Lúc này, đêm đã khuya.
Lục Minh đưa Giai Giai trở về ký túc xá. Giai Giai vừa mở cửa đi vào, phát hiện cả phòng nháo nhào hò hét. Hoắc Vấn Dong cầm trong tay một bình rượu, một chân gác lên bàn, rất kiêu ngạo ngửa cổ uống phân nửa, làm cho mọi người vỗ tay rần rần. Lục Minh nhìn quang cảnh này, há hốc mồm, mãi không ngậm lại được.
"Giai Giai, bạn cùng Lục Minh đi đâu lâu như vậy mới trở về? Phạt bạn ba chén, các chị, rót rượu!"
Hoắc Vấn Dong trong men say gào lớn.
"Anh đi về."
Lục Minh vừa nhìn nơi này là thế giới nữ nhi, mình ở lâu không được, vội vàng cáo từ.
"Muốn chạy hả? Đã tiến vào hang ổ của chúng ta còn muốn chạy? Các chị em, trời ban cho chúng ta một tên đẹp trai, làm sao bây giờ? Ha ha, đã rơi vào tay lão nương rồi, ngươi còn muốn chạy ư?"
Hoắc Vấn Dong vẻ mặt say rượu đỏ hồng, bước chân lảo đảo đi tới, mang theo men say nồng nặc, ôm cổ Lục Minh, kéo mạnh hắn vào phòng. Chúng nữ được một trận cười to. Cô nàng tinh nghịch mang cho Lục Minh cái ghế nhỏ, rồi Tiểu Hoa liền đọc nguyên tắc của ký túc xá.
"Lục Minh đã trót lọt vào hang ổ, ta đại diện cho đông đảo chị em phụ nữ tuyên bố, ngươi có quyền giữ im lặng, cũng có quyền rên rỉ! Nhưng đã tiến vào ký túc xá chúng ta một bước, sống là người của chúng ta, chết cũng là ma của chúng ta, ngươi hiểu chưa?"
Tiểu Hoa tuyên bố xong, Lục Minh đương nhiên hiểu. Anh nhận lấy chén rượu trắng nàng chuyển qua, một ngụm uống cạn, làm cho Tiểu Hoa sinh ra không ít hảo cảm. Nàng vừa vỗ vỗ bả vai Lục Minh an ủi nói:
"Tiểu tử, cuộc sống giống như bị cưỡng bức, nếu không thể phản kháng, vậy thì cứ tận hưởng đi…"
"Phì!"
Lục Minh thiếu chút nữa phun ra ngụm rượu vừa uống.
"Các chị em, lên, đem tiểu tử này chăm sóc cẩn thận, nếu được thì chừa lại chút xương cho Giai Giai, còn lại thì mọi người cứ tự nhiên!"
Hoắc Vấn Dong ngửa cổ nói một mạch.
"Bạn hôm nay thế nào rồi?"
Giai Giai phát hiện Hoắc Vấn Dong có chút không ổn, không giống ngày thường chút nào?
"Hôm nay Tiểu Hoa cùng Cẩu Tổng Quản lại cãi nhau nữa rồi. Bất quá chuyện nhức đầu hơn là, Dong Dong gặp lại Đoạn Trí Côn, hắn đúng là một tên vong ân bội nghĩa. Điều này làm cho Dong Dong bị đả kích rất lớn… Từ chiều vẫn uống đến bây giờ, ói ra chẳng biết bao nhiêu lần. Nhưng nàng còn cố uống. Bạn xem, chỉ còn lại có nửa mạng!"
Một người nhỏ giọng kể lại.
"Đoạn Trí Côn không phải là bạn thanh mai trúc mã của cô ta sao? Đoạn Trí Côn vài năm trước không phải đã xuất ngoại du học sao?"
Giai Giai ngạc nhiên hỏi.
"Hắn chỉ lừa gạt Dong Dong. Hắn đã sớm trở lại, còn cưới vợ nữa. Hồi chiều gặp mặt, Dong Dong cùng hắn tranh cãi, còn tát hắn một cái… Dong Dong số phận thật khổ!"
Người kia thở dài liên tục.
"Trời ạ. Chị Dong hơn mười tuổi đã đi làm thuê. Tiền dành dụm đều đưa cho hắn đi du học nước ngoài. Nghĩ không ra… Tên Đoạn Trí Côn có phải là người không?"
Giai Giai hai mắt đỏ hoe.
Giai Giai biết Hoắc Vấn Dong chỉ cởi mở bề ngoài. Trên thực tế, nàng vô cùng bảo thủ, nhất là trong tình yêu.
Nàng không tốt nghiệp cấp ba, đi ra ngoài làm thuê. Bao nhiêu tiền dành dụm nàng lo cho tên Trí Côn học đại học. Cuối cùng còn giúp hắn đi du học nước ngoài.
Nghĩ không ra, từ đầu đến cuối chỉ là một âm mưu của hắn ta. Khó trách nàng tuyệt vọng đến thế, khó trách nàng uống đến nông nỗi này. Giai Giai đang muốn tiến lên an ủi, Hoắc Vấn Dong đột nhiên bưng miệng chạy thẳng đến WC. Nghe thấy nàng nôn thốc nôn tháo một trận đau khổ, qua một hồi lâu, lại có tiếng khóc truyền ra. Giai Giai chuẩn bị đi khuyên vài câu, Tiểu Hoa đứng lên ngăn cản, lắc đầu nói:
"Để cho nàng khóc một trận đi! Cái thứ nam nhân đó vứt đi không tiếc, chỉ cần khóc được là tốt rồi! Lão nương lúc đầu bị người ta bỏ, khóc đến trời long đất lở. Bây giờ ngẫm lại, lúc ấy thật là khờ dại, loại nam nhân như vậy, có gì đáng giá rơi nước mắt… Càng bỏ được sớm chừng nào càng may mắn chừng đó!"
"Hay là anh giúp cô ta đánh tên khốn kia một trận?"
Lục Minh nói ra ý nghĩ của mình.
Ngoại trừ đánh người, hắn nghĩ không ra biện pháp nào có thể thu thập loại người vong ân bội nghĩa này. Đoạn Trí Côn đã vô sỉ như vậy, mình thay mặt Hoắc Vấn Dong đánh hắn một trận cũng hay.
Cô nàng tinh nghịch ôm cánh tay Lục Minh, khoa trương kêu lên:
"Minh ca ca bạo lực quá, bất quá em thích vậy!"
Tiểu Hoa vỗ vỗ bả vai Lục Minh, lắc đầu nói:
"Tiểu tử, điều duy nhất ta muốn ngươi làm là đối Giai Giai toàn tâm toàn ý. Nếu ngươi cũng học hắn làm kẻ bạc tình, lão nương thật sự sẽ tính sổ với anh! Được rồi, hù dọa bạn trai của bạn một chút thôi, tôi thấy anh cũng vừa mắt. Nếu là người khác, lão nương đã sớm tống cổ ra khỏi cửa rồi!"
Lục Minh toát mồ hôi, bất quá cũng nâng chén uống cùng chúng nữ.
Giai Giai thấy vậy mừng thầm trong lòng. Lần này, nàng không có vội vã đính chính rằng mình và Lục Minh chỉ là bạn học.
"Dong Dong say rồi…"
Có người tới nhìn nàng ta rồi quay lại nhẹ giọng nói:
"Rượu đã uống xong rồi, khóc cũng đã khóc xong rồi, đánh một giấc, ngày mai tỉnh lại là tốt thôi. Giai Giai, các bạn chiếu cố Dong Dong một chút. Bây giờ tối rồi, chúng ta phải về, nếu không ông xã ở nhà đi tán tỉnh người phụ nữ khác mất."
"Đi thôi đi thôi, có tôi ở đây, mọi người không cần lo lắng. Về mà hầu hạ chồng các cô đi! Nhớ phải dọa cho bọn họ một trận, để bọn họ không còn tâm trí mà tơ tưởng đến đàn bà bên ngoài nữa!"
Tiểu Hoa nói xong tiến vào WC ôm Hoắc Vấn Dong ra, đỡ nàng vào phòng. Xong xuôi mới ra mở cửa đưa chúng nữ rời đi. Lục Minh cũng phải đi về. Giai Giai đứng lên đưa hắn. Tiểu Hoa bực bội nói:
"Lục Minh, đêm khuya như vậy, anh còn trở về khu dân cư Thành Trung? Lỡ có nữ tặc hay côn đồ cướp bóc anh thì Giai Giai sau này biết làm sao bây giờ? Anh ngủ lại đây không được sao? Phòng khách lớn như vậy, anh ngủ một đêm cũng được mà? Các cô nàng kia thì khác, nhà không xa lại có chồng đến đón… Anh không cần nói nhiều, tôi bảo ở lại là ở lại nghe chưa!"
"Tôi…!"
Lục Minh rất muốn giải thích nói mình đã rời khu dân cư Thành Trung, nhưng cảm giác nói ra mình chuyển vào khu biệt thự sang trọng Bạch Lộ khó mà khiến người ta tin được.
"Minh ca ca ở lại đi, em nhường anh ngủ trên giường là được chứ gì."
Cô nàng tinh nghịch liều mạng hướng Lục Minh làm nũng.
Lục Minh cuối cùng chỉ đành đáp ứng. Hắn nhắn tin cho Lão Trang Thần, nói tối nay không về.
Lão Trang Thần nhắn trả lời một câu: Ông Trần Lập Dân mời thiếu gia ngày mai tới phòng khám. Giai Giai cầm một cái khăn tắm mới đưa cho Lục Minh, có chút do dự. Nàng mang tới một cái ly nhỏ, còn có bàn chải đánh răng. Mặt nàng ửng đỏ, nhẹ giọng nói:
"Không có bàn chải đánh răng mới, anh có thể dùng đồ của em… Anh đi tắm trước đi, em qua xem chị Dong."
Tiểu Hoa đẩy Lục Minh vào phòng tắm, lấy tay kéo Giai Giai:
"Bạn nữa, cần gì phải lo cho chị Dong, không phải đã có chúng ta lo rồi sao? Nhân cơ hội này, bạn phải ở bên cạnh anh ấy chứ, nói cho bạn biết, đàn ông mà được như cậu ta, trên đời này cũng chẳng có mấy người đâu, bạn đừng để anh ấy chạy mất!"
Cô nàng tinh nghịch cũng cười hì hì nói:
"Giai Giai tỷ, Tiểu Hoa đã đem chị Dong lên giường nghỉ ngơi rồi. Đêm nay chúng ta ba người một phòng, bạn và Minh ca ca có riêng một thế giới, cứ coi như chúng tôi không tồn tại là được."
Lời nàng còn chưa nói hết, Tiểu Hoa đã nhéo tai nàng, kéo vào phòng. Giai Giai vừa ngượng ngùng, vừa bất an. Nàng nhìn phòng tắm một cái, trong lòng tim đập thình thịch, không biết bây giờ nên làm gì cho phải.
Tiểu Hoa và các cô ấy cố giữ Lục Minh lại, Giai Giai cũng hiểu tâm tư của các cô ấy. Các cô ấy cố tình tạo cơ hội cho mình.
Chính là, mình cùng Lục Minh vừa mới gặp nhau, còn chưa chính thức nói chuyện yêu đương gì cả…
Giờ bắt hắn lưu lại như vậy, có quá nhanh không nhỉ?
Một hồi hắn đi ra, mình nên nói với hắn gì đây? Giai Giai càng nghĩ, càng cảm giác được tim đập như hươu chạy, bối rối vô cùng.