Virtus's Reader
Sono Mono Nochi Ni

Chương 171: CHƯƠNG 171: NHỮNG HIỆP SĨ MABONDO

Sau khi chúng tôi leo xuống dãy núi, chúng tôi tiến vào khu rừng ở dưới chân núi. Cũng có nhiều quái vật xuất hiện nhưng tất cả chúng đã bị đánh bại bởi các cô gái và tôi không cần phải làm gì cả. Haosui đã ở hàng trước vì em ấy là người mạnh nhất trong các cô gái và nhờ sự huấn luyện của tôi và nhờ có thêm trang bị tốt khiến em ấy còn mạnh hơn nữa và với điều này thì hoàn toàn không có vấn đề gì đáng lo cả. Các cô gái khác cũng sử dụng quái vật để kiểm tra trang bị mới của họ. Có những trường hợp mà họ đã kiểm tra sức mạnh phòng thủ và hoàn toàn không làm gì mà cứ đứng đó cho quái vật tấn công, điều đó khiến tôi cảm thấy hơi ớn lạnh đấy. Bởi vì các cô gái rõ ràng nói với tôi rằng không cần tham gia vào và Freud người không tham gia trong cả hai cuộc chiến đã được giao cho trọng trách giữ tôi ở im một chỗ vì vậy tôi không thể làm gì cả. Bất kể tôi biết rằng họ sẽ ổn thôi, đó không phải là điều tôi muốn xem. Người đang cố gắng nhiều nhất trong các trận đánh là Tata. Liệu lời khuyên của nữ thần chiến tranh có hiệu quả không? Cô ấy tham gia trận chiến một cách chủ động và cố gắng để xác nhận sức mạnh của mình. Thật là thẳng thắn, chắc chắn trong nhóm này người yếu nhất là Tata, nhưng từ những gì tôi có thể thấy thì sức mạnh của cô ấy cao đến nỗi mà ngay cả một mạo hiểm giả hạng A cũng không thể làm tổn thương cô ấy. Tôi luôn nghĩ rằng cô ấy là một người mạnh mẽ về tinh thần nhưng cô ấy đã trở nên mạnh mẽ về cả mặt thể chất nữa.

Và khi chúng tôi tiến lên trong khi tiêu diệt quái vật, chúng tôi đã gặp một nhóm người có vũ trang trong rừng. Chúng tôi ngay lập tức ẩn mình và dường như họ không nhận thấy chúng tôi. Chúng tôi đã nhận ra từ áo giáp của họ, họ là một Hiệp sĩ từ một nơi nào đó hay như vậy. Họ đang làm gì trong khu rừng như thế này?

Từ việc quan sát họ chúng tôi đã nhận ra hai điều, rằng họ là một nhóm 30 người, một số đã tháo áo giáp của họ và đang chuẩn bị đồ ăn cho cả nhóm, một số đang tập luyện với những thanh kiếm gỗ và và một số người còn lại đang ngồi vây quanh nhau trông giống như họ đang trong một cuộc họp. Và bởi vì ở trung tâm của trại có những vết lửa tàn, những túi ngủ, và những áo giáp bị lõm và bẩn, có vẻ họ đã cắm trại ở đây vài ngày rồi.(ĐMM, main đã lớn khôn)

Khi chúng tôi nhìn vào họ, Naminissa và Narelina đến gần tôi và nói với tôi bằng giọng trầm trầm.

"Wazu-sama, anh có thể dành chút thời gian cho em chứ?"(Naminissa)

"Mh, có gì à? Đừng nói với anh rằng em muốn làm cái gì đó một mình nhé. Nó có một chút."(Wazu)

"Không, sai rồi. Thực ra em nhận ra một người từ nhóm đó."(Naminissa)

"Ahh, em cũng có thể xác nhận điều đó, không nghi ngờ gì nữa. Những hiệp sĩ đó là những hiệp sĩ của Mabodno Knight Order."(Narelina)

. Eh? Mabondo? Nếu tôi nhớ chính xác, đó là nơi mà Naminissa và Narelina sinh ra, phải không? Nói cách khác, những hiệp sĩ đó là những hiệp sĩ ở đất nước của hai em ấy.

"Eh? Nhưng tại sao các hiệp sĩ của đất nước các em lại ở đây? Và hơn nữa trong tình trạng đáng thất vọng đó. Không phải là Vương quốc Mabondo khá giàu có sao.?"(Wazu)

"Về điều đó."( Naminissa)

"Bây giờ không còn Vương quốc Mabondo nữa."( Narelina)

"Eh?"(Wazu)

Và tôi đã nghe từ Naminissa và Narelina về mọi chuyện. Ngay sau khi họ quyết định đuổi theo tôi và rời khỏi đất nước, cha mẹ họ cũng quyết định rời khỏi đất nước cùng với các hiệp sĩ của họ và những người khác, và những gì còn lại ban đầu là Vương quốc Mabondo đã trở thành một phần của Vương quốc Flebondo. Sau khi lần trước gặp tôi đã từng nghĩ ông ta là một người khá tốt. Nhưng, hắn lại có ý định hãm hiếp Naminissa và Narelina? Vâng, Hãy phá hủy nhà Flebondo đó. Hãy làm điều đó.

"Và rồi, những Hiệp sĩ đó."(Wazu)

"Có lẽ vì một lý do nào đó họ đã bỏ lại đất nước sau khi Vương Quốc Flebondo được thành lập. Và không biết đi đâu, họ quyết định dừng lại ở đây và bây giờ họ đang tìm kiếm một giải pháp cho vấn đề của họ. "( Narelina)

. Fumu. Chắc chắn nó là như thế nếu công chúa của đất nước đó nói là như vậy, nó có vẻ như vậy.

"Nhưng không phải là chúng ta không có bằng chứng về việc họ đã bỏ đất nước đúng chứ. Em có nói là mình biết ai đó trong số họ, đúng không? Vậy tại sao chúng ta không thử nói chuyện với họ? "(Wazu)

"Anh nói đúng."( Naminissa)

"Hãy làm như vậy."( Narelina)

"Nhưng chúng ta không biết hoàn cảnh của họ nên chúng ta vẫn phải cảnh giác."(Wazu)

Vì vậy, chúng tôi bước ra trong khi vẫn cảnh giác vì chúng tôi không biết họ sẽ hành động như thế nào. Khi họ nhìn thấy chúng tôi, các hiệp sĩ giơ tay lên và chỉ về phía chúng tôi, và sau đó ba người có vẻ là có cấp bậc cao hơn những người còn lại bước ra.

"Các người là ai. tùy thuộc vào câu trả lời của các người mà chúng ta sẽ."(Runo)

Người lên tiếng là người đứng giữa ba người đó. Một người đàn ông có vẻ đã năm mươi tuổi mang vẻ ngoài đậm nét đàn ông, một bộ râu ria mép và vẻ bề ngoài cộc cằn.Ông ta mở rộng bàn tay của mình về phía thanh kiếm.

"Đã lâu không gặp Runo-sama."( Naminissa)

"Đã lâu rồi nhỉ Sư phụ Runo."( Narelina)

Từ phía Naminissa và Narelina của chúng tôi gặp mặt người đó và gọi ông ta. Tôi ở trong tư thế để có thể dức điểm bất cứ khi nào.

"Công chúa Narelina, Công chúa Naminissa."(Runo)

Người được gọi là Runo quì xuống trước Naminissa và Narelina ngay khi ông nhận ra họ là ai. Các hiệp sĩ khác cũng ngay lập tức quỳ xuống giống như Runo-san.

"Thần rất vui khi thấy rằng cả hai người đều bình an, công chúa Narelina, công chúa Naminissa."(Runo)

"Fufu. Không còn gia đình Hoàng gia Mabondo nữa, ông biết không?" ( Naminissa)

"Vì vậy, ông không quỳ trước chúng tôi hoặc gọi chúng tôi là công chúa nữa".( Narelina)

"Thậm chí nếu không có quốc gia nào hoặc cũng không còn gia đình hoàn gia nữa, tôi cũng không quan tâm, đối với thần, hai người là công chúa."(Runo)

Naminissa và Narelina dường như đang gặp rắc rối bởi những lời của Runo-san nhưng bằng cách nào đó một nụ cười hạnh phúc xuất hiện trên khuôn mặt của họ.

Sau đó chúng tôi gia nhập với nhóm hiệp sĩ để chuẩn bị chào đón chúng tôi, Sarona, Haosui và Kagane đang thu lượm củi gần đó, Tata và Mao giúp nấu ăn, còn Naminissa và Narelina đang thảo luận với Runo-san. Bởi vì mọi việc đã thành ra như thế, Freud và tôi bị bỏ lại trong khi không có gì để làm vì thế chúng tôi đi tìm một nơi thích hợp để ngồi ăn. Meru như mọi khi luôn nằm trên đầu tôi và ngáp một cách ngáp vô tư.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!