Sau khi chúng ta tiếp tục tiến sâu vào trong rừng, một vài ngày đã trôi qua. Tôi hiện đang ôm Mao trong vòng tay của tôi và Tata thì ở trên lưng tôi trong khi di chuyển. Kể từ khi gặp Tóc tím-san và Tóc vàng-san, thì vì một lý do nào đó mà số người tôi phải mang theo sẽ là hai chứ không phải là một như trước nữa. Well, tôi thực sự không cảm thấy gì, thậm chí với hai người thì tôi vẫn sẽ không cảm thấy mệt mỏi. Chỉ như mang một miếng bánh mà thôi!
. Đó là những gì tôi nghĩ lúc bắt đầu nhưng bây giờ tôi đang lâm vào hoàn cảnh cực kì khó khăn.
Khi tôi chỉ phải mang theo một người, tôi chỉ có thể ngửi thấy một mùi hương nhẹ nhàng từ họ, nhưng bây giờ người ở phía sau tôi phải ôm chặt lấy tôi bởi vì tay tôi hiện đang bận để ôm lấy người phía trước và không thể đỡ được người phía sau. nói cách khác tôi có thể hoàn toàn cảm thấy hai thứ mềm mại đang được ấn vào lưng mình và để giữ tỉnh táo thì tôi hiện đang phải căng tất cả các giác quan của mình lên đến đỉnh. Và khi đến lượt Kagane ở phía trước, em ấy đã nhận ra tình trạng tiến thoái lưỡng nan của tôi.
"Onii-chan, em có thể nhận ra là hiện anh đang gặp khó khăn về thứ được ép vào lưng anh nhỉ."(Kagane)
Kagane nói với nụ cười vui vẻ. Tôi quay mặt đi trong khi huýt sáo nói "Chắc là do em tưởng tượng thôi?" Nhưng ngay lập tức hành động của tôi chỉ như để xác nhận nghi ngờ của em ấy và tôi cảm thấy chán nản. Và từ lúc đó, mỗi khi có một trong số các cô gái ở trên lưng tôi, thì y như rằng em ấy sẽ tự ép mình vào tôi nhiều hơn để hy vọng nhìn thấy phản ứng của tôi. Xin hãy tha cho anh đi mà.
Trong khi điều đó đang diễn ra, tôi, các cô gái và Freud cuối cùng đã tiến vào ngọn núi. Từ khoảng giữa ngọn núi này, thời tiết hoàn toàn không thể đoán trước được vì vậy chúng tôi sẽ dựa vào các rào cản ma thuật của Tata, Naminissa và Kagane để bảo vệ chúng tôi trong khi tiếp tục tiến lên. Việc bố trí rào cản sẽ được luân phiên thay đổi là Tata và Naminissa sẽ phụ trách vào buổi sáng và buổi chiều và Kagane sẽ phụ trách và ban đêm do mức INT của em ấy đã phá vỡ giới hạn và đánh thức một kỹ năng cho phép em ấy giữ rào cản ngay cả trong khi đang ngủ. Well, nếu gặp phải tình huống bất đắc dĩ, tôi luôn có thể sử dụng Hóa thần và tạo rào cản. hoặc tôi nghĩ thế nhưng có vẻ như nhờ các cô gái đã trải qua cuộc tập luyện dài, nên họ đã trở nên mạnh mẽ đủ để tôi không cần phải làm bất cứ điều gì. Chúng tôi có thể tiếp tục di chuyển mà không có vấn đề gì cả.
Bên trong rào cản, khá thoải mái nhưng so với bên ngoài rào cản là một đống hỗn độn và đôi khi là những tia nắng với nhiệt độ cao đủ để thiêu rụi mọi sinh vật sống ở đây, đôi khi là một cơn bão mang theo hơi lạnh đến thấu xương và đôi khi là một trận mưa lớn như trút nước cứ như xuất hiện từ hư không. Nhưng nhờ có rào cản của ba cô gái chúng tôi đã có thể chống đỡ đến bây giờ. Và ngoài thời tiết, có rất nhiều quái vật đuổi theo chúng tôi, nhưng nhờ có phép thuật của Kagane, chúng đã bị hạ từng con một. Làm thế nào mà! Em gái tôi thật tuyệt vời! Tôi cảm thấy rất tự hào về em ấy, nhưng không ai lại đi khoe khoang ở một nơi như thế này nên tôi đã chuyển hướng cảm xúc của tôi sang việc vỗ nhẹ vào đầu của Kagane. Nhưng khi Haosui nhìn thấy tôi làm như vậy, em ấy phồng má lên và di chuyển tay xuống thanh kiếm, bắt đầu giết tất cả những con ma thú trên đường chúng tôi đi. Làm thế nào mà! Vợ tôi quả tuyệt vời! và viết tắt cho phần còn lại tôi cũng bắt đầu vỗ đầu Haosui(Viết tắt ??:D??). Nhưng bây giờ tất cả các cô gái đã bắt đầu tiến lên đá và đập chính xác vào đầu những con ma thú hoặc tạo ra những rào cản phép thuật trên những con ma thú để đè bẹp chúng(Tựa tựa kết giới sư nhỉ). Họ bắt đầu phấn đấu để trở thành người đầu tiên tiêu diệt những con ma thú như một thợ săn tàn bạo. Để trấn tĩnh chúng tôi, tôi đã vỗ vào đầu mọi người. Các cô gái của tôi thật mạnh mẽ. Tôi bắt đầu đưa tất cả các nguyên liệu của những con quái vật săn được vào túi không gian của Meru, tôi sẽ không lãng phí thứ gì cả.
Khi chúng tôi tiếp tục di chuyển, vào một ngày nọ thì thời tiết bên người đã trở nên tốt hơn nên chúng tôi có thể di chuyển thoải mái, nhưng đó là khi tôi gặp lại hai kẻ đó.
Quái vật Mèo và quái vật Cá.
Lần này, ngoài hai con quái đó ra còn có một con khác.
Một con bò sát đã tiến hóa và bắt đầu đi bằng hai chân với vẻ điên cuồng, một con quái vật như một con khủng long đang đuổi theo con quái vật Mèo. Con quái vật Mèo đang tuyệt vọng tìm cách thoát khỏi con Khủng long. Con quái vật Cá đang nhìn chằm chằm vào cảnh đó trong khi ẩn dưới bóng cây. Chân của tôi dừng lại và tôi bắt đầu xem cảnh diễn ra trước mắt mình, và khi tôi làm như vậy, mọi người dừng lại và tập trung xung quanh tôi và Mao đang ở phía sau tôi hỏi tôi.
"Otto-dono, những con quái vật đó đang làm gì vậy?"(Mao)
"Mh? Ahh, thực ra. "(Wazu)(thực ra thì anh cũng có biết đéo đâu)
Tôi nói với các cô gái về việc tôi đã gặp Quái vật Cá và Con quái vật Mèo và họ cho tôi một cái nhìn như thể nói "và?"Được rồi, được rồi. Anh cũng không mong các em hiểu. chỉ có Freud đặt tay lên vai tôi và bắt đầu gật đầu một cách hiểu biết. Ohh. Tôi không cảm thấy hạnh phúc ở tất cả quãng thời gian anh ta ở bên cạnh nhưng tôi ít nhất sẽ cảm ơn anh từ đáy lòng của tôi. Các cô gái cùng tôi tiếp tục quan sát cảnh tượng đó trong khi tất cả dừng chân lại nghỉ ngơi.
Khi chúng tôi đang làm điều đó, con quái vật Mèo đang bị rược đi trong tuyệt vọng đã vấp phải một hòn đá và ngã xuống. Con khủng long không bỏ lỡ cơ hội đó và mở rộng miệng nó ra hết cỡ nhằm ăn trọng con quái vật mèo trong một hit
Nhưng, như thể chờ đợi giây phút đó, con quái vật Cá xuất hiện từ bóng cây và nhảy lên không trung, bắt đầu quay vòng tròn và khi tôi nghĩ rằng nó sẽ rơi, nó bắt đầu trượt trong không trung và với chân của nó.? thực ra là vây nhỉ?. đã con Khủng long bay đi.
Con khủng long với thân hình khổng lồ của nó rơi xuống đất với tiếng 'zuun', bị đánh bại. Có vẻ như nó đợi thời khắc này từ nãy giờ. Và con quái vật mèo quay sang con quái vật Cá với một khuôn mặt như thể nói rằng 'Tôi tin tưởng vào bạn!'. Con quái vật Cá đã hạ cánh xuống và nhận lấy cái nhìn của quái vật Mèo với sự bình tĩnh.
Eh? Cái gì vậy?
Trong khi tôi nghĩ thế, quái vật Cá giúp cho con quái vật Mèo đứng lên bằng cách cắn vào cổ con quái vật Mèo và cả hai đầu đến chỗ Con khủng long. Con khủng long vẫn còn bất tỉnh nhưng Cá bắt đầu đánh nó với bàn tay của nó.? vây? Và từ cơn đau, Con khủng long tỉnh dậy và khẳng định tình hình của chính mình, Chuẩn bị lại tư thế và bắt đầu tấn công lại nhưng con quái vật Cá đánh nó bay đi chỉ sau một đạp.? vây? Có vẻ như rằng lần này nó dễ dàng đứng lê vì con khủng long vẫn còn giữ lại ý thức của nó. Con khủng long giữ má của nó bằng bàn tay ngắn củn của nó và nhìn vào con quái vật Cá, và con quái vật Cá này phát ra tiếng như tiếng gầm của khủng long, có thể chúng đang nói chuyện với nhau.
Và rồi, quái vật Cá đóng miệng lại và Con khủng long quay đầu về phía con quái vật Cá và giống như ba con quái vật này tung con quái vật Cá lên làm boss của cả bọn và biến mất trong một góc khu rừng.
Sau khi nhìn thấy toàn bộ sự việc, suy nghĩ duy nhất của tôi là con quái Mèo góp phần đéo gì ở câu chuyện này. Con quái vật Cá có thể tự mình đánh bại con Khủng long, phải không? Hay đúng hơn, Có thể cho rằng con Khủng long đã bị chinh phục? Và trong khi tâm trí tôi vẫn còn đang lang thang, tôi nhận ra một điều.
Mà mình quan tâm làm gì chứ!
Đây hoàn toàn là một sự lãng phí thời gian. Các cô gái vui vẻ nói chuyện. Tôi gọi họ và một lần nữa bắt đầu hướng tới mục tiêu của chúng tôi.
Nếu tôi gặp bọn chúng lần nữa, tôi chắc chắn sẽ cho chúng bay đi mà không vướn bận gì cả. Hoặc đúng hơn, Giập con quái vật Mèo trước tiên!