Sau khi trao đổi ý kiến với các cô gái về thời điểm khởi hành, chúng tôi quyết định làm ngay sau ngày mai vì mọi người đều cần thời gian để chuẩn bị mọi thứ. Tôi đã tự hỏi điều gì đã xảy ra với nữ thần chiến tranh sau cuộc nói chuyện của chúng tôi nên tôi đã hỏi tất cả mọi người nếu họ gặp cô ấy và chỉ có Tata dường như đã gặp cô ấy. Tata thực sự rất biết ơn cô ấy vì dường như cô đã nhận được một số lời khuyên về chiến đấu.
Nghiêm túc thì. vì cô ấy là một Nữ thần Chiến tranh tuyệt vời. Tôi thậm chí còn muốn Nữ thần và Nữ thần Đất học hỏi từ cô ấy. Các cô gái khác nói rằng họ cũng muốn gặp cô ấy sau khi nghe cô ấy là một nữ thần tốt bụng vì vậy tôi đã hứa rằng lần sau khi cô ấy xuất hiện, tôi sẽ giới thiệu cô với họ. Tôi tự hỏi bây giờ cô ấy ở đâu. Cô ấy đã trở về nơi của mình khi tôi đang ngủ sao.
Sau khi chúng tôi nói xong về việc chuẩn bị của chúng tôi để khởi hành, buổi họp kết thúc và tôi rời khỏi phòng, khi đột nhiên tôi nhận ra rằng Freud không có ở xung quanh đây. Nên nói thế nào nhỉ, tôi luôn cảm thấy bồn chồn khi không biết anh ta đang ở đâu. Tôi cảm thấy như anh ta đang ở bất cứ chỗ nào. nghiêm túc thì anh chàng đó.
Trong khi tôi đang tìm kiếm Freud bên trong lâu đài, tôi nghe một vài tiếng nói trong một căn phòng nào đó vì vậy tôi quyết định đi theo hướng âm thanh phát ra và trong căn phòng đó là Megil và Freud đang nói chuyện.
"được một thời. về. vết thương."(Megil)
"Cô. đúng. về. nhưng bây giờ tôi. một quản gia." (Freud)
"Tôi hiểu rồi."(Megil)
"việc đó cần."(Freud)
"ác quỷ. phong ấn. hay."(Megil)
"Fumu. tôi cũng."(Freud)
Uhm. Dường như họ đang nói về một cái gì đó nhưng từ khoảng cách này thì tôi không thể nghe thấy rõ là họ đang nói về cái gì. Hay đúng hơn, có vẻ như Freud đã ở đây trước kia. Anh ta dường như biết Megil, anh ta đã đến trước cả tôi nữa sao?
Khi tôi đang tựa vào bức tường và nghĩ về Freud, người đang nói đến bước ra khỏi phòng.
"Wazu-sama, cậu làm gì ở đây?"(Freud)
"Không có gì. chỉ là suy nghĩ một số điều về anh thôi."(Wazu)
"OOH, cậu đã chấp nhận để tôi làm quản gia à?"(Freud)
"Không phải cái đó."(Wazu)
Nghiêm túc thì. Trong khi tôi đã cho anh ta một cái nhìn khinh miệt, Freud giơ tay mình lên trước tôi.
"Cái gì với hai bàn tay này sao?"(Wazu)
"Wazu-sama đã làm trang bị cho tất cả mọi người bởi thế nên tôi tự hỏi xem tôi có nhận được gì không."(Freud)
"Anh mà cũng cần vũ khí sao? Tất nhiên là anh không cần rồi, anh có thể chặn đứng cú đấm trong dạng Thần của tôi mà cần vũ khí sao".(Wazu)
"Tất nhiên, vì có nhiều lúc vũ khí cũng vô cùng hữu ích, cậu có nghĩ thế không?"(Freud)
"À, tôi không mong đợi câu trả lời nghiêm túc thế từ anh đâu."(Wazu)
Như thường lệ, Freud vẫn chỉ là Freud. Haa. Tôi hỏi Meru đang ở trên đầu tôi để mở túi không gian của nhóc ấy và lấy ra hai bộ quần áo quản gia giống hệt nhau và ném chúng cho Freud.
"Đây. ý của tôi, mặc dù tôi không muốn thừa nhận điều đó, anh cũng đã giúp chúng tôi vài lần vì vậy đây là lời cảm ơn của tôi đối với anh. Thứ này cũng giống như những bộ quần áo anh hay mặc nên cũng đừng trông đợi quá nhiều. "(Wazu)
"Oh, tôi sẽ vui vẻ chấp nhận nó! Vì vậy, điều này có nghĩa là bằng cách cho tôi những bộ quần áo này thì cậu đã gián tiếp nói 'Anh là quản gia của tôi', phải không?"(Freud)
"Tất nhiên là không, những gì tôi đang nói là, ngay cả khi anh có thể giữ sạch những chiếc quần áo mà anh đang mặc ngay bây giờ bằng ma thuật, thì anh cũng cần phải giặc sạch chúng thay vì chỉ mặc chúng mà cứ dùng phép mãi!"(Wazu)
Haa. Như tôi đã từng nghĩ, cứ mỗi lần tôi nói chuyện với anh chàng này, tôi đều cảm thấy mệt mỏi. Well, anh ta trông rất hạnh phúc vì vậy tôi nghĩ rằng việc trao nó cho anh ấy anh ta là đúng đắn. mặc dù tôi thấy hơi kì cục.
Việc chuẩn bị của mọi người đã hoàn tất và kết thúc vào ngày khởi hành của chúng tôi.
Tất cả chúng tôi đều xếp hàng trước lâu đài và kiểm tra hành lí lần cuối cùng. Và trước mặt chúng tôi, Ragnil, Meral, Megil và vì một lý do nào đó, high elf, nekromancer và một Thú nhân cơ bắp. Tại sao mấy người cũng ở đây. Tôi quay sang nhìn ba người đó và trong một động thái giao nhau giữa mắt chúng tôi. Nghiêm túc, tại sao các người lại ở đây?
"Wazu."
Đột nhiên tôi nghe ai đó gọi tôi và khi quay lại thì Megil và Meral do Ragnil dẫn đầu. Tôi sẽ làm như thể tôi không nhìn thấy những dấu của túi đá trên chân của Ragnil.
"Lời hứa của chúng ta về việc xem Meru như báu vật là một lời hứa giữa những người đàn ông nên đừng quên !!"(Ragnil)
"Hãy chăm sóc Meru nhé."(Meral)
"Tôi hiểu, chúng tôi chắc chắn sẽ trở lại!"(Wazu)
"Kyui Kyui!"
Tôi đáp lời của Ragnil và Meral trong khi vỗ đầu Meru.
"Wazu, Tôi sẽ để Meru cho cậu chăm sóc."(Megil)
Megil cho tôi một khuôn mặt nghiêm túc. Làm thế nào để nói bây giờ, có vẻ như là cô ấy đã quyết định một cái gì đó.
"Đ-Điều gì đang xảy ra? Eh? Có việc gì khiến cô nghiêm túc như thế sao?"(Wazu)
"Hãy làm như tôi nói."(Megil)
Megil nói rằng chỉ cần làm theo yêu cầu của cô ấy, nhắm mắt lại và cúi đầu về phía tôi. Ragnil, Meral và tôi trở nên hơi ngạc nhiên bởi những hành động của cô ấy nhưng, khi Megil nghiêm túc đến mức này thì tôi cũng nên trả lời cô ấy.
"Tất nhiên, tôi sẽ bảo vệ Meru cho dù có chuyện gì xảy ra, nếu ai đó muốn làm tổn thương Meru, tôi chắc chắn sẽ giết hắn ngay lập tức"(Wazu)
"Nghe cậu nói thế khiến tôi cũng an tâm hơn rồi."(Megil)
Cô ấy có chút bớt căng thẳng sau những gì tôi nói không? Megil ngẩng đầu lên và nhìn Meru và tôi trong khi nháy mắt.
"Meru cũng phải gắn bó với Wazu nhé."(Megil)
"Kyui!"
Meru khéo léo giơ tay lên từ đầu và câu trả lời.
"Chúng tôi đi đây, hẹn gặp lại."(Wazu)
"Vâng. tôi cầu nguyện rằng cả hai chúng ta đều sẽ được an toàn."(Ragnil)
"Đừng nói những điều xấu như thế chứ."(Wazu)
Và như thế, chúng tôi một lần nữa nói tạm biệt của chúng tôi và để Ragnil và những người khác lại phía sau và bắt đầu xuống núi để đến Thủ đô Imperial.