Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 81: CHƯƠNG 81: LỜI TIÊN ĐOÁN TỬ VONG

Chạy tới Tố Vấn y quán, ông lão Trần Lập Dân đang chờ ở cửa, vẻ mặt mong chờ ấy khiến Lục Minh không khỏi cảm động trong lòng.

Trần lão Nhị không nói gì, kéo Lục Minh vào trong nội đường.

Trong nội đường, ngoài ông Lý Thành Tể ra, còn có mấy người lạ cùng với hai trợ thủ của Lý lão đang nhẹ giọng nói chuyện với nhau. Trước mặt bọn họ có đặt một cái hộp tinh xRO, bên trong Tục Mệnh thang đã được hoàn thành. Thấy Lục Minh đi vào, ông lão Lý Thành Tể cao hứng đứng lên, giới thiệu cho hắn những người bên cạnh: "Tiểu Lục, giới thiệu cho cháu một chút, đây là Phương Trác y sư, chuyên gia thực nghiệm, am hiểu tinh chế dược vật cùng khảo sát lâm sàng, ý tưởng đem Tục Mệnh thang chuyển thành thuốc nước, chính là ý tưởng của ông ấy; còn đây là Lý Hoa cháu ta, nó am hiểu Tây Y, Khoa não ngoại khoa giải phẫu, lần trước thay Vương Nghĩa Uyên làm phẫu thuật lần đầu tiên sử dụng Tục Mệnh thang chính là nó; vị này là Lâm Hiểu, là người yêu của Phương Trác, cũng là trợ thủ của cô ấy; đây là Tiểu Chúc, ta đặc biệt mời đến để thay cháu kiểm tra thân thể."

Lục Minh vốn chẳng mấy bận tâm đến những y sư hay chuyên gia gì đó, ông lão Lý Thành Tể giới thiệu, hắn cũng đưa tay ra bắt tay.

Nhưng cuối cùng là một y tá, giọng điệu ông lão Lý Thành Tể rõ ràng có chút đổi khác.

Mấy người trước đều chỉ giới thiệu là đệ tử hoặc tiểu bối, duy chỉ có giới thiệu y tá này, thì có loại cảm giác khó diễn tả, giống như không phải là giới thiệu cho Lục Minh một y tá, mà là giới thiệu một vị danh y đức cao vọng trọng vậy.

Hơn nữa lời cũng kỳ quái, ông ấy muốn cho y tá này kiểm tra thân thể cho Lục Minh chắc?

Dựa theo thể lực của Lục Minh hiện tại, đến hổ cũng có thể đánh chết, hắn làm sao mà có bệnh gì? Mà nói đến ở đây đều là bác sĩ, lại để cho một y tá có tư cách thấp nhất để kiểm tra thân thể, có phải có chút buồn cười không? Bởi vì có loại nghi vấn này, Lục Minh không khỏi chăm chú nhìn y tá trước mặt, chỉ thấy cô ta mặc trang phục y tá trắng, trên mặt mang khẩu trang, chỉ lộ ra hai mắt.

Khác hoàn toàn so với các cô gái bình thường. Cô gái y tá được Lý Thành Tể gọi là Tiểu Chúc này làm cho người ta có một loại cảm giác kỳ dị. Lục Minh nắm chặt trong lòng bàn tay ngạc nhiên.

Nếu xem biểu hiện thì đôi mắt cô ta tựa như được làm bằng thủy tinh vậy...

Nhìn chăm chú vào đôi mắt của cô ta thì trong lòng Lục Minh xuất hiện một loại cảm giác cô ta không giống một con người.

Cô gái y tá này không giống nhân loại. Cô ta giống một hồn ma hơn là một người bình thường. Đôi mắt không chút cảm xúc, trong đó chỉ có sự tĩnh lặng không chút gợn sóng.

"Tiểu Chúc. Khụ khụ... Cháu xem thế nào? Thân thể của Tiểu Lục khỏe chứ?"

Trần Lập Dân thấy Lục Minh cùng y tá bắt tay vội vã hỏi.

"Tốt."

Cô gái y tá không chút cảm xúc gật gật đầu.

"Rất tốt, chúng ta nhanh chóng bắt đầu thực nghiệm thôi!"

Ông lão Lý Thành Tể vừa nghe liền lộ vẻ vui mừng.

"..."

Lục Minh lòng đầy nghi vấn, rốt cuộc là sao đây? Mình hoàn toàn không hiểu gì, chẳng lẽ cô gái y tá này bắt tay với mình một cái, mà đã kiểm tra được thân thể mình? Cô ta chẳng lẽ có công năng đặc dị gì sao?

"Từ từ, cháu có chuyện nói với hắn."

Cô gái y tá hướng về phía Lục Minh khẽ gật đầu:

"Anh đi với tôi một chút."

Lục Minh lại lo sợ, nếu thân thể mình thực có vấn đề gì đó, cả phòng này đều là danh y, nàng ta sao lại không lo làm ầm ĩ trước mặt mọi người?

Cô y tá này rốt cuộc là ai, sao lại bí ẩn đến vậy?

Cô gái y tá dẫn Lục Minh đi ra ngoài, đi ra sân vườn bên ngoài nội đường, sau đó lặng lẽ đứng bên cạnh cái giếng, không có quay đầu lại. Đứng phía sau nhìn cô ta, Lục Minh có thể thấy cô y tá này có cặp mông đầy đặn, mái tóc mềm mại không thua kém gì các minh tinh quảng cáo trên TV, đen nhánh đến mức có thể soi gương.

Cô gái có tóc dài, Lục Minh đã thấy qua không ít, nhưng có mái tóc đen bóng như vậy, Lục Minh đúng là lần đầu tiên thấy.

"Thân thể của anh tốt lắm, so với người thường tráng kiện gấp mười lần, trong cơ thể tràn ngập một loại năng lượng sinh mệnh đặc biệt, tôi thực không nghi ngờ máu của anh có thể làm vật dẫn."

Cô gái y tá quay lại, mở miệng, lại làm cho người ta có cảm giác cổ quái:

"Nhưng anh không biết, anh sẽ chết sớm, sau ba tháng, nhiều nhất là nửa năm, sinh mệnh của anh sẽ chấm dứt. Nếu anh còn có tâm nguyện gì chưa đạt thành, thì nên mau chóng hoàn thành."

"..."

Lục Minh nghe vậy toát mồ hôi lạnh, thật hay giả đây?

Mình sẽ chết sớm?

Không nói tới mình có tiên thiên chân khí bách bệnh bất xâm, ngay cả trước kia, vẫn là tu luyện Đồng Tử công, từ nhỏ đến lớn chưa từng bị bệnh. Lục Minh đời này cho tới giờ chưa từng bị bệnh đi bệnh viện, bỗng nhiên cô y tá này lại nói mình sẽ chết sớm, thật sự là khó hiểu.

"Chết vì cái gì, ung thư? Hay là chứng gì khác?"

Lục Minh cười, nụ cười sáng lạn như ánh mặt trời.

"Không biết, tôi chỉ có thể cảm ứng được dự báo về tử vong của anh, không thể biết nguyên nhân."

Cô gái y tá khẽ ho một chút, nàng ta dùng ánh mắt thuần khiết như nước dừng ở trên người Lục Minh:

"Tôi không phải là nói đùa, đây là năng lực cảm ứng mà tổ tiên truyền lại, bắt đầu từ thời Hán, hoặc là sớm hơn, tổ tiên của tôi vẫn làm y sĩ, bởi vì tiếp xúc với người bệnh nhiều năm, cho nên mỗi một thế hệ con cháu, đều có người có được di truyền này. Thế hệ này có được di truyền là tôi, khi gặp anh, tôi đã cảm ứng được thời kỳ tử vong của tám người, không một lần sai lầm."

"..."

Lục Minh vẫn không quá tin tưởng rằng, có thể đoán được thời điểm chết của một người, cái này chẳng phải quá thần kỳ sao?

Hơn nữa, cô ta có thể đoán được, chẳng lẽ không thay đổi được?

Mình nếu sợ chết, mỗi ngày trốn ở trong bệnh viện, một bước không rời, mỗi ngày đều kiểm tra thân thể, chẳng lẽ sau ba tháng, mình không bệnh cũng sẽ một mạng ô hô? Thật sự là toát mồ hôi, đây không phải là phim "Tử thần đến" đó chứ!

"Thân thể của anh, mang lại cho tôi một loại cảm giác đặc thù, tôi không thể phán đoán nó là gì. Có lẽ anh sẽ là một ngoại lệ, tôi cũng thật lòng hy vọng dự cảm của mình không đúng."

Cô gái y tá lại khẽ ho một chút, dùng đôi mắt không chút cảm xúc chăm chú nhìn Lục Minh trong chốc lát, rồi lặng lẽ xoay người, chuẩn bị rời đi.

"Ba tháng, không, nửa năm sau, tôi sẽ gặp cô để chứng minh, tôi vẫn sẽ sống khỏe mạnh!"

Lục Minh tuyệt đối không tin bản thân trong vòng nửa năm nữa sẽ chết.

"Không cần, một tháng sau tôi sẽ chết, hy vọng anh hãy tự bảo trọng..."

Cô gái y tá khẽ dừng lại, thản nhiên trả lời.

"Này, khoan đã, rốt cuộc cô bị bệnh gì?"

Lục Minh trong lòng bỗng nhiên nảy sinh sự tò mò, không đúng, cô y tá này xem ra không phải là một người bệnh sắp chết, cô ta tại sao lại nói một tháng nữa mình sẽ chết? Người chỉ có một tháng sinh mệnh, sẽ có được đôi mắt như vậy, sẽ có được mái tóc như vậy sao?

Chỉ có người khỏe mạnh nhất, mới có thể có được những điều này.

Cô y tá này thật sự là cực kỳ thần bí, cô ta rốt cuộc là ai?

Lục Minh đuổi theo, đưa tay giữ cô y tá lại:

"Không bằng tôi cũng giúp cô xem một chút? Tuy tôi không phải là bác sĩ... chúng ta chỉ cần bắt tay là được, được chứ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!