Virtus's Reader
Sono Mono Nochi Ni

Chương 154: CHƯƠNG 154: LÊN ĐƯỜNG NÀO

Sẽ tốt hơn nếu làm áo giáp của mọi người nhưng tôi đã phát hiện ra một vấn đề. Nếu đó là làm riêng cho tôi, tôi vẫn có thể khâu chúng mà không có vấn đề gì và tôi sẽ hạnh phúc dù nó có như thế nào đi nữa, nhưng nếu đó là để dành cho các cô gái, tôi sẽ cảm thấy lo lắng vì tôi không muốn để họ mặc những bộ đồ chất lượng thấp. Nhưng ngay cả trước đó, tôi thậm chí còn không có các công cụ để làm và cũng không thực sự biết cách làm cho đàng hoàng.

Tôi đang gặp rắc rối.

Và thế là tôi hỏi Grave-san giới thiệu tôi với một thợ rèn trong thành phố. Thợ rèn tôi được giới thiệu là một người lùn khó tính nhưng tôi đã được phép xem ông ấy làm việc. Tôi chỉ được phép xem sao cho DEX của tôi không vô tình bị kích hoạt, và như thế tôi xem ông làm cho đến khi hoàn thành. Sau đó tôi cảm ơn ông ấy và chào tạm biệt khi tôi rời khỏi nơi này.

Yup, tôi có thể làm cho họ. Tôi không biết nếu DEX cao thế thì sẽ thế nào nhưng tôi đã hiểu những gì tôi phải làm. Rank của những con ma thú trên núi rất cao vì vậy tôi không thể sử dụng một cái búa bình thường hoặc lò nung. Tôi sẽ phải thay thế chúng bằng các nguyên liệu thô từ những con ma thú xung quanh đó hoặc tôi sẽ không nhận được kết quả tốt. Tôi cũng sẽ phải mua dụng cụ đem lên núi.

Và với điều đó, sự chuẩn bị của tôi đã kết thúc. Đầu tiên, tất cả các công cụ của tôi đều nằm trong túi không gian của Meru nên không có vấn đề gì. Sau khi mọi người chuẩn bị xong, chúng tôi sẽ rời khỏi đất nước này ngay lập tức. Tôi đi tham quan vòng quanh lâu đài để tôi không quên đất nước này.

Vài ngày sau chúng tôi đã có mọi thứ mình cần nên chúng tôi bắt đầu chuyến đi của chúng tôi tới thủ đô qua núi trung tâm. Hành lý của các cô gái đều được cất giữ trong túi không gian của Meru để chúng tôi có thể di chuyển nhẹ nhàng hơn.

Đến tiễn chúng tôi là Grave-san và vợ mình, Deizu, King Gio, Marao và những người từ công ty của Kagane. Mọi người đều nói lời tạm biệt của họ và cảm thấy không muốn buông bỏ. Grave-san và tôi cũng trao đổi một số câu từ biệt.

"Hẹn gặp lại ya '! Chúng ta sẽ còn gặp lại! Cậu luôn được chào đón ở đất nước này !! "(Grave)

"Tất nhiên! Tự chăm sóc bản thân mình nhé, Grave-san! Nếu sau này anh có con, tôi sẽ chắc chắn sẽ trở lại! "(Wazu)

Chúng tôi bắt tay nhau, nói lời tạm biệt với mọi người và rời khỏi đất nước này khi Grave-san và những người khác nhìn thấy chúng tôi từ xa.

Nếu bạn đi bằng xe ngựa theo đường thẳng từ đất nước Grave đến chân núi, nó sẽ mất khoảng 3 tuần nhưng nếu chúng tôi di chuyển nhanh thì có lẽ sẽ chỉ mất một tuần. Ban đầu tôi đã cố gắng để điều chỉnh tốc độ cho phù hợp với tốc độ của các cô gái, nhưng bây giờ nhờ vào sự huấn luyện mà họ đã trải qua, họ đã nhanh hơn nhiều so với trước và sức chịu đựng của họ cũng đã cao hơn nên tôi nghĩ chúng tôi có thể đạt được tốc độ nhanh hơn một chiếc xe ngựa. Thậm chí năng lực thể chất của Tata cũng đã được cải thiện để có thể cạnh tranh với thành viên mới của chúng tôi là Mao. Cô ấy thậm chí còn nói "Có rất nhiều người mạnh hơn em! Tinh thần của em như đang cháy lên vậy !! "Vì vậy, nó đã trở thành là tôi sẽ cõng theo một ai đó mỗi ngày trong khi đang chạy. OK, fine.

Điều làm tôi ngạc nhiên nhiều hơn là Freud có thể theo kịp chúng tôi với một nụ cười tươi trên môi. Nghiêm túc thì anh chàng này là gì? Tôi biết là nếu tôi hỏi anh ta, anh ta sẽ trả lời một câu kiểu như là "Bởi vì tôi là một quản gia" nên tôi cứ để anh ta như thế cho rồi.

Trong cuộc hành trình tất cả chúng tôi đã phải ngủ ngoài trời nhưng vì một số lý do nào đó vào buổi sáng khi thức dậy, tôi thấy mọi người tụ tập xung quanh chỗ tôi ngủ, và mỗi khi đi tắm ở một con sông gần đó, các cô gái luôn muốn đi với tôi. Well, tôi chỉ có thể trốn thoát bằng cách sử dụng tốc độ mà họ không thể theo kịp mà thôi.

Khi điều này xảy ra nhiều lần, chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình của chúng tôi. Và khoảng giữa trưa ngày thứ ba khi chúng tôi chuẩn bị ăn bữa trưa mà chúng tôi lấy ra từ túi không gian của Meru, đột nhiên bọn cướp xuất hiện.(lại cướp)

"He he he."(Cướp 1)

"May mắn của bọn mày đã mất kể từ khi chúng mày gặp ta ngày hôm nay."(Cướp 2)

Với mái tóc rối, lông rậm rạp, mặc áo giáp và đeo gươm trên eo của họ, Thân hình của bọn chúng thì. Một người trông rất mỏng manh như thiếu ăn, trong khi một người béo ngậy như lợn. Nom Nom.(âm thanh đang nhai đồ ăn)

"Hey! Tại sao mày vẫn tiếp tục ăn uống như thể không có gì thế hả! "

"Chúng tao là kẻ cướp đấy mày có biết không! cướp đấy! "

. nom, nom. Vâng ngay cả khi mấy người không nói với tôi, tôi có thể hiểu rõ từ vẻ ngoài của mấy người.

Mao có muốn chiến đấu không? Tôi có thể nhìn thấy rõ ràng điều đó trong mắt cô ấy, và khi cô ấy chuẩn bị đứng dậy, tôi ngăn cô ấy bằng tay và từ từ đứng lên để đối mặt với bọn cướp. Các cô gái khác vẫn cứ tiếp tục ăn.(phởn vl)

"nuốt. Tôi có thể hỏi mấy người là tôi có thể giúp gì cho các người được không? "(Wazu)

"Không không không, mày phải biết rồi, đúng không?"(Cướp 1)

"Vậy thì, hãy cho bọn tao thứ đó!"(Cướp 2)

Gã béo nói điều đó trong khi hắn ta đang quay tròn ngón tay cái và ngón trỏ quanh nhau.(thể loại cướp mới vừa được phát hiện. cướp tsundere)

"Một chiếc bánh rán?"(Cướp 2)

Tôi chắc chắn đó là một món tráng miệng đã tồn tại trong thế giới cũ của Kagane, nhưng em ấy đã sao chép nó ở đây và bây giờ họ đang bán nó tại đây.

"Yup, ngọt ngào và ngon miệng."(Wazu)

"Nhưng nếu anh chạm vào nó trực tiếp, ngón tay anh sẽ bị dính dầu! Và nếu anh chạm vào cái gì đó như vậy, tay anh sẽ bị dính bẩn đấy. "(Wazu)

""Đéo phải thứ đó !! ""(Cướp 1, 2)

Oh, Vậy thì.

"Vậy thì là một miếng kẹo cao su?"(Wazu)

Đây cũng là đồ mà Kagane đã sao chép từ thế giới cũ.

"Well, nếu anh kéo nó như thế này và dính vào người."(Wazu)

"Nãy giờ mày đang nói cái éo gì vậy 'Dừng lại ' " (Cướp 1)

" Không phải thế! "(Cướp 2)

"Thế thì, là một chakram?"(Wazu)

"Ồ thật tuyệt vời. Làm thế nào mày ném được nó thế? "(Cướp 1)

"Thay vào đó, nó không phải là quá lớn để có thể ném đi sao?"(Cướp 2)

""Cơ mà Không phải vậy !! Thứ chúng tao cần là tiền dù cho mày có nói như thế nào đi nữa! ""(Cướp 1, 2)

Những tên cướp bắt đầu thở hổn hển 'haa, haa'.

Yup Tôi biết. okay, tôi nghĩ là đã đến lúc cho một số bài tập sau khi ăn.

"Dĩ nhiên tôi đã biết điều đó nhưng tôi không có tiền để cho kẻ cướp."(Wazu)

Khi tôi nói điều đó, bọn cướp ném cho tôi một nụ cười khiếm nhã và đặt tay vào thanh kiếm.

"Tao cũng nghĩ vậy. trong trường hợp đó, chúng tao sẽ giết mày và cướp tiền đi."(Cướp 1)

Gã ốm rút kiếm ra.

"."

"."

"."

Thanh kiếm được làm bằng tre.

"Haaah !? Tại sao thanh kiếm của tao lại làm bằng tre thế này !? "(Cướp 1)

"Đồ ngu, mày không nhớ là mày đã thú bạc và đem cầm thanh kiếm của mình sao?"(Cướp 2)

"Mày nói đúng!!"(Cướp 1)

Và như ông ta nói, gã ốm ném cây kiếm tre của mình xuống đất.

"Không còn cách nào khác, vậy thì tao sẽ lấy tất cả chiến lợi phẩm."(Cướp 2)

Gã béo rút ra thanh kiếm của hắn ra.

"."

"."

"."

Không có lưỡi gươm trong thanh kiếm.

"Ehhhh! Tại sao!?"(cướp 2)

"không phải mày đã nói là mày đã ăn thiếu và chủ quán đã lấy nó như tiền ăn sao?"(Cướp 1)

"Đúng rồi!!"(Cướp 2)

Gã béo cũng ném cây kiếm không lưỡi xuống đất

Mhh. những người này đến đây để làm gì? Họ đến để chọc cười chúng tôi sao? Có vẻ như các cô gái đã ăn xong và đang thu dọn đồ ăn. Được rồi, chúng ta có nên đi bây giờ luôn không?

Và với điều đó tôi nghĩ là thời gian để tôi chơi với bọn cướp này đã hết. Khi tôi tiến lên một bước, họn họ liền lùi về một bước và khi tôi lại tiến lên một bước nữa thì họ lại lùi về thêm một bước. Mấy người đang làm gì vậy!?

"Bây giờ tao mới nhớ là có một thằng bạn rủ tao đi đặt cược cho trận đấu kia !!"(Cướp 1)

"Đúng vậy, cũng có người mời tao đi uống với hắn!"(Cướp 2)

""Tạm biệt!!""(Cướp 1, 2)

Họ co giò lên và chạy khỏi nơi này

. Cái gì vậy chứ?. Tôi thở dài và quay lại giúp các cô gái dọn dẹp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!