tiên là nhẹ nhàng lấy cho nàng cốc trà nóng, lại đi đến phía sau nàng.

Hoắc Vấn Dung làm việc quên mình. Nàng còn tưởng rằng người đi lấy nước là Cam Điềm. Soàn soạt viết liên tục, một tay khác ở trên bàn tính tung bay.

Một lúc lâu sau, nàng mới dừng lại.

Từ phía sau vươn ra một đôi tay, nhẹ nhàng mà giúp nàng bóp vai.

Hoắc Vấn Dung khẽ cằn nhằn:

"Ít nịnh hót đi. Nếu em muốn được tăng lương, hỏi Minh ca ca của em đi. Lau giày chị cũng vô dụng! Chị đói rồi. Em mang cho chị một đĩa bánh tôm tới đây. Nếu đêm nay chị tính xong các khoản, thì ngày mai em sẽ được cầm tiền lương."

Nàng còn tưởng rằng người phía sau là Cam Điềm. Sai bảo thỏa thích. Bỗng nhiên thấy thật sự có một cái bánh tôm nóng hầm hập đưa qua, làm cho nàng vui mừng nói:

"Tiểu nha đầu. Càng ngày càng biết cách chiều lòng người!"

Bỗng nhiên cảm thấy không đúng. Quay đầu vừa nhìn, thấy Lục Minh cười hì hì nhìn mình. Nhất thời khuôn mặt đỏ bừng một mảng.

Nàng hờn dỗi vung lên đôi nắm đấm ngọc, định đánh hắn.

Nhưng mà nắm tay còn chưa có vung lên, đã ngã trong lòng của hắn, đồng thời khi đôi môi lửa nóng của hắn ép xuống tới, cặp bàn tay ngọc kia đã sớm vòng qua cổ của hắn.

Hắn bá đạo hôn nồng nhiệt làm cho nàng cảm thấy bị bỏng, giống như tâm hồn cũng muốn tan chảy dưới nụ hôn của hắn, một loại cảm giác bị chinh phục tự nhiên sinh ra. Mặc dù nàng muốn thoáng phản kháng lại một chút, không để hắn dễ dàng thực hiện được, thế nhưng thân thể mềm mại vô lực, làm cho hắn vừa ôm vừa hôn, lại dường như không có xương vậy, mặc cho hắn trêu chọc, mặc cho hắn tùy ý đùa giỡn!

Cái tay hư kia, lại có thể vô thanh vô thức cởi áo ngực ra.

Hoắc Vấn Dung cảm thấy áo lót đỡ bộ ngực buông lỏng ra, nụ hoa vốn cứng đến có chút đau liền có không gian tự do để đứng thẳng, càng cảm thấy trống rỗng hơn, thật hy vọng cái tay hư lửa nóng kia của hắn, có thể sớm dò xét tiến vào, xóa bỏ sự trống rỗng trong ngực mình.

Đương nhiên, nàng cũng giả bộ khẽ gắt hắn một chút.

Thủ pháp tháo áo ngực càng ngày càng thành thạo, lá gan cũng càng lúc càng lớn, tại phòng làm việc cũng dám làm càn như thế, phỏng chừng khi phải đi trộm mộ thì không biết còn hư đến mức nào!

"Được rồi, được rồi!"

Hoắc Vấn Dung giơ đôi bàn tay trắng nõn khẽ đánh về phía sau lưng của hắn, làm nũng nói:

"Em đói bụng lắm, đừng nghịch ngợm, em đói bụng lắm!"

"Thật đáng thương!"

Lục Minh cầm một cái bánh tôm đưa đến bên môi của nàng, khi nàng vui mừng khẽ cắn, ngón trỏ kia như hữu ý vô ý nhẹ nhàng chạm vào môi của nàng. Hoắc Vấn Dung cảm thấy ngón tay hắn giống như có điện, cả người như bị giật một cái, thiếu chút nữa không thể đứng vững, không nhịn được tức giận liếc mắt nhìn hắn, tay nhỏ bé đoạt lấy bánh tôm, không dám để cho hắn lại chạm vào nữa. Nhưng mà nàng phòng được phía trên, không phòng được phía dưới, một cái tay hư khác của Lục Minh, đã tiến vào trong áo dò xét, hướng tới đôi tuyết phong to lớn kia tìm kiếm.

Cảm giác ấm áp mềm mại truyền từ tay tới, cảm giác tuyệt vời khó có thể dùng lời nói, làm cho Lục Minh không nhịn được hơi dùng sức nắm chặt.

Hắn tìm tòi vuốt ve, Hoắc Vấn Dung đã mềm nhũn cả người, lại bị hắn dùng một chút lực vuốt ve, càng trực tiếp yếu đuối ngã vào lòng hắn, khuôn mặt đỏ như lửa, đôi mắt đẹp tràn đầy xuân tình giống như rượu nguyên chất, lại có vẻ hờn dỗi của tiểu cô nương:

"Đồ bại hoại, anh đừng nghịch ngợm như thế, người ta làm sao mà ăn được? Mau buông tay!"

Nàng bề ngoài mặc dù kêu hắn buông tay, nhưng mà trong lòng lại luyến tiếc hắn buông đi.

Một tay đặt lên bàn tay to của hắn, tựa như muốn kéo hắn ra, lại làm như đem cái tay hư lửa nóng kia của hắn đặt lên tuyết phong... Nếu hỏi trong lòng nàng, chính nàng cũng không thể trả lời. Lục Minh nhìn thấy nàng không đứng được, một tay khác nhẹ ôm lấy nàng, mình ngồi vào ghế của nàng, một bên ôm lấy thân thể mềm mại của nàng, một bên nhìn nàng có khẽ cắn bánh tôm một chút nào không, một bên vuốt ve bảo bối hương tuyết trong áo của nàng.

"Đồ bại hoại, chỉ biết khi dễ người ta!"

Hoắc Vấn Dung thật vất vả mới ăn được ba cái bánh, nhưng mà toàn thân đã sớm bị hắn ôm thành một đoàn mềm nhũn.

Mật hoa kích động đến tuôn ra, tiểu hoa viên một mảnh hỗn loạn.

Nàng cảm thấy long thương cứng rắn của hắn chạm vào mông, kế tiếp sẽ phát sinh cái gì, nàng phi thường rõ ràng, cũng hy vọng đã lâu.

Đây đã không phải lần đầu tiên hoan ái cùng hắn, nhưng mà nàng vẫn là có một loại cảm giác sợ hãi đối với long thương kia của hắn, cái thứ hư hỏng kia của hắn thực sự làm cho mình quá khổ sở.

Đều chơi đùa mình đến gần chết mới chịu bỏ qua, có điều là, thân là nữ nhân của hắn, để cho hắn giết chết, dù chết cũng không tiếc. Hoắc Vấn Dung nghĩ tới đây, động tình như nước thủy triều, chủ động ôm lấy hắn, hôn hắn, hơi thở dốc nói:

"Đồ bại hoại, úc, ôm em đi vào..."

Lục Minh lại không như mọi khi, đưa nàng vào trong phòng ngủ, mà lại nhẹ nhàng ôm lấy nàng, đem nàng đặt trên mặt bàn.

Hoắc Vấn Dung đầu tiên là ngẩn người, chờ khi nàng cảm thấy tay hư kia của hắn dò xét tiến vào dưới váy, nhẹ nhàng kéo xuống quần lót đã ướt đẫm của mình, mới bừng tỉnh đại ngộ, tên vô lại này muốn mình ngay tại đây... Nàng lại càng hoảng sợ, vạn nhất có người tiến vào, vậy chẳng phải là nhìn thấy toàn bộ sao?

"Không, cầu xin anh, không nên ở đây, sẽ có người vào!"

Hoắc Vấn Dung biết quỷ tinh linh Cam Điềm kia, vào khoảng lúc này sẽ mang cơm tới cho mình.

"Ngoại trừ anh, không ai tiến vào!"

Lục Minh ngăn chặn nàng giãy dụa, hôn nhẹ lên vành tai của nàng.

"Đừng ở đây, úc!"

Hoắc Vấn Dung phát hiện hắn đang nhẹ nhàng cắn vành tai của mình, lại nhẹ nhàng hôn, cái loại cảm giác kích thích này, làm cho thân thể nàng sản sinh khát vọng cực lớn, một chút liền đè nén cảm giác thẹn thùng xuống.

Khi cái tay hư kia của hắn khẽ kéo quần lót xuống thì nàng phát hiện thân thể mình lại có thể tự động phối hợp, để hắn dễ dàng thực hiện được.

Đáng giận nhất là, tên bại hoại này còn sợ mình chưa đủ mắc cỡ.

Hắn còn muốn đem cái quần lót ướt sũng kia cởi ra, tên bại hoại này, cởi quần lót của mình còn dùng công năng đặc dị của hắn, thực sự là đáng giận! Người này không phải muốn làm chiến lợi phẩm chứ? Hoắc Vấn Dung vừa nhìn lại càng xấu hổ, nhắm mắt lại không muốn nhìn nữa, bỗng nhiên, mũi nàng ngửi thấy một loại hương vị kỳ lạ, trời ạ, người này sao lại đem quần lót đặt tới trước mặt mình?

Tên bại hoại này nhất định là cố ý!

Hoắc Vấn Dung rất muốn quay đầu lại đánh cho hắn một quyền, lại cắn cho hắn một cái thật đau nhức, bằng không thì không thể giải hận!

Có điều là, long thương cự đại lửa nóng kia của hắn chậm rãi xông vào, thừa lúc mình không chú ý thì liền thẳng chạy ào tới... Hoắc Vấn Dung phát hiện mình được một loại cảm giác cực kỳ vui vẻ bao phủ lấy! Nắm tay vốn xoay lại định đánh hắn, biến thành ôm lấy thắt lưng của hắn, cố sức ghì chặt hắn lại, làm cho long thương của hắn tiến thật sâu vào trong cơ thể của mình, làm cho loại cảm giác xuyên qua cực lạc này được giữ lại thật lâu.

"Quay đầu lại, anh muốn hôn em!"

Lục Minh hôn vành tai, hôn lưỡi của nàng, làm nàng kích thích đến run rẩy cả người, hắn biết rõ điểm nhạy cảm của nàng.

"Không..."

Hoắc Vấn Dung đau khổ chống đỡ trong cực kỳ vui vẻ, không, không thể dễ dàng thần phục hắn.

"Nếu như em không ngoan, anh sẽ nghiêm phạt em!"

Lục Minh xấu xa cười nói.

"Em sẽ không ngoan!"

Nàng biết hắn nghiêm phạt mình bằng cách nào, cũng khát vọng được hắn như bão tố mà trừng phạt, làm cho hắn thỏa thích chinh phục mình đi, ai bảo mình là nữ nhân của hắn, ai bảo mình lại yêu hắn như vậy! Hoắc Vấn Dung lúc này không bao giờ nghĩ tới việc bên ngoài có người vào được, nàng chỉ biết, mình là nữ nhân thuộc về hắn, là nữ nhân vui vẻ nhất thế gian.

Khi cùng hắn, thế giới biến thành dạng gì cũng đều không quan tâm.

Bây giờ, thế gian chỉ còn lại hắn!

Ngoài cửa, bóng đen nho nhỏ đang len lén dò xét vào trong, con mắt tò mò mở thật to, khi thấy nàng bị hắn ngăn chặn, dưới sự tiến công của hắn không ngừng thở dốc rên rỉ mãnh liệt, bóng đen nắm chặt bàn tay nhỏ, thân thể nhỏ nhắn run rẩy.

Mỗi khi bóng đen nhỏ nhìn thoáng qua, sẽ vội vàng lùi lại.

Một là sợ nàng cùng hắn trong phòng phát hiện mình rình coi, thứ hai cũng không chịu nổi cái loại cảm giác kích thích này.

Chờ khi bóng đen nhỏ thấy nàng bị hắn đặt cả người lên mặt bàn, hắn đem hai chân của nàng gác lên vai, không ngừng tiến công thì bóng đen kia gắt gao kẹp chặt hai chân, không ngừng run rẩy, tay nhỏ bé che cái miệng nhỏ nhắn, liều mạng không cho mình thở dốc thành tiếng.

Tiếng thở dốc cùng rên rỉ trong phòng, mặc dù rất nhỏ, nhưng vẫn có thể truyền ra rõ ràng.

Mỗi một thanh âm, đều như chùy đánh làm cho bóng đen khó chịu.

"Nhìn nữa, nhìn nữa cho đã đi, ngàn vạn lần đừng để Minh ca ca cùng Dung tỷ tỷ phát hiện ra mình, bằng không, mình sẽ chết mất."

Bóng đen nho nhỏ lại dò xét vào trong phòng vừa nhìn, phát hiện trong phòng, Minh ca ca đè lên người Dung tỷ tỷ, Dung tỷ tỷ đang dùng hai tay cùng hai chân ôm hắn. Trái tim của bóng đen nhỏ thiếu chút nữa không chịu nổi, cả người tựa hồ như bị điện giật, thiếu chút nữa ngã sấp xuống.

"Nhìn thêm một chút đi, Minh ca ca cùng Dung tỷ tỷ không phát hiện ra mình... Hóa ra như vậy cũng có thể sao? Tiểu Hoa tỷ, những hình trong sách này đều là sự thật sao? Minh ca ca thật là lợi hại a!"

Bóng đen nhỏ cũng không đứng vững được nữa, tay nhỏ bé đỡ tường chậm rãi ngồi xổm xuống, hai chân chăm chú kẹp chặt lấy nhau, tay nhỏ bé cũng che lại cái miệng nhỏ, không dám buông tay, hóp mũi nhẫn nhịn, chờ khi khống chế được bản thân, lại len lén thở dốc.

"Nhìn một chút nữa... Nhìn thêm một chút nữa thì tốt rồi!"

Bóng đen nhỏ trong lòng vừa sợ vừa thẹn, vừa tò mò vừa kích thích, một hồi lâu, vô số lần hạ quyết tâm phải đi, nhưng đều luyến tiếc từ bỏ việc rình coi.

Trong phòng, Hoắc Vấn Dung bởi vì tinh thần khẩn trương và kích thích mới mẻ, không lâu sau liền bùng nổ, quên mình thét lên chói tai, thật lâu mới ngừng.

Giữa lúc tâm thần nàng từ trong chốn cực lạc trở về, chuẩn bị trao cho Lục Minh một nụ hôn ngọt ngào thì, bỗng nhiên ngoài cửa vang lên

"Bốp"

một tiếng, tựa hồ có cái gì đó ngã sấp xuống đất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!