"Tin tưởng anh đi!"
Lục Minh thấy Niếp Thanh Lam lộ ra vẻ yếu đuối, lòng hắn nhất thời dâng lên ý muốn che chở, rất ôn nhu lau đi nước mắt trên mặt nàng, khẽ gật đầu:
"Cứ giao cho anh, có anh ở đây, em không cần sợ hãi hay lo nghĩ bất cứ điều gì! Ngủ đi!"
Đắp chăn cho nàng xong, Lục Minh thấy Niếp Thanh Lam ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Hắn đang chuẩn bị đẩy cửa đi thì bỗng nhiên nhớ ra còn chưa bôi thuốc cho nàng.
Hắn quay lại, tự nhiên ngồi xuống giường, mở hộp lấy ra chai thủy tinh chứa nước thuốc Tục mệnh.
Lúc này, trong lòng hắn không hiểu sao lại không hề có chút dục niệm nào, cảm giác mình tựa như phải bảo vệ và chăm sóc tiểu hồ ly này.
Niếp Thanh Lam cũng biết Lục Minh quay lại vì điều gì, nàng đầu tiên trùm chăn kín đầu, sau đó ngượng ngùng xoay người lại. Nàng cảm giác chăn ở phía dưới bị Lục Minh vạch ra, áo ngủ cũng bị hắn vén lên, bàn tay như lửa nóng của hắn nhẹ nhàng chạm vào sau eo nàng, tựa hồ đang tìm kiếm vết thương.
Loại va chạm như chuồn chuồn điểm nước này khiến Niếp Thanh Lam cảm thấy da thịt sau lưng dần dần nóng bỏng lên.
Những chỗ bị ngón tay hắn chạm tới, nóng rực như bị kim châm chích.
Làn da sau lưng, phảng phất có một luồng điện lưu mê hoặc lòng người, từ đầu ngón tay hắn truyền tới, thấu vào tim nàng, bất giác khiến da thịt nàng nổi da gà. Niếp Thanh Lam chỉ cảm thấy cả người nóng lên, trống ngực đập nhanh hơn, hô hấp cũng trở nên dồn dập, theo bàn tay Lục Minh nhẹ nhàng lướt xuống phần mông nàng, nàng nhịn không được kẹp chặt đôi chân thon dài không tỳ vết của mình lại.
Không, không thể để hắn sờ xuống dưới nữa, nếu không mình…
Niếp Thanh Lam cắn chặt răng. Nàng vội vàng đưa tay chụp lấy tay Lục Minh.
Sợ Lục Minh tìm không thấy vết thương mà bàn tay nóng bỏng kia lại tiếp xúc quá nhiều với phần mông mình, Niếp Thanh Lam đặt tay hắn gần vết thương để hắn xác định rõ ràng.
Vết thương lại nằm trong quần lót của nàng, phải cởi nó ra quá nửa mới có thể bôi thuốc được.
Lục Minh tuy áp chế được dục niệm trong lòng, nhưng vẫn khẩn trương đến mức trống ngực cũng không kìm được mà đập thình thịch liên hồi. Đây là lần đầu tiên hắn cởi quần lót của con gái ra, nói không khẩn trương là giả. Hắn tận lực khống chế ngón tay mình, run rẩy nhẹ nhàng kéo quần lót xuống, nhưng tựa hồ bị vướng lại. Lục Minh muốn Niếp Thanh Lam nhấc mông lên, nhưng cũng không biết phải mở miệng thế nào.
May mắn là Niếp Thanh Lam hiểu được ý đồ của hắn. Mông nàng lặng lẽ nhấc lên một chút.
Lục Minh đang muốn dùng sức kéo quần lót xuống, không chú ý đến sự phối hợp của Niếp Thanh Lam, nên đã dùng sức quá độ, kéo quần lót xuống tận đùi nàng!
Càng thêm kích thích chính là, do hành động kéo xuống của hắn đã làm cho phần mông của Niếp Thanh Lam lay động như sóng gợn. Trong bóng đêm tuy không nhìn rõ, nhưng loại dao động không tiếng động này trong sự mơ hồ càng tăng thêm phần hấp dẫn. Ngón tay vừa rồi xẹt qua phần da thịt đó, Lục Minh cảm thấy có một loại cảm giác khó có thể diễn tả được, từ ngón tay truyền thẳng vào đáy lòng. Loại cảm giác này thật như điện giật, có thể nói là độc nhất vô nhị trên thế gian, Lục Minh tin rằng đời này mình tuyệt đối không thể nào quên được.
Hắn cách một lớp không khí, không trực tiếp chạm vào thân thể Niếp Thanh Lam, nhưng vẫn có thể cảm thấy thân thể nàng lúc này phát ra hơi nóng.
Mơ hồ, còn có một mùi hương kỳ lạ, tràn ngập trong bóng đêm, thấm vào lòng người.
Lục Minh ngửi được mùi hương này, cảm thấy hạ thân nhanh chóng cương cứng, một cảm giác như muốn tranh đấu đến trời long đất lở. Mùi hương này tựa hồ là mê hương kích tình trời sinh, do thân thể mềm mại của Niếp Thanh Lam tỏa ra, khiến thân thể hắn phản ứng hoàn toàn không thể dùng ý chí khống chế, tự động hưng phấn lên.
Chẳng lẽ, đây là nữ nhân hương trong truyền thuyết?
Có lẽ là Lục Minh lần đầu tiên bôi thuốc khiến vết thương của Niếp Thanh Lam đau, trong chăn bỗng nhiên vang lên một tiếng 'ứ' khẽ.
Lục Minh trong lòng giật mình, chợt lại cảm thấy mình nên tốc chiến tốc thắng là tốt nhất, nếu không bản thân sẽ nhịn không được… Hắn đưa một tay đè lên phần mông mềm mại co dãn của Niếp Thanh Lam, tay kia quệt nước thuốc Tục mệnh, không ngừng chà xát lên vết thương. Tuy Lục Minh tận lực khống chế không chạm mạnh vào đó, nhưng càng khống chế, ngón tay lại càng không nghe lời, thường vô ý chạm vào da thịt nàng.
Vết thương của nàng tuy không lớn, nhưng nếu muốn mau lành, không để lại sẹo, Lục Minh cảm thấy mình còn phải dùng tiên thiên chân khí giúp nàng một chút mới được.
Hắn căn bản không biết tiên thiên chân khí tiến vào thân thể người khác sẽ có cảm giác gì, vẫn nghĩ là không có cảm giác.
Đến khi hắn lén truyền một tia tiên thiên chân khí vào vết thương, Niếp Thanh Lam cảm thấy một cảm giác tương tự như cô gái y tá ban ngày khi chân khí của Lục Minh tiến vào cơ thể. Nàng cảm thấy sau mông có một cảm giác nóng rực mãnh liệt, từ vết thương mà đi vào.
Niếp Thanh Lam bị kích thích khiến thân thể run rẩy, khẽ 'ứ' một tiếng.
Nàng vội vàng đưa tay muốn ngăn cản hắn, không ngờ lại vô tình chạm trúng đùi hắn, khiến nàng xấu hổ.
"Có thể nóng một chút, đau một chút… nhưng mấy cái này đều là phản ứng của nước thuốc Tục mệnh, em ráng chịu một chút."
Lục Minh còn tưởng rằng Niếp Thanh Lam bị nước thuốc Tục mệnh khiến đau. Phương Trác y sư khi làm thực nghiệm cũng từng nói qua các loại phản ứng, Lục Minh cũng từng nghe nói. Nhưng trong lòng Niếp Thanh Lam, lại không phải chuyện đó. Phản ứng mà nước thuốc Tục mệnh mang lại là rất nhỏ, mà sức nóng khi ngón tay hắn chạm vào, mới là nguyên nhân khiến nàng không nhịn được mà buột miệng kêu khẽ.
Niếp Thanh Lam bởi vì quần lót bị kéo xuống đùi, hạ thể đã lộ ra trong không khí, đã rất ngượng ngùng, hiện nghe hắn nói vậy, lại càng khó nói rõ ra.
Nàng đưa tay không ngừng đánh nhẹ hắn, ý đồ chuyển dời sự chú ý của mình.
Không ngờ vừa cử động, không ít nước thuốc trên mông chảy xuống, chậm rãi chảy xuống khu vực mẫn cảm và đọng lại ngay ở 'hoa viên kỳ bí' kia… Loại cảm giác này vô cùng khó chịu, nàng rất muốn đưa tay lau đi, nhưng có Lục Minh ở đây, thì làm sao mà làm được.
"Đau, không, không chịu nổi!"
Niếp Thanh Lam liều mạng kẹp chặt hai chân, làm nũng lắc mông.
"Còn một chút nữa thôi, một phút nữa là xong!"
Lục Minh đương nhiên không thể thất bại trong gang tấc, sự xấu hổ trước đó còn nhẫn nại được, hiện tại vào thời điểm cuối cùng sao có thể buông tha?
Niếp Thanh Lam chịu không nổi cảm giác ngón tay nóng bỏng của Lục Minh cùng sự mát lạnh của nước thuốc Tục mệnh chảy xuống, nắm lấy một tay Lục Minh, kéo vào trong chăn rồi há miệng cắn lấy, để ngăn bản thân không rên rỉ thành tiếng.
Lục Minh thấy thân thể của nàng run rẩy, còn tưởng rằng nàng rất đau, nên càng thấy thương xót.
Chẳng qua ngón tay vận chuyển chân khí vẫn đè lên mông nàng, cho đến khi cảm thấy vết thương đã chuyển biến tốt, sẽ khôi phục hoàn mỹ, mới buông ngón tay ra.
Hắn vừa buông tay ra, Niếp Thanh Lam vội vàng đem chăn trùm kín thân thể lại, căn bản không kịp kéo quần lót lên… Trong phòng, mùi hương xông thẳng vào mũi, đi thẳng đến tận đáy lòng. Chẳng những Lục Minh, ngay cả bản thân Niếp Thanh Lam cũng ngửi thấy. Mũi nàng ngửi thấy, thầm nghĩ tên kia khẳng định cũng ngửi thấy rồi, trên mặt chợt nóng rực lên, ngượng không chịu được.
"Không có việc gì, trên mông sau này sẽ không để lại vết sẹo nào đâu, anh đi đây!"
Lục Minh chuẩn bị chuồn mất, đợi Niếp Thanh Lam hết xấu hổ, chỉ sợ nàng ta sẽ đánh chết mình không chừng.
"…"
Niếp Thanh Lam nghe vậy mà nổi giận, nắm cái gối quăng về phía Lục Minh đang chạy ra cửa.
Tên ngu ngốc này, hắn muốn đi thì đi, còn muốn nói thêm gì nữa, chẳng lẽ hắn không biết người ta đang rất xấu hổ sao?