Virtus's Reader
Sono Mono Nochi Ni

Chương 155: CHƯƠNG 155: TÌNH CỜ GẶP NHAU LẦN THỨ BA, NHƯNG KHÔNG PHẢI LÀ SỐ LƯỢNG NGƯỜI CỦA HỌ TĂNG LÊN ĐẤY CHỨ

Vào ngày thứ tư, chúng tôi đi vào khu rừng rậm rạp quanh ngọn núi. Kể từ màn đêm sắp buôn xuống, chúng tôi bắt đầu tìm nơi để nghỉ qua đêm và đi qua một cái cây khổng lồ với một lỗ rỗng ở thân cây. Đây là chỗ thích hợp để quan sát xung quang nên chúng tôi đã quyết định là sẽ nghỉ đêm ở đây. Các cô gái không thể tiếp tục chạy mà không nghỉ ngơi và di chuyển trong đêm cũng nguy hiểm.

Vì vậy, chúng tôi lấy ra các dụng cụ từ túi không gian của Meru. Tata và Mao bắt đầu nấu ăn với một số loại rau dại mà Freud lấy từ những người-nào đó. Chúng tôi quyết định luân phiên thay nhau nấu ăn hàng ngày kể từ khi còn ở đất nước của Grave-san để thu thêm kinh nghiệm, điều đó có nghĩa là tất nhiên là có vài ngày tôi cũng phải làm thức ăn. Có vẻ như đó là hôm nay, người nấu ăn tốt nhất trong nhóm chúng tôi, Tata sẽ dạy Mao trong khi nấu ăn. Và dường như Mao đang sốt sắng giúp Tata trong khi nhiệt tình lắng nghe hướng dẫn của cô ấy. Thông thường, những người phụ trách nấu ăn được xếp thành cặp, nhưng có một cặp mà luôn luôn là một sai lầm trong trường hợp này và đó sẽ là Haosui và Kagane. Khi hai em ấy được ghép đôi vì lý do nào đó thức ăn luôn luôn trở nên sáng tạo, hoặc tôi nên nói đó là lệch lạc? Một số đặc trưng của mỗi người cũng xuất hiện. Thông thường thì các em ấy có thể nấu ra những món ăn ngon nhưng khi cả hai cùng nhau nấu thì nó lại trở thành một cuộc thi để xem ai có thể đánh bại người kia, và mặc dù món của mỗi người không ngon lắm, nhưng các em ấy luôn ép tôi ăn đến mức không thể ăn thêm được nữa và quyết định món nào ngon hơn. Mức DEX của cả hai đều cao nên tại sao lại chỉ cho tôi ăn loại thức ăn "kì quặc" này? Một khi tôi đã tập trung sự can đảm và yêu cầu hai em ấy làm một cái gì đó bình thường nhưng cả hai đều trả lời "Nấu ăn là phải đặt tình yêu vào đó!!" Và kết quả là nó sẽ bị bỏ quên! Vì vậy tôi đã từ bỏ. Tôi đoán rằng tôi nên biết ơn khi cả hai đang nấu cho tôi và không bận tâm với những thứ xa hoa như 'hương vị'.(hài)

Trong khi tôi nghĩ rằng mọi người khác đang sắp xếp bộ đồ ăn thì những cô gái đó xuất hiện.

"Chúng tôi là kẻ cướp . hả ?!"(?)

"Oh! Chúng ta gặp lại nhau! "(?)

Đây là lần thứ ba tôi đụng mặt Tóc tím-san và Tóc vàng-san. Tôi trả lời họ khi tôi gãi đầu.

"xin chào."(Wazu)

"Ah! Vâng!! Chào buổi trưa!! mh? Hoặc có lẽ bây giờ là buổi tối rồi nhỉ? "(Tóc tím)

"Xin chào-chào Đã lâu rồi nhỉ!"(Tóc vàng)

Tóc tím-san cho tôi một lời chào trân trọng trong khi Tóc vàng-san giơ tay lên trong khi chào tôi. Nó hầu như cảm thấy như thể chúng tôi đã là bạn bè rồi vậy, nhưng họ vẫn là những tên cướp.

"Và? Cô vẫn đang làm điều đó? Bài kiểm tra chứng chỉ hành nghề của cô ấy? "(Wazu)

"Vâng! Tôi đang cố gắng hết sức! "(Tóc tím)

"Chúng tôi đang ở giữa kỳ thi thăng hạng 3."(Tóc vàng)

Well, hạng có vẻ như đã tăng lên.

"Có vẻ như cô đã được thăng lên một hạng rồi nhỉ."(Wazu)

"Ehehe."(Tóc tím)

"Cũng tốt cho tôi khi cô gái này đã bắt đầu kiếm được thu nhập."(Tóc vàng)

Khi tôi nói về việc tăng hạng, Tóc tím-san đã nở một nụ cười hạnh phúc trong khi Tóc vàng-san bắt đầu vỗ vào đầu Tóc tím-san như thể đang an ủi em gái của mình. Vâng, nếu bạn nhìn thấy điều này, thông thường bạn sẽ nghĩ đó là một cảnh thực sự ấm áp, nhưng vấn đề cốt lõi là hoạt động của họ là ăn cướp vì vậy tôi không thể thực sự cảm thấy tốt về việc này. Đúng hơn, những thứ gây phiền hà cho tôi là một thứ khác.

"Tôi đã có ý định hỏi một lúc trước nhưng, ba người ở phía sau là ai? Là bạn của các cô sao?"(Wazu)

Tôi chỉ về phía đằng sau Tóc tím-san và Tóc vàng-san về phía ba người đang nấp sau những cái cây ở một góc của khu rừng.

Một gã béo ở độ tuổi ba mươi, một gã đàn ông ốm yếu vào khoảng bốn mươi và một gã đàn ông bình thường ở tuổi thanh niên. Vì lý do nào đó, ba người mặc quần áo màu tím làm màu cơ bản và đeo băng quấn đầu cũng có màu tím như nhau. Trong tay của họ là một câu gậy khoảng 10 cm dài sơn màu tím. Họ định làm gì với những thứ đó? Để chiến đấu sao?

"Họ là những người tốt hay giúp đỡ tôi từ trong bóng tối!"(Tóc tím)

"Lúc đầu họ là những người được chọn để làm bài kiểm tra này, vì một lý do nào đó nhưng kể từ lúc cô gái này chạm trán với bọn họ, chúng tôi bắt đầu bắt gặp chúng ở bất cứ nơi nào. và khi tôi nghĩ rằng họ đã bỏ đi, thì bọn họ lại cứ như từ hư không mà hiện ra."(Tóc vàng)

Eh? Cái gì vậy? Cái này có một chút hơi bị đáng sợ đấy. cô có nhận thức được thứ cô vừa nói không? Bỗng ba người bắt đầu vẫy những cây gậy màu tím của mình và cổ vũ cho Tóc tím-san bằng giọng to. Không, nghiêm túc. cái gậy tím đó là gì vậy? Tôi bắt đầu cảm thấy một cái gì đó đáng sợ mà tôi không thể hiểu từ ba người đó. Tóc vàng-san tiếp tục giải thích.

"Hơn nữa, khi thời gian của bài kiểm tra đã hết và chúng tôi phải quay về, họ đã cho cô gái này một khoảng tiền rất lớn. và họ không cố gắng đến gần và luôn giữ một khoảng cách nhất định. Vâng, họ vô hại và họ giúp chúng tôi rất nhiều vì vậy tôi không thể tự mình đuổi họ đi được. "(Tóc vàng)

"Tất cả đều là những người tốt !! Do cô đã nghi ngờ họ quá nhiều thôi !! "(Tóc tím)

"Và cô gái này cứ nói như vậy vì vậy tôi không thể nào thư giãn được."(Tóc vàng)

Tóc vàng-san làm một bộ mặt mệt mỏi và thở dài. Tôi có ấn tượng rằng người này là loại người hay lo lắng. Tôi chắc chắn là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau thì cô ấy đang nói chuyện về ông chủ hay làm phiền cô ấy, và Tóc tím-san cũng nói rằng những lời nói và hành động của cô ấy quá vô tư. cô ấy thực sự rất dễ tin người. Nhưng đến cuối cùng thì tôi vẫn không cho họ tiền.

"Vậy thì, lần này cũng vậy, các cô đang đòi tiền à?"(Wazu)

"Trên thực tế. Tôi đã hy vọng anh có thể cho chúng tôi một ít thức ăn."(Tóc tím)

Hà? Trong khi tôi đang bối rối bởi những gì mà Tóc tím-san vừa nói, từ dạ dày của cô gái và tóc vàng phát ra một âm thanh "guuu ".

"Thức ăn là sao?"(Wazu)

"Tôi xin lỗi. thật lòng, chúng tôi đã ở trong khu rừng này trong vài ngày rồi và chúng tôi không có thứ gì để ăn. Nếu anh có thể cho chúng tôi chút gì đó để ăn, chúng tôi sẽ đi ngay lập tức. "(Tóc vàng)

Tóc vàng-san đang xấu hổ, nói với tôi về hoàn cảnh của họ. Thức ăn. ít nhất thì tôi cũng có thể làm điều đó. Và khi tôi nghĩ thế, tôi quay lại nhìn các cô gái.

Và từ họ tôi có thể cảm thấy rõ ràng ý định giết chóc đang lan tỏa ra mọi hướng. Why?(vì chú đi gặp gái mà không nói cho mấy ẻm thôi)

Tôi chỉ tay ra hiệu cho Tóc tím-san và Tóc vàng-san chờ một chút và cẩn thận tiếp cận những cô gái với đôi mắt đang vào zone kia.

"Uhm. khuôn mặt của các em hơi đáng sợ."(Wazu)

"."

Tại sao các em ấy không trả lời tôi chứ.? Eh? Tôi nên làm gì? Trong khi tôi đang bị lạc trong lúc phải làm gì hoặc nói, Freud tiếp cận tôi bằng một nụ cười bẽn lẽn.

"Wazu-sama, có vẻ như cậu không biết chuyện gì đang xảy ra ở đây nên tôi sẽ nói với cậu. Các cô gái cảm thấy ghen ấy mà. "(Freud)

"Ghen ?"(Wazu)

"Well. Nếu tôi không nhìn lầm, có vẻ như Wazu-sama đang có một cuộc trò chuyện thân thiện với 2 nữ cướp kia. "(Freud)

Ehhh . Không phải là tôi thân thiện, giống như tôi chỉ quen biết họ. Ý anh nói rằng tôi hành động nãy giờ giống như thế sao? Tôi hít một hơi thật sâu và quay sang các cô gái.

"Hãy để anh giải thích. Anh chỉ biết hai cô gái ấy từ trước và không có gì hơn. Và lần này anh chỉ nghĩ rằng anh có thể giúp những người gặp rắc rối thôi. Anh đã nghĩ đến việc cho họ một số thức ăn và không có gì khác hơn. Điều đó không thể sao? "(Wazu)

"Haa ."

Tôi nói với họ chính xác những gì tôi nghĩ nhưng, vì lý do nào đó, các cô gái chỉ thở dài.

"Well, tử tế là một đức tính tốt."(Sarona)

"Sự tử tế của anh cũng là một trong những điểm quyến rũ của Wazu-san."(Tata)

"Chỉ lần này thôi, được chứ?"(Naminissa)

"Không được có lần sau đâu, được chứ?"(Narellina)

"không được nuốt lời nhé!"(Haosui)

"Vì đó là Onii-chan nên không còn cách nào khác."(Kagane)

"Em nghĩ rằng giúp đỡ người yếu đuối là một trách nhiệm của những kẻ mạnh."(Mao)

"Cảm ơn các em."(Wazu)

Tôi cảm ơn các cô gái và nghĩ rằng cái tình cảnh "nữ quyền" này vẫn sẽ tiếp tục trong tương lai.

Tôi lắc đầu để để sua đi những suy nghĩ đó và lấy thức ăn từ các cô gái và đưa cho Tóc tím-san và Tóc vàng-san, và họ bắt đầu khóc trong khi cám ơn tôi.

""Cảm ơn anh!! Cảm ơn anh!!""(Tóc tím, vàng -san)

"Tôi nghĩ rằng nếu các cô đi theo hướng đó thì sẽ đến được một thị trấn."(Wazu)

Tôi nhớ lại bản đồ khu vực trong đầu và chỉ họ đến con đường chính gần nhất sẽ đưa họ đến thị trấn gần nhất. Cả hai lại một lần nữa cảm ơn và biến mất theo hướng mà tôi đã chỉ ra. Tất nhiên sau đó thì bộ ba kia cũng đi mất. Khi tôi đang quan sát, tôi có thể nghe thấy Kagane đang nói gì đó.

"Một quang cảnh thiên nhiên và một Idol. nếu chúng ta bất cẩn thì."(Kagane)

Idol? Đó có phải là một từ khác trong thế giới cũ của Kagane? Tôi không thực sự biết cũng không quan tâm vì vậy tôi trở lại với các cô gái và giúp chuẩn bị bữa tối.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!