STT 106: CHƯƠNG 106: TA KHÔNG BẮT NẠT HẬU BỐI
Lữ Thiếu Khanh mặt không đổi sắc, nhìn hắn: “Huynh không muốn à? Vậy thì huynh cứ ôm thanh kiếm này sống cả đời đi. Nếu huynh không muốn, vậy giúp ta giết nàng ta.”
Kế Ngôn vẫn không nhịn được mà lườm tên sư đệ vô sỉ của mình: “Có cần thiết phải thế không? Đệ đã chiếm được tiện nghi của người ta rồi, còn muốn đuổi tận giết tuyệt nữa à?”
Lữ Thiếu Khanh nói: “Huynh cho rằng ta là huynh à? Làm việc không xử lý tốt dấu vết, sau này sẽ phiền phức hơn đấy.”
Kế Ngôn lạnh lùng nói: “Phiền phức gì? Dám đến, một kiếm chém chết.”
Tiêu Y nhanh chóng phản ứng, sau khi đại trận bị phá, nàng mới thấy Nhị sư huynh đi từ trong rừng rậm ra.
Nghe nói, Tuyên Vân Tâm của Điểm Tinh Phái cũng đi vào hướng đó.
Lúc này, hai mắt Tiêu Y sáng rực lên vẻ hóng hớt.
“Nhị sư huynh, huynh….”
“Trẻ con tránh sang một bên.”
Lữ Thiếu Khanh mắng cô bé tò mò, rồi nói với Kế Ngôn: “Bớt đóng vai lạnh lùng ở đây đi, mau ra tay.”
Kế Ngôn từ chối: “Không. Ta không bắt nạt hậu bối.”
“Hậu bối? Người ta còn lớn tuổi hơn huynh đấy. Huynh mới mấy tuổi mà? Lông còn chưa mọc đủ kìa.”
Lữ Thiếu Khanh hỏi Tân Chí: “Đúng không, lão già?”
“Phụt!”
Một ngụm máu tươi trào lên cổ họng, Tân Chí phẫn nộ gầm lên: “Đáng chết! Đáng chết! Cái tên hỗn đản nhà ngươi đáng chết!”
Tân Chí không ngờ Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh không chỉ xem nhẹ mình mà bây giờ còn cố ý trêu chọc mình.
Con mẹ nó, ta mới hai mươi tuổi, còn chưa đầy ba mươi tuổi nữa, già chỗ nào chứ?
Hoàn toàn không thể nhịn nổi nữa, một tấm linh phù xuất hiện trong tay Tân Chí.
Khí tức kinh khủng xuất hiện, không khác mấy khí tức của Tân An.
“Ai đến nhận lấy cái chết?”
Hai mắt Tân Chí đỏ hồng, nhìn chòng chọc vào Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh.
“Hay các ngươi cùng tiến lên?”
Lần thứ hai Tiêu Y nhìn thấy thần phù thế này, toàn thân nàng khẽ run lên.
Thần phù trong tay Tân An không phát huy được toàn bộ thực lực, nhưng vẫn khiến lòng nàng run rẩy.
Nàng không nhịn được mà nhìn hai vị sư huynh của mình.
Kế Ngôn nhíu mày: “Tấm này thôi ư?”
Tiêu Y nghe được sự ghét bỏ tràn đầy trong giọng nói của hắn.
Kế Ngôn nhìn Lữ Thiếu Khanh: “Mặc dù chỉ là thứ này, cũng không đến mức làm khó được đệ.”
Tiêu Y ghen tị.
Câu nói này tràn đầy sự tin tưởng.
Lữ Thiếu Khanh nói: “Bớt ở đây ra vẻ đi, ta muốn tấm linh phù kia, đó là đồ của ta mà. Mà có khi trong người hắn còn có thứ gì đó nữa.”
Hiểu ra.
Tiêu Y giật mình.
Hóa ra là huynh muốn lấy đồ của người ta.
Lữ Thiếu Khanh và Tân Chí đều là Kết Đan kỳ, mặc dù hắn cao hơn vài tiểu cảnh giới nhưng Lữ Thiếu Khanh cũng không dám tự tin có thể làm thịt Tân Chí mà không để hắn kịp sử dụng linh phù.
Hắn nói với Kế Ngôn: “Giết hắn. Đệ muốn tấm linh phù kia.”
Kế Ngôn vẫn từ chối: “Không!”
Lữ Thiếu Khanh nói: “Hắn bắt nạt sư muội của huynh!”
Kế Ngôn nhìn thoáng qua Tiêu Y, sau đó giơ tay chỉ vào hắn.
Tân Chí phun máu tươi, khí thế kinh người của hắn lập tức tan rã, bay ngược ra ngoài mấy dặm.
Âm thanh của Kế Ngôn nhàn nhạt vang lên, truyền đến tai Tân Chí: “Ngươi có thể đánh thắng sư đệ ta, ta sẽ tha cho ngươi.”
Lữ Thiếu Khanh nghe vậy, mắng toáng lên: “Huynh muốn làm gì? Ta bảo huynh giết hắn, chứ không phải để ta đánh hắn. Đừng có tìm việc cho ta chứ!”
Kế Ngôn nói với Lữ Thiếu Khanh: “Bây giờ đệ có thể đi giết hắn.”
Phía xa xa, Tân Chí hoàn toàn… nổi điên.
Kế Ngôn cho hắn một cơ hội.
Hắn không chút chần chừ, ngay từ đầu đã dùng tới linh phù cường đại nhất của mình.
Linh phù màu tím trong tay nhận được linh lực rót vào, lập tức mây tím hội tụ trên trời, sấm chớp lập lòe, một luồng linh áp khổng lồ giáng xuống.
Lữ Thiếu Khanh giận dữ: “Hỗn đản, ngươi đền linh phù cho ta!”
Kế Ngôn phiêu nhiên lùi lại, khẽ cười nói: “Đây là chuyện của đệ.”
“Hỗn đản! Hỗn đản!”
Lữ Thiếu Khanh giận dữ, nhưng hắn cũng buộc phải đối mặt với Tân Chí.
Sấm sét trên trời đã khóa mục tiêu là hắn, hắn không thể không ra tay.
Lữ Thiếu Khanh vung kiếm, phẫn nộ gầm lên: “Tên đáng chết, dám dùng linh phù của ta, xem ta làm thịt ngươi!”
Lữ Thiếu Khanh hét lớn: “Thiên Thạch Đại Triệu Hoán Thuật!”
Tiêu Y theo Kế Ngôn lùi lại, lo lắng nhìn Lữ Thiếu Khanh.
“Đại sư huynh, Nhị sư huynh có thể chứ?”
Tân Chí khác với Tân An.
Vì thực lực, nên dù Tân An dùng đến linh phù cấp bốn cũng không cách nào phát huy hết uy lực của nó.
Tân Chí thì khác. Hắn là Kết Đan kỳ, có thể phát huy toàn bộ uy lực của linh phù.
Nhất thời, ngàn vạn sấm sét giáng xuống, như muốn hủy thiên diệt địa.
Tiêu Y cảm thấy, ngay cả Trúc Cơ kỳ như mình cũng sẽ tan thành mây khói.
Trong lòng Tiêu Y run rẩy, một Luyện Khí kỳ nhỏ bé như nàng mà dám xông lên, chỉ đến rìa sấm sét của Tân Chí thôi cũng sẽ bị đánh thành cặn bã.
Nhìn Lữ Thiếu Khanh chính diện chống lại sấm sét, Tiêu Y cực kỳ lo lắng.
Kế Ngôn thản nhiên nói: “Yên tâm đi, hắn không yếu như muội tưởng tượng đâu.”
Mình vẫn đánh giá thực lực của Nhị sư huynh quá thấp sao?
Tiêu Y thấy Lữ Thiếu Khanh có thể dùng nhục thân cứng rắn đối kháng với sấm sét mà không sứt mẻ gì.
Lôi đình có thể đánh chết tu sĩ Trúc Cơ kỳ, nhưng đánh lên Lữ Thiếu Khanh chỉ khiến hắn hơi nhúc nhích, không tạo thành bất cứ thương tổn nào.
Tiêu Y kinh ngạc: “Thì ra nhục thân của Nhị sư huynh lợi hại như vậy sao?”
Kế Ngôn cũng kỳ quái: “Hắn vụng trộm tu luyện nhục thân từ khi nào thế nhỉ? Gia hỏa này!”
Tiêu Y càng kinh ngạc: “Đại sư huynh, cả huynh cũng không biết sao?”
Kế Ngôn lắc đầu: “Lần đầu tiên nhìn thấy.”
“Trước kia ta chưa từng thấy.”
Sau đó, đấu chí trong mắt hắn cháy lên hừng hực: “Vẫn giảo hoạt như thế.”
“Đệ muốn đuổi kịp ta, ta cũng sẽ không cho đệ cơ hội đâu.”
Tiêu Y nhìn một lát, phát hiện đám mây màu tím tạo áp lực rất lớn cho Lữ Thiếu Khanh.
Tiêu Y không hiểu.
“Đại sư huynh, một đòn vừa rồi của huynh có thể hoàn toàn tiêu diệt hắn.”
“Vì sao còn muốn để Nhị sư huynh đối phó?”
Kế Ngôn nhìn Lữ Thiếu Khanh phía xa xa, ánh mắt thâm thúy, trầm mặc một hồi.