“Hòn đá cổ quái này có trí nhớ và năng lượng đặc biệt, khiến tôi hiểu được rất nhiều kiến thức trước đây không thể lý giải. Bây giờ cuối cùng tôi cũng biết cách trồng những loại hạt giống cổ đại đó rồi... Các cô sao thế? Trời, quần áo của tôi đâu?" Lục Minh vẫn còn một phần quan trọng nhất chưa nói ra. Qua lần đột phá này, không gian trữ vật đã mở rộng ra ngoài năm mét vuông, cái thứ hai cũng có ba mét vuông. Ban đầu hai không gian này chỉ bé như nắm tay, giờ đã lớn bằng quả bóng rổ. Việc không gian trữ vật lần này tăng cao, ngoài việc liên quan đến hấp thu năng lượng của hòn đá, khiến hắn hiểu được cách chuyển hóa lượng lớn chân khí, thì điều quan trọng nhất là hắn đã biết cách bồi dưỡng những hạt giống kỳ lạ thời cổ thu được trong không gian trữ vật.
Có lẽ không cần bao lâu, khi Lục Minh lại tiếp tục đột phá, hắn sẽ có thể chứa được sinh mệnh sống.
Giờ đây hắn đã hiểu cách cất giữ thực vật có sinh mạng, cảm giác cất giữ động vật sống chỉ kém một bước, chỉ thiếu cơ hội đột phá lĩnh ngộ cuối cùng.
Đang lúc Lục Minh nói chuyện cao hứng, hắn đột nhiên thấy ba cô gái không mảnh vải che thân, bản thân mình cũng đang khỏa thân, trong lòng không khỏi toát mồ hôi hột.
Rốt cuộc mình đã để ba cô nhìn thấy bao lâu rồi?
Lục Minh phản ứng lại khiến ba cô ngượng ngùng, vội vàng ôm lấy thân mình chạy ra ngoài cửa.
Mãi sau, khi Cốc Linh Linh mặt đỏ bừng mang quần áo đến cho Lục Minh, cô phát hiện hắn đã mặc quần áo xong. Do sự đột phá không gian trữ vật của Lục Minh, thạch thất kia cũng biến mất, để lại một khối lõm sâu bên trong. Không gian trữ vật của Lục Minh đã khuếch tán ra ngoài và lên trên, phần dưới không chịu nhiều tổn thất, nhưng ở phần trên cao lại xuất hiện một cái động lớn.
“Các cô cầm hòn đá này giúp tôi..." Lục Minh hăm hở thử nghiệm lấy hạt giống từ trong không gian trữ vật ra. Đầu tiên, hắn đặt hạt giống vào chén ngọc, sau đó chất đầy ngọc thạch, rồi dùng Ngư trang chuỷ cắt ngón tay, nhỏ máu xuống.
“Làm như thế không lo tới sức khỏe sao?” Trương Vân hỏi. Hắn nhỏ mười mấy giọt máu, khiến các cô đều không khỏi đau lòng thay cho hắn.
“Không sao cả,” Lục Minh thấy, máu tự tái tạo. Nhưng Trương Vân cất giữ chén ngọc và ngọc thạch không đủ, chỉ đủ cho hắn năm chén. Số ngọc thạch hắn mang tới đều bị nát thành bột khi mở rộng không gian trữ vật, thạch thủy tinh trong thạch thất cũng vậy. Giờ chỉ có thể trồng vài chén. Khi nhỏ đủ máu, hắn vận tiên thiên chân khí vào chén ngọc. Khi hạt giống hấp thụ máu và ngọc thạch từ từ tiếp nhận, năng lượng của chúng giao hòa, cuối cùng đạt đến trạng thái cân bằng, sau đó mới có thể lấy ra để nảy mầm.
Trong không gian trữ vật, việc năng lượng đạt được cân bằng mà không bị ảnh hưởng bởi thời gian, chỉ cần ý nghĩ của Lục Minh dẫn dắt.
Nên trong mắt Trương Vân, Mira và Cốc Linh Linh, Lục Minh chỉ đơn giản là biến chén ngọc từ không thành có, rồi lại biến mất. Các cô phát hiện chén ngọc và ngọc thạch đều đã hòa tan một nửa, biến thành ngọc dịch và ngọc thạch bán trong suốt. Các cô đều không biết rằng, nếu để thời gian tự nhiên trôi qua, có lẽ cần tới mấy chục triệu năm mới có thể biến thành thế này. Nếu biết, chắc chắn các cô sẽ càng thêm kinh ngạc.
Hạt giống nảy mầm càng thần kỳ hơn. Chỉ thấy hai tay Lục Minh nhuốm màu vàng, trong chén lờ mờ có thể nhìn thấy hạt giống chìm dưới đáy có chút động đậy.
Cuối cùng, chồi non chui lên, dần dần mọc ra hai lá bụ bẫm. Thân trắng nhú lên trong chén ngọc, sau đó chậm rãi sinh trưởng. Sau khi tan hết ngọc dịch, lại mọc lên một cái lồng bán nguyệt như màng trứng gà mỏng. Nó mọc ra khỏi dịch ngọc khoảng ba cm thì ngừng lớn, bắt đầu cắm rễ.
Lục Minh vì một chén mà đã quá mệt mỏi. Làm liên tiếp năm chén, lại không có ngọc thạch bổ sung năng lượng, cơ thể hắn đã không chịu đựng nổi.
“Mệt thì nghỉ ngơi một lát. Đâu thể làm như anh, muốn nhanh là được ngay đâu,” Trương Vân lấy khăn tay lau mồ hôi cho Lục Minh.
“Đây là hoa gì thế? Có tác dụng gì?” Cốc Linh Linh đợi Lục Minh thu chén ngọc lại, hỏi với vẻ hiếu kỳ. Cô nghĩ những thứ này có lẽ là bí mật của Lục Minh, vội vàng xua tay nói: “Nếu là bí mật, thì không cần nói, dù sao em cũng không hiểu.” Lục Minh nghe thấy thế khẽ cười nói: “Không phải bí mật gì cả. Đây là một loại thực vật cổ đại, bây giờ không còn tồn tại, chỉ được nhắc đến trong Sơn Hải Kinh. Năm chén này đều không phải cùng một loại thực vật. Cụ thể chúng có hình dạng thế nào, tôi cũng chưa nhìn thấy, đợi chúng lớn lên mới biết được..."
Cuối cùng, Lục Minh gật gật đầu với Trương Vân nói: “May nhờ có hòn đá của cô, nếu không tôi còn phải tìm tòi lâu nữa mới có thể hiểu được cách trồng những hạt giống này.”
Trương Vân vừa vui sướng, lại vừa tức giận. Hắn nói khách khí vậy, trong khi mình đã làm nhiều chuyện như vậy, đều là vì hắn.
Cô rất muốn đánh cho hắn một cái, nhưng nghe hắn nói hòn đá có tác dụng, lại nhanh chóng nói: “Người bạn chủ thuyền của tôi chắc vẫn còn loại đá này. Hay là tôi mua lại toàn bộ? Anh đợi chút, tôi gọi điện cho anh ta ngay...”
Lục Minh giữ tay cô lại, ý bảo cô đừng đi, bảo cô ngồi xuống: “Đừng vội. Nếu hỏi thẳng đối phương, chắc chắn người ta sẽ không dễ dàng bán đi. Đầu cơ kiếm lợi, đạo lý này ai cũng hiểu. Hơn nữa, tri thức mà hòn đá này mang theo cũng vậy, ít nhiều đều giống nhau. Chỉ là năng lượng kỳ lạ cất giấu trong nó mới đáng để chúng ta mua về. Giờ chúng ta hãy nghĩ cớ đã, thăm dò xem còn đá không, rồi chúng ta sẽ ra giá.”
Trương Vân nắm lấy tay hắn, toàn thân mềm nhũn, khẽ ngồi xuống, trong lòng suy nghĩ làm thế nào mới có cớ hợp lý nhất.
Khi Lục Minh mệt mỏi tỉnh lại, hắn thấy mình đang nằm trên giường, đắp chăn thơm ngào ngạt.
Vừa đứng dậy, hắn thấy Cốc Linh Linh đang cong mông gần đó, dùng khăn tay lau bàn, thu dọn tàn cuộc sau khi hắn đột phá.
Mira hình như vừa tắm xong, bên dưới là quần quân nhân, vắt trên vai một cái khăn mặt. Với dáng vẻ nữ binh, cô bị Lục Minh nhìn tới mặt đỏ bừng, vội vàng mặc áo vào, vứt khăn mặt cho Lục Minh: “Mau đi rửa mặt đã, hình như Trương Vân đã liên lạc với bên kia rồi.”
Còn chưa nói xong, Trương Vân từ bên trong đi ra, vừa nhìn thấy Lục Minh ngồi dậy, cô lại quay người đi ra.
Khi cô đi ra, đã mang theo một chậu nước ấm, quả thực còn chu đáo khéo léo hơn cả vợ.
“Tôi đã liên lạc với Lục Cân rồi, nói với hắn rằng trong nước có một người họ hàng làm nghiên cứu có chút hứng thú. Cuối cùng còn giảm được hai giá. Bởi vì Lục Cân trữ không ít hòn đá này, nhưng khổ nỗi là không có người mua, nên tôi đã ép giá, và hắn cũng chấp nhận rồi.” Trương Vân có chút đắc ý. Mình lại làm một chuyện giúp đỡ hắn, mặc dù không so sánh được với sự giúp đỡ của các cô gái ở Lam Hải, nhưng mình cũng không phải là không có tác dụng gì.
“Cô bảo tôi giả mạo nhân viên nghiên cứu khoa học trong nước?” Lục Minh bật cười. Nếu Lục Cân không xem tivi thì còn được, nếu đã xem rồi, khả năng hắn nhận ra mình là tiểu tử kungfu là rất lớn.
Nhanh chóng suy nghĩ, nếu mình có thể chế tạo ra dung dịch có thể thay hình đổi dạng bất cứ lúc nào thì tốt.
Mặt nạ da người. Bây giờ Hollywood cũng có những công cụ hóa trang giả da người bằng cao su. Mình cũng nên làm một cái, tận dụng kiến thức của mình, lần sau khi vào Linh Thai Huyên Diệu Chi Cảnh, lại thông qua Hà Xa để đặt nghi vấn hỏi chiếc hộp nhỏ thần kỳ, xem có thứ gì tương quan hay không. Nếu mình có thể biến thành người khác bất cứ lúc nào, vậy thì hành động càng thêm bí mật.
Ý tưởng này lại mang đến cảm giác bí mật.
Lục Minh vẫn tạm gác suy nghĩ này lại trước. Mua đá của chủ thuyền Lục Cân về, rồi từ từ nghiên cứu cũng chưa muộn.
Mira vừa thấy Lục Minh đồng ý, liền lập tức ra ngoài lấy xe.
Lúc sắp xuất phát, Lục Minh nghĩ, dán râu quai nón lên, lại đeo kính râm.
Ba cô gái bật cười, vì Lục Minh sau khi hóa trang đơn giản có chút buồn cười, không giống tiểu tử kungfu, mà lại giống một đại ca xã hội đen.
Tới bãi phế liệu mà chủ thuyền Lục Cân hẹn trước, chủ thuyền Lục Cân mặt đen cao lớn đột nhiên lắc đầu, ý muốn nâng giá lên ba mươi phần trăm, nếu không hắn sẽ lỗ vốn. Trương Vân vô cùng tức giận. Trước khi mua bán đã thương lượng rồi, sao có thể nâng giá lung tung? Cô giận dữ vì hắn thấy lợi quên nghĩa, năm đó cha mình là thủy thủ còn có ơn cứu mạng, không ngờ lại vong ơn tới vậy.
Chủ thuyền Lục Cân nghe vậy, mặt đen đỏ lên, lắp bắp vài câu, xua tay nói: “Vậy tôi cũng không thể lỗ vốn được, không thể thêm tiền thì không được.”
Lục Minh thấy có chút không ổn, hỏi: “Lục tiên sinh, hay là dẫn chúng tôi đi xem hàng thử? Nếu đúng là hàng tốt, chúng tôi mua cũng chưa muộn.” Lục Cân vừa nghe liền xua tay: “Làm sao tôi biết được anh có phải là người của hải quan không? Điều này không thể.”
Tại bãi đỗ xe xuất hiện một người, vóc dáng thấp bé, tới đưa cho chủ thuyền Lục Cân một điếu thuốc Hông Kông, lại đưa thuốc cho Lục Minh. Sau khi Lục Minh từ chối, người đó nói: “Mấy vị chớ trách, chúng tôi bị hải quan bắt được nhiều rồi. Nếu không phải người Trương tiểu thư dẫn tới, chúng tôi không dám tiếp. Bây giờ hải quan kiểm tra nghiêm ngặt, anh Lục Cân không phải không muốn bán cho các người, chỉ là anh ấy có chỗ khó xử..." Quay mặt lại nói với chủ thuyền Lục Cân: “Anh Lục Cân, anh không cần đa nghi, em kiểm tra rồi, không có ai bám theo. Bọn họ không phải người của hải quan, dẫn họ đi xem hàng đi.”
Chủ thuyền Lục Cân cúi đầu không nói, chờ người đó dẫn đường, vẫn hỏi Trương Vân: “Mọi người cần gấp như vậy, hòn đá này hữu dụng sao?” Trương Vân nghe xong thì kinh ngạc, Lục Minh lại thầm nắm tay cô.
Sau đó lại dặn Mira và Cốc Linh Linh: “Mira, Linh Linh, chúng ta cũng tới mở mang tầm mắt thôi.”
Người thấp bé kia vẻ mặt tươi cười, hoàn toàn ngược lại với vẻ mặt phụng phịu của Lục Cân, ngậm thuốc nói với Lục Minh dán râu quai nón: “Ông chủ này nói có lý. Lần này chúng tôi xuất hàng lớn, đồ sứ vớt từ thuyền hải tặc chìm. Số nam châm này càng nhiều, nặng nhất cũng tới một tấn..."
Vượt qua bãi đỗ xe cũ nát, tới một dãy nhà kho thấp tè. Người thấp đó thuần thục mở cửa, ra hiệu cho Lục Minh và ba cô vào trong.
Sau khi Lục Minh và ba cô vào, hắn đột nhiên lùi ra, "Kịch" một tiếng, đóng sập cửa sắt lại.
“Lục Cân, các người như vậy là có ý gì?” Trương Vân phẫn nộ đập cửa sắt. Trên cửa sắt có một khe nhỏ được mở ra, mặt người thấp bé lộ ra: “Trương tiểu thư, mấy vị, xin lỗi, chúng tôi muốn các người chịu khổ ở lại đây hai ngày. Đợi chuyên gia của chúng tôi tới, kiểm tra nếu đá đúng là không có tác dụng gì, chúng tôi sẽ thả các người ra. Nếu đá hữu dụng, các người có thể hiến tặng nó cho Xuất Vân Quốc. Các người cũng có thể trở thành dân lành bậc nhất trong Đại Đông Á Dân Chủ Quang Vinh, chúng tôi sẽ không bạc đãi bạn bè từ Đại Đông Á đâu... Bây giờ hi vọng các người nghe lời một chút.”
Dứt lời, hắn còn lấy súng ngắn ra lắc lư, ra hiệu cho Lục Minh và Trương Vân yên phận một chút.
Lục Cân nhét nước và bánh mì từ khe vào, rồi dừng lại.
“Các người nghe lời một chút, nếu không, đừng trách chúng tôi giết người diệt khẩu để giữ bí mật. Trương tiểu thư, cô ra đây đi. Tôi có thể nói chuyện hợp tác với cô. Mấy người theo sau, nếu không thì đừng trách.” Tên thấp đó thấy Trương Vân kiêu ngạo vì tức giận mà ngực phập phồng không thôi, lại càng thêm hấp dẫn. Hắn nuốt nước bọt, cười dâm đãng, thay đổi ý định, lấy súng chỉ vào Lục Minh, Mira, và Cốc Linh Linh, ra lệnh cho Trương Vân đi ra.
Sau khi mở cửa ra, hắn lấy tay chặn cửa lại, muốn kéo cô ra ngoài.
Đột nhiên phát hiện có điều bất ổn, thiếu mất một người?
Không thấy người đàn ông râu quai nón đâu nữa?
Rõ ràng lúc nãy hắn còn đây, sao lại không thấy đâu? Tên thấp đó còn chưa kịp hiểu, gáy tê rần, bị người đánh phía sau. Giọng nói lạnh lùng như tử thần vang lên: “Ngươi muốn chết thế nào đây? Ta cho ngươi mấy lựa chọn? Nổ đầu, moi tim? Hay là ta moi nội tạng của ngươi ra? Dùng ruột thông khí? Cũng có thể rút máu ra, để ngươi trở thành một cái xác khô... Không, ta cho ngươi cách chết tốt nhất. Ta phải bóp nát từng khúc xương của ngươi.... Ngươi biết chúng ta là ai không? Bất cứ tên cặn bã nào dám chú ý tới nữ nhân của ta, chỉ có đường chết!”
Nghe Lục Minh nói như vậy, Trương Vân cảm động nước mắt rơi đầy mặt, nước mắt như mưa.
Vì hắn đã làm nhiều việc như vậy, lại có thể nói ra câu như vậy, bây giờ cho dù chết đi cũng đáng!
Đời này chắc mình không thể trở thành người phụ nữ của anh ấy. Người phụ nữ của anh ấy, vợ anh ấy, chắc là xử nữ thuần khiết ở Lam Hải. Mình đã dang dở, ngay cả làm tình nhân cũng không có tư cách, nhiều lắm cũng chỉ có thể coi như hoa dại ven đường. Chỉ cần khi anh ấy đi ngang qua Hông Kông, chắc chắn dừng lại, để ý tới mình, đã là phúc lớn nhất đời mình. Bây giờ có thể nghe thấy anh ấy vì bảo vệ mình mà nổi giận lôi đình, nghe anh nói tới câu “bất cứ tên cặn bã nào dám chú ý tới nữ nhân của ta, chỉ có đường chết”, trong lòng đã thấy thỏa mãn.
Trước mặt Trương Vân, tên lùn đó xương cốt kêu răng rắc mà kêu lên đau đớn thảm thiết, không chịu được mà lớn tiếng khóc.
Tiếng khóc thậm chí át cả tiếng kêu rên của đối phương, truyền đi rất xa, rất xa....
Giận một nỗi không gặp trước khi lấy chồng.
Đó là bi thương và tiếc nuối lớn nhất trong lòng Trương Vân. Đáng tiếc, đời mình đã không còn cách nào bù đắp được tiếc nuối này. Đời người không lặp lại được, cô thật sự hối hận, sao không đợi đến hôm nay mới gặp được Lục Minh. Nhưng đã thành ra thế này, cho dù phải trả giá bao nhiêu tiền và công sức, đều không thể thay đổi. Cô nhìn thấy tận tay Lục Minh chặt đứt xương cốt toàn thân tên lùn đó, Lục Minh vẫn vô cùng thịnh nộ, còn đau đớn và áy náy trong lòng cô càng lớn, khóc nói với Lục Minh: “Xin lỗi, xin lỗi, em không biết anh sẽ xuất hiện. Em không đợi anh... Hu hu. Em không đợi anh. Xin lỗi..."
“Xin lỗi....."
“Xin lỗi....."