Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 78: CHƯƠNG 78: ĐỒ HƯ HỎNG, ANH NHÌN THẤY GÌ?

Lục Minh vào phòng tắm chưa đầy vài phút đã đi ra, hắn thấy trong phòng tắm tràn đầy áo ngực cùng quần lót, đủ mọi kiểu dáng, đa dạng phong phú. Tuy hắn có tâm muốn thưởng thức, nhưng lại sợ Giai Giai phát hiện, nên chỉ rửa ráy qua loa một chút liền vội vàng đi ra.

Giai Giai thấy hắn tắm rửa qua loa, tóc còn chưa ráo nước đã ra ngoài, lập tức lấy khăn lông lau cho hắn.

"Ngồi xuống đi!"

Giai Giai lấy máy sấy tóc, bảo Lục Minh ngồi xuống, cánh tay nhỏ bé bới tóc hắn lên giúp hong khô tóc cho hắn.

Ngoại trừ trước đây khi còn bé được mẹ quan tâm, khi lớn Lục Minh đều phải tự lập tự cường, căn bản chưa từng được hưởng qua cảm giác được chăm sóc như vậy. Vừa rồi Giai Giai dùng khăn lông lau tóc cho hắn đã là cảm động, mà hiện tại, hắn lại càng cảm thấy dịu dàng hơn. Lục Minh nhắm mắt lại, tinh tế cảm nhận sự dịu dàng của Giai Giai, cảm thấy hắn hiện tại, cùng với cảm giác khi bé bên mẹ thật giống nhau. Đây là sự dịu dàng trời sinh của phụ nữ sao? Tuy Giai Giai so với mình nhỏ hơn, nhưng nàng đã giống một người mẹ trẻ chăm sóc cho mình.

Giai Giai trong lòng cũng có cảm giác kỳ lạ, ở bên ngoài, Lục Minh so với hiện tại hoàn toàn khác biệt.

Ở bên ngoài, hắn tựa như một tòa núi lớn, cho dù là ở tòa nhà Ngân Phong tràn đầy bọn cướp, hắn cũng có thể cho mình một loại cảm giác an toàn mãnh liệt. Khi đó, hắn cao lớn như vậy, đáng tin như vậy, vô luận phát sinh chuyện gì, hắn đều có thể bảo hộ mình. Nhưng khi về đến nhà, hắn lại biến thành một đứa trẻ to xác, mọi chuyện đều là do mình quan tâm chăm sóc…

Chẳng qua, Giai Giai cũng rất thích loại cảm giác này.

Nhìn thấy Lục Minh nhắm mắt lại cho mình hong khô tóc, nàng nhịn không được trong lòng vui mừng.

"Tóc khô rồi."

Sau khi sấy khô tóc cho Lục Minh, Giai Giai cũng có chút luyến tiếc. Lục Minh vừa nghe cũng từ trong sự dịu dàng bừng tỉnh lại. Đáp nhẹ một tiếng, trong lòng cũng có loại cảm giác luyến tiếc. Loại cảm giác được người khác quan tâm chăm sóc thật đúng là rất tốt.

"Anh xem TV đi."

Giai Giai vốn định tìm chút đề tài, nhưng tim đập loạn xạ làm cho nhất thời không biết nói cái gì, mới bảo hắn mở TV. Hình ảnh phát ra đầu tiên lại là tiết mục quảng cáo đồ ngủ, lại đang đặc tả bộ ngực đầy đặn của người mẫu đập vào mắt làm cho nàng cực kỳ xấu hổ, vội vàng ném cái remote đi rồi chạy nhanh vào trong phòng lấy quần áo đi tắm.

Vừa vào phòng tắm đã phát hiện có mùi hương nam tính nồng nặc tràn ngập khắp gian phòng tắm.

Giai Giai cảm thấy mùi hương nam tính này ập vào mặt, trong lòng lại nhớ tới ban ngày khi mình bò qua lưng Lục Minh cũng cảm nhận được mùi hương tương tự. Mà lúc ấy đùi cùng mông của mình còn chạm vào chỗ đó của hắn nữa chứ…

Nghĩ đến chuyện lúc ban ngày, Giai Giai cảm thấy hai chân như nhũn ra. Nàng thở dốc vài hơi rồi vội vàng vào bồn tắm.

Cái bàn chải đánh răng còn dính nước đập vào mắt. Giai Giai thầm nghĩ vừa rồi hắn khẳng định đã dùng bàn chải của mình. Nếu mình lại dùng chẳng phải là gián tiếp hôn hắn sao? Giai Giai trong lòng thấy xấu hổ mà trong lòng lại dâng lên một luồng hơi nóng, lan khắp toàn thân trong nháy mắt. Cảm giác rất ấm áp hạnh phúc… Chẳng lẽ đây là cảm giác tình yêu trong truyền thuyết sao?

Giai Giai dùng bàn tay nhỏ bé khẽ lau sương mù bám lên trên kính, phát hiện trong mông lung, trong kính xuất hiện một gương mặt đỏ ửng, không khỏi khẽ mắng bản thân.

Nha đầu ngốc, đang nghĩ vẩn vơ cái gì vậy…

Sau khi nàng mạnh mẽ trấn tĩnh lại tâm trí, tắm rửa xong, nhẹ nhõm bước ra ngoài, thì phát hiện Lục Minh đã ngủ say.

Hắn một ngày vì bảo hộ mình mà bôn ba, nhất định là rất mệt mỏi.

Giai Giai trong lòng ấm áp, một cảm giác dịu dàng dâng lên, tiến lên nhẹ nhàng đắp mền cho hắn, lại ngây ngốc nhìn bộ dáng say ngủ của Lục Minh. Tuy bộ dáng của hắn sớm đã khắc sâu trong lòng nàng, nhưng khoảng cách gần như thế, im lặng như thế mà chăm chú nhìn hắn, thật đúng là lần đầu tiên. Sáng và tối, hắn giống như hoàn toàn là hai con người khác nhau, hắn hiện tại, tựa như một đứa trẻ to xác, ngủ an ổn như thế, ngủ ngọt ngào như thế.

Cho dù có đưa tay vuốt tóc hắn, hoặc là khẽ vuốt mặt hắn, hắn cũng sẽ không tỉnh lại.

Tại giờ khắc này, hắn mới thực sự thuộc về mình.

Giai Giai ngồi ở bên cạnh Lục Minh thật lâu, lẳng lặng nhìn hắn, cuối cùng có chút mệt mỏi, nàng mới lưu luyến không nỡ mà đứng lên, chuẩn bị trở về phòng nghỉ ngơi.

Nàng nhìn cửa phòng mấy người Tiểu Hoa, phát hiện không có động tĩnh, dũng khí bỗng nhiên lớn dần, kìm nén sự xấu hổ, thầm nghĩ dù sao tất cả mọi người đều không biết, thà rằng mình tựa vào tay hắn ngủ một lát, làm bạn với hắn một lát.

Có lẽ về sau cơ hội như vậy, sẽ không còn nữa.

Muốn bầu bạn với hắn dù chỉ trong chốc lát… Giai Giai nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh Lục Minh, trong lòng vừa xấu hổ vừa vui mừng, thấy hắn không có phản ứng, lại gần sát một chút, vẫn không có phản ứng, lại gần chút nữa, cuối cùng đem cánh tay của hắn nhẹ nhàng kéo ra, rồi đem khuôn mặt nhỏ nhắn nóng bừng nhẹ nhàng gối lên, ngửi thấy mùi hương của hắn, nhắm mắt lại, mang theo sự kích động cùng ngọt ngào, lại có chút vui mừng cùng hạnh phúc, an tâm mà ngủ thiếp đi.

Lục Minh nửa đêm tỉnh lại, phát hiện trong lòng đang ôm một khối ngọc mềm mại thơm mát, trong lòng rất là ngạc nhiên.

Khi tỉnh táo hơn một chút, phát hiện tay của mình còn luồn vào trong nội y của nàng, hơn nữa còn đặt lên đôi gò bồng đào mềm mại thơm mát ấy.

Loại cảm giác này vừa độc đáo vừa tuyệt vời, thật sự khó có thể dùng ngôn ngữ để diễn tả! Lục Minh mở to mắt, phát hiện mỹ nhân ôm trong lòng là Giai Giai, nàng đang như một con mèo con ôm lấy mình, ngọt ngào chìm vào giấc mộng, hơi thở đều đều, hiển nhiên là đang ngủ say.

Nàng sao lại ngủ cùng mình ở tại đại sảnh?

Lục Minh vô cùng khó hiểu, nhưng tay vẫn đặt ở trên đôi gò bồng đào mềm mại như ngọc, loại xúc cảm tuyệt vời này chứng tỏ hiện tại không phải là mơ, mà là sự thật.

Rụt tay về, hay là giả vờ ngủ để sờ thêm một lát nữa? Lục Minh trong lòng vô cùng luyến tiếc, tuy biết rõ hiện tại đang làm càn với Giai Giai, nhưng loại xúc cảm này thật sự rất tốt… Lỡ mà làm nàng tỉnh giấc thì mọi chuyện sẽ kết thúc.

Gần như phải dùng hết ý chí, Lục Minh cuối cùng vẫn quyết định rụt tay về.

Nhưng trước khi rời khỏi, hắn còn không quên nhẹ nhàng vuốt ve một chút, Giai Giai mũi khẽ hít thở, thân thể khẽ vặn vẹo, Lục Minh sợ tới mức tim suýt chút nữa vọt ra khỏi lồng ngực. May mắn mà nàng chưa tỉnh, nếu không mình sẽ trở thành một kẻ biến thái. Lục Minh cẩn thận rút tay về, ngửi thấy mùi hương cơ thể nàng, cảm giác trên người Giai Giai tỏa ra một mùi hương độc đáo, vô cùng dễ chịu, thấm đẫm lòng người. Thân hình mềm mại của nàng như không xương, khi ôm lấy như lấp đầy sự thỏa mãn trong đáy lòng, vẫn hy vọng được ôm nàng mãi như vậy, không bao giờ buông tay…

Giai Giai đang ngủ xoay người lại, tiến vào trong lòng Lục Minh, đầu nàng xoay vài cái, tựa hồ tìm được vị trí thoải mái nhất, lại ngủ say.

Lục Minh cố gắng thả lỏng, không dám cử động dù chỉ một chút, sợ nàng tỉnh giấc.

Thật ra cô gái nhỏ này cũng thật đáng yêu, chỉ là rất hay xấu hổ… So với Cảnh Hàn lạnh lùng, và Niếp Thanh Lam quyến rũ chết người, Giai Giai so với các nàng rất khác biệt, nàng rất nghe lời, rất nhu thuận, tựa như một cô em gái nhà bên. Nàng lại như một người mẹ trẻ dịu dàng chăm sóc mình, có câu nói: Phụ nữ, quả thực là một sinh vật kỳ lạ!

Khi Lục Minh tỉnh lại, phát hiện trong phòng đầy những người đi lại.

Hắn mơ màng mở điện thoại ra xem, phát hiện mới sáu giờ, ngồi dậy, ngoài cửa sổ còn chưa sáng hẳn, nhưng Giai Giai, Hoắc Vấn Dong và mấy cô nàng khác đều đã dậy, đang rửa mặt, chuẩn bị đi làm.

"Oa, anh đẹp trai ngủ say quá, tối qua sao em lại quên lén đến đột kích nhỉ, thật là lãng phí cơ hội!"

Hoắc yêu tinh tối qua còn vừa say vừa khóc, mặc áo ngủ chạy tới. Trên mặt nàng ta, ngoài chút hồng hào chưa tan sau cơn say, rốt cuộc không còn nhìn ra điều gì khác, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nàng ta cười hì hì cúi xuống, chộp lấy vai Lục Minh, hôn lên má hắn một cái, lại nói:

"Anh đẹp trai, đêm nay ở lại đi, chỗ chúng em không có gì đặc biệt, chỉ là con gái rất nhiều, anh muốn một đấu một, hay muốn chơi hai người cùng lúc, thế nào?"

"Anh sợ quá, sợ quá…"

Lục Minh vốn tinh lực quá dư thừa, lúc nào cũng có thể dâng trào. Hiện tại lại thấy Hoắc yêu tinh trong chiếc áo ngủ để lộ khe ngực, sâu hơn cả vực Mariana, suýt chút nữa là xịt máu mũi, nhanh chóng nằm xuống giả vờ ngủ:

"Còn quá sớm, anh muốn ngủ chút nữa."

Ai ngờ Lục Minh vừa nằm xuống, vừa vặn thấy quần lót của Hoắc Vấn Dong bên dưới áo ngủ.

Không phải là loại màu trắng bình thường, mà là màu hồng nhạt, còn khá nhỏ, loáng thoáng còn có thể thấy thứ được che đậy bên trong. Lục Minh tim như muốn ngừng đập, hắn vừa muốn nhắm mắt giả vờ ngủ, Hoắc yêu tinh dường như phát hiện ra, nàng ta nhéo cánh tay hắn, cúi người xuống, nhẹ nhàng cắn lấy vành tai hắn:

"Đồ hư hỏng, anh nhìn thấy gì rồi?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!