"Đưa hắn đến bệnh viện đi!"
Đạo diễn Trương nói một câu rồi bảo mọi người nghỉ ngơi nửa ngày.
Nam diễn viên bị đánh thành đầu heo, dù có thể cứu chữa, nhưng khó mà tiếp tục đóng phim. Phải chờ hắn dưỡng thương rất lâu. Hơn nữa, hình tượng Chu Kiệt trong mắt mọi người quá xấu, không ai muốn hợp tác, dù ngoài mặt có diễn kịch, e rằng cũng chẳng có hiệu quả.
Đạo diễn Trương muốn chọn lại nam diễn viên chính. May là vai diễn vừa mới bắt đầu không lâu, bây giờ đổi diễn viên còn kịp.
"Chị Thanh Y, em xin lỗi, đã làm ảnh hưởng đến vai diễn của chị."
Giai Giai ngại ngùng đứng bên cạnh xin lỗi.
"Không sao đâu, người như thế không đánh không được, hơn nữa, cũng không có gì ảnh hưởng, chị cũng đâu phải nữ diễn viên chính."
Ngu Thanh Y hì hì cười, khẽ kéo tay Giai Giai, vui vẻ nói:
"Chị gần đây bận rộn, lâu rồi không đi dạo phố, hôm nay được rảnh rỗi, Giai Giai, chúng ta đi dạo đi! Mà này, chắc phải mượn em một chút... Thế nào? Đại ác nhân, mượn bạn gái của cậu một lát đi dạo phố với chị, có được không?"
Câu cuối cùng của Ngu Thanh Y đương nhiên là hướng về phía Lục Minh.
Lục Minh còn chưa kịp trả lời.
Giai Giai vội giải thích vài câu về mối quan hệ "trong sáng" của hai người rồi hỏi:
"Chị Thanh Y không phải nữ diễn viên chính sao? Sao lại thế được?"
"Nữ diễn viên chính là nữ minh tinh Hồng Kông Đài Loan. Chị á? Chị chỉ là diễn viên phụ thôi. Cảnh diễn rất ít." Ngu Thanh Y vừa nói vậy, Lục Minh không khỏi cảm thấy kinh ngạc. Giai Giai cũng vô cùng ngạc nhiên. Ngu Thanh Y chỉ có thể làm diễn viên phụ như vậy thì quá lãng phí nhân tài. Rốt cuộc phải thế nào mới có thể làm vai chính đây?
"Khả năng diễn xuất cũng không phải quan trọng nhất, muốn làm diễn viên chính còn đòi hỏi phải có khả năng diễn xuất ngoại cảnh như cảnh hôn cùng cảnh giường chiếu."
Ngu Thanh Y nhoẻn môi cười giải thích rồi quay sang Lục Minh hỏi:
"Thế nào?"
Lục Minh căn bản không thể từ chối để hai người họ rời đi. Hắn cũng nhân cơ hội này đi tới chỗ ông lão bí ẩn, nhẹ giọng hỏi:
"Ông là ai? Đến địa bàn này làm gì?"
"Tiểu tử, Đồng Tử Công của ngươi luyện được có chút cổ quái."
Lục Minh nghe xong kinh ngạc, không khỏi đánh giá lại ông lão. Cũng giống Lục Minh, ông lão cũng đang nhìn Lục Minh từ trên xuống dưới, càng nhìn càng nghi hoặc... Cả hai đều có một cảm giác như vậy, càng dùng mắt quan sát, lại càng bị vẻ ngoài đối phương mê hoặc, nếu dụng tâm cảm ứng, ngược lại có thể nắm bắt một chút thông tin.
"Tiểu tử, phải chăng ngươi đã ăn được linh bảo nào đó? Sao lại cổ quái như vậy?"
Ông lão lại hỏi.
"Ta là ngộ tính cao, thiên phú trác tuyệt, hơn nữa nhân phẩm hơn người, mới có được thành tựu như thế, lão đầu, mấy thứ này đều là trời sinh, ngươi có hâm mộ cũng không hết đâu... Còn ông? Sao lại biến thành bộ dạng này? Ông luyện loại võ công gì?"
Lục Minh đầu tiên đắc ý dương dương nói, sau đó lại tò mò hỏi.
"Quỳ Hoa Chân Kinh."
Ông lão này nói võ công, Lục Minh chưa từng nghe qua, bèn kỳ lạ hỏi.
"Ông nói cái Quỳ Hoa Chân Kinh gì vậy? Chưa từng nghe qua, Quỳ Hoa Bảo Điển thì tôi còn biết!"
Lục Minh nghĩ thầm vậy ông lão này râu mép cũng không có, thanh âm không có chút trầm, không chừng thật sự là thái giám?
"Quỳ Hoa Chân Kinh là võ công nữ tử luyện. Nam tử luyện sẽ bị nữ tính hóa. Nhưng cũng không phải là Quỳ Hoa Bảo Điển trong tiểu thuyết võ hiệp."
Ông lão nhàn nhạt trả lời.
"Vậy mà ông còn luyện?"
Lục Minh sợ đến tê tái da đầu, tóc gáy dựng đứng.
"Ta lúc nhỏ bị người ta dùng độc thủ cực âm làm tổn thương. Nếu không luyện công pháp này sẽ chết."
Ông lão khẩu khí rất bình thản, phảng phất như đang nói chuyện của người khác. Lục Minh nghe xong, trong lòng có chút đồng tình. Hắn cảm giác mình hỏi không được tế nhị, đành nói lảng sang chuyện khác:
"Võ công này không biết có nhiều uy lực không?"
"Tiểu tử. Ngươi còn nhỏ biết được bao nhiêu chứ..."
Ông lão lộ ra vẻ trào phúng.
"Chẳng phải ông đã sống cả mấy chục năm sao? Nếu tôi bằng tuổi ông đã sớm thiên hạ vô địch rồi!"
Lục Minh trong lòng có chút không phục. Hắn có Tiên Thiên Chân Khí, có thể hấp thu năng lượng ngọc thạch. Chỉ cần đủ thời gian là có thể trở thành cường giả.
"Cho dù ngươi có thể luyện thành Kim Chung Tráo tầng 12. Luyện thành thân thể kim cương bất hoại. Cũng không phải thiên hạ vô địch!"
Ông lão cười.
"Cái gì, Kim Chung Tráo có mười hai tầng?"
Lục Minh nghe xong, cảm giác như sét đánh ngang tai.
"Ngươi không biết chuyện này sao?"
Ông lão kỳ lạ hỏi.
"Cha tôi nói là Kim Chung Tráo chỉ có mười tầng, luyện tới tầng 7 là có thể luyện thành Đồng Tử Công..."
Lục Minh cảm giác mình lại bị phụ thân lừa gạt, hắn vẫn tưởng rằng Kim Chung Tráo chỉ có mười tầng, tin tưởng rằng mình sẽ luyện thành Đồng Tử Công không xa, không ngờ Kim Chung Tráo lại có mười hai tầng.
"Ngươi thần quang nội liễm, hẳn là đã luyện thành 7 tầng rồi?"
Ông lão nở nụ cười trên môi.
"Có cách nào để luyện thành nhanh hơn không?"
Lục Minh cầu may hỏi.
"Không có, hơn nữa ta cũng không hiểu Đồng Tử Công."
Ông lão lắc đầu.
"Ông chưa từng kết hôn mà, sao lại không biết..."
Lục Minh cảm giác ông lão từ nhỏ đã luyện Quỳ Hoa, nếu không phải đồng tử thì mới là lạ.
"Ta chưa từng cưới vợ, nhưng cũng có con gái, Thanh Y chính là cháu ngoại đời thứ tư của ta."
Ông lão vừa nói, Lục Minh suýt chút nữa té xỉu.
"Thật đáng sợ, lão đầu, ông luyện Quỳ Hoa mà còn có thể sinh con gái sao? Chờ một chút, ông nói cháu ngoại đời thứ tư? Lão đầu, ông năm nay bao nhiêu tuổi?"
Lục Minh suýt chút nữa bị ông lão này hù chết khiếp, quả nhiên là thế giới rộng lớn. Đối với phản ứng của Lục Minh, ông lão lại tỏ ra rất bình thản, chậm rãi nói:
"Cha ngươi ta đã gặp qua, nhưng nói đến ngộ tính và thiên phú, ngươi tựa hồ cao hơn hắn không ít!"
"Hóa ra ông là lão yêu quái à!"
Lục Minh há hốc miệng nửa ngày không khép lại được.
Ông lão nghe xong, cười phá lên một trận.
Tiểu tử này cũng không có chút lễ phép, nếu là tiểu bối khác, sợ rằng đã sớm quỳ trên mặt đất dập đầu. Nhưng ông lão trong lòng cũng thấy kỳ lạ, tiểu tử công lực nông cạn, nhưng thần quang nội liễm, tựa hồ đã luyện thành Tiên Thiên Chân Khí... Rốt cuộc do ngộ tính gì mà có thể lĩnh ngộ cảnh giới không thể tưởng tượng này?
Đây chính là nguyên nhân ông mới phá cách nói chuyện với Lục Minh. Nếu không, tiểu bối bình thường ông căn bản không thèm để ý tới.
"Ông có thể cho tôi biết ông đã luyện thành Quỳ Hoa Chân Kinh như thế nào không?"
Lục Minh trong lòng đầy kỳ vọng hỏi.
"Ta luyện một loại nội công gọi là "Hồng Trang Kiếp", loại nội công này cũng là nữ tử luyện, sau khi luyện thành, chỉ cần kết hôn với nam tử, công lực sẽ chuyển sang cho trượng phu, là bí pháp cổ đại dành cho phi tần cung nữ tu luyện. Nam tử nếu luyện loại võ công này, tựa như rơi vào địa ngục sâu thẳm muôn phần thống khổ, cho nên, công phu này còn gọi là "Thập Bát Tầng Khổ Ngục", là bí pháp Mật Tông Phật gia."
Ông lão nhàn nhạt nói:
"Ta bỏ ra mười mấy năm luyện thành 9 tầng khổ ngục, nhưng cũng trở nên vô địch, bắt được tên cừu nhân năm đó đã hạ độc ta, nhiều năm sau ta quy ẩn núi rừng. Khi thê tử ta qua đời vì bệnh tật, lòng ta nguội lạnh, mỗi ngày cứ sống lay lắt như vậy, chờ đợi cái chết."
"Cái cảm giác chờ chết ta chưa thử qua, nhưng khẳng định không tốt chút nào đâu."
Lục Minh nhíu mày, khuyên nhủ:
"Lão đầu, ông không thể tìm chút việc lớn mà làm sao? Tỷ như cống hiến cho đất nước chẳng hạn, rất có ý nghĩa đấy chứ! Bây giờ võ thuật suy tàn, người khác đều nói võ thuật Trung Hoa biến thành biểu diễn vũ thuật?"
"Ngươi cũng có một thân bản lĩnh, sao không cống hiến cho đất nước?"
Ông lão hỏi ngược lại, Lục Minh nhất thời không biết nói gì.