Vừa khẽ đẩy cửa, theo ý Lục Minh, hắn nên lặng lẽ đi vào, sau đó trốn ở một nơi bí mật gần đó, rình xem cảnh xuân.
Nhưng đột nhiên, chuông điện thoại di động vang lên, trong bóng đêm càng trở nên chói tai.
Lục Minh luống cuống tay chân lấy điện thoại ra, vốn định tắt đi, nhưng thấy là mẹ gọi, liền vội vàng giả làm một đứa con ngoan:
"Mẹ, mẹ tìm con có việc gì vậy ạ?"
"Thằng nhóc ngốc này, mẹ không có việc gì thì không thể tìm con sao? Con làm cái trò nhảy từ trên cao xuống như đại bàng giương cánh, để cho ba con thấy đó sao! Ngu ngốc, gây ra động tĩnh lớn như vậy mà cha con làm sao không biết? Chẳng qua cũng không có việc gì, mẹ ủng hộ con. Mà nói đến, cha con tuy ngoài mặt thì mắng con vài câu, nhưng thật ra trong lòng thì rất tự hào đấy. Nếu không, ông ấy cũng sẽ không giúp con giải quyết một ít phiền toái ở chỗ mới phải không? Nghe nói Ngũ Kiều và Vĩnh Thành, hai vị tiền bối nói, võ công của con tiến bộ rất lớn, mẹ rất vui mừng vì con, không hổ là bảo bối của mẹ, ngộ tính rất cao! Đúng rồi, tiên sinh Vĩnh Thành còn nói ở chỗ mới còn có hai cô gái xinh đẹp nữa, có phải thật không? Khi nào thì dẫn về ra mắt mẹ đây?" Mẹ hắn xem ra biết rõ cuộc sống của Lục Minh như lòng bàn tay. May mắn là mẹ vẫn chưa biết kỳ ngộ và bí mật của Lục Minh, nếu không chắc còn vui mừng hơn nữa.
"Không phải bạn gái ạ, chỉ là quen biết thôi. Một người tên là Cảnh Hàn, là truyền nhân Yến Tử môn; một người tên là Niếp Thanh Lam, là cảnh sát."
Lục Minh nhắm chừng dù mình không báo cáo chi tiết, mẹ cũng có thể tra ra được, có lẽ đã sớm biết rồi, cho nên cứ thẳng thắn nói ra.
"Thật là ngốc! Nếu không phải bạn gái, chẳng lẽ không thích chút nào sao? Có cô gái nào lại đi chủ động đâu. Có rảnh thì dẫn về nhà cho mẹ xem!"
Mẹ vừa nói, Lục Minh không khỏi cảm thấy có chút vui mừng.
Mỹ nhân lạnh lùng Cảnh Hàn đồng ý ở lại, như vậy chứng tỏ nàng ta có chút thích mình sao?
Lục Minh bên này đang cao hứng, không ngờ mẹ còn nói thêm một câu, thiếu chút nữa làm Lục Minh sợ tới run người, chỉ nghe mẹ nói:
"Vũ Vũ đã lấy được học vị MBA. Con bé đã chuẩn bị về nước rồi. Mẹ có hỏi nó có muốn vào công ty của mẹ làm không thì nó từ chối, nói sẽ trở lại Lam Hải cùng con gây dựng sự nghiệp."
Lục Minh chỉ cảm thấy như sét đánh ngang tai, ngẩn người lẩm bẩm:
"Không thể nào?"
Tuy trong nhà có một người cha bạo quân, nhưng người cha cường đại lại dã man ấy cũng không được xem là khắc tinh của Lục Minh, nhiều lắm chỉ như kẻ địch mà thôi. Muốn nói tới khắc tinh, thì chính là Trầm Khinh Vũ mà mẹ hắn vừa nhắc đến. Trầm Khinh Vũ năm đó là em gái của người tài ba xuất chúng Trầm Hổ Khiếu. Trầm Hổ Khiếu cùng cha của Lục Minh là tình địch, nhưng cha của Lục Minh may mắn hơn. Mẹ của Lục Minh không hề bắt cá hai tay mà thủy chung lựa chọn ông, không cho Trầm Hổ Khiếu bất kỳ cơ hội nào. Trầm Hổ Khiếu do thất tình nên đã đau lòng ra nước ngoài du lịch. Đi đã hơn mười mấy năm không trở lại, lại đem Trầm Khinh Vũ giao cho cha mẹ Lục Minh để chăm sóc.
Dựa theo thân phận, Trầm Khinh Vũ là dì của Lục Minh, mặc dù nàng ta chỉ lớn hơn hắn một tuổi.
Nhưng khác với Lục Minh, nàng ta rất được cha của Lục Minh sủng ái. Ông ấy quả thực đem những thứ tốt nhất trên thế gian mà giao cho Trầm Khinh Vũ.
Từ khi sinh ra, Lục Minh đã thấy Trầm Khinh Vũ ở trong nhà. Nàng ta trong mắt Lục Minh chính là tiểu ma nữ số một thiên hạ. Hồi bé thì vẫn còn đỡ vì cả hai đều còn nhỏ, chưa hiểu chuyện.
Nhưng khi lớn lên một chút, Lục Minh phát hiện, người dã man không nói lý nhất trên thế gian cũng không phải là cha, mà là cô nàng Trầm Khinh Vũ kia. Nàng ta quả thực còn dã man gấp trăm lần so với người cha bạo quân. Ở cùng với nàng ta còn thống khổ hơn cả ở địa ngục. Để phòng ngừa cùng trường cùng lớp với nàng ta, Lục Minh thành tích luôn chỉ đạt mức vừa đủ tư cách. Kết quả, Trầm Khinh Vũ thành tích vĩnh viễn giữ hạng nhất, cuối cùng đi nước ngoài du học, còn Lục Minh, may mắn trốn ở một trường đại học hạng ba mà tránh thoát.
Tin rằng đây cũng là một trong những nguyên nhân mà người cha bạo quân tức giận Lục Minh. Dựa theo lời của cha, loại hành vi của Lục Minh chính là tự sa đọa!
Hai năm không gặp, cô nàng Trầm Khinh Vũ lại đã học xong MBA. Nếu nàng ta trở về, phỏng chừng cả Lam Hải đều sẽ bị một mình nàng ta làm náo loạn lên. Lục Minh không thể tưởng tượng nổi loại trường hợp đáng sợ này.
"Đã có ai theo đuổi cô ta chưa? Mẹ, mẹ hãy giữ cô ta ở nước ngoài, đừng cho về!"
Lục Minh thầm nghĩ cô nàng kia mà trở về là một mối họa, cần phải tính toán.
"Vũ Vũ vẫn kén chọn lắm, nó xem ai cũng không vừa mắt! Thằng nhóc ngốc, con cũng đừng chống đối với nó nữa. Nó làm gì chẳng phải vì tốt cho con sao? Được rồi, mẹ không nói nữa, bảo bối, con nghỉ ngơi sớm đi!"
Mẹ ôn nhu hôn qua điện thoại một cái, sau đó gác máy.
"Xem ra tương lai của anh là một mảng đen tối, muốn nhìn thấy ánh bình minh thì vẫn còn quá sớm."
Lục Minh vốn tâm tình không tệ, vừa nghe Trầm Khinh Vũ về Lam Hải tìm mình, nhất thời có chút uể oải. Mỹ nữ nào tìm đến mình chẳng phải tốt hơn sao, lại cố tình chọn trúng khắc tinh!
Niếp Thanh Lam xuất hiện ở cửa phòng, tựa hồ vừa mới tắm xong, một thân hương khí ngào ngạt, nàng kỳ lạ hỏi:
"Sao vậy?"
Nếu không phải vừa rồi bị đả kích, Lục Minh khẳng định sẽ biến thành sói đói trong đêm trăng. Hiện tại lại có chút mệt mỏi, hắn lắc đầu nói:
"Để anh yên, anh muốn tự sát!"
Hồ ly mỹ nhân nghe thấy thì bật cười. Nàng đưa tay vỗ vỗ tai Lục Minh, rồi thân thể mềm mại thơm mát tiến gần sát tới, đôi môi kề sát tai Lục Minh, nhẹ nhàng thổi ra một luồng hơi nóng:
"Muốn chết cũng không dễ dàng đâu. Hay để em xem cái gì làm anh buồn bực nè?"
Lục Minh vừa thấy đôi gò bồng đảo tròn trịa cao ngất dưới lớp áo ngủ, không khỏi có một luồng dục hỏa bốc lên từ dưới bụng, liền nuốt một ngụm nước miếng nói:
"Chủ ý này cũng không tệ!"
"Đồ bại hoại! Nếu đối với Cảnh Hàn, anh khẳng định sẽ không làm càn như vậy!"
Niếp Thanh Lam có chút ghen tuông uy hiếp nhéo ngang hông Lục Minh, rồi lại hỏi:
"Vừa rồi ai gọi điện thoại cho anh vậy?"
"Mẹ của anh…"
Lục Minh trả lời rất ngắn gọn. Đối với mẹ, hắn sẽ không nói với ai nửa lời.
"Chúng ta quen nhau lâu như vậy, Lục Minh, em cũng chưa từng hỏi mẹ của anh là ai. Có phải em nên hỏi về bí mật này không?"
Niếp Thanh Lam buông Lục Minh ra, buồn buồn thở dài nói:
"Em không hỏi, cũng không có nghĩa là em không có lòng hiếu kỳ, mà có nghĩa là em tôn trọng sự riêng tư của anh, tôn trọng bạn bè. Em không hỏi, là hy vọng có một ngày anh sẽ chủ động nói ra, trừ khi, anh cho tới bây giờ vẫn chưa từng xem em là bạn bè."
"Đúng vậy, chẳng qua, anh cũng không hỏi em! Tất cả mọi người đều có bí mật riêng của mình phải không?"
Lục Minh thấy mặt Niếp Thanh Lam có chút ảm đạm, trong lòng không khỏi trầm xuống.
"Nếu vừa rồi là Cảnh Hàn hỏi anh, anh có nói không?"
Niếp Thanh Lam đôi mắt lúc này đã có chút hồng lên, thanh âm mang theo sự ủy khuất cùng giận dỗi hỏi.
"Nàng ta sẽ không hỏi…"
Lục Minh lắc đầu, cảm thấy Cảnh Hàn khẳng định sẽ không quá quan tâm đến chuyện riêng tư của mình.
"Nếu cô ta hỏi thì sao?"
Niếp Thanh Lam nhìn Lục Minh, khuôn mặt nhỏ nhắn hết sức u oán.
"Anh… Được rồi, em muốn biết cái gì thì hỏi đi!"
Lục Minh nhìn ra ngoài, dù sao cũng không có ai. Thật sự phiền toái, có rời khỏi Lam Hải cũng tốt, dù sao ma nữ Trầm Khinh Vũ kia cũng sắp trở về, sớm muộn gì người ta cũng biết.
"Không hỏi, người ta cũng ngoan mà!"
Niếp Thanh Lam bỗng nhiên cao hứng hẳn lên, giống như con mèo nhỏ chui vào lòng, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp làm Lục Minh ngẩn người.
Phụ nữ thật sự là một sinh vật mà người khác không thể lý giải được. Thật là toát mồ hôi! Vừa rồi không muốn nói cho nàng, nàng lại muốn hỏi!
Hiện tại chuẩn bị nói cho nàng, kỳ lạ chính là, nàng bỗng nhiên lại không hỏi.
Cái này, có lẽ chỉ có Thượng Đế mới biết được, phụ nữ là loại sinh vật được tạo nên như thế nào… Lục Minh đang trong sự mê hoặc, Niếp Thanh Lam bỗng nhiên nhẹ nhàng tiến đến bên tai hắn, hơi thở tràn đầy mùi hương:
"Đồ bại hoại, giúp người ta xức thuốc! Nhưng không cho động tay động chân, còn nữa, vĩnh viễn không được đem việc này nói ra. Chán ghét, anh cười cái gì, đồ dê cụ… mau vào đi!"
Lục Minh trong lòng rất kích động. Loại phụ nữ này là loại sinh vật vừa làm cho người ta vui mừng lại làm cho người ta buồn bã, cũng chỉ có Thượng Đế mới có thể tạo ra… Ca ngợi Thượng Đế, ngài thật vĩ đại!