Lục Minh không đáp, lạnh lùng bỏ đi.
Giang Tiểu Lệ nhìn theo bóng lưng của Lục Minh, cuối cùng khẽ cắn răng tiến vào tiệm làm đẹp.
Trải qua một phen tìm kiếm, Lục Minh rốt cuộc cũng tìm được một căn phòng cách trường Lam Hải cũng không quá xa, một phòng khách một phòng ngủ, có cả nhà bếp, phía sau còn có sân phơi đồ. Tuy tiền thuê mỗi tháng 850 đồng khá mắc, nhưng chỉ cần thanh toán là có thể dọn vào ngay, hơn nữa cũng không hỏi gì. Lục Minh lấy giấy chứng minh đăng ký, nghe nói người thuê là Giang Tiểu Lệ, cũng chỉ viết tên lên hợp đồng chứ không hỏi nhiều.
Thời gian đã qua hơn một giờ, Giang Tiểu Lệ đã đứng chờ ở bên đường.
Lục Minh lần đầu tiên thấy suýt chút nữa không nhận ra, bởi vì nàng ta mái tóc ngắn cũn như con trai vậy, nhưng mái tóc đã đen tuyền, cảm giác thay đổi rất lớn.
Hiện tại Giang Tiểu Lệ có vẻ khỏe mạnh, sức sống thanh xuân phi thường, khuôn mặt nhỏ nhắn không bị mái tóc dài che khuất, lộ ra da thịt trắng nõn, hai má thiếu nữ ửng hồng, đặc biệt mặc đồng phục học sinh, kết hợp hài hòa với mái tóc ngắn, cảm giác nàng ta như một con chim nhỏ lúc nào cũng có thể bay lên, vô cùng hoạt bát, vô cùng đáng yêu.
Vốn Lục Minh chỉ nghĩ giao cái chìa khóa cho nàng ta là xem như hoàn thành nhiệm vụ.
Hiện tại nhìn xem tiểu cô nương này trước đây không ai ưa thích, nay lại thay đổi một trời một vực so với trước đây, nếu dạy dỗ tốt thì nàng ta sẽ có hy vọng vô hạn.
"Đói chứ?"
Lục Minh đến gần còn chưa nói gì, chợt nghe thấy bụng của Giang Tiểu Lệ kêu lên.
"Ừm!"
Giang Tiểu Lệ khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, cúi đầu sờ lên chiếc mũi thanh tú của mình, bộ dáng rất ngượng ngùng.
Lục Minh cũng không cố ý tìm quán cơm nào, chỉ tùy tiện dẫn nàng tới một tiệm bánh. Giang Tiểu Lệ cầm lấy một cái bánh nóng, Lục Minh bụng mới chỉ có chút cháo kê nên phất tay gọi phục vụ mang thêm bánh. Giang Tiểu Lệ ăn tới cái thứ hai bỗng nhiên đôi mắt đỏ hoe, nước mắt rơi từng giọt xuống bát. Nàng nhớ tới cha mình. Có một lần cha đã dẫn tới đây ăn, lúc đó là sinh nhật mười tuổi của mình. Hiện tại đã là sinh nhật thứ mười lăm rồi.
Đối với việc Giang Tiểu Lệ rơi lệ, Lục Minh trong lòng khẽ chua xót. Cô gái nhỏ này khẳng định là đang nhớ tới cha mẹ.
Cha không còn, mẹ đi theo người khác, thật sự là một chuyện rất thê thảm!
Lục Minh đưa khăn tay qua, Giang Tiểu Lệ nhận lấy, có chút kinh ngạc, trong tiếng thút thít nói lời cảm ơn, sau đó nhanh chóng lau khô nước mắt rồi cắm cúi ăn. Mãi sau mới ngẩng đầu nhìn Lục Minh chờ hắn phân phó.
"Hiện tại, đi mua quần áo. Chỉ trong nửa giờ, giá không được vượt quá ba trăm. Em thấy cái gì cần thiết dùng hàng ngày thì mua, nhưng giá cả phải khống chế trong vòng hai trăm!"
Lục Minh nói chuyện tựa như giao nhiệm vụ, rõ ràng đơn giản, Giang Tiểu Lệ càng cảm thấy hắn là đặc vụ, vừa thấy Lục Minh lấy ra năm trăm đồng thì vui vẻ nhận lấy, gật đầu lia lịa với hắn.
"Tôi chờ ở bên ngoài."
Lục Minh dẫn Giang Tiểu Lệ đến một cái siêu thị rồi nói:
"Động tác nhanh lên, thời gian chỉ có nửa giờ."
Nửa giờ sau, Giang Tiểu Lệ mang theo lỉnh kỉnh bao lớn bao nhỏ, thở phì phò chạy tới trước mặt Lục Minh.
Không đợi Lục Minh mở miệng, liền bối rối giải thích:
"Khi xếp hàng thì có người gây sự với nhân viên thu ngân, cho nên mới chậm hai phút, em không phải cố ý."
Lục Minh nói không sao, lạnh lùng đi về phía trước.
Giang Tiểu Lệ lè lưỡi, vác lỉnh kỉnh bao lớn bao nhỏ đi theo sau.
Dẫn nàng ta đi tới căn phòng mới thuê, Lục Minh đưa chìa khóa rồi nói:
"Đây là nhà mới của em, chăn màn tự mua, cơm nước tự phục vụ. Cha của em trong sạch hay không, tôi không biết, nhưng trừ phi em nguyện ý tiếp nhận huấn luyện làm nữ đặc công, phục vụ đất nước, nếu không một khi phát hiện cha của em phản bội quốc gia, tôi sẽ theo kế hoạch, tất cả người thân thích của em đều sẽ biến mất khỏi thế gian này. Giang Tiểu Lệ, em có nguyện ý tiếp nhận huấn luyện sơ cấp hay không?"
Giang Tiểu Lệ môi run run, liều mạng gật đầu.
"Ngày mai, em mỗi ngày năm giờ rưỡi phải thức dậy huấn luyện, trước tiên tiến hành thả lỏng khởi động, sau đó chạy mười vòng quanh rồi mới trở về."
Lục Minh quyết định dạy dỗ Giang Tiểu Lệ, trong lòng nghĩ ra một "kế hoạch đào tạo ra một cô gái đẹp".
"Mười vòng?"
Giang Tiểu Lệ kêu lên sợ hãi.
Nàng biết mình tám trăm mét còn chạy không nổi, hiện tại chạy mười vòng, tính sơ sơ cũng phải khoảng năm ngàn mét, cái này, làm sao có thể?
Lục Minh không để ý tới nàng ta, lại nói:
"Một tháng sau, mỗi ngày chạy thêm năm vòng, lượng huấn luyện sẽ tăng thêm một trăm lần tập cơ bụng, năm mươi lần chống đẩy. Mỗi cuối tuần, em chờ ở nhà, tôi sẽ dẫn ra ngoại ô tiến hành huấn luyện đặc biệt. Cứ mỗi ba tháng, sẽ có một lần khảo hạch, nếu không đạt yêu cầu sẽ bị đào thải. Trong khi huấn luyện đặc biệt, tôi có thể mỗi tháng trả một ngàn đồng tiền lương… Hoa hồng máu số 9, đây là số hiệu mới của em, nhớ kỹ chưa?"
"Nhớ rồi."
Giang Tiểu Lệ ngẩng đầu ưỡn ngực, tận lực lớn tiếng trả lời.
"Tốt lắm."
Lục Minh thuyết phục cả buổi, chuẩn bị rời đi.
"Em, em có một vấn đề."
Giang Tiểu Lệ bỗng nhiên hỏi:
"Ngày hôm qua, rất nhiều bọn khủng bố bắt con tin tại tòa nhà Ngân Phong, có quan hệ gì tới cha em không?"
"Không có quan hệ."
Lục Minh vừa nói như vậy, làm cho Giang Tiểu Lệ buông được một tảng đá lớn trong lòng.
"Như vậy, Tử thần ngày hôm qua, là anh sao?"
Thật ra những lời này Giang Tiểu Lệ không dám hỏi, nàng sợ Lục Minh nổi giận sẽ giết người bịt miệng, nhưng nàng thấy bóng lưng của Lục Minh thật sự có chút giống, nên không kìm được mà nói ra.
"Hoa hồng máu số 9, nhớ kỹ điều này, người biết nhiều sẽ không sống thọ."
Lục Minh hừ lạnh một tiếng, xoay người nhìn Giang Tiểu Lệ.
"Em cái gì cũng không biết."
Giang Tiểu Lệ sợ tới mức nước mắt chảy dài, cầu khẩn với vẻ mặt đáng thương:
"Đừng có giết em!"
"Thông qua kiểm tra là điều duy nhất mà em phải làm."
Lục Minh nhẹ nhàng vuốt nhẹ lên đầu Giang Tiểu Lệ, giọng nói có chút hòa hoãn:
"Tôi cũng cảm thấy cha của em sẽ không phản bội quốc gia, nhưng tạm thời không ai có thể chứng minh được điều này. Cha của em cho dù là trong sạch, nhưng ông ấy cũng không thể dễ dàng trở về, ông ấy có vô số kẻ địch, công khai lẫn bí mật. Em nếu không có năng lực tự bảo vệ, có lẽ trước khi gặp được cha thì đã bị kẻ địch giết chết, hoặc là bắt em đến uy hiếp cha của em. Cho nên, trở thành một chiến sĩ đủ tư cách, mới là điều mà em cần làm nhất trước mắt, hiểu chưa?"
"Hiểu rồi!"
Giang Tiểu Lệ kích động gật đầu, nước mắt chảy đầy mặt.
"Hai mươi bốn giờ sau sẽ bắt đầu."
Lục Minh khôi phục lại bộ dáng lạnh lùng, đi nhanh ra khỏi phòng.
Kế hoạch đào tạo ra một cô gái đẹp, rốt cuộc đã chính thức bắt đầu!
Lục Minh thầm nghĩ, Ông Hình đem cô gái này giao cho mình, sau nhiều lần thuyết phục, mềm nắn rắn buông, nàng ta đã có chút tin tưởng mình. Nếu trải qua một quá trình huấn luyện, cải tạo và dạy dỗ, có lẽ thật có chút hy vọng!
Xong xuôi việc với Giang Tiểu Lệ, Lục Minh cũng có chút đắc ý trong lòng, bỗng nhiên Trần Lập Dân gọi điện thoại tới thúc giục:
"Tiểu Lục, mau tới đây, tất cả mọi người đang chờ cậu!"