Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 101: Chương 101: Làm người không thể qua sông đoạn cầu (tt)

STT 101: CHƯƠNG 101: LÀM NGƯỜI KHÔNG THỂ QUA SÔNG ĐOẠN CẦU ...

Lữ Thiếu Khanh vò đầu nhăn trán, có vẻ như cực kỳ thất vọng với Tiêu Y.

“Mặc dù hắn ta đã đánh lén ta, nhưng nghĩ lại, chắc hẳn hắn ta đã chịu đả kích gì đó. Hạ Ngữ sư tỷ cũng đã lấy được bí cảnh chi tâm rồi, không cần thiết phải tiếp tục giao đấu nữa.”

“Làm người sao có thể nhỏ nhen như thế? Chém giết mãi đâu có tốt đẹp gì?”

“Mỗi người lùi lại một bước, thiên hạ thái bình, không tốt sao?”

“Về nhà, chép phạt bốn chữ 'lấy ơn báo oán' một trăm lần cho ta, thiếu một nét, ta sẽ hỏi tội muội.”

Lúc này, Lữ Thiếu Khanh như thể Thánh Phật nhập thể, toàn thân tỏa ra kim quang đạo vận rực rỡ.

Mấy người Hạ Ngữ chớp chớp mắt, càng thêm nghi ngờ tên gia hỏa này bị đoạt xá rồi.

Tân Chí cũng sửng sốt. Tên này sợ rồi sao?

Nhưng sợ cũng phải chết.

Lúc này Tuyên Vân Tâm cũng đuổi tới.

Nàng đã đổi một bộ y phục mới, vẫn là toàn thân đỏ rực.

Dù bị thương, nàng vẫn mị hoặc vô cùng.

“Tân Chí sư đệ, không nên vọng động.”

Sắc mặt Tuyên Vân Tâm tái nhợt, đầy vẻ lo lắng khẩn trương.

“Không cần sinh thêm chuyện.”

Hạ Ngữ cũng đồng tình: “Tuyên cô nương, hiện tại không cần đánh nữa, chẳng có ý nghĩa gì.”

Lữ Thiếu Khanh thấy Tuyên Vân Tâm đang nhìn mình, cười tủm tỉm phất tay áo, nói: “Y phục mới không tệ.”

Lúc này, Tuyên Vân Tâm thực sự có xúc động muốn tự bạo kim đan ngay lập tức.

Mà Tân Chí nghe vậy, sắc mặt càng thêm âm trầm, sát ý càng thêm nồng đậm.

Hạ Ngữ nói với Tuyên Vân Tâm: “Tuyên cô nương, cáo từ, sau này còn gặp lại.”

Hiện tại bầu không khí khá căng thẳng, Hạ Ngữ cũng không muốn ở lại thêm. Đánh nhau cũng vô nghĩa, mà còn chưa chắc đã thắng được, vả lại đối phương lại rất đông.

Trước khi rời đi, Lữ Thiếu Khanh nói với Tân Chí: “Nghe lời, về đi, đừng có tự tìm đến cái chết.”

“Tề Châu là địa bàn của ta, ta chỉ cần gọi một tiếng thôi sẽ có một đám người đến xử lý ngươi.”

Sau đó, hắn lại nói với Tuyên Vân Tâm: “Tuyên cô nương, chuyện trong rừng ta sẽ nhớ kỹ, ngươi là người tốt, chúng ta không thích hợp.”

“Đáng chết! Tên khốn kiếp đáng chết!”

Trong lòng Tuyên Vân Tâm tức giận đến mức muốn nổ tung.

Nàng ta chỉ hận mình đang bị thương, nếu không chắc chắn đã ra tay.

Tân Chí không nói gì, nắm chặt linh phù trong tay, gân xanh trên trán giật thình thịch, đã đứng bên bờ vực bạo tẩu rồi.

Tuyên Vân Tâm thở dài, bi thương đến đáng thương nói: “Hiện tại ta không cách nào báo thù.”

“Mối nhục này sẽ đi theo ta cả đời.”

“Tân Chí sư đệ, chúng ta trở về đi.”

“Trở về bẩm báo với đại sư huynh, để huynh ấy báo thù cho ta.”

“À, đúng rồi. Tân An sư đệ cũng chết trong tay hắn, để đại sư huynh đến báo thù cho chúng ta.”

Tân Chí lạnh lùng ngắt lời Tuyên Vân Tâm. “Tuyên sư tỷ, tỷ không cần khuyên ta.”

“Mối thù của đệ đệ, mối thù của tỷ, để ta báo.”

“Ta sẽ chém hắn thành vạn mảnh, sẽ rút hồn phách hắn ra, để hắn vĩnh viễn không được siêu sinh.”

Tuyên Vân Tâm lại lo lắng nói:

“Nhưng ta không hy vọng ngươi đi mạo hiểm. Thực lực của ngươi không bằng hắn.”

Tân Chí không đồng ý, phản bác: “Tuyên sư tỷ yên tâm, vừa rồi ta đã giao thủ với hắn, thực lực của hắn chỉ đến thế mà thôi, chỉ có tốc độ khá nhanh.”

“Hắn không phải đối thủ của ta, chưa kể hắn còn bị thương, lại càng không thể là đối thủ của ta.”

“Nhưng Hạ Ngữ cũng ở đó…” Tuyên Vân Tâm chần chờ, sau đó chợt thốt lên như sực nhớ ra điều gì đó: “À, các nàng không phải một môn phái, ra ngoài nhất định sẽ tách ra.”

Tân Chí nói: “Không sai, ta cũng có nghe hắn nhắc tới. Cho nên hắn chết chắc rồi.”

Tân Chí tự tin, ánh mắt âm tàn: “Hơn nữa, dù là Hạ Ngữ, ta cũng không sợ. Có linh phù do gia gia cho, dù là Kết Đan chín tầng, ta cũng không sợ. Dù không thể đánh bại, ta vẫn có thể toàn thân trở ra.”

Tuyên Vân Tâm vẫn nghiêm túc khuyên nhủ: “Tân sư đệ, nghe ta, ta van cầu ngươi…”

Tân Chí tâm ý đã quyết, đặc biệt là khi nhìn thấy Tuyên Vân Tâm như vậy, hắn lại càng thêm kiên định muốn giết Lữ Thiếu Khanh.

“Tuyên sư tỷ, tỷ cùng các sư đệ khác chờ ta ở cửa ra bí cảnh, chờ ta đem đầu hắn tới…”

Rời khỏi bí cảnh, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Thông thường thì, có cao thủ Kết Đan kỳ áp trận, việc khám phá một bí cảnh sẽ rất nhẹ nhàng.

Có rất nhiều uy hiếp bên trong chẳng thấm vào đâu so với cao thủ Kết Đan kỳ.

Nhưng lần này lại gặp phải Điểm Tinh Phái.

So với nguy hiểm trong bí cảnh thì con người còn nguy hiểm hơn nhiều.

Hạ Ngữ không nhịn được nhìn sang Lữ Thiếu Khanh, lại phát hiện hắn vung tay lên không trung.

Một thanh phi kiếm biến mất giữa không trung, tạo nên những gợn sóng lăn tăn trong không khí, như một con cá lớn nhảy xuống mặt nước.

Rất nhẹ, rất dịu dàng, lặng yên không một tiếng động.

Mềm như tơ lụa, không ai có thể phát hiện ra.

Với thực lực của Hạ Ngữ, nếu không phải vừa rồi nàng vừa vặn nhìn thấy hành động của Lữ Thiếu Khanh thì cũng sẽ không chú ý tới hắn đang làm gì.

Sau khi ném ra một thanh phi kiếm, Lữ Thiếu Khanh chuẩn bị chắp hai tay sau lưng, giả bộ điềm nhiên như không có chuyện gì.

Phát hiện ánh mắt của Hạ Ngữ, Lữ Thiếu Khanh cũng đón lấy ánh mắt nàng, nhếch miệng cười.

Hắn nháy mắt với Hạ Ngữ, không ngờ Hạ Ngữ lại hoảng hốt dời ánh mắt.

Mặc dù không biết Lữ Thiếu Khanh muốn làm gì, nhưng Hạ Ngữ không phải người thích xen vào việc của người khác.

Hạ Ngữ nói với mọi người: “Đi thôi, trở về, trở lại Thành Lăng Tiêu, chúng ta sẽ…”

Lữ Thiếu Khanh lại ngắt lời Hạ Ngữ: “Hạ Ngữ sư tỷ, ba người các ngươi về trước đi, ta cùng sư muội còn chút việc cần xử lý.”

Tiêu Y chớp chớp mắt, ngơ ngác hỏi: “Nhị sư huynh, còn chuyện gì nữa sao?”

Sao ta không biết?

Bây giờ ta đang bị thương, về sớm một chút làm thịt mấy con linh kê bồi bổ mới được.

Lữ Thiếu Khanh không trả lời vấn đề này.

Còn Hạ Ngữ lại nhớ tới hành động vừa rồi của hắn, dường như nàng đã đoán ra điều gì đó, bèn cười nhạt hỏi: “Có cần giúp một tay không?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!