Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 100: Mục 101

STT 100: CHƯƠNG 100: LÀM NGƯỜI KHÔNG THỂ QUA SÔNG ĐOẠN CẦU

Hai mắt Tân Chí đỏ hồng, muốn đi liều mạng với Lữ Thiếu Khanh.

Tuyên Vân Tâm vội vàng ngăn lại: “Tân sư đệ, không được. Đệ không phải đối thủ của hắn.”

Lời này chẳng khác nào nói hắn kém cỏi hơn Lữ Thiếu Khanh.

Tân Chí xông thẳng lên, hận ý ngút trời: “Tuyên sư tỷ, tỷ cứ đợi đấy, ta sẽ đi giết hắn!”

Tân Chí hoàn toàn không hề chú ý, phía sau lưng hắn, ánh mắt Tuyên Vân Tâm lóe lên một tia vui mừng xen lẫn tàn nhẫn.

Tân Chí đuổi theo Lữ Thiếu Khanh vừa rời đi, gầm lên: “Cẩu vật, nạp mạng đi!”

Hắn ta lao xuống, giáng một chưởng.

Dường như Lữ Thiếu Khanh không kịp chuẩn bị, vội vàng chặn lại.

“Ai da..”

Phụt!

Lữ Thiếu Khanh phun máu tươi, văng ra xa.

“Cẩu vật, ta muốn giết ngươi, xé xác ngươi!”

Tân Chí như phát điên, Linh phù trong tay liên tiếp bay về phía Lữ Thiếu Khanh.

Lôi điện, cuồng phong, hỏa diễm, các loại nguyên tố đan xen bùng nổ dữ dội liên tiếp.

Sóng xung kích khuếch tán tứ phía.

Nhất thời, đất rung núi chuyển, thiên hôn địa ám.

Phía Hạ Ngữ và những người khác còn chưa kịp phản ứng, Tân Chí đã liên tục tấn công, biến vị trí Lữ Thiếu Khanh vừa đứng thành một cái hố sâu hoắm.

“Nhị sư huynh!”

Tiêu Y hét ầm lên.

Khói lửa tan đi, chỉ còn lại một cái hố sâu hoắm.

Ngoài ra, không còn sót lại gì nữa.

“Ha ha…”

Tân Chí cười như điên.

Cái tên ghê tởm kia, đến một mảnh vụn cũng không còn sót lại!

Dám ra tay với nữ thần của ta, thật không biết sống chết.

Hạ Ngữ và những người khác cũng sững sờ, chỉ trong chớp mắt, Lữ Thiếu Khanh đã bị đánh cho tan biến không còn dấu vết sao?

Tiêu Y đỏ ngầu cả mắt.

Nàng rút trường kiếm muốn xông lên báo thù.

Phương Hiểu kéo nàng lại, chỉ về phía xa xa nói: “Đừng vọng động.”

Tiêu Y nhìn theo, thấy Lữ Thiếu Khanh đang chạy ra từ một góc rừng khác.

Nhanh như chớp đã đến bên cạnh Hạ Ngữ.

Vỗ vỗ quần áo, hắn gầm lên với Tân Chí: “Ngươi có bệnh à?!”

Sau đó hắn lại oán trách: “Hạ Ngữ sư tỷ, sao tỷ không để ý đến ta? Hắn ta ra tay như thế, tỷ xem, ta bị thương rồi!”

Lữ Thiếu Khanh lau vết máu trên khóe miệng, mọi người cũng nhận thấy khí tức hắn đã suy yếu.

Sau đó, hắn nghi ngờ nhìn chằm chằm Hạ Ngữ: “Hạ Ngữ sư tỷ, không phải tỷ định qua sông đoạn cầu đấy chứ? Tỷ dùng ta xong rồi định vứt bỏ ta sao? Làm người phải có lương tâm chứ!”

Hạ Ngữ dở khóc dở cười.

Nàng phát hiện mình đang đối diện với Lữ Thiếu Khanh thì lập tức bình tĩnh lại, không còn bồn chồn xao động nữa, nếu không sẽ rất dễ bị hắn chọc cho tâm cảnh bất ổn.

Biện Nhu Nhu hét lớn: “Ngươi đang nói bậy bạ cái gì đấy?! Chính ngươi trốn tít đằng sau, còn không biết xấu hổ mà oán trách sư tỷ nữa à? Chính ngươi trốn phía sau làm chuyện xấu, gặp báo ứng đấy phải không?!”

Lữ Thiếu Khanh còn chẳng thèm đỏ mặt, nói: “Ta ở phía sau đoạn hậu đấy chứ! Ngươi xem đi, cái tên hỗn đản này ra tay như thế, nếu là ngươi, đến một mảnh vụn cũng chẳng còn ấy chứ?!”

Cưỡng từ đoạt lý.

Biện Nhu Nhu thở phì phì: “Sư tỷ, đừng để ý đến hắn ta. Cái tên này đúng là một tên hỗn đản!”

Lữ Thiếu Khanh lại nói với Hạ Ngữ: “Hạ Ngữ sư tỷ, dù sau này chúng ta có tách ra ai về nhà nấy, tỷ cũng không thể bỏ rơi ta như thế chứ?!”

Hạ Ngữ không phản bác, thừa nhận mình sai lầm, nói: “Lữ sư đệ nói không sai, là ta chủ quan.”

Tân Chí sát khí đằng đằng đuổi theo sau, Hạ Ngữ đã sớm cảm ứng được điều đó.

Nàng cũng âm thầm chuẩn bị.

Chủ yếu nàng chú ý tới Tiêu Y, Biện Nhu Nhu và Phương Hiểu, một khi Tân Chí ra tay với các nàng, nàng sẽ lập tức ngăn cản.

Nhưng nàng không ngờ được mục tiêu của Tân Chí lại là Lữ Thiếu Khanh.

Nàng cũng tin tưởng vào thực lực của Lữ Thiếu Khanh, nên không quá bận tâm đến hắn.

Không ngờ Tân Chí lại nhanh đến thế, lại càng không ngờ Lữ Thiếu Khanh lại không ngăn được Tân Chí, bị đánh bay ra ngoài.

Sắc mặt Lữ Thiếu Khanh tái mét khóe miệng còn vương vết máu, xem ra bị thương không nhẹ.

Hạ Ngữ nhìn Tân Chí, nói: “Tân công tử, ngươi qua đây.”

Tân Chí vô cùng cảnh giác, vẫn phẫn nộ nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh.

“Hắn đáng chết.”

“Nếu ngươi khăng khăng muốn ra tay với hắn, vậy đừng trách ta không khách khí với ngươi.”

Hạ Ngữ lạnh nhạt đe dọa, giọng điệu đầy rẫy uy hiếp: “Ngươi còn dám ra tay nữa, ta sẽ giết ngươi.”

Hạ Ngữ không thích giết chóc, không có nghĩa là nàng sẽ không giết người.

Tân Chí chần chừ, nắm chặt Linh phù trong tay, không biết có nên tiếp tục hay không.

Lúc này, Lữ Thiếu Khanh lại nói: “Hạ Ngữ sư tỷ, được rồi, đừng bận tâm đến hắn ta nữa.”

“Là hắn ta nhất thời nghĩ quẩn thôi, chúng ta đại nhân đại lượng không chấp nhặt với hắn ta.”

Lữ Thiếu Khanh vừa dứt lời, mọi người đều thất kinh nhìn chằm chằm hắn.

Gia hỏa này bị đoạt xá rồi sao?

Hay vừa rồi trong vụ nổ đầu bị thương?

Lời này, lại xuất phát từ miệng hắn?

Đặc biệt là Tiêu Y, càng trợn mắt há mồm.

Đây là nhị sư huynh mà mình biết sao?

Nhị sư huynh thù nhỏ cũng phải báo, bụng dạ hẹp hòi, trong lòng chỉ biết nghĩ cho bản thân mình đâu rồi?

Theo Tiêu Y thấy, nếu nhị sư huynh của mình bị thiệt thòi lớn đến thế, Tân Chí chết chắc.

Cho dù mười tám đời của hắn ta có đến cũng chết chắc.

Thậm chí trong đầu Tiêu Y còn mô phỏng ra một trăm kiểu chết của Tân Chí rồi.

Duy chỉ không ngờ Lữ Thiếu Khanh lại nói thả Tân Chí.

Tiêu Y không nhịn được mà hỏi: “Nhị… nhị sư huynh, huynh… huynh không sao chứ?”

Lữ Thiếu Khanh hỏi: “Cái gì gọi là không sao chứ?”

“Muội không thấy ta bị thương rồi sao? Mau chóng tới đỡ ta đi.”

Biện Nhu Nhu nói: “Tiểu Y muội muội bị thương còn nặng hơn ngươi nhiều, ngươi có phải nam nhân không?”

Tiêu Y rất không hiểu, hỏi lại: “Nhị sư huynh, huynh nói thả hắn ta? Vì sao vậy?”

Lữ Thiếu Khanh tranh thủ giáo huấn Tiêu Y: “Lấy ơn báo oán. Lấy ơn báo oán đấy, ta đã nói với muội bao nhiêu lần rồi?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!