"Anh là ai?"
Đội trưởng Vân Kiếm Phi đi tới, nhìn Chu Kiệt một cái, mang chút nghi vấn, dường như không nhớ ra hắn.
"Đội trưởng Vân, là tôi đây, Chu Kiệt, lần trước cùng anh uống rượu! Anh quên rồi sao, lần trước chúng ta ở nhà hàng Nhật cùng ăn món sushi khỏa thân đó..."
Chu Kiệt không cẩn thận nói ra bí mật, làm cho Đội trưởng Vân Kiếm Phi mặt có chút gượng gạo, hắn vốn điều tra án mua bán nội tạng nên mới phải vào nhà hàng Nhật theo dõi dấu vết, hơn nữa còn phải gọi món "sushi khỏa thân"... Cho nên Đội trưởng Vân Kiếm Phi ho khan một tiếng, cắt đứt lời Chu Kiệt:
"Hóa ra là anh, có chuyện gì không?"
"Tôi muốn tố cáo, nhưng đầu tiên, các anh phải bảo vệ tôi, tôi mới có thể nói tiếp."
Chu Kiệt đương nhiên cũng sợ bị người ta tính sổ, trước tiên phải đảm bảo an toàn.
"Được thôi, có đội cảnh sát chúng tôi ở đây, không ai dám động đến anh, anh cứ yên tâm mà nói!"
Đội trưởng Vân Kiếm Phi trấn an hắn.
"Tôi muốn tố cáo các đồng nghiệp cảnh sát của anh, họ cấu kết với xã hội đen, rõ ràng nhìn thấy xã hội đen, không những không ngăn cản mà chỉ đứng nhìn, thậm chí còn đe dọa tôi nếu tôi báo án..."
Chu Kiệt chỉ vào viên cảnh sát trung niên, đem sự việc vừa rồi xảy ra thêm mắm thêm muối kể lại, nói đám đầu to tới thu phí bảo kê, cuối cùng chỉ vào Lục Minh, nói hắn là đại ca xã hội đen, đám cảnh sát không điều tra, lại dễ dàng bỏ qua cho hắn, rõ ràng là hành vi bao che.
Viên cảnh sát trung niên hừ một tiếng, căn bản không giải thích, thậm chí không hề tức giận, chỉ đưa ra bộ mặt quan tài. Thế nhưng mười mấy cảnh sát hình sự cấp dưới của hắn, mặt mày tức giận đến méo xệch.
Đội trưởng Vân Kiếm Phi nhìn theo ngón tay Chu Kiệt vừa chỉ. Phát hiện Lục Minh đang đứng trong đám người.
"Anh... anh nói hắn là đại ca xã hội đen?"
Đội trưởng Vân Kiếm Phi kinh ngạc vô cùng hỏi.
"Chính là hắn. Vừa rồi mấy tên xã hội đen gọi hắn là Minh ca! Tôi nghe rõ ràng. Mọi người đều nghe rõ!"
Chu Kiệt chỉ vào Lục Minh lớn tiếng quát:
"Các anh đang truy bắt một đôi nam nữ là hung phạm. Tôi dám khẳng định cả chỗ này chỉ có một đôi nam nữ vào. Chính là bọn họ, cho nên tôi nghi ngờ bọn họ chính là những kẻ các anh đang truy bắt, không chừng là hung thủ cắt cổ giết người!"
"Chị họ à? Thứ bảy mời em tới ăn cơm hả? Không đi được rồi. Em muốn đi cũng không có cách nào. Bây giờ có người đang tố cáo em. Nói em là đại ca xã hội đen. Lại còn là hung thủ cắt cổ giết người nữa chứ. Em sắp bị người ta bắt rồi. Lát nữa chị mang cơm tù tới thăm em đi!"
Lục Minh làm vẻ nghe điện thoại. Giọng hắn rất nhỏ. Nhưng Đội trưởng Vân Kiếm Phi vừa vặn có thể nghe thấy.
Hắn vừa nghe xong, thôi xong đời mình rồi.
Vốn dĩ tên nhóc này đã có ấn tượng xấu với mình rồi. Bây giờ nếu mình còn đắc tội với hắn nữa thì đừng hòng mơ tới "chị họ" của hắn, Hoa khôi cảnh sát Niếp Thanh Lam.
Hơn nữa, nếu Niếp Thanh Lam nghe nói mình biến em họ của nàng thành đại ca xã hội đen, chắc chắn sẽ trực tiếp rút súng ra... Chu Kiệt và em họ của Niếp Thanh Lam xem ra có chút ân oán, mình bây giờ đứng ở giữa, nếu thiên vị Chu Kiệt, vậy chẳng những đắc tội với Đội trưởng La, mà còn có thể đắc tội với Niếp Thanh Lam, kẻ ngu mới làm như vậy.
Chu Kiệt chẳng qua chỉ là bạn bè rượu thịt, loại người này muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, cần gì phải che chở hắn!
"Ai bắt tôi? Chính là lần trước..."
Lục Minh còn chưa nói xong, Đội trưởng Vân Kiếm Phi vừa nghe thấy không ổn, lập tức giơ tay hung hăng tát Chu Kiệt một bạt tai, đánh ngã hắn xuống đất, hét lớn:
"Chu Kiệt, cái tên đầu heo này! Ngươi đúng là chó điên, gặp ai cũng cắn hả? Hắn là em trai của sếp lớn Đội trưởng Niếp, hắn làm sao có thể là đại ca của đám xã hội đen? Ngươi bị não úng nước hả, ngươi nói hắn là xã hội đen, vậy bạn bè của hắn tất cả đều là xã hội đen, vậy ngươi có phải đang nói lão tử cũng là xã hội đen không? Hai ngày trước lão tử còn cùng hắn chơi bóng rổ giao hữu, ban lãnh đạo cấp cao đều có mặt xem, vậy chúng ta đây đều là xã hội đen hết sao?"
"Hả?"
Mọi người vừa nghe xong, đều sợ ngây người.
Sự việc phát triển đến mức này, mọi người thật sự không thể ngờ tới.
Vậy thì, quả thực còn đặc sắc hơn cả xem kịch, biến đổi bất ngờ, liên miên phập phồng, nếu đem quay thành phim, đặt tên là "Truyền Thuyết Tên Não Úng Nước" hẳn là có thể thu hút cả nước xem!
Đội trưởng Vân Kiếm Phi sợ mình thể hiện không đủ quyết liệt, lại đá thêm một cước vào Chu Kiệt:
"Lão tử sớm biết ngươi không đàng hoàng, không ngờ ngươi lại biến thái đến mức này, dám đổi trắng thay đen, bôi nhọ người tốt! Đội trưởng La là ai? Ngươi có biết người dân Lam Hải gọi hắn là gì không? Là "Thiết Diện Truy Mệnh", hắn chính là thần gác cổng của Lam Hải! Hắn bao che xã hội đen? Hắn cấu kết với xã hội đen? Lão tử thấy ngươi không chỉ não úng nước, mà còn là bại não nữa!"
Lục Minh thấy Đội trưởng Vân Kiếm Phi đá có phần quá mạnh, vội vàng ngăn lại, nói:
"Đội trưởng Vân, đừng đánh nữa!"
Mọi người đều thấy hơi kỳ lạ, tại sao Lục Minh lại cầu xin cho Chu Kiệt?
Sau đó, Lục Minh vừa mở miệng, tất cả mọi người suýt nữa ngã lăn ra đất, bởi vì Lục Minh xòe bàn tay ra làm thành hình năm ngón, nói:
"Lát nữa tôi còn định mời Chu tiên sinh ăn "Ngũ Chỉ Thần Công" cùng "Đầu Heo Thiết Sa Chưởng"! Đội trưởng Vân, Đội trưởng La, nếu các anh bận phá án thì cứ đi đi, kẻo lỡ chính sự, chỗ này cứ giao cho chúng tôi là được!"
"Rảnh rỗi chúng ta đi uống rượu nhé..." Đội trưởng Vân Kiếm Phi cười nói trước khi bỏ đi, muốn cải thiện quan hệ với Lục Minh.
Đội trưởng La liếc nhìn Lục Minh, hắn không nhìn ra thực lực của Lục Minh sâu cạn thế nào, nhưng dường như có chút hoài nghi. Cuối cùng hắn không nói gì, phất tay dẫn cả đội rời đi.
Chu Kiệt lúc này gần như ngất xỉu, hắn muốn chạy trốn, nhưng lại có mấy chục người vây quanh muốn xem Lục Minh rốt cuộc sẽ xử lý hắn thế nào!
"Mọi người tránh ra một chút, tôi đánh trước, chờ đến khi tôi đánh mệt rồi, thì đến lượt các anh!" Lục Minh xắn tay áo, lời hắn nói làm cho mọi người có một trận cười dữ dội.
"Xếp hàng đi, chúng ta xếp hàng nhanh lên!" Tên đầu to hét đám đàn em, ra vẻ sắp sửa ăn thịt người.
"Tên này lắm lời lại đê tiện, đáng đánh!" Ngay cả Ngu Thanh Y cũng gật đầu đồng ý, nàng kéo Giai Giai lùi ra phía sau, nhường đường cho mọi người.
Chu Kiệt lúc này phát ra tiếng kêu như heo bị chọc tiết, vang vọng không dứt...