Lục Minh tiếp nhận thuốc tục mệnh, trái tim đập thình thịch.
Niếp Thanh Lam rốt cuộc cũng cho mình thuốc cho nàng ta sao? Kéo áo ngủ lên? Hay là kéo quần lót xuống, để đưa tay mình vào… Hắn còn đang miên man suy nghĩ, thì "bụp" một tiếng, trong phòng tối đen như mực. Lục Minh ngạc nhiên, có chút thất vọng, thì ra mỹ nhân hồ ly này cũng có lúc thẹn thùng, nhưng trong lòng lại thầm thở phào một hơi. May mà đèn tắt, nếu không hắn có lẽ sẽ nhịn không được mà đè nàng ra mất thôi.
Đồng Tử Công khổ luyện mười mấy năm trời, có lẽ sẽ không bao giờ luyện thành.
Nếu hiện tại thất bại trong gang tấc như vậy, thật là có chút không cam tâm.
Niếp Thanh Lam sau khi tắt đèn, cũng có chút bối rối, khi quay lại thì giẫm phải chân của Lục Minh, suýt chút nữa thì ngã sấp xuống, may mắn là được hắn kéo lại, mới miễn cưỡng đứng vững trở lại.
"Chờ một chút, em có chuyện muốn nói, anh thật sự thích Cảnh Hàn như vậy sao?"
Niếp Thanh Lam cảm thấy mình phải nói gì để chuyển hướng sự chú ý đi mới được, hiện tại bị mùi hương nam tính của hắn bao phủ, cả người cũng có chút mềm nhũn, vạn nhất hắn nhịn không được mà làm tới, mình cũng không có sức lực phản kháng.
"Anh cảm thấy nàng ta có sự cô độc, hay nói cách khác là rất đáng thương, khi đối mặt với nàng ta, anh sẽ có ý muốn bảo vệ."
Lục Minh nghe nàng hỏi, bỗng nhiên nói ra lời từ đáy lòng.
Niếp Thanh Lam không nghĩ tới đáp án lại là như vậy. Hơn nữa nàng có thể nghe ra đây là lời thật lòng của Lục Minh, trong lòng cũng có chút cảm động.
Nàng ngồi ở bên giường, vỗ vỗ mép giường, ý bảo Lục Minh cũng ngồi xuống nói:
"Có lẽ cô ta sẽ không nói với anh. Nhưng em có thể nói cho anh nghe về quá khứ của Cảnh Hàn. Cô ta cũng rất đáng thương. Từ nhỏ bởi vì trời sinh suy nhược bị dì tư hai hành hạ đến mức muốn sống không được, muốn chết cũng không xong. Vô tình được Am chủ Bạch Trần của Yến Tử môn vô ý phát hiện và đem về nuôi lớn. Tuy không có xuất gia nhưng phải kế thừa Yến Tử môn đang đứng trước nguy cơ thất truyền. Lục Minh, cô ta không thể kết hôn, bất luận là thân phận hay là thân thể, đều không cho phép…"
"Thân thể của nàng ta có vấn đề gì sao?"
Lục Minh biết mình muốn ở cùng với Cảnh Hàn chắc chắn là không dễ dàng, nhưng trở ngại này hắn căn bản không hề lo lắng.
"Thân thể Cảnh Hàn chính là Cửu Âm Tuyệt Mạch, ngàn vạn cô gái mới có một người. Với thân thể của người bình thường thì có lẽ không sống quá mười bốn tuổi. Một khi thân thể phát dục sẽ bệnh phát mà chết. Nhưng Am chủ Bạch Trần am hiểu dùng thuốc đã cho cô ta uống thuốc trường kỳ để điều trị thân thể, nhờ vậy mới có thể sống đến bây giờ. Bởi vì Yến Tử môn vốn luyện Nhu Công nên nàng còn uống rất nhiều thuốc để thân thể trở nên mềm mại hơn. Cho nên cô ta không thể kết hợp với người đàn ông mình yêu."
Niếp Thanh Lam vỗ vỗ vai của Lục Minh, nhẹ giọng nói:
"Cảnh Hàn có lẽ có chút thích anh. Nhưng cô ta căn bản không dám nói ra, càng không có khả năng tiến thêm một bước nữa, hiểu chưa?"
Tính cách của Lục Minh là gặp mạnh thì càng mạnh, gặp khó không sợ.
Hắn nghe xong thì tâm thần chấn động mạnh, nhưng lập tức cười lớn nói:
"Không sao cả, anh sẽ chữa khỏi cho nàng ta, chuyện ngày sau ai mà biết được, anh tuyệt đối sẽ không bị bất kỳ khó khăn nào đánh gục!"
Nghe Lục Minh nói, Niếp Thanh Lam có chút ngạc nhiên, tiểu tử này tính cách có chút cổ quái, hắn chẳng lẽ không biết cái gì gọi là tuyệt vọng sao?
Chẳng qua chính vì có tính cách như thế, nên hắn mới không giống người thường.
Lục Minh vốn không có niềm tin như vậy, nhưng trải qua kỳ ngộ Thiên Thư, hắn có được Tiên Thiên Chân Khí, trong mộng thỉnh thoảng còn hiện lên Linh Đan Diệu Dược cùng Công Pháp Thần Kỳ, nếu bản thân lĩnh ngộ được mấy thứ đó, thân thể Cảnh Hàn chắc chắn mình có thể điều trị được. Muốn nói đến khó khăn, ước chừng cứu cô gái y tá trong tổ bác sĩ của ông lão Trần Lập Dân kia còn khó khăn hơn nhiều.
Cảnh Hàn ít nhất còn có thời gian, chậm rãi nghĩ biện pháp, mà cô gái y tá kia, sinh mệnh chỉ còn lại một tháng.
"Lục Minh, nếu Cảnh Hàn có một ngày rời khỏi anh, anh có thể quan tâm đến em không?"
Niếp Thanh Lam cố gắng vận hết dũng khí để hỏi.
Là con gái, nàng hỏi những lời này cần dũng khí gấp trăm ngàn lần.
Nhưng làm một cô gái thông minh, nàng đương nhiên biết, nếu gặp được một chàng trai tốt, nhất định phải nắm chặt lấy anh ta. Thế gian này đàn ông con trai tốt cũng không có nhiều, có thể gặp được thì lại càng ít.
Đều nói "Tu trăm năm mới cùng thuyền, tu ngàn năm mới ngủ chung giường", có lẽ, đây là duyên phận.
Nếu bởi vì bản thân thẹn thùng, bởi vì thể diện, mà để duyên phận vuột qua kẽ tay, thì thật sự rất không đáng giá!
"Thật ra em cũng tốt, chẳng qua quá thông minh, hơn nữa biểu hiện lại quá mạnh mẽ, anh đến lúc đó, có lẽ sẽ xem xét, cân nhắc…"
Lục Minh còn chưa nói xong, Niếp Thanh Lam đã đánh hắn một cái, cả giận nói:
"Ngu ngốc, cho dù không thích, nói dối một chút không được à? Nói như vậy rất tổn thương sự tự tôn của em, không được, anh phải để em đánh ba quyền, nếu không em không thể hả giận!"
"Anh không phải nói em rất tốt sao…"
Lục Minh vội vàng phân bua, Niếp Thanh Lam giơ tay lên, đến nửa ngày trời, cuối cùng cũng không đánh xuống.
"Nói thật, em cũng không muốn mình biến thành như vậy, nhưng nhà của em chỉ sinh một mình em, mọi hy vọng của mọi người đều ký thác vào người em, rất nhiều chuyện đều muốn em làm, có những lúc em cứ như con trai vậy, phải hoàn thành tâm nguyện của bọn họ."
Niếp Thanh Lam nhẹ nhàng ngả người xuống trên giường, lẳng lặng nói: "Em từ nhỏ, đã được dạy dỗ như con trai, học võ công, lập chí làm cảnh sát, bắt người xấu, khi còn bé, cũng chưa từng được mặc váy áo hoa, không được chơi búp bê, không có bạn gái để cùng chơi đùa, em luôn phải luyện công, chăm chỉ đọc sách, vì hy vọng của mọi người mà cố gắng… Em lúc nhỏ, rất hy vọng mình có thể được ra ngoài chơi trong chốc lát. Tâm nguyện lớn nhất hồi nhỏ của em chính là cầm một cái dù, đi chân trần ra ngoài nghịch nước khi trời mưa, nhưng em biết, cha mẹ không hy vọng em làm như vậy, em là đứa con ngoan trong lòng cha mẹ, cho nên em một lần cũng không dám làm điều đó."
Lục Minh im lặng, những gì Niếp Thanh Lam trải qua khi còn bé, cũng có chút giống hắn.
Hắn là bảo bối độc đinh của Lục gia chín đời, phụ thân sợ Lục Minh học cái xấu, sợ hắn được người lớn nuông chiều, từ nhỏ đã có yêu cầu nghiêm khắc, huấn luyện tàn khốc như địa ngục, hy vọng Lục Minh lớn lên sẽ không biến thành một thiếu gia ăn chơi… Dưới sự kèm cặp của cha, Lục Minh khi còn nhỏ cũng dốc hết toàn lực, cố gắng huấn luyện, hy vọng được cha hắn khen ngợi.
Chỉ là một cái vuốt đầu khen ngợi, hoặc là một ánh mắt khích lệ, cũng là thứ mà Lục Minh lúc bé khao khát nhất.
"Tất cả mọi người đều nói Cảnh Hàn mệnh khổ, đều thương xót cô ta, nhưng em cảm thấy, cô ta còn có một sư phụ yêu thương nàng ấy, nàng ấy so với em còn may mắn hơn nhiều… Trước mặt đàn ông, cô ta luôn được quan tâm hơn em nhiều, đúng không?"
Niếp Thanh Lam nói xong, giọng nói trở nên nghẹn ngào.
"Nói như vậy, ba chúng ta đều không khác nhau."
Lục Minh bỗng nhiên nằm xuống bên cạnh Niếp Thanh Lam, cảm thán không thôi nói:
"Khi còn nhỏ, anh vì được thấy khuôn mặt tươi cười của cha, từng cố gắng gấp trăm ngàn lần, nhưng cuối cùng, ông ta đều nghiêm mặt, lắc đầu với anh. Anh so với hai em còn tốt hơn một chút, anh còn có mẹ, tâm nguyện lớn nhất của mẹ, chính là hy vọng anh trở thành một đứa trẻ bình thường, mẹ cảm thấy làm người bình thường, mới là vui sướng nhất!"
"Đúng vậy, làm người bình thường mới là vui sướng nhất!"
Niếp Thanh Lam buồn bã thở dài, đưa tay khẽ vuốt lên mặt Lục Minh:
"Em cùng Cảnh Hàn, đều không thể làm người bình thường, mặc kệ muốn ở lại hay không, cô ta sớm muộn cũng phải đi, em như thế này là thích hợp nhất với anh, hay là tiểu cô nương nhu thuận nghe lời kia, em thật sự là hâm mộ cô ta!"
Lục Minh bỗng nhiên xoay người ngồi dậy, lấy chăn trùm lên Niếp Thanh Lam, dùng giọng nói ôn nhu nhất mà hắn từ trước tới nay chưa từng nghe qua nói:
"Hai nàng cho anh một ít thời gian đi, tất cả rồi sẽ ổn thôi mà!"
"Thật vậy sao?"
Niếp Thanh Lam lúc này không còn vẻ một nữ cảnh sát nữa, trong bóng đêm, đôi mắt xinh đẹp của nàng tràn đầy nước mắt hỏi hắn.