Thấy Lục Minh tông cửa bỏ chạy, Niếp Thanh Lam vừa tức giận vừa buồn cười.
Thật sự là một tên ngu ngốc, cái gì cũng không hiểu, con trai làm sao có thể tùy tiện cởi quần lót của con gái, cho dù là cứu người cũng không ổn! Nói đến, kéo lên một chút là được, đằng này còn kéo tuột xuống dưới, khẳng định là nảy sinh tà tâm, muốn nhìn lén mình. Niếp Thanh Lam vì xua tan xấu hổ, trong lòng liều mạng nghĩ Lục Minh không tốt, nàng nằm trên giường, hồi tưởng lại những khoảnh khắc ái muội vừa rồi, nhịn không được mà đỏ hồng hai má, mình sao lại tùy ý để hắn vô lễ với mình như thế, thật sự là...
Cuối cùng, điều đọng lại trong lòng nàng chính là câu nói khi nãy của hắn: Cứ giao cho anh đi, có anh ở đây, em cái gì cũng không cần sợ, em cái gì cũng không cần nghĩ!
Niếp Thanh Lam trong lòng cảm động, thật không thể tưởng được, hắn lại nói với mình những lời như vậy.
Ngu ngốc, ta với anh chẳng có quan hệ gì, làm sao có thể giao phó tất cả cho anh được?
Niếp Thanh Lam trong lòng thầm mắng, không biết sao, trong lòng bỗng nhiên xuất hiện sự ngọt ngào, niềm vui khi được quan tâm che chở.
Nếu nói vừa rồi sự xấu hổ khi tác dụng của thuốc, là hắn chữa trị vết thương bên ngoài cho mình, nhưng những lời này, chính là lời trong lòng của hắn, nghe hắn vừa nói, bóng ma thời thơ ấu của mình, vô thức tan thành mây khói.
Thôi kệ, quá khứ thì cứ để nó là quá khứ đi...
Dù sao mình cũng là một cô gái, cũng không nên suy nghĩ nhiều, có chuyện gì, chi bằng giao cho hắn giải quyết! Chuyện tương lai, ai cũng không biết sẽ như thế nào, có lo lắng cũng là vô bổ. Niếp Thanh Lam suy nghĩ lại, Cảnh Hàn còn đau đầu hơn mình, ít nhất cha mẹ mình còn đồng ý cho mình kết giao với hắn, Cảnh Hàn đã không lo lắng thì mình cần gì phải tự chuốc phiền não!
Buông bỏ suy nghĩ, Niếp Thanh Lam ngủ thiếp đi, ngủ một giấc thật ngọt ngào, như chưa từng được ngủ ngon đến thế.
Khi tỉnh lại đã là sáng sớm.
Đã ngủ say tới mức đến mơ cũng không có.
Niếp Thanh Lam đang lười biếng vươn vai bỗng nhiên có cảm giác muốn ra ngoài xem tên kia thế nào rồi. Nàng rửa mặt rất nhanh, rồi nhẹ nhàng mở cửa, lén lút như một chú mèo nhỏ đi vào phòng hắn, đang chuẩn bị lật chăn lên thì phát hiện trên giường trống trơn.
Với chút khó hiểu, Niếp Thanh Lam bỗng nhiên nghe thấy dưới lầu vang lên tiếng cười của hắn.
Chạy ra lan can nhìn xuống thì phát hiện Lục Minh đang ôm Tiểu Đậu Đậu nhà bên, trò chuyện cùng Cảnh Hàn, cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
"Tên này, thật chịu không nổi!" Niếp Thanh Lam trong lòng chua xót muốn chết đi được, rất muốn tìm thứ gì đó mà ném vào đầu hắn.
Người này thật bất công, chỉ biết lấy lòng cô bé phi tặc kia, cũng chẳng thèm nhìn tới mình... Còn nói tất cả cứ giao cho hắn, căn bản là chẳng có chút cảm giác trách nhiệm nào, mình đã nhìn lầm người rồi! Niếp Thanh Lam tức giận xông xuống tầng, ngồi xuống bên cạnh Lục Minh, kéo Tiểu Đậu Đậu về phía mình: "Tiểu Đậu Đậu, đến đây, đừng theo hắn, hắn là đồ bại hoại, đại bại hoại!"
Lục Minh kỳ quái không hiểu sao hồ ly mỹ nhân này mới ngủ dậy đã khó chịu như vậy, chắc tối qua nàng ta ngủ không ngon?
Chẳng qua ngẫm lại, phụ nữ luôn khó hiểu như vậy, có lẽ "đến tháng" của nàng đã đến, không quá thoải mái, cho nên tính tình có chút khó chịu cũng là chuyện bình thường.
"Ba ba không phải bại hoại đâu, dì ơi, hôn hôn!" Tiểu Đậu Đậu sợ người lạ, nhưng đối với Niếp Thanh Lam lại khá thân thiết, vui vẻ hôn nàng.
"..." Cảnh Hàn có thể nhìn ra vẻ ghen tuông trong mắt Niếp Thanh Lam, trong lòng hơi có chút kỳ quái, hồ ly yêu nữ này trước đây chỉ xem Lục Minh là tấm chắn để ứng phó chuyện yêu đương với cha mẹ, hiện tại lại thế này, có chút không đúng lắm?
"Vương Đổng, có chuyện gì vậy? Oa, kim lô ngân đỉnh đã làm xong rồi sao? Tôi lập tức đến!"
Lục Minh nhận điện thoại, nghe thấy kim lô ngân đỉnh đã làm xong, kích động liên tục reo hò.
Có cái này, hắn có thể thường xuyên thử nghiệm luyện chế nhẫn trữ vật thần kỳ, đây chính là bảo bối mà Lục Minh hằng mơ ước, chứ không phải phi kiếm hay áo giáp gì đó, nhưng "linh giới trữ vật sơ phẩm" này, dù có tốn kém đến mấy hắn cũng phải luyện chế ra! Có nhẫn trữ vật này, ngày sau sẽ rất tiện, có bí mật gì không thể cho người khác thấy, thì cứ bỏ vào, căn bản không sợ mất đi, lúc nào cũng có thể lấy ra sử dụng, quả thực là bảo vật để đột nhập, giết người, phóng hỏa!
"Đi đâu?" Niếp Thanh Lam bây giờ còn tức giận, cũng không có mặt mũi nào đòi đi theo hắn, nhưng nàng lại không muốn Cảnh Hàn đi theo Lục Minh ra ngoài, nên vội hỏi trước.
"Đưa chìa khóa xe cho anh này!" Cảnh Hàn nhìn Niếp Thanh Lam, thấy thần sắc nàng ta có chút khẩn trương nhìn mình, trong lòng cũng hơi có chút chua xót. Nàng tuy biểu hiện lạnh như băng, nhưng rốt cuộc vẫn là một cô gái, nếu nói không biết ghen là giả, nhưng với tính cách của nàng, đương nhiên sẽ không biểu lộ ra mặt. Cuối cùng, nàng cũng từ bỏ ý định đi cùng Lục Minh, liền đưa chìa khóa mô tô cho hắn.
"Anh không có giấy phép lái xe, mà cũng gần, không cần xe đâu, hai em cứ ở nhà, anh sẽ về rất nhanh thôi!"
Lục Minh sợ nhất là cả hai nàng cùng theo mình, bởi vì "kim lô ngân đỉnh" rất khó giải thích rõ ràng, tốt nhất là để các nàng ở nhà thì hơn.
Nói đến, nếu mình ra ngoài cùng một trong hai nàng, thì người còn lại khẳng định sẽ mất hứng. Nếu tối hôm qua không nghe Niếp Thanh Lam tâm sự chuyện của nàng, Lục Minh còn có thể xem nàng là một hồ ly yêu nữ mê chết người không đền mạng, nhưng hiện tại nàng ta cũng rất đáng thương, hắn có chút không nỡ làm nàng ta khổ sở, cả hai đều ở lại, một mình hắn đi ra ngoài là tốt nhất!
Niếp Thanh Lam vừa thấy Cảnh Hàn không đi theo, trong lòng có chút vui mừng nói với Tiểu Đậu Đậu: "Ba ba có việc rồi, Tiểu Đậu Đậu ở nhà chờ với dì nha?"
Tiểu Đậu Đậu thoát khỏi vòng tay nàng, nhào vào lòng Lục Minh hôn mấy cái, rồi mới chịu để Lục Minh đi ra ngoài.
Cảnh Hàn vốn ít nói, khi Lục Minh nhìn qua, nàng chỉ khẽ gật đầu chào mà thôi.
Lục Minh trong lòng cao hứng, kim lô ngân đỉnh là một chuyện đáng vui, hai nàng hiện tại không còn đối chọi châm chích nhau như trước kia, cũng là một chuyện vui. Hắn không biết, Niếp Thanh Lam truy đuổi Cảnh Hàn, chính là bởi vì lãnh mỹ nhân đã trộm viên ngọc bích bạch nguyệt quốc bảo, sau đó Lục Minh lại hấp thu hết năng lượng của ngọc bích, hai nàng cũng tưởng đó là đồ giả, nên tội trộm quốc bảo đương nhiên không thành. Niếp Thanh Lam vốn không phải vì Cảnh Hàn mới đến Lam Hải, hiện tại tự nhiên chỉ mắt nhắm mắt mở bỏ qua.
Nói đến, nàng cho dù không có quan hệ chị em họ thân thích với Cảnh Hàn, cũng sẽ nể mặt Lục Minh mà buông tha cho Cảnh Hàn.
Tại công viên cây xanh ở ngoài Phong Đan Bạch Lộ, xe của Vương Vi Thiện đang đợi ở đó.
Lúc này, ngay cả tài xế hắn cũng không có, tự mình lái xe đến đây.
Hắn thông qua kính chiếu hậu thấy Lục Minh, hắn cao hứng xuống xe: "Tiểu Lục, món thần khí kia sau khi tạo ra, ta lần đầu tiên nhìn thấy nó đã bị nó làm cho chấn động! Ta đã nhìn qua không ít đồ cổ, không ít trân bảo giá trị liên thành, nhưng so với nó quả thực chẳng đáng nhắc tới. Ta có cảm giác, có một loại lực lượng thần bí, cũng chỉ có loại thần khí này mới có thể luyện ra thần dược!"
Lục Minh lắc đầu cười to, theo Vương Đổng lên xe xem đỉnh.
"Hay là đừng mở ở đây, nếu để người ngoài thấy thì không hay." Vương Đổng vội vàng lái xe, vừa nói: "Tiểu Lục, có rảnh không? Chúng ta đi Thiên Thượng Nhân Gian uống một ly?"
"Tôi muốn đi Tổ Vấn Y Quán để chế thuốc, lần sau đi!" Lục Minh từ chối.
"Đúng rồi, chi phiếu này anh nhận lấy đi." Vương Đổng bỗng nhiên đưa qua một chi phiếu hai trăm vạn, Lục Minh ngạc nhiên, Vương Đổng giúp mình làm kim lô ngân đỉnh, sao lại còn đưa tiền cho mình?
Chi phiếu này, trừ phi còn có lai lịch nào khác?